Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

“Chỉ cần cô đồng ý.”

“Mọi điều kiện đều có thể thương lượng.”

“Ông Mã.”

Tôi chậm rãi nói từng chữ.

“Tôi mặc kệ quan hệ giữa ông và Lục Cảnh Sâm là gì.”

“Cũng không quan tâm mục đích của ông.”

“Tôi chỉ nói một lần.”

“Chuyện này…”

“Không có chỗ để thương lượng.”

Nụ cười trên mặt Mã Minh Viễn cứng lại.

“Cô Tô.”

“Cô thật sự không suy nghĩ thêm sao?”

“Không.”

“Được.”

Anh ta đứng dậy.

Nụ cười hoàn toàn biến mất.

“Nếu cô đã tuyệt tình như vậy.”

“Thì tôi cũng không còn gì để nói.”

“Nhưng tôi nhắc cô một câu.”

“Làm người nên chừa lại một con đường.”

“Sau này còn dễ gặp nhau.”

“Cảm ơn ông đã nhắc.”

Tôi bình thản đáp.

“Nhưng tôi…”

“Từ trước đến nay.”

“Không thích qua lại với những người thất tín.”

Mã Minh Viễn hừ lạnh.

Quay người bỏ đi.

Tôi nhìn theo bóng lưng anh ta.

Trong lòng bỗng dâng lên cảm giác bất an.

Người này…

Không hề đơn giản.

Rốt cuộc anh ta là ai?

Quan hệ thật sự giữa anh ta và Lục Cảnh Sâm là gì?

Vì sao lại đến tìm tôi?

Những câu hỏi ấy cứ quanh quẩn trong đầu.

Nhưng tôi biết.

Đây không phải lúc nghĩ đến chuyện đó.

Điều quan trọng nhất lúc này…

Là xử lý xong vụ án của Lục Cảnh Sâm.

Còn những chuyện khác…

Binh đến thì tướng chặn.

Nước đến thì đất ngăn.

Sáng thứ Hai.

Phiên tòa xét xử Lục Cảnh Sâm chính thức bắt đầu.

Tôi được triệu tập với tư cách nhân chứng.

Trong phòng xử.

Lục Cảnh Sâm đứng ở vành móng ngựa.

Mặc bộ quần áo phạm nhân.

Người gầy rộc đi một vòng.

Hốc mắt hõm sâu.

Nhìn già đi rất nhiều.

Khi nhìn thấy tôi.

Ánh mắt anh ta thoáng hiện lên đủ loại cảm xúc.

Oán hận.

Không cam lòng.

Và cả…

Một tia van xin.

Tôi lặng lẽ dời mắt.

Không nhìn anh ta thêm nữa.

Phiên tòa bắt đầu.

Đại diện Viện kiểm sát đọc bản cáo trạng.

Truy tố Lục Cảnh Sâm về tội lừa đảo.

Số tiền phạm tội đặc biệt lớn.

Tình tiết nghiêm trọng.

Sau đó.

Các nạn nhân lần lượt lên bục làm chứng.

Họ kể…

Mình đã bị những lời đường mật của Lục Cảnh Sâm lừa gạt như thế nào.

Từng bước rơi vào chiếc bẫy ấy ra sao.

Có người vừa kể vừa bật khóc.

Nức nở không thành tiếng.

Tôi nhìn họ.

Trong lòng ngổn ngang cảm xúc.

Họ…

Đều chỉ là những người bình thường.

Trao tiền mồ hôi nước mắt cho Lục Cảnh Sâm.

Chỉ mong cuộc sống khá hơn.

Cho gia đình một tương lai tốt đẹp hơn.

Nhưng…

Lục Cảnh Sâm đã phụ lòng tin của tất cả.

Đến lượt tôi làm chứng.

Tôi trung thực kể lại toàn bộ sự việc.

Việc anh ta lợi dụng lúc tôi đi công tác để bán nhà.

Việc chuyển tài sản ra nước ngoài.

Và cả ý đồ bỏ trốn bằng con đường định cư.

“Kính thưa Hội đồng xét xử.”

Tôi bình tĩnh nói.

“Hành vi của Lục Cảnh Sâm.”

“Không chỉ gây tổn hại cho tôi.”

“Mà còn hủy hoại cuộc sống của rất nhiều người.”

“Tôi hy vọng pháp luật sẽ xử lý nghiêm.”

“Trả lại công bằng cho tất cả các nạn nhân.”

Luật sư bào chữa của Lục Cảnh Sâm lập tức phản bác.

Ông ta cho rằng.

Là vợ.

Tôi nên bao dung và thấu hiểu chồng nhiều hơn.

“Kính thưa Hội đồng xét xử.”

Tôi nhìn thẳng về phía trước.

“Bao dung và thấu hiểu.”

“Phải được xây dựng trên nền tảng tôn trọng lẫn nhau.”

“Lục Cảnh Sâm lén bán nhà của tôi.”

“Lừa tiền của tôi.”

“Bên ngoài còn có người phụ nữ khác.”

“Đối với loại hành vi ấy.”

“Tôi không thể bao dung.”

“Cũng không thể thấu hiểu.”

Luật sư bào chữa…

Không còn gì để nói.

Phiên tòa kéo dài trọn một ngày.

Cuối cùng.

Thẩm phán tuyên bố tạm nghỉ.

Sẽ chọn ngày tuyên án.

Khi bước ra khỏi tòa án.

Tôi gặp Lý Tú Lan.

Bà ta đứng ngay trước cổng.

Mắt đỏ hoe.

Vừa thấy tôi.

Liền lao tới.

“Tô Vãn Ninh.”

“Con tiện nhân!”

Bà ta chỉ thẳng vào mặt tôi.

“Vì sao cô phải hại Cảnh Sâm?”

“Nó là chồng cô!”

“Tôi không hại anh ta.”

Tôi bình tĩnh đáp.

“Là anh ta tự hại chính mình.”

“Cô nói dối!”

Lý Tú Lan gào lên.

“Nếu không phải cô báo cảnh sát.”

“Nếu không phải cô ra tòa làm chứng.”

“Cảnh Sâm sao có thể thành ra thế này?”

“Anh ta lừa tiền của quá nhiều người.”

Tôi đáp.

“Dù tôi không báo cảnh sát.”

“Thì cũng sẽ có người khác báo.”

“Anh ta phạm pháp.”

“Thì phải chịu hình phạt.”

“Cô…”

Lý Tú Lan tức đến run người.

“Đồ vô lương tâm!”

“Nhà họ Lục đối xử với cô tốt như thế.”

“Vậy mà cô lấy oán báo ân.”

“Tốt với tôi?”

Tôi bật cười.

“Lén bán nhà của tôi.”

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử