Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Tôi xúc động đến nói không nên lời: “Em không sao đâu, A Yến, em hoàn toàn bình an…”

“Không sao là tốt rồi.”

Ánh mắt lạnh lẽo của anh quét qua mấy tên du côn. Bọn họ run rẩy thất thần, ba chân bốn cẳng chuồn mất.

Cố Bắc Yến quay sang nhìn Dương San San.

Cô ta không chạy trốn mà ngạo nghễ nhìn thẳng: “A Yến, em chỉ muốn giành lại người đàn ông mình yêu thôi.” Khóe môi anh khẽ nhếch, toát ra hơi thở băng giá: “Dương San San, cho cô hai lựa chọn. Một là dẫn lũ rác rưởi kia đầu thú, hai là đợi tôi trực tiếp bắt giữ.”

Dương San San biến sắc, đột nhiên gục xuống khóc nức nở: “A Yến, em biết lỗi rồi! Làm sao em dám cố ý phạm pháp? Em chỉ muốn dọa Tô Uyển chút thôi mà…”

Cố Bắc Yến không thèm đáp, ánh mắt dịu dàng quay về phía tôi.

“Uyển Uyển, chúng ta đi.” Cánh tay rắn chắc của anh ôm lấy cơ thể tôi định bế lên.

Nhưng vết thương quá nặng khiến anh loạng choạng ngã xuống. “A Yến! Anh sao thế? Vết thương lại đau à?” Tôi hoảng hốt quỳ xuống đỡ lấy người anh.

Anh mỉm cười lắc đầu: “Anh không sao đâu.” Đôi mắt từ từ khép lại.

“A Yến!!!”

Tôi theo đội cứu hộ đưa Cố Bắc Yến về bệnh viện. Sau mười ngày điều trị, anh gầy đi trông thấy, vết thương bụng vừa lành đã rách toác trông thật thảm thương.

May mắn sau cấp cứu, anh tỉnh lại. Tôi nghẹn ngào nắm chặt tay anh, nước mắt như mưa.

Anh giơ tay xoa đầu tôi chế nhạo: “Khóc xấu xí thế, không sợ làm anh ngất tiếp à?”

“Cố Bắc Yến! Anh suýt ch*t mà còn đùa được!”

“Là sợ ch*t hay giận ch*t đây?”

“Giận ch*t!”

“Tại sao?”

“Anh không biết mình làm gì sao?”

Thấy anh giả bộ ngây ngô, tôi bực bội: “Đi làm nhiệm vụ thì đi, sao phải ly hôn em trước? Em trông giống người ích kỷ lắm à?”

“Không phải em đòi ly hôn?” Anh liếc nhìn.

“Em…” Tôi nghẹn lời, gằn giọng: “Thế sao anh phải bịa lý do tổn thương em như vậy?”

“Không phải học lỏm từ em sao?”

“……”

Thấy tôi bị dồn đến mức không thốt nên lời, anh bất chợt bật cười. Những ngón tay thon dài véo nhẹ vào má tôi: “Thôi được rồi, như em nói đó – cách này quá ngốc nghếch, từ nay về sau đừng ai dùng nữa nhé.”

“Anh…” Tôi ngạc nhiên: “Anh nghe thấy những lời em nói hôm đó rồi?”

“Nghe hết rồi.”

“……”

“Uyển Uyển, anh xin lỗi.”

Ánh mắt Cố Bắc Yến chợt trầm xuống: “Anh đã phạm sai lầm giống em, chỉ tin vào những gì mình thấy, rồi ngốc nghếch nghi ngờ người mình yêu.”

“A Yến, anh đang đá xoáy em đấy hả?”

“Ừ.”

“Thôi được, coi như hòa nhé.”

“Tô Uyển, anh cũng có chuyện muốn nói với em.”

“Chuyện gì vậy?”

“Anh chỉ yêu mình em. Năm ấy trên sân bóng rổ, anh đã yêu em từ cái nhìn đầu tiên. Để có được số liên lạc của em, anh đành… đập bóng trúng người em.”

“!”

Tôi trợn mắt nhìn anh, kinh ngạc: “Cố Bắc Yến! Anh đúng là kẻ lắm mưu nhiều kế! Cố tình làm em bị thương mà giấu em bấy lâu!”

Anh cười véo má tôi: “Nếu em không cứ nghi ngờ anh với Dương San San, có lẽ anh đã mang bí mật này xuống mồ rồi.”

“Đồ xấu xa!”

“Đàn ông không hư, đàn bà không thương mà.”

Cố Bắc Yến nhếch miệng cười đầy tự mãn, cố gượng ngồi dậy. Tôi vội đỡ người anh: “Anh định làm gì? Không sợ vết thương rách thêm à?”

“Đi đăng ký kết hôn.”

“……”

Tôi bất lực: “Cố Bắc Yến, anh bị điên rồi à?”

Đứng không nổi mà còn nghĩ đến chuyện tái hôn?

Bàn tay anh đặt sau gáy tôi, kéo mạnh về phía trước. Đôi môi mềm mại áp lên môi tôi. Giọng anh trầm đục: “Anh đúng là điên thật, mới nghĩ đến việc trả tự do cho em trước nhiệm vụ, nhường em cho Lâm Hạo.”

“Đồ ngốc!”

“Không được chửi chồng mình.”

Lưỡi anh cưỡng bức luồn vào kẽ răng, cuốn tôi vào nụ hôn tham lam. Hơi thở quen thuộc, đặc trưng và mê hoặc.

Tôi quên bẵng vết thương trên người anh.

Hai tay ôm lấy cổ anh, cùng anh chìm đắm trong nụ hôn nồng cháy…

[Kết thúc viên mãn]

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử