Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Tôi thẫn thờ cúp máy, thức trắng đêm trong linh đường. Gió ngoài cửa sổ thổi động những dải lụa trắng, phát ra tiếng xào xạc. Tôi nhìn chằm chằm vào di ảnh của mẹ, nước mắt đã sớm cạn khô.

Ngày thứ hai, tôi bình thản quay trở lại thành phố này.

Mua vé máy bay, thu dọn tài sản.

Và, đồng ý ly hôn với Lục Cảnh Thâm.

Chuyện cũ cứ thế trôi theo gió.

Trước khi bước lên máy bay, tôi ngồi trong phòng chờ ở sân bay, bắt đầu màn trả thù cuối cùng của mình.

Tôi rốt cuộc không phải là người cam tâm tình nguyện chịu bị bắt nạt.

Những năm qua đi theo Lục Cảnh Thâm, ít nhiều tôi cũng nắm giữ được một số thông tin cơ mật bên trong công ty. Những bản kế hoạch kinh doanh, phương án thu mua, và cả những giao dịch tài chính không thể đưa ra ánh sáng.

Tôi gửi toàn bộ những thông tin thu thập được này cho công ty đối thủ của Lục Cảnh Thâm.

Sau khi xác nhận số tiền đó đã vào tài khoản, tôi mới yên tâm.

Tiếp theo, tôi mở Weibo lên.

Trên mạng, những bình luận ác ý nhắm vào tôi tràn ngập khắp nơi. Chỉ cần nhấn vào một chủ đề ngẫu nhiên là  thể thấy ảnh của tôi bị ghép thành đủ loại hình thù xấu xí để chế nhạo.

Mà sau bao nhiêu ngày, bài đăng ra vẻ đáng thương của Bạch Mộng Dao vẫn còn treo trên trang cá nhân của cô ta.

“Bạch Mộng Dao: Người đang làm trời đang nhìn, nước bẩn cứ việc hắt. Đời này tôi chưa từng sợ ai bao giờ!”

Bên dưới toàn là những bình luận xót thương cho cô ta.

“Nữ thần và anh rể dính phải loại bẩn thỉu này đúng là xui xẻo, thương nữ thần quá.”

“Đây mới là đại nữ chủ, những kẻ chỉ biết dùng thủ đoạn bẩn thỉu để hủy hoại danh dự của con gái thì căn bản không xứng làm phụ nữ!”

“Nữ thần đúng là quá lương thiện, thế này mà cũng không kiện.”

Tôi nhếch môi, cười một cách đầy mỉa mai.

Sau đó, tôi đóng gói toàn bộ những tin nhắn khiêu khích mà Bạch Mộng Dao gửi cho tôi trong những ngày qua, gửi hết cho đối thủ cạnh tranh của cô ta.

Chơi một ván “thuê người trả thù” thật ra trò.

Trước khi tắt điện thoại, cuộc gọi của Lục Cảnh Thâm gọi tới.

“Quên không bảo em, thời gian chờ ly hôn chỉ  30 ngày thôi.”

Giọng nói của anh vẫn thong dong như trước, tràn đầy tự tin.

“Nếu em muốn hối hận thì cũng không phải là không thể. Nhưng tốt nhất nên làm điều gì đó khiến tôi hài lòng.”

Giọng điệu chắc chắn rằng tôi không thể buông bỏ được anh của anh ta khiến tôi thấy nực cười.

Tôi nhìn giờ lên máy bay, vô cảm nói: “Biết rồi.”

Sau đó dứt khoát cúp máy, tắt nguồn, và bước lên máy bay.

Tạm biệt, Lục Cảnh Thâm.

Đây là lần đầu tiên Thẩm Thanh Từ cúp điện thoại của anh ta.

Lục Cảnh Thâm đã nhịn suốt năm ngày, nhưng vẫn thấy khó chịu.

Anh ta rời khỏi người Bạch Mộng Dao, khoác lên mình chiếc áo đại y, định về nhà xem sao.

Bạch Mộng Dao ôm lấy anh ta từ phía sau, cả người mềm nhũn dán lên lưng anh ta: “Cảnh Thâm, ở lại với em thêm chút nữa đi mà.”

Lục Cảnh Thâm quay đầu lại, nhàn nhạt nói: “Chuyện mang thai, khoan hãy nói với Thanh Từ.”

Bạch Mộng Dao không vui bĩu môi: “Hai người ly hôn rồi mà, còn sợ cái gì?”

Dáng người Lục Cảnh Thâm hơi khựng lại, trong lòng bỗng nảy sinh chút tức giận vô cớ: “Vẫn còn 25 ngày nữa kia mà, đã gọi là ly hôn đâu?”

Anh ta đẩy Bạch Mộng Dao ra, mặc quần vào rồi quay trở về nhà.

Gần một tuần không về, trong nhà yên tĩnh đến mức quá mức. Thậm chí không  lấy một chút hơi người.

Lục Cảnh Thâm cảm thấy hơi hoảng hốt, sự hoảng hốt này lên đến đỉnh điểm khi anh ta nhìn thấy căn bếp không hề  dấu vết sử dụng.

Anh ta đẩy cửa phòng ngủ ra, tìm kiếm trong tủ hồi lâu nhưng chẳng thấy gì cả.

Cuối cùng, trong thùng rác, anh ta nhìn thấy thứ mà mình muốn tìm.

Một chiếc nhẫn cưới.

Vào ngày ký đơn ly hôn, Thẩm Thanh Từ đã đặt nó lên bàn đẩy về phía anh ta.

Anh tavđã không nhận lấy.

Bởi vì sâu trong thâm tâm anh ta cho rằng Thẩm Thanh Từ không thể nào đồng ý ly hôn được. Cho dù  ký đơn ly hôn thì sớm muộn gì cũng sẽ hối hận.

Bởi vì, Thẩm Thanh Từ yêu anh ta.

Lục Cảnh Thâm nhặt chiếc nhẫn cưới lên, cẩn thận lau sạch lớp bụi bẩn trên đó.

Chiếc nhẫn cưới này là năm anh ta 19 tuổi, đã phải đi làm gia sư, bốc vác, giao hàng, làm việc liên tục suốt ba tháng mới mua được.

Đối với anh ta, đối với Thẩm Thanh Từ, nó đều  ý nghĩa phi thường.

Cho nên, chắc là do vô ý rơi vào thùng rác thôi.

Lục Cảnh Thâm đứng dậy, nhìn bức ảnh cưới treo trên tường.

Thẩm Thanh Từ trong ảnh mới vừa tròn 22 tuổi, nụ cười rạng rỡ như hoa. Cô mặc chiếc váy cưới trắng tinh khôi, trong đôi mắt  ánh sáng, đó là ánh sáng chỉ khi nhìn anh mới .

Nói đi cũng phải nói lại, sở dĩ anh ta qua lại với Bạch Mộng Dao cũng là vì Thẩm Thanh Từ.

Anh ta không thể quên được Thẩm Thanh Từ năm 18 tuổi đã làm kinh diễm cả tuổi thanh xuân của mình. Khi đó anh ta nghèo khó, hoang dại, chẳng  gì trong tay.

Chính Thẩm Thanh Từ đã trao cho anh ta tất cả sự ấm áp.

Sau đó, anh ta được đón về Lục gia, thoát khỏi cái danh đứa con hoang, một bước lên mây trở thành kẻ bề trên.

Anh ta cũng đã  được Thẩm Thanh Từ như ý nguyện.

Nhưng Thẩm Thanh Từ lại thay đổi.

Cô đã đ.á.n.h mất đi sự phóng khoáng thời học sinh, trở nên tuân thủ quy tắc, tẻ nhạt. Giống hệt như những quý bà giả tạo kia.

Lục Cảnh Thâm hiểu rõ trong lòng, đó là vì xuất thân của Thẩm Thanh Từ rất bình thường. Nếu muốn gả cho anh ta, cô buộc phải khiến mình trở nên hòa nhập với giới thượng lưu để không làm anh ta mất mặt.

Cho nên trong lòng anh ta thấy thất vọng, nhưng vẫn yêu Thẩm Thanh Từ.

Cho đến khi Bạch Mộng Dao xuất hiện.

Lần đầu tiên anh ta đề nghị ly hôn với Thẩm Thanh Từ chỉ là lời vô tình thốt ra lúc nóng nảy. Nói xong, bản thân anh ta cũng  chút hối hận.

Về sau đề nghị ly hôn với Thẩm Thanh Từ cũng chỉ là vì thấy cô làm loạn quá mức, muốn cô thu liễm lại một chút mà thôi.

Dù sao so với những người đàn ông khác trong giới, anh thật sự được coi là người biết giữ mình. Bao nhiêu năm qua, bên cạnh cũng chỉ  duy nhất một mình Bạch Mộng Dao.

Vậy mà Thẩm Thanh Từ lại gây gổ với anh ta thành ra thế này, thật sự là quá không biết điều.

Hơn nữa, anh ta chưa bao giờ thực sự nghĩ đến việc sẽ ly hôn với Thẩm Thanh Từ.

Chỉ cần cô ngoan ngoãn một chút, bao dung một chút, đợi đến khi anh ta chơi chán rồi, sớm muộn gì anh ta cũng sẽ quay về.

Lục Cảnh Thâm cầm điện thoại lên, quyết định chủ động gọi cho Thẩm Thanh Từ để dỗ dành cô.

Nhưng còn chưa kịp gọi, đã phát hiện mình đã bị chặn số.

Anh ta cau mày, theo bản năng cảm thấy điều này là không thể nào.

Anh ta và Bạch Mộng Dao đã qua lại bao nhiêu năm nay, ngay cả lúc Thẩm Thanh Từ làm loạn dữ dội nhất cũng chưa từng chặn số anh ta.

Nhưng chưa kịp suy nghĩ thấu đáo nguyên nhân, chuông điện thoại đã vang lên.

Là Bạch Mộng Dao gọi đến cho anh ta.

“Cảnh Thâm, Thẩm Thanh Từ đã tiết lộ chuyện của chúng ta cho công ty đối thủ của em rồi!”

Giọng nói của Bạch Mộng Dao mang theo tiếng nức nở.

Lục Cảnh Thâm nghe tiếng khóc sướt mướt của cô ta, đôi mày nhíu chặt.

Thẩm Thanh Từ lại làm ra chuyện ngu xuẩn giống hệt lần trước.

Chẳng lẽ cô vẫn chưa rút ra được bài học sao?

Hồi tưởng lại lần trước, khi gương mặt Thẩm Thanh Từ trắng bệch, yếu ớt chất vấn anh ta tại sao lại nhẫn tâm với mẹ cô như vậy.

Trong lòng Lục Cảnh Thâm thoáng chút d.a.o động.

Anh ta nghĩ đến mẹ của Thẩm Thanh Từ, người trưởng bối từng giúp đỡ mình khi còn trẻ.

Thực ra lúc đó anh ta cũng chỉ muốn dọa Thẩm Thanh Từ một chút thôi. Cho dù Thẩm Thanh Từ  thà c.h.ế.t cũng không đồng ý đứng ra đính chính, anh ta cũng sẽ không để mặc người phụ nữ đó c.h.ế.t.

Nhưng Thẩm Thanh Từ đã đồng ý, điều đó chứng tỏ cô rất biết điều.

“Anh biết rồi, chuyện này anh sẽ xử lý.”

Cúp điện thoại, Lục Cảnh Thâm không còn tâm trí đâu mà dỗ dành Bạch Mộng Dao.

Anh ta quyết định đi tìm Thẩm Thanh Từ. Chỉ cần Thẩm Thanh Từ đồng ý đứng ra làm rõ chuyện nàyanh ta sẽ tái hôn với cô.

Tiện thể sẽ đưa cô đi du lịch tại đất nước mà cô yêu thích nhất.

Chuyến du lịch này là lời hứa của anh ta với Thẩm Thanh Từ khi hai người mới kết hôn. Chỉ là lúc đó anh ta vừa bận đối phó với người trong gia đình, vừa bận gây dựng sự nghiệp để chứng minh thực lực của bản thân.

Đến khi cuối cùng cũng rảnh rỗi,  thời gian rồi, thì anh ta và Thẩm Thanh Từ lại náo loạn thành ra thế này.

Nhưng nơi đó anh ta vẫn từng đi qua.

Là đi cùng Bạch Mộng Dao.

Lúc đó Bạch Mộng Dao biết được ước hẹn này giữa anh ta và Thẩm Thanh Từ, cô ta đã bám lấy anh ta đòi hỏi rất lâu. Anh ta chịu không nổi nên mới đồng ý.

Lục Cảnh Thâm nhớ lại phản ứng của Thẩm Thanh Từ khi biết anh ta và Bạch Mộng Dao đã đi du lịch cùng nhau.

Cô đã khócrồi lại cười, gương mặt đó vặn vẹo đến mức anh ta không còn nhận ra nữa.

Trong lòng anh ta bỗng cảm thấy thắt lại một cách khó hiểu.

Anh ta muốn gọi điện cho mẹ của Thẩm Thanh Từ, nhưng phát hiện số điện thoại đã bị hủy.

Anh ta chỉ còn cách gọi cho người bạn thân thiết nhất của Thẩm Thanh Từ.

Ngay sau đó, sắc mặt thay đổi: “Thẩm Thanh Từ đã bán sạch tài sản để ra nước ngoài định cư rồi?!”

“Không thể nào, sao cô ấy  thể từ bỏ tôi được?!”

Lục Cảnh Thâm không kiềm chế được mà lớn tiếng phản bác.

Anh ta đi đi lại lại trong phòng, chiếc điện thoại suýt chút nữa bị bóp nát.

Nhưng rất nhanh sau đó, anh ta lại bình tĩnh trở lại.

Mẹ của Thẩm Thanh Từ hiện vẫn đang tiếp nhận điều trị tại bệnh viện, sao cô  thể bỏ mặc mẹ mình được?

Người phụ nữ đó vốn là người con hiếu thảo nhất, ngay cả anh ta cũng chẳng thể so bì được với vị trí của người mẹ trong lòng cô.

Nhưng khi anh ta gọi điện cho bác sĩ chủ trị ở bệnh viện, lại nghe thấy vị bác sĩ kia thắc mắc một câu:

“Lục tiên sinhtôi đã quay về Mỹ rồi. Bệnh nhân đã qua đời từ nửa tháng trướcanh không biết sao?”

Lời của bác sĩ như một gáo nước lạnh dội từ đỉnh đầu xuống, khiến anh ta tỉnh người ngay lập tức.

“Qua đời? Chuyện từ khi nào?”

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử