Chương 1
1
Vừa biết dãy số trúng thưởng, tôi liền hớn hở chạy thẳng về ký túc xá.
“Phi Phi! Tờ vé số mấy hôm trước tụi mình mua chung trúng thưởng rồi!”
Vừa mở cửa phòng ký túc, tôi lao tới ôm chặt cô ấy, nụ cười trên mặt không thể nào kìm lại được.
Phải biết rằng, tờ vé số này trúng giải thưởng tận 7 triệu tệ. Sau khi đóng thuế, số tiền còn lại chia đôi với cô ấy cũng đủ để tôi nằm không sống thoải mái nửa đời sau.
Gia đình tôi chỉ là gia đình bình thường, bố mẹ mỗi tháng kiếm được bốn năm nghìn tệ, không nghèo nhưng cũng chẳng khá giả. (~15tr)
Còn tôi chỉ là một sinh viên nghèo sống chật vật, ngày nào cũng phải săn mã giảm giá để đặt đồ ăn.
Nhưng bây giờ, 7 triệu tiền thưởng đủ để cả gia đình tôi đổi đời, đủ để tôi đạt được tự do tài chính.
“Phi Phi! Bảy triệu đấy! Cả đời tôi chưa từng thấy nhiều tiền như vậy! Hai đứa mình chuẩn bị đi, ngày mai đi nhận thưởng luôn!”
Tôi cứ tưởng Phi Phi sẽ vui như tôi.
Nhưng tôi nhận ra nụ cười của cô ấy không tự nhiên, thậm chí hơi cứng nhắc. Sau đó cô đẩy tôi ra, kéo giãn khoảng cách.
Kiều Phi Phi ngồi xuống ghế, cầm điện thoại thao tác vài cái.
“Cưng à, tớ cũng đang định nói chuyện này với cậu.”
Ngay sau đó, điện thoại tôi nhận được thông báo chuyển tiền.
Tôi mở WeChat ra, thấy Kiều Phi Phi chuyển cho tôi 6 tệ.
Trong lúc tôi còn ngơ ngác, cô ta nói:
“Là thế này, cậu còn nhớ không? Hôm đi dạo phố là tớ đột nhiên đề nghị mua vé số, rồi tiệm vé số cũng là tớ chọn. Tuy dãy số là cậu chọn, nhưng nếu không có đề nghị của tớ thì hôm đó tụi mình chắc chắn sẽ không mua tờ vé số này, đúng không?”
Tôi gật đầu, còn che miệng cười:
“Đúng rồi! Phải cảm ơn ý tưởng của cậu chứ!”
Cô ta nói tiếp:
“Vậy nên, xét tình xét lý thì tờ vé số này phải là của tớ. Nhưng vì lúc đó cậu có góp tiền mua cùng, nên 6 tệ tớ chuyển lại cho cậu rồi đó!”
Lúc này tôi mới nhận ra có gì đó không ổn. Những bạn cùng phòng đang âm thầm nghe lén cũng hiểu ra chuyện.
Mặt tôi lập tức tối sầm, tức đến bật cười. Tôi khoanh tay hỏi:
“Kiều Phi Phi, ý cậu là dùng 6 tệ để mua đứt tờ vé số 7 triệu của tôi à?!”
Kiều Phi Phi vốn đang bình tĩnh, lập tức trở mặt, gào lên:
“Ý cậu là gì? Nếu không có đề nghị của tớ thì cậu nghĩ có gặp được tờ vé số này không? Hơn nữa 6 tệ tớ cũng chuyển cho cậu rồi, sao lại nói như thể tớ chiếm lợi của cậu vậy?”
Không khí trong phòng lập tức căng thẳng như dây đàn. Những bạn cùng phòng khác nhìn nhau, sợ bị cuốn vào cuộc cãi vã.
Tôi đỏ bừng mặt, phản bác:
“Tôi thiếu gì 6 tệ của cậu à? Nếu không có 6 tệ của tôi thì cậu cũng không mua được tờ vé số này! Cậu đang sủa cái gì vậy?”
Cô ta chống nạnh, xé toang lớp mặt nạ dịu dàng thường ngày:
“Hứa Gia, trước giờ tôi không ngờ cậu ích kỷ như vậy! Dù sao tôi nói tờ vé số này là của tôi thì nó là của tôi! 6 tệ kia cậu thích lấy thì lấy, không thì thôi!”
Một bạn cùng phòng không chịu nổi nên lên tiếng giúp tôi:
“Phi Phi, mình thấy… vé số này nên chia đôi, dù sao Hứa Gia cũng có góp tiền mà…”
“Câm miệng! Chuyện này đến lượt cậu nói à?” Kiều Phi Phi trợn mắt mắng.
Ngay lúc tôi chuẩn bị tiếp tục tranh luận thì bỗng nghe “cạch” một tiếng giòn.
Tôi quay đầu nhìn về phía bàn.
Đó là tượng Quan Âm tôi thờ.
Một cánh tay của tượng đã gãy.
Cánh tay rơi trên bàn, tượng Quan Âm nhỏ vẫn nhắm mắt như cũ.
Tôi sợ đến mặt trắng bệch, run rẩy lùi lại mấy bước.
“Vé số tôi không cần nữa! Vé số tôi không cần nữa!”
2
Thấy tôi cuối cùng chịu nhường, Kiều Phi Phi trong lòng vô cùng đắc ý, nhưng miệng vẫn không tha:
“Cái gì mà cậu không cần? Vốn dĩ nó là của tôi được không? Đừng làm như thể cậu bố thí cho tôi vậy.”
Tôi nghiêm mặt nói:
“Kiều Phi Phi, nể tình chúng ta từng là bạn cùng phòng, tôi cảnh cáo cậu tốt nhất cũng đừng giữ tờ vé số đó. Mau đem đi đốt đi!”
Câu nói này vừa dứt, không chỉ Kiều Phi Phi mà những bạn cùng phòng khác cũng nhìn tôi với ánh mắt kỳ quái.
“Cút đi! Cậu có tư cách gì ra lệnh cho tôi? Đây là vé số của tôi, tôi muốn làm gì thì làm!”
Tôi hét lên:
“Đây là tiền mua mạng! Có mạng lấy nhưng không có mạng tiêu, cậu sẽ chết đấy!”
Các bạn cùng phòng khác khuyên:
“Hứa Gia, đây là 7 triệu tệ mà, sao có thể nói không cần là không cần được? Cậu không cần thì thôi, nhưng cũng đừng nói như vậy chứ.”
Một bạn cùng phòng khác vốn không ưa tôi – Trương Tĩnh Kỳ – hừ lạnh:
“Đừng giả vờ nữa Hứa Gia. Cậu chẳng qua ghen tị Phi Phi có vé số thôi. Còn nói tiền mua mạng? Tôi thấy cái tượng Quan Âm trên bàn cậu chắc chỉ là đồ vỉa hè, gãy thì là do chất lượng kém thôi.”
“Tôi thấy cậu biết mình không lấy được vé số nên bịa chuyện nguyền rủa Phi Phi chết. Bình thường nhìn không ra cậu ác độc như vậy.”
Thấy có người bênh mình, khí thế của Kiều Phi Phi càng mạnh. Cô kéo Trương Tĩnh Kỳ rời đi, trước khi đi còn nói:
“Dám nguyền rủa tôi à? Hứa Gia, đời này cậu chỉ có số nghèo thôi!”
Nhưng tôi không hề tức giận.
Tôi quay lại thu dọn những mảnh sứ vỡ trên bàn.
Tượng Quan Âm nhỏ tròn trịa như ngọc, khẽ nhắm mắt, khóe môi mỉm cười như đang từ bi với thế gian.
Nhưng cánh tay vốn đặt trước ngực đã vỡ vụn, nhìn vô cùng kỳ quái.
Ở quê tôi có một phong tục.
Mỗi đứa trẻ khi trưởng thành đều phải làm nghi lễ trong chùa, nhận một vị Quan Âm làm mẹ nuôi tâm linh.
Tượng Quan Âm đã khai quang phải mang theo bên mình, luôn giữ lòng kính sợ.
Quan Âm từ bi, có thể báo trước đại họa.
Nếu tượng có dấu hiệu bất thường, đó là lời cảnh báo.
Nhưng nếu Quan Âm gãy tay, nghĩa là đại hung sắp đến.
Điều đó có nghĩa là ngay cả Quan Âm cũng không thể che chở, chỉ có thể tự chặt tay để cầu sinh, rời đi một mình, không còn ở bên tín chủ nữa.
Từ lúc đó, trong tượng không còn “Quan Âm” nữa, chỉ còn là vỏ rỗng. Nếu muốn, phải về quê xin một tượng mới.
Từ khi tôi mang tượng Quan Âm rời quê lên thành phố, chưa từng xảy ra bất thường.
Mà lần này, vừa xảy ra đã là gãy tay.
Điều đó khiến tôi sợ hãi vô cùng.
Tôi lập tức gọi điện cho bố mẹ. Họ cũng run giọng vì sợ, dặn tôi thời gian này nhất định phải cẩn thận.
Nghe chuyện Kiều Phi Phi làm với tôi, họ tức đến suýt ngất, vừa nghe vừa mắng cô ta không biết điều, tự tìm đường chết.
Tôi cũng không để ý ánh mắt kỳ lạ của những bạn cùng phòng khác, cùng bố mẹ than phiền chuyện này.
Sau khi cúp điện thoại, tôi dặn các bạn cùng phòng:
“Tuyệt đối đừng nhận tiền của Kiều Phi Phi. Nhận rồi sẽ chết!”
Họ nhìn nhau, rồi đều gật đầu đồng ý.
Đêm đó, Kiều Phi Phi và Trương Tĩnh Kỳ không về ký túc xá, mà ra ngoài thuê khách sạn ở.
Tôi lắc đầu, cất tượng Quan Âm đi, chờ lần sau về quê sẽ xin một tượng mới.
3
Kiều Phi Phi vốn dĩ là một hot girl mạng có chút danh tiếng.











