Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Tôi giật tay ra, bình tĩnh nhìn anh ta.

“Trần Húc, anh nghĩ em không biết những chuyện tốt anh đã làm à?”

“Bạch Nguyệt, sống trong căn hộ em mua cho anh, ngủ trên chiếc giường em mua cho anh, mặc đồ ngủ của em, thoải mái lắm không?”

Đồng tử anh ta co rút dữ dội.

“Em… sao em biết?”

“Em còn biết anh tìm luật sư Trương, muốn khiến em ra đi tay trắng, còn muốn lừa tiền dưỡng già của bố mẹ em.”

Tôi lấy điện thoại ra, mở đoạn ghi âm.

Giọng nói quen thuộc của anh ta vang lên rõ ràng từ loa.

Từng chữ một giống như một cái tát, quất mạnh lên mặt anh ta.

Sắc mặt Trần Húc trở nên trắng bệch.

Anh ta lảo đảo lùi một bước, môi run rẩy, không nói nổi câu nào.

“Bây giờ, anh có hai lựa chọn.”

Tôi cất điện thoại.

“Thứ nhất, ly hôn thuận tình. Chúng ta chia tài sản theo bản thỏa thuận tài sản trong hôn nhân này. Anh lấy công ty và nhà của anh, em lấy nhà của bố mẹ em và tiền tiết kiệm của em. Từ nay không liên quan đến nhau.”

“Thứ hai, ly hôn bằng kiện tụng. Em sẽ giao đoạn ghi âm này, cùng toàn bộ chứng cứ của anh và Bạch Nguyệt, cho thẩm phán. Đến lúc đó, anh không chỉ là bên có lỗi mà còn có dấu hiệu lừa đảo. Anh đoán tòa sẽ phán thế nào?”

Trần Húc nhìn tôi chằm chằm.

Ánh mắt ấy như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.

Chắc anh ta chưa từng nghĩ người vợ nội trợ luôn nghe lời, anh ta nói gì cũng tin, lại trở nên xa lạ và đáng sợ như vậy.

Rất lâu sau, anh ta nghiến răng nói từng chữ:

“Em muốn gì?”

“Em muốn anh ra đi tay trắng.”

Tôi nói rõ ràng từng chữ.

“Giống như cách anh vốn định dành cho em.”

“Em nằm mơ!”

Anh ta gào lên.

“Lâm Thấm, em đừng ép anh!”

“Em ép anh?”

Tôi bật cười.

“Trần Húc, là anh ép em.”

“Là anh biến em từ một người vợ hạnh phúc thành một kẻ điên không từ thủ đoạn.”

Tôi quay người rời đi.

“Cho anh một ngày suy nghĩ.”

“Chín giờ sáng mai, trước cửa cơ quan đăng ký ly hôn. Em đợi anh.”

“Nếu anh không đến, chúng ta gặp nhau ở tòa.”

Tôi không về nhà.

Mà đi thẳng đến căn hộ Trần Húc thuê cho Bạch Nguyệt.

Tôi dùng vân tay của mình mở cánh cửa do tôi bỏ tiền ra trả.

Bạch Nguyệt đang đắp mặt nạ, đi qua đi lại trong phòng khách.

Cô ta mặc chiếc váy trắng mà Trần Húc thích nhất.

Nhìn thấy tôi, cô ta giật mình, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại.

Cô ta tháo mặt nạ xuống, khoanh tay trước ngực, bày ra dáng vẻ nữ chủ nhân.

“Cô đến đây làm gì?”

“Đây là nhà của tôi. Tôi không được đến sao?”

Tôi nhìn quanh một vòng.

Trang trí là do tôi thiết kế, nội thất là do tôi chọn.

Bây giờ lại bị một người phụ nữ khác chiếm tổ.

“Nhà của cô?”

Bạch Nguyệt cười khẩy.

“Lâm Thấm, cô đừng tự lừa mình nữa. A Húc đã hết tình cảm với cô từ lâu rồi. Người anh ấy yêu là tôi.”

“Căn nhà này, còn căn hai người đang ở, sau này đều sẽ là của tôi.”

“Biết điều thì cút nhanh đi, đừng chiếm chỗ mà không chịu nhường.”

Tôi nhìn gương mặt đắc ý của cô ta.

“Vậy à?”

“Trần Húc có nói với cô rằng công ty và hai căn nhà dưới tên anh ta đều do bố tôi bỏ tiền ra mua không?”

Sắc mặt Bạch Nguyệt hơi đổi.

“Thì sao? Kết hôn nhiều năm như vậy, sớm đã thành tài sản riêng của anh ấy rồi.”

“Ồ? Luật sư Trương dạy hai người à?”

Tôi kéo ghế trong phòng khách ra, ngồi xuống.

“Vậy luật sư Trương có dạy hai người rằng nếu anh ta ngoại tình trong hôn nhân, chuyển dịch tài sản, còn có ý đồ lừa tài sản của bố mẹ vợ, thì khi bị phát hiện sẽ có hậu quả gì không?”

Cuối cùng trên mặt Bạch Nguyệt cũng xuất hiện sự hoảng loạn.

“Cô… cô nói bậy gì đó! Tôi nghe không hiểu!”

“Không hiểu cũng không sao.”

Tôi lấy điện thoại ra, mở một đoạn video.

Đó là camera giám sát hành lang của tòa căn hộ.

Những ngày Trần Húc “đi công tác”, anh ta gần như ngày nào cũng ra vào nơi này cùng Bạch Nguyệt.

Ôm, hôn, coi như chốn không người.

“Những thứ này đủ chưa?”

Tôi nhìn cô ta.

“Cô Bạch, là người thứ ba chen chân vào hôn nhân người khác, cô đoán nếu tôi gửi những video này đến chỗ làm của cô, gửi vào nhóm họ hàng bạn bè của bố mẹ cô, thì sẽ thế nào?”

Cơ thể Bạch Nguyệt bắt đầu run rẩy.

Tôi đứng dậy, đi đến trước mặt cô ta, hạ giọng thật thấp.

“Hoặc tôi đổi cách khác.”

“Tôi nghe nói gần đây bố mẹ cô đang chạy vạy vay tiền khắp nơi để mua nhà cưới cho cậu em trai bất tài của cô?”

“Cô nói xem, nếu tôi cầm những chứng cứ này ra tòa kiện cô, yêu cầu cô trả lại toàn bộ số tiền Trần Húc đã tiêu cho cô, cô đoán…”

“Cô còn mặc nổi hàng hiệu, ở nổi căn hộ này không?”

“Cậu em trai cưng của cô còn cưới vợ được không?”

Bạch Nguyệt ngẩng phắt đầu lên, mắt đầy sợ hãi.

Chương 5

“Cô dám!”

Giọng Bạch Nguyệt sắc nhọn, mang theo chút run rẩy.

“Cô cứ xem tôi có dám không.”

Tôi cất điện thoại, gương mặt không chút cảm xúc.

“Tôi cho cô hai lựa chọn.”

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử