Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
Lúc này.
Bọn họ mới thật sự hiểu thế nào là không còn mặt mũi gặp người khác.
Thế nào là bị cả ngàn người chỉ trích.
Nhưng đòn đánh nặng nề hơn vẫn còn ở phía sau.
Bạn trai của Triệu Thiến.
Chính là người hôm đó ngồi ăn hải sản cùng bọn họ.
Sau khi biết toàn bộ chân tướng.
Đặc biệt là khi biết cả nhà họ Triệu đều sống dựa vào tiền của tôi.
Anh ta lập tức đề nghị chia tay.
Lý do vô cùng thẳng thắn.
“Tôi không muốn sau này phải gánh cả một gia đình nghèo bám víu.”
Triệu Thiến vừa khóc vừa níu kéo.
Không ngừng cầu xin.
Nhưng anh ta đã quyết tâm rời đi.
Thậm chí còn chặn toàn bộ số điện thoại của cô ta.
Người thân quay lưng.
Người yêu rời bỏ.
Trong ngoài đều khốn đốn.
Đó chính là món quà lớn thứ hai…
Mà tôi dành tặng cho nhà họ Triệu.
Chương 7
Nhà họ Triệu hoàn toàn không thể tiếp tục sống yên ổn trong khu dân cư nữa.
Bọn họ đã trở thành đối tượng bị mọi người xa lánh và chỉ trỏ.
Bị dồn đến đường cùng, Vương Quế Phương và Triệu Thiến lại nghĩ ra một kế độc hơn.
Hai người họ trực tiếp tìm đến công ty của tôi.
Hôm đó tôi đang họp với phòng ban về một dự án quan trọng.
Đột nhiên cô lễ tân hớt hải chạy vào phòng họp.
“Chị Lưu, dưới sảnh có người gây chuyện.”
“Họ chỉ đích danh muốn gặp chị.”
Tim tôi khẽ trùng xuống.
Tôi biết ngay là ai tới.
Xuống đến tầng trệt.
Quả nhiên.
Vương Quế Phương và Triệu Thiến đang đứng giữa đại sảnh vừa khóc vừa gào, diễn lại trò cũ mà họ giỏi nhất.
“Mọi người mau đến xem đi!”
“Giám đốc Lưu Thông của công ty này muốn ép chết nhà chồng mình!”
“Bản thân sống trong biệt thự, đi xe sang, vậy mà lại đuổi bố mẹ chồng ra khỏi nhà!”
“Muốn để người già lưu lạc ngoài đường!”
“Còn thiên lý hay không đây!”
Tiếng gào khóc của bọn họ nhanh chóng thu hút rất nhiều nhân viên tới xem.
Cả đại sảnh trở nên ồn ào.
Những ánh mắt tò mò và dò xét liên tục đổ dồn về phía tôi.
Không lâu sau.
Triệu Lỗi cũng xuất hiện.
Anh ta không khóc lóc.
Nhưng dáng vẻ đau khổ, bất lực, như thể bị người vợ độc ác ép đến bước đường cùng lại càng khiến người khác dễ tin hơn.
Phối hợp với màn trình diễn của mẹ và em gái.
Ba người họ đúng là một đội hoàn hảo.
Bọn họ đã quyết tâm dùng cách phá hủy sự nghiệp của tôi để ép tôi cúi đầu.
Bởi trong suy nghĩ của họ.
Một người phụ nữ coi trọng nhất chính là danh tiếng và công việc.
Chỉ cần khiến tôi mất mặt.
Khiến tôi không thể tiếp tục làm việc ở công ty.
Tôi nhất định sẽ ngoan ngoãn quay về cầu xin bọn họ.
Ngay khi bảo vệ chuẩn bị tiến lên đuổi người.
Một bóng dáng bước ra khỏi đám đông.
Đó là chị An.
Cấp trên trực tiếp của tôi.
Một nữ lãnh đạo nổi tiếng quyết đoán và luôn bảo vệ nhân viên của mình.
Chị ấy không hỏi tôi bất cứ điều gì.
Chỉ nhẹ nhàng vỗ vai tôi.
Sau đó cho tôi một ánh mắt đầy tin tưởng.
Khoảnh khắc ấy.
Trái tim đang hỗn loạn của tôi bỗng bình tĩnh trở lại.
Tôi không hoảng hốt như nhà họ Triệu mong đợi.
Cũng không nổi giận lao vào cãi nhau với họ.
Tôi chỉ bình thản bước ra giữa đám đông.
Cúi đầu với tất cả đồng nghiệp.
“Xin lỗi mọi người.”
“Chuyện riêng của tôi đã ảnh hưởng đến công việc của công ty.”
Sau đó.
Tôi lấy điện thoại ra.
Kết nối với hệ thống loa Bluetooth trong đại sảnh.
Trước mặt tất cả mọi người.
Tôi bình tĩnh mở đoạn ghi âm quan trọng nhất.
Ngay lập tức.
Giọng nói của Triệu Lỗi vang vọng khắp sảnh công ty.
“Chẳng qua chỉ là ăn bánh màn thầu thôi mà!”
“Có chết ai đâu!”
“Em cần gì phải làm quá đến mức này?”
Toàn bộ đại sảnh lập tức im lặng.
Tất cả mọi người đều ngây người.
Tiếp theo.
Tôi kết nối điện thoại với màn hình lớn trong sảnh.
Từng bức ảnh lần lượt hiện lên.
Bàn tiệc hải sản đầy ắp sơn hào hải vị.
Chiếc bánh màn thầu lạnh ngắt trong tay Noãn Noãn.
Những vết bầm tím trên cơ thể con bé.
Từng khoản chuyển khoản hàng tháng cho Vương Quế Phương.
Tất cả hiện rõ trước mắt mọi người.
Tôi không biện hộ.
Cũng không cố tình kể khổ.
Chỉ bình tĩnh kể lại toàn bộ sự việc theo đúng trình tự.
Cuối cùng.
Tôi nhìn tất cả mọi người.
Giọng nói không lớn.
Nhưng vô cùng kiên định.
“Tôi, Lưu Thông…”
“Có thể là một nhân viên giỏi.”
“Có thể là một người vợ tốt.”
“Nhưng trước hết…”
“Tôi là một người mẹ.”
“Khi con gái tôi bị tổn thương.”
“Tôi sẽ làm mọi thứ để bảo vệ con bé.”
“Nếu như điều đó bị gọi là nhẫn tâm.”
“Vậy tôi chấp nhận.”
“Nếu muốn bảo vệ quyền lợi của con gái mà phải trở thành một người đàn bà đanh đá.”
“Tôi cũng không hối hận.”











