Chương 2
Mẹ Hạ nhanh mắt cúi nhặt lên, rồi thô bạo ném trả vào người tôi.
Gương mặt được bảo dưỡng kỹ lưỡng của bà ta tràn đầy ghét bỏ: “Bao năm nay nhà họ Hạ có bạc đãi gì cô không hả? Hạ Vân Khanh vì cô mà cãi lời chúng tôi, chúng tôi cũng nhẫn nhịn rồi! Giờ cô còn muốn hại cả con nít?”
“Nếu cô đã muốn ly hôn đến vậy, thì ký cho nhanh! Đừng có mặt dày bám lấy nữa!”
Tôi im lặng cúi xuống nhặt lại tờ giấy trên sàn.
Hạ Vân Khanh bước ra từ ICU, mắt đỏ hoe: “Đứa bé đã được cứu.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt xa lạ đến đáng sợ: “Á Nhuận, lần này em thực sự quá đáng rồi.”
Tôi run rẩy đưa đơn ly hôn ra trước mặt anh: “Chúng ta… chấm dứt thôi.”
Con ngươi anh co rút dữ dội: “Em chắc chứ?”
“Tôi mệt mỏi lắm rồi.” Tôi gắng nén nước mắt. “Không biết tiếp theo mình còn làm ra chuyện gì nữa…”
“Được! Hay lắm!” Anh giật lấy bản thỏa thuận, ký mạnh tay rồi ném cây bút xuống đất: “Như em mong muốn!”
Trở về căn nhà từng là tổ ấm, dì Hứa vội vàng chạy ra đón: “Phu nhân! Sao cô lại…?” Bà nhìn khuôn mặt sưng đỏ và bộ quần áo ướt đẫm của tôi, nghẹn ngào không nói nên lời.
Tôi đưa mắt nhìn quanh. Chiếc đàn piano của tôi đã biến mất, ảnh cưới cũng không còn, thậm chí cả những món đồ lưu niệm tôi quý nhất cũng chẳng thấy đâu.
Dì Hứa xoa tay, lắp bắp: “Cô Hứa lúc mang thai hay va chạm, thiếu gia Hạ sợ… nên đã…”
Cánh cửa đột nhiên bật mở.
Hạ Vân Khanh dẫn Hứa Đường bước vào.
Hứa Đường ngạc nhiên nói: “Phu nhân, sao chị lại đến đây?” Giọng điệu ấy, như thể cô ta mới là chủ nhân ngôi nhà này.
“Tôi để đồ ở đâu?” Tôi run giọng hỏi, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Hạ Vân Khanh.
Anh bật cười lạnh, kéo Hứa Đường vào lòng: “Em còn định ly hôn rồi, còn quản làm gì mấy thứ đó?”
Hứa Đường làm bộ tỏ ra áy náy, bước đến muốn nắm tay tôi: “Phu nhân, là thiếu gia sợ lúc em mang thai va đập lung tung nên mới…”
“Đừng chạm vào tôi!” Tôi vùng tay hất mạnh cô ta ra.
Hứa Đường hét lên một tiếng, lảo đảo ngã về phía sau.
Hạ Vân Khanh phản ứng nhanh, lập tức đỡ lấy cô ta, lo lắng hỏi: “Em không sao chứ?”
Tôi nhìn hai người họ thân mật như vậy, dứt khoát xoay người rời đi.
Dù phía sau anh gọi tôi, tôi cũng không ngoảnh đầu lại.
Tôi không muốn để họ nhìn thấy dáng vẻ chật vật, nước mắt đầm đìa của mình.
Bên ngoài mưa như trút nước.
Tôi không biết mình đã đi bao lâu, cho đến khi bị mấy tên du côn chặn lại trong một con hẻm tối.
“Phu nhân Hạ phải không? Có người thuê bọn tôi dạy dỗ cô một trận.” Tên mặt sẹo cười đểu, tiến lại gần, “Vợ của người giàu nhất đấy à, nhìn cũng ngon đấy chứ. Ngực hơi nhỏ chút nhưng mặt xinh quá trời!”
Tôi theo phản xạ gọi cho Hạ Vân Khanh. Đầu bên kia vọng lại giọng anh đang dỗ dành: “Hứa Đường, đau đầu thì ngủ một lát đi.”
“Hạ Vân Khanh! Cứu em…”
“Anh không muốn nói chuyện với em.” Điện thoại bị dập phũ phàng. Gọi lại thì đã tắt máy.
Nước mưa lạnh ngắt hòa cùng nước mắt tràn vào miệng, mặn chát đến đắng nghét.
“Ở đây chẳng ai đến đâu. Ngoan ngoãn chơi với tụi tao một chút nào!”
Tên côn đồ vươn tay bẩn thỉu sờ lên cổ áo tôi, những ngón tay thô ráp cào nhẹ qua xương quai xanh.
Tôi nhắm chặt mắt, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay.
5
Đột nhiên, mấy tiếng động trầm đục vang lên sát bên tai, xen lẫn tiếng kêu đau đớn.
Cơn đau tôi tưởng sẽ đến… không xảy ra.
Tôi run rẩy mở mắt ra, thấy mấy tên côn đồ đang nằm la liệt dưới đất, rên rỉ vì đau.
Tôi bủn rủn ngồi thụp xuống, cảm giác như vừa thoát khỏi cửa tử.
Cuối con hẻm, một bóng người cao lớn tiến lại, từng bước giẫm lên vũng nước, bắn tung những giọt nước mưa lấp lánh.
“Còn đứng dậy được không?”
Một bàn tay rắn rỏi, rõ từng đốt xương đưa ra trước mặt tôi, trên ngón tay vẫn còn vương máu chưa khô.
Tôi ngước nhìn theo bàn tay đó, bắt gặp một đôi mắt hoa đào thoáng ý cười, ánh lên tia nguy hiểm giữa đêm mưa.
Khóe môi anh ta nhếch lên, nụ cười đầy bất cần.
Tôi nhận ra anh ta — kẻ đối đầu lớn nhất của Hạ Vân Khanh — Phó Trạch Minh.
Danh tiếng của anh ta ở giới kinh doanh Bắc Kinh chẳng có gì tốt đẹp. Ai cũng nói anh là công tử hư hỏng, gái gú vô số, ngày ngày ăn chơi sa đọa, sức khỏe thì sớm đã bị bào mòn.
Hạ Vân Khanh mỗi lần nhắc đến anh ta đều nhíu mày: “Cái tên Phó Trạch Minh đó, ăn không ngồi rồi, chẳng có gia đình quyền thế nào trong giới còn chấp nhận được anh ta nữa.”
Có lần tôi từng gặp anh ta ở một buổi tiệc. Ngoại hình đúng là xuất sắc, nhưng lúc đó anh ta đang ôm một cô gái ngực khủng trông cực kỳ lòe loẹt, hoàn toàn không hợp với không khí buổi tiệc. Anh ta vẫn thong dong chào hỏi mọi người, còn tôi thì… có ấn tượng cực kỳ tệ về anh ta từ lúc đó.
Tôi há miệng định nói gì đó, nhưng trước mắt tối sầm, cả người ngã nhào về phía trước.
Một đôi tay mạnh mẽ đỡ lấy tôi thật vững vàng.
Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, tôi ngửi thấy mùi nước hoa nhẹ nhàng kiểu cổ điển trên người anh ta, pha lẫn với mùi mưa và máu.
Khi tỉnh lại, tôi nằm trong một căn phòng ngủ kiểu Pháp được trang trí tinh tế.
Nắng sớm xuyên qua lớp rèm voan mỏng rải lên giường. Trên tủ đầu giường đặt một bộ búp bê sứ giới hạn mà tôi từng thích mê nhưng mãi không mua được.
“Dậy rồi à?” Một giọng nam lười biếng vang lên từ cửa phòng.
Phó Trạch Minh tựa người vào khung cửa, đã thay sang sơ mi trắng được ủi phẳng phiu, chẳng còn chút nào vẻ ăn chơi thường ngày.
Tôi mơ hồ buột miệng: “Anh ăn mặc thế này… nhìn cũng đẹp lắm.”
Anh khựng lại một chút, rồi bật cười thành tiếng. Yết hầu theo từng nhịp cười mà khẽ chuyển động.
Tôi lúc này mới nhận ra mình vừa nói gì, mặt nóng bừng, vội kéo chăn lên che nửa khuôn mặt.
“Bọn kia tôi tra được rồi.” Anh tùy tiện kéo một chiếc ghế ngồi bên giường, đôi chân dài bắt chéo tùy ý.
“Là Hứa Đường sai người làm. Tôi đã xử lý ổn thỏa.”
Tôi kinh ngạc nhìn anh, tay càng siết chặt lấy chăn.
“Sao vậy?” Anh nhướng mày, khóe môi cong lên đầy châm biếm. “Nghĩ tôi chỉ là tên công tử suốt ngày ong bướm à?”
Sáng hôm sau, một đội ngũ bác sĩ mặc áo blouse trắng đến kiểm tra sức khỏe cho tôi.
Phó Trạch Minh dựa vào tường, lười biếng giải thích: “Thấy cô cứ vô thức ôm bụng suốt, tôi gọi đội y tế bên nhà ông nội tôi đến kiểm tra.”
Khi kết quả được đưa ra, sắc mặt anh lập tức tối sầm.
6
“Ung thư dạ dày giai đoạn đầu.” Anh nghiến răng, bàn tay siết thành nắm đấm. “Giang Nhuận, mấy năm nay em đã sống kiểu gì vậy hả?”
Tôi chẳng hiểu vì sao anh lại tức giận đến thế.
Quá trình điều trị thực sự đau đớn đến mức không muốn sống nữa. Mỗi lần tôi nôn đến trời đất quay cuồng, anh luôn ở bên, vững vàng đỡ lấy vai tôi.
Hôm đó đang truyền nước, điện thoại rung. Hứa Đường vừa đăng bài mới trên vòng bạn bè.
Chín bức ảnh, cô ta mặc đồ ngủ của tôi, nằm trên chiếc giường từng thuộc về tôi. Tấm cuối cùng còn cố tình chụp bình sữa trẻ em, kèm dòng chữ: “Cảm ơn ai đó đã nhường chỗ, cuối cùng nơi này cũng giống một mái nhà.”
Status đó cứ ám ảnh tôi mãi. Tối đến, tôi lăn qua lăn lại, đau đến không thể ngủ.
Một viên kẹo vị đào bất ngờ được nhét vào miệng tôi. Vị ngọt tan chậm trên đầu lưỡi.
“Ngọt không?” Trong bóng tối, giọng anh dịu dàng vang lên, ngón tay nhẹ nhàng lau đi vệt nước nơi khóe môi tôi.
Tôi thiếp đi trong giấc ngủ sâu.
Một tháng sau, sáng sớm, anh lao vào phòng bệnh, tay cầm kết quả xét nghiệm:
“Chỉ số đã ổn định rồi!”
Tôi nhìn gương mặt gầy gò, mái tóc rối bù của anh, sống mũi bỗng cay xè:
“Anh bao lâu rồi chưa ngủ?”
“Ơ, trong phòng có mùi gì lạ thế?”
Không khí chợt đông cứng lại.
Vị thiếu gia luôn bất cần đời ấy, vậy mà lúc này mặt đỏ đến tận mang tai, vội quay mặt đi.
Anh im lặng mấy giây, rồi đột ngột đứng dậy: “Anh đi tắm cái.”
Bệnh tật dần lui, cơ thể tôi nhẹ nhàng hơn hẳn, một hơi ăn liền hai bát cháo nóng.
Cửa phòng lại mở ra. Phó Trạch Minh bước vào, thay áo sơ mi trắng mới tinh. Tóc vẫn còn ướt, cổ áo mở hai cúc, để lộ xương quai xanh đầy gợi cảm.
Tôi theo phản xạ… nuốt nước bọt.
Tôi chắc chắn một điều: anh ta đang cố tình quyến rũ tôi.
Thấy tôi ăn cháo, anh ấy vui ra mặt.
“Giang Nhuận,” đôi mắt anh long lanh ánh sáng, “sau này em sẽ không còn bị đau dạ dày nữa!”
Anh ngồi xuống sofa, do dự hồi lâu mới lên tiếng: “Giang Nhuận, em có thể… cân nhắc đến anh được không?”
“Khụ khụ khụ!” Tôi sặc một ngụm cháo, ho sặc sụa.
Anh lập tức nghiêng người tới, nhẹ nhàng vỗ lưng tôi. Khoảng cách gần đến nỗi tôi có thể ngửi thấy hương sữa tắm dịu nhẹ trên người anh.
Khi anh cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt thường ngày luôn bất cần lại ánh lên vẻ ướt át, chẳng khác nào con cún Golden mà tôi từng nuôi lúc nhỏ.











