Chương 4
Bên cạnh, giọng Phó Trạch Minh đầy tức giận: “Ai cho anh ta lên thuyền?!”
Hạ Vân Khanh lao đến trước mặt tôi, túm lấy cổ tay tôi: “Á Nhuận! Em đã đi đâu vậy?! Sao lâu như thế không chịu về nhà?!”
Tôi hất mạnh tay anh ra: “Anh Hạ, chúng ta đã ly hôn rồi. Tôi đi đâu, hình như không còn liên quan gì đến anh nữa, đúng không?”
Sắc mặt anh lập tức trắng bệch: “Á Nhuận, em nói vậy là có ý gì?”
“Tôi chỉ vì quá giận mới ký đơn. Với lại, chúng ta chưa ra cục dân chính ký giấy, cũng chưa phân chia tài sản, anh nghĩ như vậy là đã ly hôn sao?”
“Về với anh đi!”
Phó Trạch Minh bước lên chắn trước tôi: “Xin lỗi, đây là du thuyền nhà tôi. Hạ Vân Khanh và chó, không được lên.”
Mặt Hạ Vân Khanh không còn chút máu, mắt đỏ ngầu, chỉ tay về phía Phó Trạch Minh: “Mày là cái thá gì?! Có phải mày nhốt vợ tao không?! Tao sẽ báo công an!”
Phó Trạch Minh hừ lạnh: “Nhốt à? Anh có biết Giang Nhuận đã suýt nữa bị người ta làm nhục không? Còn anh thì sao? Là chồng cô ấy, lúc đó anh đang ở đâu?!”
Hạ Vân Khanh sững người: “Bị làm nhục gì chứ? Á Nhuận, sao em không…”
Anh đột ngột khựng lại, chợt nhớ đến lần tôi gọi điện cầu cứu, anh lại nghĩ tôi đang làm mình làm mẩy.
Anh nhìn tôi, giọng run rẩy: “Á Nhuận, anh xin lỗi. Hôm đó Hứa Đường bị sốt, anh cứ tưởng em đang giận hờn vô cớ, anh…”
“Phó Trạch Minh không phải người tốt đâu! Em đừng qua lại với hắn! Hắn tiếp cận em chẳng qua là để đấu đá với anh thôi!”
“Đủ rồi!” Tôi ngắt lời anh, “Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa!”
Hạ Vân Khanh còn muốn bước tới, Thì từ phía sau, tiếng hét chói tai của Hứa Đường vang lên:
“Thiếu gia! Bảo mẫu nói em bé bị ốm rồi! Mau về với em!”
Cô ta nhào tới định kéo tôi.
Trong lúc hỗn loạn, cả tôi và Hứa Đường đều rơi xuống nước.
“Cứu mạng! Tôi không biết bơi! Cứu với! Tôi không muốn chết!” Hứa Đường vùng vẫy trong dòng nước.
Hạ Vân Khanh không do dự nhảy xuống, bơi về phía cô ta.
Dù đã sớm nên từ bỏ, nhưng khoảnh khắc nhìn anh lao về phía người khác, tim tôi vẫn nhói lên từng cơn đau nhói.
Một cánh tay rắn rỏi kéo tôi lên khỏi mặt nước, Phó Trạch Minh ôm chặt lấy tôi.
“Đừng sợ, có anh ở đây rồi.”
Tỉnh dậy, tôi thấy Phó Trạch Minh đang ngồi bên cạnh giường, quầng thâm dưới mắt rõ rệt.
Bên ngoài phòng bệnh có tiếng cãi cọ.
“Tránh ra! Cô ấy là vợ tôi! Tại sao không cho tôi gặp?!”
Bên cạnh anh ta là một người phụ nữ, cạnh đó hai đứa trẻ chừng một tuổi đang khóc nức nở.
“Vân Khanh, về thôi…” Người phụ nữ dịu dàng khuyên nhủ.
Hạ Vân Khanh hất mạnh cô ta ra: “Tránh ra! Tôi muốn vào!”
Tôi ngồi dậy, giọng yếu ớt: “Cho họ vào đi, ồn quá, tôi đau đầu.”
Hạ Vân Khanh lập tức xông vào, vẻ mặt đầy lo lắng: “Á Nhuận! Em có sao không?!”
Tôi ngơ ngác nhìn anh.
“Anh là ai?”
10
Cả người anh cứng đờ, sắc mặt lập tức tái nhợt.
Phòng bệnh yên lặng đến nghẹt thở.
Bác sĩ đứng bên giải thích: “Trước đó bệnh nhân từng điều trị ung thư, có thể có di chứng. Lần này lại bị thiếu oxy do ngạt nước, nên có khả năng dẫn đến mất trí nhớ tạm thời.”
“Ung thư?!” Hạ Vân Khanh túm lấy cổ áo bác sĩ, gào lên, “Cô ấy bị ung thư khi nào?!”
Anh quay sang nhìn tôi, giọng run run: “Á Nhuận! Là anh đây! Hạ Vân Khanh, chồng của em!”
Tôi nghiêng đầu nhìn anh, bỗng bật cười khúc khích: “Nếu anh là chồng tôi… vậy tại sao…”
Ánh mắt tôi hướng về phía cửa — nơi Hứa Đường đang bế con.
“…tại sao lại có con với cô ta?”
Khuôn mặt anh tái xanh rồi lại trắng bệch.
Cổ họng anh khẽ chuyển động: “Vì… vì cách đây một năm rưỡi… đêm đó anh bị bỏ thuốc… cô ta vào nhầm phòng… nên mới…”
“Là lỗi của anh.”
“Bị bỏ thuốc á?” Tôi trợn tròn mắt đầy vẻ cường điệu. “Tổng giám đốc Hạ, anh tưởng mình đang đóng phim truyền hình chắc?”
“Cho là lần đầu là ngoài ý muốn đi,” Tôi bắt đầu đếm trên đầu ngón tay, “Vậy lần thứ hai thì sao? Một năm rưỡi trước bị bỏ thuốc à? Vậy mà hai đứa bé này nhìn còn chưa đầy một tuổi cơ mà…”
Phó Trạch Minh đúng lúc chen vào một câu: “Xem ra thuốc của tổng giám đốc Hạ… hiệu quả kéo dài thật đấy.”
Sắc mặt Hạ Vân Khanh trở nên cực kỳ khó coi. Hứa Đường run rẩy đứng ngoài cửa: “Tôi… tôi chỉ đến dọn dẹp thôi…”
“Nửa đêm đi dọn phòng khách hả?” Tôi cười nhạt, “Cái đầu óc này mà cũng làm tổng giám đốc được sao? Hai người đúng là một kẻ dám nói, một người dám tin.”
Tôi tổng kết: “Vậy nên, anh không phải là chồng tôi.” “Chồng tôi sẽ không ngủ với người phụ nữ khác đến hai lần.”
“Anh ấy mới là chồng tôi.” Tôi chỉ sang Phó Trạch Minh.
Phó Trạch Minh rốt cuộc không nhịn được nữa, bật cười thành tiếng.
Hạ Vân Khanh như bị giáng một đòn mạnh, lùi lại mấy bước, mặt mày xám xịt.
Đột nhiên, anh ta gào lên, chỉ tay vào Phó Trạch Minh: “Đồ khốn kiếp! Tao biết rồi! Tất cả là do mày giở trò! Mày bỏ thuốc tao đúng không? Mày thích Á Nhuận từ lâu rồi, mày muốn phá hoại tình cảm của bọn tao, là mày sắp đặt hết đúng không?!”
Phó Trạch Minh nghiêm mặt: “Anh điên rồi à? Tôi còn chẳng thèm làm mấy trò bẩn thỉu đó.”
Tôi xoa trán, mệt mỏi nói: “Tôi mệt rồi, muốn ngủ.”
Hạ Vân Khanh và Hứa Đường bị bảo vệ mời ra khỏi phòng bệnh.
Xuất viện xong, tôi bắt đầu chuẩn bị đám cưới với Phó Trạch Minh.
Khi tôi nói “Em đồng ý lấy anh”, người đàn ông lăn lộn chốn thương trường bao năm, vậy mà lại lóng ngóng như một cậu trai mới lớn.
Anh nắm chặt tay tôi, giọng run run: “Anh… anh nhất định sẽ tổ chức cho em một lễ cưới hoành tráng nhất, để cả thế giới biết em là vợ anh.”
Hạ Vân Khanh có đến tìm tôi vài lần, lần nào Phó Trạch Minh cũng như thể sẵn sàng nghênh chiến.
“Làm sao vậy?” Tôi cố tình trêu anh, “Sợ em đi theo anh ta à?”
“Anh ta nói…” Giọng Phó Trạch Minh khàn khàn, “Chỉ cần em quay về, anh ta sẵn sàng bỏ hết mọi thứ. Ngay cả hai đứa con cũng có thể mang cho người khác nuôi.”
“Tôi chưa từng nhận lại thứ gì đã vấy bẩn.” Tôi lật từng trang trong cuốn album mẫu váy cưới, giọng thản nhiên.
Hạ Vân Khanh bị từ chối hết lần này đến lần khác.
Một ngày nọ, anh thất hồn lạc phách trở về nhà, vừa đến cửa phòng ngủ đã nghe thấy giọng Hứa Đường bên trong:
“Nhanh lên! Cẩn thận chút, lát nữa thiếu gia Hạ về đấy!” — là giọng của Hứa Đường.
“Sợ gì chứ! Nghe nói dạo này anh ta suốt ngày chạy theo con đàn bà đó, có còn quan tâm đến cô đâu.” Đúng là giọng gã anh họ kia.
“Ông đây lâu rồi không được thoải mái, nhanh lên, hầu hạ cho đàng hoàng.”
Giọng Hứa Đường đầy oán hận: “Con tiện nhân đó, lần trước nhờ anh sắp người đến xử nó, vậy mà lại bị người nhà họ Phó cứu. Sao nó có thể may mắn như vậy chứ!”
“Anh cho người bỏ đồ mốc vào đồ ăn ở chùa, kết quả cô ta bị ung thư dạ dày mà còn chữa khỏi được. Chỉ có thể nói là mạng lớn!”
“Anh thông minh thế cơ mà, đến cả việc có con với anh ta cũng làm được. Nghĩ cách gì đó đi, hay lại bỏ thuốc thêm lần nữa?”
Hai người cười cợt với nhau, lời lẽ mỗi lúc một bẩn thỉu, khiến người nghe cũng phải thấy ghê tởm.
Hạ Vân Khanh nắm chặt nắm đấm, lạnh lùng ra hiệu cho đám vệ sĩ phía sau.
Một nhóm bảo vệ lập tức xông vào phòng, đè hai kẻ trần truồng xuống đất.
Hứa Đường gào khóc cầu xin: “Thiếu gia! Thiếu gia! Em bị ép mà…”
Gã đàn ông bên cạnh thì nhổ toẹt một bãi nước bọt: “Phì! Đồ đàn bà dơ dáy! Rõ ràng là cô dụ dỗ tôi! Cô bảo là anh Hạ không thèm động vào cô!”
Chưa kịp nói dứt câu, chân hắn đã bị đánh gãy.
Hứa Đường còn định mở miệng, đã bị bịt kín mũi miệng, ngất lịm đi.
Hạ Vân Khanh lập tức đưa cô ta vào viện tâm thần, dặn dò bác sĩ giám sát nghiêm ngặt.
Đến ngày cưới, anh đứng ngoài lễ đường, gào khản cả cổ:
“Á Nhuận! Em thực sự không cần anh nữa sao?! Em thật sự không còn nhớ gì về anh nữa sao?!”
Tôi nhờ người truyền lời cho anh:
“Những gì anh đã làm đã vượt xa giới hạn chịu đựng của tôi. Có thể Giang Nhuận trước kia từng yêu anh, từng cam chịu. Nhưng tôi bây giờ thì không.”
Bên trong lễ đường, Phó Trạch Minh cẩn thận đeo nhẫn cưới cho tôi.
Bên ngoài, Hạ Vân Khanh quỳ trên nền đất, khóc không ra tiếng.
Nghe nói, sau này anh ấy không tái hôn, chỉ lặng lẽ sống cùng hai đứa con, và cuối cùng u sầu mà qua đời.
Còn tôi và Phó Trạch Minh — Người mà bác sĩ từng khẳng định không thể sinh con, vậy mà lại kỳ tích sinh được một bé gái.
Một buổi chiều nọ, tôi đang chơi đùa với con gái, Phó Trạch Minh vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau, thì thầm: “Phu nhân, năm đó em diễn giỏi thật đấy, đến anh cũng suýt tin là em thật sự mất trí nhớ.”
Tôi chỉ khẽ cười, không nói gì, ánh mắt nhìn về phía khung cửa sổ. Nơi đó, không còn bóng dáng Hạ Vân Khanh nữa.
Con gái tôi lon ton chạy tới, miệng líu lo nũng nịu.
End











