Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
Bà Lâm bị tôi phơi bày mấy chuyện xấu của nhà họ Lâm giữa bao người, tức đến nỗi thở không ra hơi, ôm ngực ngồi phịch xuống ghế nghỉ ngơi.
Ánh mắt bà ta đảo qua đảo lại giữa Tần Phi và Vân Phong Miên.
Tuy Tần Phi trông ngoan ngoãn, nhưng xét về xuất thân nhà họ Tần thì vẫn còn kém xa để xứng với cháu ngoại bà.
Bà Lâm dần bình tĩnh lại, mới nhận ra mình đã trúng kế của Tần Phi, bị đem ra làm con tốt thí.
Càng nghĩ càng giận, sắc mặt càng lúc càng tệ.
Mọi người thấy sắp to chuyện, chẳng ai dám xem náo nhiệt nữa, vội vàng bước tới can ngăn, khuyên tôi bớt lời.
Người làm cũng nhanh chóng đưa thuốc để bà cụ ổn định lại.
“Bà đừng giận nữa, chuyện tụi nhỏ thì để tụi nó tự giải quyết là được rồi.”
“Đúng đó, hôm nay là tiệc mừng thọ của bà, nghĩ nhiều làm gì, cứ thoải mái mà hưởng niềm vui đi.”
Lâm Uyển thấy mẹ mình bị tôi chọc giận đến vậy, lại nghĩ đến chuyện bao năm qua vẫn chẳng thể danh chính ngôn thuận bước chân vào nhà họ Vân, cơn tức càng bốc lên ngùn ngụt.
Bà ta nắm chặt tay ba tôi, giọng nghẹn lại:
“Anh, anh nhất định phải làm chủ cho em, phạt nó đi!”
Ba tôi đột ngột quát lớn:
“Đủ rồi!”
Ánh mắt ông quét khắp phòng — từng người một đều thấp thỏm, ai cũng mong chuyện này nổ ra lớn hơn để được xem kịch vui.
Đến khi ông nhìn về phía tôi, giọng điệu mới dịu hẳn:
“Linh Lăng, sức khỏe con không tốt, về nghỉ đi. Dạo này cũng đừng ra ngoài nữa.”
Bề ngoài là cấm túc, nhưng ai sáng mắt đều hiểu — ông đang bảo vệ tôi.
Tránh để những người thích gây chuyện lại có cớ châm chọc, làm tôi bực mình.
Lâm Uyển nghe vậy, kinh ngạc đến sững người:
“Anh… sao anh có thể bênh nó như thế!”
Ba tôi mặt lạnh như sương:
“Chứ em thì không thiên vị chắc?”
Mẹ tôi mất sớm, trong nhà cần có một người nữ chủ trông nom mọi việc.
Khi tôi còn bé, Lâm Uyển đã dọn vào sống chung, miệng nói là “để chăm sóc con gái của người đã khuất”.
Thời gian đầu, bà ta quả thực rất tử tế với tôi — nhưng đó là trước khi Vân Phong Miên ra đời.
Cũng dễ hiểu thôi. Dù sao cậu ta cũng là con ruột của bà ta.
Tôi cúi nhẹ người, định rời khỏi bàn tiệc.
Khi đi ngang qua Tần Phi, tôi dừng lại.
Tần Phi không ngờ tôi lại có thể rút lui an toàn như vậy. Bao công sức bày mưu tính kế, đáng ra có thể khiến tôi mất mặt trước bao nhiêu người, cuối cùng lại hóa thành công cốc.
Cô ta tức đến mức cắn chặt môi, không nói nên lời.
Tôi nghiêng người, giọng nhẹ mà bén như dao:
“Cô Tần à, muốn châm lửa thì nhớ học thêm vài chiêu từ dì Lâm nhé.”
Dù gì thì dì Lâm cũng lăn lộn bên cạnh ba tôi bao năm, dẹp không biết bao nhiêu cô gái muốn trèo cao — thủ đoạn đúng là không tầm thường.
Tôi vừa rời đi, em họ cũng lật đật chạy theo sau.
“Chị ơi, hôm nay chị ngầu chết đi được luôn đó!”
Tôi nhếch môi, thong thả đáp:
“Chị ngày nào mà chẳng ngầu.”
Cô ấy cười hì hì mấy tiếng, dặn dò:
“Chị họ đừng ngủ sớm quá nha, đêm nay có trò hay, để lát nữa em tìm chị xem kịch.”
Tôi ngồi trên sofa chờ đến buồn ngủ gà gật, cuối cùng em họ cũng đến—mà là… leo tường vào từ ban công tầng hai.
Trên người mặc một bộ đồ đen bó sát, đường cong gợi cảm, nhìn mà tôi cũng muốn đưa tay chạm thử.
Phía sau còn có một người đàn ông mặc đồ đen khác đi theo.
Nhìn kỹ mới nhận ra là Chu Hằng—người đã “va” vào tôi trong buổi tiệc đón tiếp lần trước.
Tôi hỏi:
“Có chuyện gì vậy?”
Em họ đắc ý giới thiệu:
“Đây là đàn em mới của em. Tối nay ảnh có nhiệm vụ bế chị và làm tài xế cho tụi mình.”
Tôi ngơ ngác:
“Đi đâu?”
Em ấy không nói rõ, chỉ giục tôi thay đồ đen.
Ba người bọn tôi cùng nhau trèo qua tường ra ngoài, ở góc tường có hai chiếc mô tô đang đợi sẵn.
Chúng tôi phóng bạt mạng giữa màn đêm.
Tôi không ngờ em họ lại lái xe giỏi như vậy, trên đường gần như không có chiếc xe nào đuổi kịp tụi tôi.
Tôi ôm chặt eo Chu Hằng, tay vô tình đặt lên cơ bụng rắn chắc của anh ta. Cả người Chu Hằng lập tức cứng đờ, tay lái giật mạnh một cái quẹo gấp.
Tôi trêu:
“Anh căng thẳng gì vậy? Chưa từng chở ai ngồi sau à?”
Chu Hằng giữ chặt tay lái, tiếp tục lao đi vun vút.
Người anh ta rất nóng, cuối cùng cũng hạ giọng nói nhỏ:
“Chưa. Chỉ từng chở mình chị.”











