Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
“Cho nên mấy tình tiết tình cảm trong sách, em không làm được.”
Tôi ngẩn người. Nhớ lại chuyện em ấy hay dính lấy tôi, liền dè dặt hỏi: “Chẳng lẽ em thích chị?”
“Yên tâm,” em họ dứt khoát nói, “Chúng ta là họ hàng gần, nằm trong năm đời, em không làm bậy đâu.”
“Không ổn rồi,” vẻ mặt em nghiêm trọng, “Em nhớ ra tháng sau là thời điểm chị bị tai nạn xe, cũng là bước ngoặt để họ lật đổ nhà họ Vân!”
“Làm sao bây giờ chị? Em không muốn thấy chị chết đâu, hu hu hu…”
Em họ nhào đến ôm chặt tôi, đầu vùi vào hõm cổ, vừa khóc vừa sụt sịt không ngừng.
Tôi đành chịu, may là áo choàng đêm đủ dày…
Nghĩ một lúc, tôi gọi Chu Hằng đến.
Tôi vòng tay ôm lấy em họ, hai người ngồi xuống, nhìn qua chẳng khác gì một vị đế vương đang chìm đắm trong sắc đẹp.
“Tôi có chuyện này,” tôi nhìn Chu Hằng nói, “rất có thể sẽ khiến cả thủ đô chao đảo. Nếu thất bại, gia tộc anh cũng sẽ bị ảnh hưởng. Nhưng nếu thành công, nhà anh sẽ có thể sánh vai cùng nhà họ Vân.”
“Anh dám không?”
Ánh mắt sâu thẳm của Chu Hằng nhìn tôi, trong đó pha lẫn khát khao và nóng bỏng.
“Được. Nhưng sau khi xong việc, tôi muốn cô đồng ý với tôi một điều kiện.”
“Được.”
Em họ nghiêng đầu thắc mắc: “Chị ơi, hai người đang nói gì thế?”
Tôi xoa lên sợi tóc con vểnh lên của em: “Chị nói, nếu họ mong tôi chết đến thế, vậy thì chị sẽ chết cho họ xem.”
Tôi đã chết.
Đúng như trong cuốn sổ mật mã đã ghi lại, tôi gặp tai nạn xe và không còn toàn thây.
Chỉ có những phần thi thể sót lại tại hiện trường được đem đi xét nghiệm ADN, kết quả xác nhận là của Vân Linh Lăng.
Cha tôi ngồi thẫn thờ suốt mấy ngày. Khi Lâm Uyển đến tìm ông, ông đã già đi trông thấy, như thể chỉ trong vài hôm đã mất cả linh hồn.
Vân Phong Miên cũng không còn giả vờ hiếu thảo nữa, trực tiếp ép cha chuyển toàn bộ cổ phần tập đoàn cho mình.
Lâm Uyển cũng không diễn nữa, bà ta đòi quyền sở hữu căn nhà cổ của dòng họ Vân cùng toàn bộ số trang sức, cổ vật gia truyền.
Cha không đồng ý, liền bị Vân Phong Miên cầm bình hoa đập vào đầu, hôn mê rồi bị đưa vào bệnh viện giam lỏng.
Còn tôi, thì đang sống trong căn biệt thự đã chuẩn bị sẵn từ trước, lặng lẽ theo dõi tất cả mọi chuyện qua màn hình giám sát.
Sau khi Vân Phong Miên đưa cha tôi vào bệnh viện, hắn lập tức tráo người, cho một ông lão có vài nét giống cha tôi nằm thay vào phòng bệnh.
Chẳng bao lâu sau, một giấy ủy quyền mang tên cha tôi được chuyển từ bệnh viện ra ngoài, bổ nhiệm Vân Phong Miên làm Giám đốc điều hành, tạm thời nắm toàn bộ quyền lực của Tập đoàn Vân thị.
Chưa kịp ăn mừng bao lâu, đã nhận được tin Tập đoàn Cố thị bất ngờ ra tay chặn ngang một dự án lớn, khiến Vân thị chịu tổn thất nặng nề.
Vân Phong Miên tức giận đến mức xông thẳng vào nhà họ Cố, chất vấn:
“Cố Thời Yến! Rõ ràng ban đầu nói là hai bên cùng hợp tác dự án này, tại sao trên văn bản cuối cùng lại chỉ có mỗi nhà họ Cố? Cậu giở trò với tôi à!?”
Cố Thời Yến ung dung ngồi trên ghế tổng giám đốc, lạnh nhạt cười:
“Chuyện vốn có thể tự mình ăn no, thì tôi việc gì phải chia cho cậu một phần? Không có cha với chị gái cậu chống lưng, cậu tưởng giới kinh doanh còn ai nể mặt cậu à? Cậu nghĩ mình xứng chắc?”
Còn chưa kịp để Vân Phong Miên nổi giận, một giọng nói trong trẻo từ phía sau vang lên:
“Thời Yến, anh xem chỗ tổ chức hôn lễ nên chọn ở đâu thì hợp?”
Vân Phong Miên kinh ngạc quay đầu lại, thấy Tần Phi mặc chiếc váy đỏ, dáng vẻ yêu kiều bước vào, thậm chí chẳng buồn liếc cậu lấy một cái.
Vân Phong Miên trừng mắt chỉ vào cô:
“Cô… chẳng phải cô nói sẽ kết hôn với tôi sao? Nếu không phải vậy, tôi đâu có đưa lộ trình di chuyển của chị tôi cho cô!”
Tần Phi cười khẩy, cúi người ôm lấy tay Cố Thời Yến, ngữ điệu đầy khinh miệt:
“Tôi nói gì cậu cũng tin à? Sao cậu ngu thế. Thật ra tôi chưa từng thích cậu. Nếu không vì muốn kéo sập nhà họ Vân, thì tôi còn chẳng buồn liếc nhìn cậu đâu.”
Dứt lời, cô hôn lên má Cố Thời Yến một cái rõ kêu.
“Hay lắm!”
Vân Phong Miên tức giận quay người định bỏ đi, nhưng bị hai vệ sĩ chặn ngay trước cửa.
Giọng nói âm u của Cố Thời Yến vang lên sau lưng:
“Cậu Vân đã đến rồi thì cứ ở lại chơi đã. Nhớ chuẩn bị một món quà lớn cho đám cưới của tôi và Phi nhi nhé.”
Vân Phong Miên bị áp giải giam vào biệt viện, ăn uống không thiếu thứ gì. Nhưng Cố Thời Yến lại ép cậu ký giấy chuyển nhượng cổ phần, còn chỉ định tập đoàn Cố thị làm nhà cung cấp chính của Vân thị.
Vân Phong Miên kiên cường chống trả được hai ngày, cuối cùng vẫn không chịu nổi đòn roi, đành phải ký.
Nhưng đúng lúc Cố Thời Yến đắc ý cho rằng mọi thứ đã nằm trong tay, dắt tay Tần Phi tới Vân thị ra oai, thì lại bị chặn ngay ở sảnh.
“Xin lỗi, hợp đồng anh nhắc tới không có hiệu lực.”
Cố Thời Yến đập mạnh tay lên bàn, gằn giọng:
“Sao lại không hiệu lực? Chính tân tổng giám đốc của các người, Vân Phong Miên ký tên vào mà!”
“Bởi vì anh ta không phải là tân tổng giám đốc của Tập đoàn Vân thị, cho nên giấy tờ anh ta ký, tất nhiên không có hiệu lực.”
Vệ sĩ đẩy cửa ra, tôi ung dung bước vào. Luật sư Trần theo sát phía sau, còn Chu Hằng thì đang đẩy xe lăn của ba tôi, cùng nhau tiến vào phòng họp.
Cố Thời Yến trợn tròn mắt: “Cô… các người không phải đã…”
Tôi thong thả ngồi xuống chiếc ghế tổng giám đốc, ngón tay gõ nhịp trên mặt bàn, nhẹ nhàng cất lời:
“Xin lỗi, làm các người thất vọng rồi.”
“Gần đây những chuyện xảy ra đều là một ván cờ đã được sắp đặt. Mà các người, chỉ là những con tốt thí mà thôi.”
Tôi mỉm cười, nói tiếp:
“E rằng những toan tính giữa anh và Tần Phi cũng sắp sụp đổ rồi.”
“Dù là mưu sát có chủ đích, hay biển thủ công quỹ, hay đấu thầu trái quy định, bất cứ tội nào trong đó cũng đủ khiến các người ngồi tù dài dài.”
Cố Thời Yến cắn chặt răng, giấc mộng tan vỡ trong tức tưởi và bất lực.
Bỗng nhiên hắn như sực nhớ điều gì, gằn giọng nói: “Dù sao ba tháng trước công ty tôi cũng đã thắng thầu một dự án lớn, đủ để vực dậy danh tiếng rồi!”
Tôi chỉ mỉm cười, không đáp, khẽ phất tay ra hiệu cho người khác rời đi.
Trợ lý của Cố Thời Yến hớt hải chạy vào, mặt mày tái mét:
“Cố tổng, không ổn rồi! Dự án lần trước bị phát hiện nguyên vật liệu không đạt tiêu chuẩn, đã có hàng loạt khách hàng đệ đơn kiện tập thể…”
Cố Thời Yến quay ngoắt lại nhìn tôi, ánh mắt hoảng loạn.
Tôi khẽ gật đầu xác nhận, vẫn giữ nụ cười nơi khóe môi. Chu Hằng tiến lên, giúp tôi khoác áo ngoài.
Ba tháng sau, tập đoàn Cố thị chìm trong vòng xoáy kiện tụng, phải bồi thường một khoản khổng lồ, từ đó không thể vực dậy nổi.
Tôi đứng trước cửa sổ sát đất, nghe Chu Hằng báo cáo liên tiếp những tin vui, nét mặt bình thản.
Tôi quay đầu hỏi:
“Lúc trước, anh đã nói muốn tôi đáp ứng điều kiện gì nhỉ?”
Chu Hằng thu lại vẻ ung dung thường thấy, nghiêm túc đáp:
“Lấy anh.”
-Hết-











