Chương 7: 1935 Chương 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
Lâm Kiến Quốc và Lâm Kiến Minh rõ ràng không ngờ dư luận lại vượt khỏi tầm kiểm soát.
Họ bắt đầu phản công điên cuồng.
Họ sử dụng mọi mối quan hệ và tiền bạc để thuê một lượng lớn dư luận viên trên mạng, tiến hành đợt bôi nhọ nhân cách mới nhắm vào tôi.
Họ nói tôi sống buông thả,
nói tôi lúc đi học từng chơi bời với đám ngoài xã hội,
nói tôi đ.á.n.h cha vì ham tài sản…
Từng thùng nước bẩn cứ thế bị dội lên người tôi, như thể không tốn một xu.
Luật sư Chu nhìn cảnh “khói lửa” trên mạng, ánh mắt vẫn lạnh lùng:
“Bọn họ hoảng rồi. Càng như thế này, càng chứng tỏ ta đã đ.á.n.h trúng chỗ đau nhất của chúng.
Lâm Khê, bây giờ chính là thời điểm tốt nhất.”
Bà đề xuất để mẹ tôi đứng ra công khai nói chuyện.
Tôi do dự.
Tôi biết, điều đó quá tàn nhẫn với mẹ.
Bảo bà phải vạch trần những vết thương đẫm m.á.u của mình cho cả thế giới xem.
Nhưng luật sư Chu nói:
“Chỉ có người bị hại tự mình cất tiếng, mới là vũ khí mạnh nhất.
Sự dũng cảm của mẹ cháu sẽ tiếp thêm sức mạnh cho nhiều người, và khiến những kẻ bạo hành không còn chỗ trốn.”
Tôi trao quyền quyết định cho mẹ.
Không ngờ… mẹ đồng ý.
Bà nhận lời phỏng vấn độc quyền của một tờ báo nổi tiếng về điều tra chuyên sâu.
Trong video, mẹ đeo khẩu trang, không nhìn rõ khuôn mặt, nhưng đôi mắt – từng rất dịu dàng – giờ đây ngập tràn bi thương và dũng khí quyết tuyệt.
Giọng bà nghẹn ngào, đứt quãng, kể lại những gì đã trải qua suốt hai mươi năm kết hôn với Lâm Kiến Quốc:
Từ cái tát đầu tiên sau đám cưới,
đến lần bị xô ngã khi đang mang thai,
và vô số trận đòn vì những chuyện cỏn con không đáng.
Bà kể như đang kể chuyện người khác – bình thản, kiềm chế – nhưng khiến bất cứ ai nghe cũng thấy nghẹt thở.
Đoạn video này như một quả bom, kích nổ toàn bộ dư luận xã hội.
Hàng vạn cư dân mạng xúc động trước những gì mẹ tôi đã trải qua, tự nguyện đứng lên kêu gọi ủng hộ mẹ con tôi và tẩy chay sản phẩm của Tập đoàn Lâm thị.
Giá cổ phiếu của nhà họ Lâm bắt đầu lao dốc.
Lâm Kiến Quốc và Lâm Kiến Minh như ch.ó cùng rứt giậu.
Họ cử người đến nhà cậu tôi – nơi mẹ đang dưỡng bệnh – để đe dọa: nếu còn dám để mẹ tôi lên tiếng thêm lời nào nữa, cả nhà sẽ không yên ổn.
Dưới áp lực khủng khiếp đó, mẹ tôi lại đổ bệnh.
Nhưng chính cuộc phỏng vấn này đã mang đến một manh mối bất ngờ.
Cuối buổi phỏng vấn, phóng viên hỏi mẹ tôi:
“Bà có biết nguyên nhân khiến ông Lâm Kiến Quốc có hành vi bạo lực không?”
Mẹ im lặng rất lâu, rồi nói:
“Ông ấy… hồi xưa không như vậy.
Chắc khoảng hơn mười năm trước, ông ấy bắt đầu uống rượu rất nhiều,
mỗi lần say là như biến thành người khác.
Miệng luôn lẩm bẩm một cái tên… ‘cô Lý’.
Rồi chửi: ‘Cũng tại con đàn bà đó’, ‘nó hại cả nhà họ Lâm’…”
“Cô Lý?”
Luật sư Chu lập tức nắm lấy chi tiết này.
“Trước giờ cháu có từng nghe tên này chưa?” – bà hỏi tôi.
Tôi lắc đầu. Không hề có chút ấn tượng.
Luật sư Chu ngay lập tức điều người đi điều tra tất cả các phụ nữ từng có liên quan đến nhà họ Lâm và từng được gọi là ‘cô Lý’.
Chẳng bao lâu sau, có kết quả.
“Cô Lý” đó, tên thật là Lý Phương – con gái của một người em họ xa bên ngoại của bà nội tôi.
Nhưng… bà ấy đã qua đời vì bệnh từ hơn hai mươi năm trước.
Một người đã c.h.ế.t từ lâu, sao lại trở thành “người hủy hoại nhà họ Lâm” trong miệng Lâm Kiến Quốc?
Chắc chắn phía sau còn bí mật sâu hơn.
Cùng lúc đó, cuộc điều tra về dòng tiền mờ ám trong công ty của Lâm Kiến Quốc cũng có đột phá lớn.
Số tiền khổng lồ đó sau cùng được chuyển đến một công ty “ma” ở nước ngoài – và pháp nhân đăng ký công ty này có liên quan mật thiết đến một người cháu xa của Lý Phương.
Hai manh mối tưởng chừng không liên quan, cuối cùng lại giao nhau ở cái tên Lý Phương.
Tôi có một linh cảm mãnh liệt:
Chúng tôi sắp chạm đến bí mật đen tối nhất của nhà họ Lâm.
Cái tên “Lý Phương” giống như một chiếc chìa khóa, mở ra chiếc hộp Pandora đã phủ bụi suốt bao năm của nhà họ Lâm.
Nhóm của luật sư Chu bắt đầu điều tra sâu về người phụ nữ đã mất này.
Tôi cũng nhận được một manh mối mới từ mẹ.
Mẹ nhớ lại, ngày trước ở thư phòng của nhà cũ, bà từng thấy một bức ảnh cũ ố vàng.
Trong ảnh là bà nội tôi thời trẻ, đang thân thiết khoác vai một người phụ nữ có nét rất giống Lý Phương.
Phía sau bức ảnh có ghi bốn chữ bằng bút máy: “Tỷ muội thâm tình.”
Thế nhưng từ lúc tôi có ký ức đến nay, chưa từng nghe bà nội nhắc đến “chị em thân thiết” nào cả.
Luật sư Chu đưa ra một giả thuyết táo bạo:
giữa dòng họ của Lý Phương và nhà họ Lâm, có thể từng có một tranh chấp tài sản nào đó đã bị cố tình che giấu.
Thậm chí, có thể liên quan đến lời đồn mà tôi từng nghe hồi bé –
rằng bà nội từng có một đứa con ngoài giá thú.
Chuyện đó là điều cấm kỵ tuyệt đối trong gia tộc – chẳng ai dám nhắc đến.
Cuộc điều tra rơi vào bế tắc.
Cho đến khi đội của luật sư Chu tìm thấy một bản ghi giao dịch bất động sản từ hơn mười năm trước.
Tài liệu cho thấy: bà nội từng lén bán một mảnh đất cạnh nhà cũ, với mức giá thấp hơn thị trường rất nhiều.
Số tiền đó cuối cùng được chuyển vào tài khoản ngân hàng nước ngoài – thuộc về người cháu của Lý Phương.
Những bí ẩn bắt đầu dần được bóc trần.
Bà nội – Lý Phương – giao dịch đất đai bí mật – dòng tiền chảy ra nước ngoài…
Tất cả những mảnh ghép này hợp lại thành một âm mưu khổng lồ.
Số tiền kia, rất có thể chính là nguyên nhân cuộc cãi vã giữa bố và chú trong thư phòng mà tôi từng vô tình nghe thấy.
Cũng có thể, chính là ngọn nguồn khiến Lâm Kiến Quốc trở nên vũ phu và méo mó.
Sự thù hận với mẹ tôi, sự oán hận với “cô Lý” trong miệng ông ta – có lẽ đều bắt nguồn từ đây.
Ông ta không hận một người phụ nữ, mà là hận một món tiền không thuộc về mình nhưng ông ta đã chiếm đoạt bằng thủ đoạn.
Số tiền đó giống như một lời nguyền, ăn mòn lương tri của ông ta.
“Nếu có thể chứng minh được dòng tiền này là bất hợp pháp,” – ánh mắt luật sư Chu sáng rực –
“Chúng ta không chỉ có thể đ.á.n.h vào nền tảng tài chính của Lâm Kiến Quốc, mà còn có thể vạch trần trang sử bẩn thỉu nhất trong lịch sử phát tài của nhà họ Lâm.”
Cũng đúng lúc đó, tôi nhớ ra một chuyện kỳ lạ từ thời thơ ấu…
“Ngọc truyền gia.”
Tôi nói với luật sư Chu:
“Trong thư phòng của bà nội, có một miếng ngọc được gọi là ‘ngọc truyền gia’ – bảo vật truyền đời của nhà họ Lâm.
Bà nội nói nó có thể trấn giữ vận khí cho cả nhà, vô cùng quý báu, bình thường không cho ai đụng vào.
Nhưng kỳ lạ là, miếng ngọc đó đôi khi lại biến mất, rồi một thời gian sau lại tự nhiên xuất hiện lại như chưa từng có chuyện gì.”
Hồi bé tôi nghĩ mình nhớ nhầm.
Nhưng bây giờ nghĩ lại – chắc chắn có điều khuất tất.
Luật sư Chu tỏ ra vô cùng hứng thú với manh mối này.
“Một miếng ngọc biết ‘biến mất’?
Lâm Khê, có thể đó không phải một món đồ trang sức đơn thuần đâu.
Rất có thể là một tín vật, một hộp chứa, hoặc thậm chí là công tắc mở cơ quan bí mật.”
Một ý nghĩ điên rồ nảy ra trong đầu tôi.
Có khi nào, bí mật của nhà họ Lâm… đang ẩn giấu bên trong miếng ngọc đó?
Ngày phiên tòa lần thứ hai đang đến rất gần.
Lần này, những lá bài trong tay chúng tôi đủ sức giáng một đòn chí mạng vào nhà họ Lâm.
Phiên tòa thứ hai, bầu không khí trong phòng xử còn căng thẳng hơn cả lần đầu.
Ghế khán giả chật kín, các cơ quan truyền thông lớn nhỏ kéo đến, ống kính máy quay hướng thẳng vào nguyên đơn và bị cáo.
Lâm Kiến Quốc vẫn cố tỏ ra ốm yếu bệnh tật, nhưng ánh mắt ông ta không giấu được vẻ hoảng loạn.
Chú hai Lâm Kiến Minh ngồi sau lưng ông ta, mặt trắng bệch, cả người bồn chồn bất an.
Phiên tòa bắt đầu. Luật sư bên nguyên vẫn cố nhắm vào “vấn đề nhân cách” của tôi mà tấn công.
Nhưng luật sư Chu không cho ông ta bất kỳ cơ hội nào.
“Kính thưa quý tòa,” – bà đứng dậy, giọng nói rõ ràng, đầy khí thế –
“Trước khi bước vào phần biện hộ cho vụ án cố ý gây thương tích lần này, chúng tôi muốn trình lên tòa án một số bằng chứng liên quan đến các hoạt động tài chính phi pháp mà nguyên đơn Lâm Kiến Quốc và doanh nghiệp gia đình ông ta có thể đã thực hiện.”
Câu nói vừa dứt, cả phòng xử rúng động.
Luật sư Vương bên phía nguyên đơn lập tức đứng dậy phản đối:
“Phản đối! Những bằng chứng này không liên quan đến vụ án hiện tại!”
“Thưa quý tòa,” – luật sư Chu không lùi bước –
“Chúng tôi cho rằng những bằng chứng này liên quan trực tiếp và có ảnh hưởng lớn đến tình trạng tâm lý lâu dài và động cơ bạo lực của nguyên đơn Lâm Kiến Quốc.”
Sau một hồi hội ý ngắn, thẩm phán chấp nhận đề nghị của luật sư Chu.
Bà lần lượt chiếu lên màn hình trong phòng xử từng tập tài liệu bằng máy chiếu:
Hợp đồng “hai mặt” giữa Tập đoàn Lâm thị và “Tổng giám đốc Vương” – người kinh doanh trong vùng xám.
Dòng tiền mờ ám hàng chục triệu, được rửa thông qua các công ty bình phong ở nước ngoài.
Hồ sơ giao dịch chứng minh bà nội từng bí mật bán bất động sản và chuyển khoản cho người thân bên ngoại của Lý Phương.
Mỗi một bằng chứng được công bố như quả b.o.m dội xuống phòng xử.
Sắc mặt Lâm Kiến Quốc từ tái mét chuyển thành xám ngoét như tro tàn.
Cơ thể ông ta run rẩy, không thể tiếp tục giả vờ là một “nạn nhân tội nghiệp”.
Luật sư hàng đầu của ông ta cũng lúng túng hoảng loạn, mồ hôi túa ra, không nói nổi một lời phản bác mạch lạc.
Luật sư Chu tiếp tục tấn công, không hề nương tay:
Giải thoát, là cảm giác duy nhất còn lại trong lòng bà.
Nhà họ Lâm — hoàn toàn sụp đổ.
Công ty của Lâm Kiến Quốc tuyên bố phá sản, toàn bộ tài sản phi pháp đều bị thu hồi, dùng để bồi thường cho các nạn nhân năm xưa, trong đó khoản lớn nhất được chuyển đến người thừa kế của Lý Phương.
Ngôi nhà tổ của gia đình họ Lâm cũng bị tòa án niêm phong và đem ra đấu giá.
Bà nội, sau khi xem bản tin cuối cùng về phán quyết dứt điểm các tội ác của nhà họ Lâm, đã lặng lẽ nhắm mắt trên giường bệnh.
Bà không để lại di chúc nào cả.
Có lẽ, đối với bà, như thế… cũng là một cách giải thoát.
Tôi và mẹ, cuối cùng đã giành lại được tự do và sự trong sạch thật sự.
Chúng tôi rời khỏi thành phố đã sống suốt hai mươi năm — nơi lưu giữ quá nhiều cơn ác mộng.
Chúng tôi đến một thị trấn nhỏ ấm áp ở miền Nam, thuê một căn nhà có sân vườn, bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới.
Mẹ cầm lại cây cọ vẽ mà bà từng yêu thích khi còn trẻ.
Bà trồng đầy hoa trong sân. Những ngày có nắng, bà ngồi trước giá vẽ cả buổi chiều không chán.
Trên gương mặt bà, nụ cười ngày càng nhiều — những nụ cười thuần khiết và nhẹ nhõm, mà tôi chưa từng thấy trong suốt tuổi thơ.
Luật sư Chu trở thành người thầy, người bạn lớn của tôi.
Bà nhận ra tôi có hứng thú và năng khiếu với luật, nên mời tôi về văn phòng luật sư của bà, bắt đầu từ vị trí trợ lý nhỏ nhất.
Tôi vui vẻ nhận lời.
Ban ngày, tôi học cách xử lý hồ sơ, nghiên cứu các vụ án; ban đêm, tôi đến lớp luật buổi tối, vừa học vừa làm.
Tôi phát hiện ra, mình thật sự yêu công việc này.
Dùng những điều mình học được để giúp đỡ những người từng giống như mẹ con tôi — rơi vào tuyệt vọng, không lối thoát, mang lại cho tôi cảm giác giá trị và sức mạnh chưa từng có.
Câu chuyện của tôi sau đó được một hãng truyền thông dựng thành phim tài liệu chống bạo lực gia đình, tạo nên tiếng vang lớn trong xã hội.
Bộ phim đã truyền cảm hứng và dũng khí cho nhiều người, đặc biệt là phụ nữ, dám đứng lên bảo vệ chính mình bằng pháp luật.
Trong cuộc sống mới, tôi gặp được một người thật tốt.
Anh là bác sĩ — hiền lành, chính trực, ấm áp.
Anh biết tất cả quá khứ của tôi, nhưng chưa từng coi nó là vết sẹo.
Anh nói:
“Em không phải là nạn nhân.
Em là một người hùng.”
Anh ủng hộ công việc của tôi, khích lệ những giấc mơ của tôi, và bằng tình yêu chân thành của mình, chữa lành từng chút một những vết thương trong lòng tôi.
Tôi học cách yêu, học cách tin tưởng, học cách mở lòng đón nhận thế giới một lần nữa.
Với khoản lương đầu tiên, tôi dẫn mẹ đi Tây Tạng.
Chúng tôi đứng trước cung điện Potala, thấy những người tín đồ thuần thành nhất.
Chúng tôi ngắm bầu trời sao thuần khiết ở hồ Namtso, như thể cả vũ trụ đang thở cùng mình.
Mẹ nói:
“Khê Khê, con thấy không, thế giới này… đẹp quá.”
Phải, thật sự rất đẹp.
Sau này, tôi viết lại hành trình của mẹ con tôi thành một cuốn sách.
Tựa đề là: “Bữa Tiệc Sinh Nhật Đẫm Máu.”
Cuốn sách không trở thành bestseller, nhưng được lan truyền rộng rãi trong cộng đồng phụ nữ bị bạo hành.
Họ viết thư cho tôi, nói rằng câu chuyện của tôi đã cho họ thêm dũng khí để phản kháng.
Nắng xuyên qua cửa sổ, rọi xuống sân nhỏ của chúng tôi.
Mẹ đang vẽ tranh.
Trên khung vải, là một rừng hoa hướng dương rực rỡ, mạnh mẽ vươn về phía mặt trời.
Tôi ngồi bên chiếc ghế mây, tay cầm một cuốn sách luật dày cộm.
Trong lòng tôi — bình yên và viên mãn.
Những vết thương trong quá khứ, có lẽ sẽ không bao giờ biến mất.
Nhưng giờ đây, chúng đã trở thành tấm áo giáp cứng cáp nhất mà chúng tôi sở hữu.
Chúng tôi, sớm đã tái sinh từ tro tàn.
[HẾT]











