Chương 8
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
“Mộ tổ nhà mày cũng đừng hòng mà nằm yên ở đó!”
Đây là một lời đe dọa trắng trợn.
Sắc mặt bố tôi lập tức biến đổi.
“Vương Phú Quý! Ông dám!”
Ở nông thôn, động đến mồ mả tổ tiên là mối thù không đội trời chung.
Nhưng Vương Phú Quý lại làm ra vẻ có ô dù chống lưng.
“Sao tao lại không dám? Tao là trưởng thôn, một nhành cây ngọn cỏ trong cái làng này đều do tao quản! Tao nói mộ tổ nhà mày chiếm đất tập thể, cần phải di dời, thì mày phải di dời!”
“Ông!” Bố tôi tức đến run bần bật.
Mẹ tôi cũng cuống lên, kéo tay chú Ba: “Thằng Ba, đừng chấp nhặt với lão ta, chúng ta mau đi thôi.”
Nhưng chú Ba lại bình tĩnh đến lạ thường.
Chú nhìn Vương Phú Quý đang như một kẻ phát điên, trên mặt thậm chí còn lộ ra một tia thương hại.
“Vương Phú Quý, ông có biết không, bộ dạng của ông bây giờ y hệt như một con chó điên.”
“Mày chửi ai là chó điên!” Vương Phú Quý tức điên lên, vớ lấy chai rượu định lao tới nện vào đầu chú Ba.
Mấy kẻ như chú Tư cũng xúm lại, làm ra vẻ sắp sửa động tay động chân.
Bầu không khí trong nhà văn hóa nháy mắt căng như dây đàn.
Tôi vô thức bước lên che chắn cho bố mẹ.
Cô gái tên Tiểu Trương kia cũng lập tức rút điện thoại ra, có vẻ như chuẩn bị gọi báo cảnh sát.
Đúng lúc này, chú Ba lên tiếng.
Giọng chú không lớn, nhưng như một gáo nước đá lạnh buốt tạt thẳng vào đầu tất cả mọi người.
“Vương Phú Quý, ông có biết trưa nay Bí thư Lý trên thị trấn ăn cơm cùng ai không?”
Động tác của Vương Phú Quý khựng lại.
Bí thư Lý là người đứng đầu thị trấn, là “bầu trời” bao trùm lên cái chức trưởng thôn tép riu của ông ta.
“Ông có biết, tại sao Bí thư Lý lại mời tôi ăn cơm không?” Giọng chú Ba vẫn đều đều, cứ như đang kể chuyện phiếm.
“Bởi vì lần này tôi về, ngoài việc thăm anh cả, tôi còn định đầu tư một dự án ngay tại thị trấn này.”
“Một dự án trị giá 30 triệu tệ (hơn 100 tỷ đồng).”
Ba mươi triệu tệ!
Con số này như một quả bom dội thẳng xuống nhà văn hóa.
Tất cả mọi người đều choáng váng vì con số khổng lồ đó.
Đó là khái niệm gì?
Đủ để xây một nhà máy quy mô không nhỏ ngay tại thị trấn. Đủ để giải quyết việc làm cho hàng trăm con người. Đủ để mang lại một nguồn thu ngân sách khổng lồ cho địa phương.
Đó là một thành tích chính trị tày đình đối với các quan chức!
Mặt trưởng thôn Vương Phú Quý lập tức mất sạch huyết sắc.
Ông ta rốt cuộc cũng hiểu ra.
Ông ta tưởng chú Ba chỉ là một con mồi béo bở khoác áo gấm về làng.
Ông ta đã nhầm to.
Đây là một con rồng khổng lồ có thể hô mưa gọi gió.
Và ông ta, vừa nãy lại dám lên giọng đe dọa một con rồng?
“Bí thư Lý vô cùng coi trọng dự án này.” Chú Ba tiếp tục ung dung nói, “Ông ấy đảm bảo với tôi sẽ cung cấp môi trường đầu tư tốt nhất, giải quyết mọi mối lo ngại phía sau cho tôi.”
“Ông nói xem, nếu tôi kể với Bí thư Lý rằng, dự án của tôi còn chưa kịp triển khai, mà người nhà tôi ở quê, mộ tổ nhà tôi lại bị một tên cán bộ thôn quèn đe dọa…”
Chú Ba nhìn chằm chằm Vương Phú Quý, gằn từng chữ:
“Ông đoán xem, Bí thư Lý sẽ làm gì ông?”
08
Các cơ trên mặt Vương Phú Quý bắt đầu co giật không kiểm soát được.
Ông ta không ngu.
Ông ta thừa biết, giữa một ông sếp lớn mang đến khoản đầu tư 30 triệu tệ, và một tay trưởng thôn tép riu chuyên chọc gậy bánh xe, trong lòng Bí thư Lý bên nào nặng bên nào nhẹ.
Bí thư Lý vì thành tích chính trị, vì sự phát triển của thị trấn, đừng nói là bãi nhiệm ông ta khỏi chức trưởng thôn, có khi đuổi cổ cả nhà ông ta khỏi làng cũng chẳng chớp mắt lấy một cái.
Nỗi sợ hãi như một cơn sóng thần, nhấn chìm toàn bộ lý trí của ông ta.
Chai rượu trong tay ông ta rơi “xoảng” xuống đất.
Mấy kẻ như chú Tư vừa nãy còn bu quanh ông ta ra oai, lúc này cũng như thấy ma, lén lút lùi lại rúc vào đám đông phía sau, hận không thể tàng hình.
Cả nhà văn hóa một lần nữa chìm vào tĩnh lặng.
Nhưng lần này không phải là sự im lặng hóng hớt, mà là sự im bặt vì sợ hãi tột độ khi bị sức mạnh tuyệt đối nghiền nát.
Chú Ba không thèm liếc ông ta thêm một cái nào nữa, cứ như thể ông ta chỉ là một con kiến hôi không đáng bận tâm.
Chú xoay người, lại đỡ lấy tay bố tôi.
“Anh cả, chúng ta đi.”
Lần này, không một ai dám cản đường.
Đám đông như vùng biển bị chẻ đôi, tự động tách ra nhường đường.
Gia đình chúng tôi, dưới sự tháp tùng của Tiểu Trương, hiên ngang bước ra khỏi nhà văn hóa.
Gió đêm bên ngoài thổi rất lạnh, phả vào mặt, nhưng lại khiến tôi cảm thấy tỉnh táo vô cùng.
Tôi ngoái đầu nhìn lại.
Trong nhà văn hóa, đèn vẫn sáng trưng, nhưng trên từng khuôn mặt kia đều hiện rõ vẻ thất thần, hoang mang.
Vương Phú Quý như một đống bùn nhão nhoét, trượt hẳn xuống ghế.
Gia đình Vương Lệ cũng đã chuồn mất dạng từ lúc nào.
Một màn kịch lố bịch, rốt cuộc cũng hạ màn.
Lên xe chú Ba, chiếc Rolls-Royce màu đen sang trọng.
Không gian bên trong rộng rãi khó tin, ghế ngồi êm ái, thoang thoảng mùi da cao cấp.
Hoàn toàn trái ngược với cái ngôi làng ồn ào, bẩn thỉu ngoài kia. Cứ như hai thế giới khác biệt.
Chiếc xe êm ái khởi động, lăn bánh dọc theo con đường ổ gà nhấp nhô, hướng về phía cổng làng.
Trong xe rất yên tĩnh.
Mẹ tôi nhìn khung cảnh vun vút lùi lại qua cửa kính, nước mắt cứ thế rơi xuống trong im lặng.











