Chương 26
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
Đêm triển lãm bế mạc, thầy giáo dẫn tôi đi dạo bên bờ sông Seine. Tuyết rơi vương trên vai áo, chốc lát đã tan biến. Thầy báo tin rằng quỹ nghệ thuật nữ đã chính thức thông qua. Mùa xuân năm sau, tôi sẽ về nước lập nhóm làm việc.
Không phải với tư cách làm vợ của ai, con gái của ai, hay chị gái của ai. Mà là với cái tên Thẩm Tri Ý.
Tôi nhìn bóng đèn in trên mặt sông, chợt nhớ lại sáu năm trước. Lúc đó tôi cũng từng đứng trước một cơ hội. Nhưng tôi đã nhượng bộ vì Hạ Thừa Chu. Rồi lại nhượng bộ thêm một bước. Nhượng bộ đến mức chui vào bếp. Lùi ra ngoài cửa phòng bệnh. Nhượng bộ đến mức tất cả mọi người đều đinh ninh rằng tôi sẽ chẳng bao giờ bỏ đi.
Nhưng con người không phải là đồ vật vô tri vô giác. Không phải là hộ lý. Không phải là cây ATM. Càng không phải là một cái phông bạt làm nền cho thể diện của bất cứ ai.
Tôi đã đi. Và tôi đã bước đi thật tuyệt vời.
Ba tháng sau, tôi về nước tham dự buổi họp báo ra mắt dự án. Cửa sân bay rất đông người. Tôi không báo cho bất kỳ người quen cũ nào.
Nhưng Đường Tranh vẫn đến. Cậu ta đứng từ xa, không tiến lại gần quấy rầy. Chỉ gửi cho tôi một dòng tin nhắn: “Chào mừng chị trở lại.”
Tôi ngước lên nhìn cậu ta một cái, nhắn lại: “Chỉ là về làm việc thôi.”
Cậu ta mỉm cười gật đầu, rồi lùi lại khuất vào đám đông. Tôi kéo vali bước về phía trước. Thành phố này vẫn như xưa. Bệnh viện, nhà họ Hạ, căn nhà bố mẹ tôi từng ở, tất cả vẫn còn đó.
Nhưng tôi thì không còn là Thẩm Tri Ý của ngày hôm qua nữa.
Tại buổi họp báo, một phóng viên hỏi tôi: “Cô Thẩm, vì sao dự án lần này của cô lại mang tên ‘Ánh Sáng Của Chính Mình’?”
Tôi nhìn xuống vô số những khuôn mặt trẻ trung phía dưới: “Bởi vì rất nhiều phụ nữ từng bị yêu cầu phải làm ngọn đèn cho người khác. Tỏa sáng cho chồng, tỏa sáng cho gia đình, tỏa sáng cho thể diện của cha mẹ. Nhưng trước tiên, chúng ta phải tự thắp sáng chính mình.”
Khi tiếng vỗ tay vang lên, tôi đứng dưới ánh đèn sân khấu. Không né tránh, không cúi đầu, không nhún nhường.
Điện thoại bỗng rung lên. Một tin nhắn từ số lạ gửi đến:
“Tri Ý, chúc em mọi chuyện thuận lợi.”
Không để tên, nhưng tôi biết là ai.
Tôi xóa ngay tin nhắn đó, rồi chuyển điện thoại sang chế độ im lặng.
Phía trước có người gọi tên tôi: “Cô Thẩm, đến giờ chụp ảnh kỷ niệm rồi.”
Tôi bước qua, đứng vào vị trí trung tâm. Khoảnh khắc ánh đèn flash chớp sáng, tôi mỉm cười rạng rỡ đầy tự tin. Lần này, không phải để chống đỡ thể diện cho bất cứ ai. Mà là vì chính bản thân tôi.
HẾT











