Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Tôi không gọi bà ta là mẹ.

Tôi chỉ ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện.

“Bà định nói gì?”

 Phượng Anh ngước nhìn tôi.

Bờ môi nứt nẻ của  thốt ra âm thanh khàn đặc.

“Thẩm Nghiên, mày hứa với mẹ trước đi đã.”

“Chuyện của anh cả mày, mày có thể… đừng làm căng quá được không?”

Chút hơi ấm cuối cùng trong lòng tôi cũng tan biến sạch.

“Bà gọi tôi đến đây, vẫn   anh ta à?”

 hoảng hốt lắc đầu liên lịa.

“Không phải.”

“Lần này mẹ thực sự muốn giúp mày.”

Tôi cứ thế nhìn chằm chằm bà ta, không đáp.

Đường Đường đứng bên cạnh tôi.

Cô ấy không giục giã, cũng chẳng khuyên can.

Nước mắt Hà Phượng Anh lại trào ra.

“Hôm sau ngày quay thưởng, cô út mày có chạy sang nhà mình.”

“Nó bảo mày có khả năng trúng vé số.”

“Ban đầu mẹ không tin.”

“Sau đó anh cả mày cũng xác nhận, chính ông chủ tiệm  số đã rỉ tai cho nó.”

Tôi cất tiếng hỏi: “Tại sao Tiết Thành lại đi tìm anh ta?”

Hà Phượng Anh siết chặt những ngón tay.

“Hồi trước anh cả mày từng vay tiền của Tiết Thành.”

Bố tôi giật mình quay ngoắt lại.

“Bà nói cái gì?”

Hà Phượng Anh cúi gằm mặt xuống.

“Mấy năm Thằng Cường làm ăn,  nợ nần bên ngoài cả đống.”

“Nó sợ mày biết, sợ mày không cho vay.”

“Thế là nó mới chạy đi vay lãi ngày của Tiết Thành.”

“Lãi mẹ đẻ lãi con, càng nợ càng ngập sâu.”

Đầu óc tôi tối sầm lại.

Hóa ra Thẩm Chí Cường sốt sắng nhòm ngó căn nhà cũ, không chỉ vì thói tham lam.

 còn vì cục nợ đầm đìa.

Tôi gằn giọng: “Nợ bao nhiêu?”

Hà Phượng Anh chẳng dám nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Tiền gốc là hơn hai mươi vạn.”

“Nhưng giờ bọn chúng bảo, phải trả một trăm hai mươi vạn.”

Bố tôi tức muốn hộc máu, mặt tái nhợt đi.

“Một trăm hai mươi vạn?”

“Sao  không nói với tôi?”

 Phượng Anh thút thít khóc: “Nói cho ông thì có ích gì?”

“Ông cũng đâu đào ra được tiền.”

“Thằng Cường bảo, chỉ cần lấy được tiền đền bù cái nhà cũ là  thể trả hết.”

“Sau đó lại nghe phong phanh chuyện Thẩm Nghiên trúng số.”

“Bọn nó mới nghĩ, đằng nào thì nó cũng có tiền rồi, nhường lại cái nhà cũ thì  sứt mẻ gì đâu.”

Tôi bật cười thành tiếng.

Tiếng cười xa lạ đến mức chính tôi nghe cũng thấy sởn gai ốc.

“Cho nên các người nghĩ, tôi có tiền trúng số, thì tôi phải tự động dâng hiến những thứ mà ông nội để lại cho tôi.”

“Còn nếu tôi không có tờ vé số đó, thì tôi càng không  tư cách để mà tranh giành.”

“Đằng nào thì tôi cũng phải  người nhượng bộ.”

Bờ vai Hà Phượng Anh run lên bần bật.

“Mẹ hồ đồ.”

“Mẹ thực sự hồ đồ rồi.”

Đường Đường bất thình lình lên tiếng.

“Tiết Thành  xúi giục các người làm chuyện gì nữa không?”

Hà Phượng Anh ngước lên nhìn cô ấy, ánh mắt ánh lên nỗi sợ hãi tột cùng.

“Nó bảo, nếu muốn giữ lấy mạng sống của Thằng Cường, thì phải làm cách nào để Thẩm Nghiên không lấy được số tiền đó.”

“Chỉ cần tờ vé số hết hạn,  sẽ xóa nợ tiền lãi cho Thằng Cường.”

Điếu thuốc trên tay bố tôi gãy làm đôi.

“Nó định triệt hạ Thẩm Nghiên.”

 Phượng Anh gật đầu trong nước mắt.

“Sau đó mẹ cũng đâm hoảng.”

“Nhưng chuyện đã đến nước này rồi.”

“Anh cả mày bảo chỉ cần ký được cái nhà cũ trước, rồi mới ép Thẩm Nghiên giao tờ vé số ra.”

“Thế nên mẹ mới lén lút đem tờ giấy từ bỏ quyền thừa kế kia đi nộp.”

Tôi nhìn chằm chằm  ta.

“Dấu vân tay của tôi, bà đã chuẩn bị từ trước rồi đúng không.”

 ta chẳng dám chối cãi.

“Năm ngoái bố mày nằm viện, Thằng Cường bảo mẹ giữ lại một cái.”

“Nó bảo sau này làm thủ tục  quê có thể cần dùng đến.”

“Mẹ không ngờ  nó lại dùng vào việc này.”

Tôi nhắm nghiền mắt lại.

Cảm giác lồng ngực như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Bà ta nói ra câu nào, lòng tin của tôi dành cho cái quá khứ của gia đình này lại vụn vỡ thêm một phần.

Đường Đường hỏi: “Tiết Thành có nhắc gì đến trung tâm đổi thưởng không?”

 Phượng Anh sững lại.

“Có.”

“Nó bảo nó đã tìm người làm hồ sơ chứng cứ xong xuôi rồi.”

“Sẽ chứng minh rằng ngày mày mua  số, có người khác đứng bên cạnh bỏ tiền ra.”

“Nó sẽ bịa rằng tờ vé số đó không phải của riêng mình mày.”

Tôi đột ngột mở trừng mắt.

“Ai?”

 Phượng Anh lắc đầu.

“Mẹ không biết.”

“Mẹ chỉ nghe  bảo, gã đàn ông đeo nhẫn đen đó sẽ ra làm chứng.”

“Bảo là dãy số đó là do mấy người bọn chúng hùn tiền mua chung.”

“Còn mày chỉ là người quẹt mã thanh toán hộ mà thôi.”

Sắc mặt Đường Đường tối sầm lại.

“Quả nhiên.”

Tiết Thành không định vịn vào việc tờ vé số  thật hay giả.

Mà hắn muốn vịn vào quyền sở hữu.

Chỉ cần hắn tìm người bịa đặt rằng tôi chỉ là người mua hộ, dù bằng chứng có sơ hở chồng chất, cũng đủ để kéo quá trình lãnh thưởng sa lầy.

 kỳ hạn đổi thưởng thì đang lơ lửng ngay trên đầu.

Tôi đứng phắt dậy.

“Sáng sớm mai đi ngay.”

 Phượng Anh nhào tới kéo lấy tôi.

“Thẩm Nghiên, mẹ đã khai hết với mày rồi.”

“Mày  thể…”

Tôi cúi xuống nhìn  ta.

“Không thể.”

 ta sững sờ.

Tôi hạ giọng, rất nhẹ:

“Bà khai ra, không phải vì  hối hận.”

“Mà  vì  sợ.”

“Nhưng nếu tôi lùi thêm một bước nữa, thì những gì Đường Đường đã chịu đựng thay tôi suốt hai tháng qua, coi như đổ sông đổ biển hết.”

Bàn tay của Hà Phượng Anh từ từ buông thõng xuống.

Bố tôi bỗng lên tiếng.

“Thẩm Nghiên, bố đi cùng con.”

Tôi nhìn ông.

Đôi mắt ông đỏ ngầu, nhưng lại không hề né tránh.

“Lần này, bố đứng về phía con.”

Tôi không từ chối.

Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa hửng sáng, chúng tôi đã có mặt tại ngân hàng.

Đường Đường đã đặt lịch trước để mở két an toàn.

Giám đốc ngân hàng đích thân ra tiếp đón.

Luật  Hứa cũng  mặt.

Cả nhân viên chức năng.

Toàn bộ quy trình đều được ghi hình lại.

Khi két an toàn được đưa ra, nhịp tim tôi đập nhanh đến mức dường như không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào bên ngoài.

Đường Đường nhập mật mã.

Tôi tra chìa khóa vào.

Cánh cửa két mở ra.

Bên trong là một túi hồ  được niêm phong kỹ càng.

Dải niêm phong vẫn còn nguyên vẹn.

Đường Đường đeo găng tay vào, cẩn thận lấy túi hồ  ra.

Cô ấy kiểm tra lại đường mép dán, xác nhận không có vấn đề gì mới quay sang nhìn tôi.

“Mở đi anh.”

Tôi  dải niêm phong ra.

Tờ vé số nằm tĩnh lặng bên trong.

Một tờ giấy mỏng manh, vậy mà lại chất chứa mọi nỗi sợ hãi và uất ức của tôi suốt hai tháng qua.

Hốc mắt tôi nóng ran.

“Vẫn còn.”

Đường Đường nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi.

“Đi thôi.”

Trung tâm đổi thưởng nằm  trung tâm thành phố.

Lúc chúng tôi đến, trước cửa đã có người đứng đợi sẵn.

Tiết Thành khoác một chiếc áo da màu đen, đứng ngay dưới bậc thềm.

Đứng cạnh hắn là gã đàn ông đeo nhẫn đen.

Còn có một người đàn ông trung niên lạ mặt, tay cầm một tập hồ sơ.

Thẩm Chí Cường vậy mà cũng có mặt.

Thấy tôi, ánh mắt anh ta lẩn tránh, nhưng vẫn cố gồng mình ngẩng cao đầu.

Tiết Thành nhếch mép cười bước tới.

“Thẩm Nghiên, đến sớm nhỉ.”

Đường Đường chắn ngang trước mặt tôi.

“Có gì thì lát nữa vào nói với nhân viên.”

Tiết Thành huơ huơ xấp tài liệu trên tay.

“Đương nhiên.”

“Tôi đến đây là để trình bày  ràng tình hình.”

“Tờ vé số này, không phải do một mình Thẩm Nghiên mua.”

“Lúc đó là mấy người chúng tôi hùn vốn mua chung, nó chỉ là đứa trả tiền thôi.”

“Còn người chọn số thực sự,  chúng tôi.”

Tôi nhìn hắn, bỗng nhiên chẳng thấy hoang mang chút nào nữa.

Bởi vì Đường Đường đang nắm chặt lấy tay tôi.

Bởi vì bức thư của ông nội đang nằm gọn trong vali tài liệu.

Và bởi vì lần này, tôi không còn đơn độc đứng mũi chịu sào nữa.

Nhân viên trung tâm đổi thưởng nghe xong lời của Tiết Thành, sắc mặt nghiêm nghị hẳn.

“Liên quan đến tranh chấp quyền sở hữu giải thưởng lớn, chúng tôi cần tiến hành xác minh giấy tờ trước.”

Khóe miệng Tiết Thành lộ rõ nụ cười đắc ý.

Hắn ta chỉ chực chờ câu nói này.

Thế nhưng ngay lúc đó, luật sư Hứa đẩy một xấp tài liệu lên bàn.

“Chúng tôi cũng yêu cầu nộp bằng chứng song song.”

“Bao gồm lịch sử thanh toán mua vé, camera an ninh tại hiện trường, tin nhắn tống tiền, bằng chứng theo dõi, tài liệu làm giả nợ nần, và lời khai của những người liên quan.”

Nụ cười của Tiết Thành cứng đờ.

Nhân viên đang chuẩn bị đón lấy tập hồ sơ, thì trước cửa sảnh lớn trung tâm đổi thưởng vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Một cảnh sát mặc sắc phục hối hả bước vào, tay cầm thông báo hỗ trợ điều tra vừa in nóng hổi.

Anh cảnh sát nhìn chúng tôi, rồi liếc sang Tiết Thành.

“Tạm dừng việc đổi thưởng.”

“Có đơn nặc danh tố cáo, tờ vé số trúng giải này bị nghi ngờ là đồ ăn cắp.”

19

Cái cụm từ “bị nghi ngờ là đồ ăn cắp” vừa thốt ra, lập tức thu hút mọi ánh nhìn trong sảnh dồn hết về phía tôi.

Nụ cười trên khóe môi Tiết Thành rốt cuộc không thèm giấu giếm nữa.

Hắn ta thủng thẳng bước đến trước quầy giao dịch, ném phịch xấp hồ sơ xuống mặt bàn.

“Báo cáo nhân viên, tôi muốn tố cáo chính danh.”

“Tờ vé số này không phải do một mình Thẩm Nghiên tự bỏ tiền mua.”

“Hôm đó mấy anh em chúng tôi hùn vốn mua chung, nó chỉ tiện tay quét mã trả tiền hộ.”

Gã đàn ông đeo nhẫn đen cũng gật gù hùa theo.

“Dãy số là do tôi chọn.”

“Tiền tôi cũng bỏ ra phần lớn.”

“Nó ẵm tờ vé số đi rồi bây giờ định lật lọng.”

Tôi tức đến lồng ngực như bị thít chặt.

Đường Đường lại bóp nhẹ tay tôi.

Cô quay sang nhìn nhân viên giao dịch.

“Xin vui lòng ghi nhận đầy đủ họ tên, chứng minh thư, cùng nội dung tố cáo của những người này.”

Nụ cười của Tiết Thành hơi sượng lại.

Hắn không ngờ câu đầu tiên của Đường Đường không phải là thanh minh, mà là muốn ghim chặt tên tuổi của bọn chúng vào hồ sơ.

Nhân viên gật đầu.

“Vì liên quan đến giải thưởng lớn, cả hai bên đều phải lưu lại hồ sơ chứng cứ.”

Tiết Thành lấy lại vẻ bình tĩnh rất nhanh.

“Lưu thì lưu.”

“Tôi đã dám vác mặt đến đây, thì chẳng sợ ai tra cứu.”

Hắn rút từ trong tập hồ sơ ra một tờ giấy.

Trên giấy ghi rành rành “Hợp đồng góp vốn mua chung”.

Bên dưới lố nhố vài chữ ký.

Một trong số đó lại  tên của tôi.

Hai nét chữ đó được mô phỏng còn giống hơn cả nét chữ do Thẩm Chí Cường làm giả.

Nếu không phải tôi tự biết bản thân chưa từng ký vào thứ rác rưởi ấy, thì khéo tôi cũng nghi ngờ mình lú lẫn ký nhầm hôm nào.

Tiết Thành chỉ tay vào tờ giấy.

“Đây là hợp đồng góp vốn.”

“Tối hôm mua vé, trước lúc Thẩm Nghiên thanh toán, chúng tôi đã thống nhất với nhau.”

“Nó chỉ  nhiệm vụ quẹt  và giữ vé.”

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 15 - ĐÊM TRÚNG 89,87 TRIỆU TỆ, VỢ BẢO TÔI GIẢ NGHÈO | uTruyện