Chương 12
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
08.
Ba ngày sau, Lục Trầm Chu tìm đến tận cửa.
Tôi nhìn anh qua mắt mèo trên cửa.
Cà vạt nới lỏng, mắt vằn tia máu, nhưng bờ vai vẫn gồng thẳng tắp, trông rất mệt mỏi. Tôi mở cửa nhưng vẫn đứng chắn ở lối vào.
“Nói đi. Có chuyện gì?”
“Em đã đi tìm nam phục vụ năm đó?”
Tôi không mấy ngạc nhiên: “Anh điều tra tôi?”
“Tôi sợ em gặp chuyện.”
Tôi bật cười: “Lục Trầm Chu, câu này thốt ra từ miệng anh nghe mỉa mai thật đấy.”
Chân mày anh nhíu chặt.
“Có phải anh bắt đầu nghi ngờ Tô Thính Vãn rồi không?”
Anh không trả lời. “Xem ra là đúng rồi.”
Tôi định quay người đóng cửa, anh đưa tay chặn lại.
“Niệm Chi, nếu ly rượu năm đó thực sự có vấn đề, tôi sẽ cho em một lời giải thích thỏa đáng.”
“Còn vụ tai nạn xe thì sao?” Tôi nhìn anh, hỏi từng chữ một: “Tô Thính Vãn uống rượu lái xe đâm chết người, các người bắt tôi nhận tội thay. Được, lúc đó tôi tưởng mình đã hủy hoại mối quan hệ của hai người, nên tôi dùng sự trong sạch của mình để bù đắp, chúng ta không ai nợ ai. Nhưng nếu chuyện này từ đầu đến cuối không phải lỗi của tôi, thì anh định ‘giải thích’ thế nào cho bản án này?”
“Năm đó tâm lý cô ấy suy sụp, ai cũng sợ cô ấy sẽ nghĩ quẩn…”
“Cho nên tôi là người phải chịu tội?”
Môi anh mấp máy nhưng không nói nên lời. Lục Trầm Chu không phải không biết, anh chỉ là không muốn biết mà thôi.
“Anh về đi.”
“Em thực sự muốn vạch rõ ranh giới với tôi sao?”
Tôi ngẩn người, rồi cười lớn: “Nếu không thì sao?”
Bàn tay Lục Trầm Chu buông thõng bên sườn siết chặt lại. “Tôi sẽ bù đắp cho em.”
“Bù đắp cái gì?”
“Những gì em đã mất.”
Tôi đã mất những gì? Đứa con sẽ không quay về, sự trong sạch bị giẫm đạp vào vũng bùn cũng sẽ không vì một câu bù đắp mà sạch sẽ như xưa.
Tôi nói: “Lục Trầm Chu, những thứ tôi đã mất, không bù đắp nổi đâu.”
Giọng anh khàn đặc: “Vậy em muốn tôi phải làm sao?”
“Đừng cản đường tôi nữa. Đi càng xa càng tốt.”
Câu nói này như đâm trúng tim đen của anh. Ánh mắt anh bỗng trở nên sắc lẹm: “Nếu tôi cứ không đi thì sao?”











