Chương 5: Quỷ Thủy Thức Tỉnh
Bóng đêm sệt đặc như nhựa đường, trườn bò khắp từng khe đá, quấn lấy cả nhóm như một tấm màn ẩm mốc. Không khí lạnh ngắt, ngột ngạt đến mức mỗi hơi thở đều đau rát nơi cuống họng. Duy đứng sát Lam, hai bàn tay vẫn còn dấu máu cũ, cảm giác lạnh lẽo từ nước và ký ức bám riết từng thớ thịt. Thầy Uẩn ngồi thụp bên mép nước, tràng hạt cũ mòn đong đưa trên những ngón tay khô gầy, ánh mắt mù lòa rọi thẳng vào lòng suối tối tăm. Tiếng thì thầm vang vọng không dứt, trộn lẫn với tiếng nước nhỏ giọt, tiếng đá cọ vào nhau, và tiếng tim đập loạn xạ trong lồng ngực.
Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng Duy khi làn nước dưới chân bỗng chuyển động—không phải do gió, mà bởi một thứ gì đó đang trườn lên từ tận đáy sâu. Lam căng người, lưng tựa sát vào vách đá lạnh, đôi mắt xám tro dõi theo bóng tối vặn vẹo phía trước. Cô rướn người, bàn tay khẽ run, lòng bàn tay rịn mồ hôi dù hơi lạnh ngấm tận xương. Duy cảm nhận rõ dòng nước như sống dậy, từng đợt sóng nhỏ âm thầm bò lên bờ, kéo theo mùi tanh nồng của bùn mục và xác rữa.
Không gian co thắt, bóng tối đậm đặc hơn khi một hình người nổi lên khỏi mặt nước. Đó là một thân xác cao lêu khêu, da trắng bệch nổi gân xanh, tóc dài rối bù dính đầy tảo và rễ cây. Đôi mắt lồi đỏ quạch nhìn xoáy vào nhóm người, không chớp. Mỗi bước nó đi, nước dưới chân đặc lại thành từng vệt đen, những mảng da bong tróc rã ra trôi lềnh bềnh.
Thầy Uẩn run rẩy, miệng lầm rầm niệm chú, tràng hạt phát ra ánh sáng xanh yếu ớt. Duy rút dao găm, lùi lại, cảm giác lạnh buốt bò dọc từ mắt cá lên tận gáy. Một tiếng xương rắc rắc vang lên khi Quỷ Thủy vặn cổ, cái đầu nghiêng ngoặt, hàm răng lởm chởm hé mở. Giọng nó vang lên, rít qua khe răng như tiếng gió rít qua cửa mồ:
– Trả... lại... ký... ức...
Lam rùng mình, đôi môi mím chặt. Cô đưa tay lên, từng giọt nước tụ lại trên đầu ngón tay, ánh sáng xanh nhạt phát ra lấp lánh giữa màn đêm đặc quánh.
Duy khẽ nghiêng người, giọng trầm thấp:
– Đừng nhìn vào mắt nó, Lam.
Cô không trả lời, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi bóng quỷ. Quỷ Thủy tiến thêm một bước, nước dưới chân nổi bọt, lớp da bầy nhầy tróc xuống, bốc mùi tử khí. Duy cảm thấy từng sợi thần kinh trong đầu căng lên, tiếng thì thầm r*n r* vỡ vụn trong tâm trí. Một luồng ý nghĩ xa lạ—thứ không thuộc về anh—tràn vào, lẫn lộn tiếng khóc, tiếng cầu cứu, và nỗi tuyệt vọng của linh hồn từng là người làng.
Thầy Uẩn đập mạnh tràng hạt xuống nền đá, ánh sáng xanh lóe lên, ông gằn giọng:
– Tránh xa nước! Đừng để nó chạm vào chân!
Nhưng đã muộn. Một luồng lạnh buốt như hàng trăm bàn tay nhỏ xíu bám lấy cổ chân Duy, kéo anh về phía mặt nước. Anh giật mạnh, nhưng bóng tối dưới chân đã nhúc nhích. Quỷ Thủy trườn tới, nửa khuôn mặt đã nát bấy, nước đen rỉ ra từ hốc mắt.
Trong một khoảnh khắc, ký ức của Duy vỡ vụn: Anh thấy mình đứng bên bờ suối năm xưa, mẹ anh nằm bất động, máu từ cổ loang ra, dòng nước dần nhuộm đỏ. Tiếng khóc của đứa trẻ vang vọng, tiếng r*n r* của người đàn bà, tất cả hòa lẫn vào nhau. Duy run rẩy, hai hàm răng va vào nhau lập cập. Tiếng Hắc Quỷ chảy trườn vào tâm trí, êm ái như lưỡi rắn:
– Mẹ ngươi... Ngươi yếu đuối... Ta sẽ cho ngươi sức mạnh... Hiến linh hồn đi...
Anh nghiến răng, máu rỉ ra từ khóe môi, cố đẩy lùi giọng nói ấy. Nhưng Quỷ Thủy đã áp sát, nước đen tràn lên, vươn tay phủ đầy màng nhầy chộp lấy cổ tay anh. Cảm giác lạnh thấu xương lan ra khắp cơ thể, tiếng thì thầm trong đầu Duy đột ngột dội lên, hàng trăm giọng nói chồng chéo: “Hiến ký ức... Hiến linh hồn... Hiến máu...”
Lam gào lên, hai tay phát sáng, nước bắn tóe, một vòng tròn thủy khí hình thành quanh chân cô. Cô lẩm bẩm thần chú, môi bật máu:
– Thủy linh! Phong ấn!
Luồng khí lạnh phả ra, nước chuyển động thành roi quất về phía Quỷ Thủy. Con quỷ khựng lại, rồi gào lên, lao thẳng về phía Lam. Duy không kịp nghĩ, lao tới, dao găm cắm sâu vào ngực nó. Da thịt quỷ nhầy nhụa, lưỡi dao xuyên qua chỉ làm rỉ ra nước đen tanh ngòm. Quỷ Thủy không đau, chỉ quay phắt lại nhìn Duy, đôi mắt đỏ rực, nụ cười méo mó nứt nẻ.
Nó vươn tay, chạm vào cổ tay Duy. Một dòng khí lạnh luồn vào tim anh, khiến mắt tối sầm. Trong khoảnh khắc ấy, Duy nghe rõ tiếng khóc của trẻ con, tiếng kêu cứu của người lớn, tất cả ký ức đau đớn bị bóp méo và trộn lẫn. Anh lảo đảo, cảm giác như mình đang bị kéo xuống đáy vực ký ức của chính mình và cả những kẻ đã chết.
Lam đặt tay lên vai anh, nước xoáy quanh bàn tay cắt đứt luồng khí lạnh. Cô run rẩy:
– Đừng nhìn vào mắt nó! Anh tỉnh lại đi!
Duy cố gắng giữ tỉnh táo, bàn tay siết chặt cán dao. Nhưng bóng tối trong đầu anh dày đặc, mỗi hơi thở đều là một tiếng gào rên vỡ nát. Quỷ Thủy lại rít lên, kéo mạnh Duy về phía mặt nước. Sức lực của anh như bị rút cạn, mắt hoa lên.
– Thầy Uẩn! – Lam gào, giọng khản đặc.
Thầy Uẩn đứng bật dậy, tràng hạt phát sáng chói lòa, ông niệm lớn:
– Tà khí lui! Linh hồn về cội!
Luồng sáng xanh xé toang bóng tối, đâm xuyên thân Quỷ Thủy. Con quỷ gào rống, da thịt bong ra từng mảng, nước đen sủi bọt. Nó vùng vẫy, nhưng ánh sáng vẫn cắm sâu, l*t tr*n từng lớp da, để lộ cơ thể chỉ còn xương và bùn mục. Một cánh tay của nó vung trúng Lam, để lại vết bầm tím nhợt nhạt, máu rỉ ra lẫn nước.
Lam nghiến răng, hai tay chắp lại, máu rỉ ra từ kẽ môi. Cô dồn hết sức, nước quanh chân tụ lại thành roi, quấn chặt cổ Quỷ Thủy. Con quỷ rít lên, thân hình vặn vẹo, rồi tan rã thành bùn nhão, nước đen đặc tan vào suối.
Duy ngã ngồi, th* d*c, đầu óc quay cuồng. Lam sụp xuống bên cạnh, hai vai run rẩy, ánh mắt trống rỗng. Quỷ Thủy đã tan nhưng trong động, bóng tối càng dày đặc, không khí lạnh ngắt như tấm vải liệm.
Bất chợt, dưới mặt nước, một bóng người nhỏ thó nổi lên, tóc rối bù, mắt đỏ ngầu. Đó là một Quỷ Thủy khác—nhỏ hơn, gầy guộc, hai bàn tay cào cấu vào đá, miệng nhai nhóp nhép. Nó bò chậm về phía Lam, đôi mắt trống rỗng như không còn chút ánh sáng của người sống.
Duy đứng chắn trước mặt Lam, dao găm giơ lên. Quỷ Thủy nhỏ khựng lại, ngẩng đầu, đôi mắt đẫm nước. Duy cảm nhận rõ sóng tâm trí vặn vẹo phát ra từ nó—cảnh một đứa trẻ bị dìm xuống nước, tiếng mẹ gào khóc, tiếng cha nguyền rủa, tất cả dội vào đầu anh. Anh run bắn, cảm giác như chính mình bị dìm xuống, phổi cháy bỏng.
Lam thì thào, giọng nghẹn ngào:
– Nó là đứa bé làng trên... Tôi từng gặp nó...
Duy gắng giữ tỉnh táo, nhưng tiếng thì thầm trong đầu càng lúc càng lớn: “Hiến ký ức... Hiến linh hồn... Hiến máu...” Thầy Uẩn bước tới, tràng hạt phát sáng mạnh hơn, nhưng ánh sáng ấy chỉ làm những bóng người dưới nước lờ mờ hiện rõ.
Quỷ Thủy nhỏ bò sát đến chân Lam, vươn tay về phía cô. Lam cố triệu hồi ma pháp, nhưng tay run lẩy bẩy, không điều khiển nổi một giọt nước. Cô th* d*c:
– Tôi... tôi không thể...
Duy lao lên, dùng thân mình chắn trước Lam. Quỷ Thủy nhỏ vươn tay, móng tay sắc nhọn rạch một đường trên da anh, máu rỉ ra. Duy không kêu, chỉ nhìn thẳng vào mắt nó.
Một luồng ký ức tràn vào đầu anh: cảnh một đứa trẻ bị trói, dìm xuống nước, tiếng khóc lạc đi rồi im bặt. Anh choáng váng, khuỵu xuống, hai tay bấu chặt cổ tay con quỷ. Anh thì thào, giọng vỡ ra:
– Tao xin lỗi... Tao không cứu được mày...Quỷ Thủy nhỏ mở to mắt, đôi môi nứt nẻ mấp máy:
– Đau... mẹ... cứu con...
Nước mắt Duy tuôn ra, hòa vào máu chảy trên cằm. Anh ôm chặt thân hình lạnh ngắt, cảm nhận rõ từng luồng khí lạnh xuyên xương tủy. Tiếng Hắc Quỷ vang lên trong đầu, lần này không còn dụ dỗ mà là tiếng cười điên cuồng:
– Tốt lắm... Nuốt lấy ký ức của nó... Cảm nhận nỗi đau của tất cả... Ngươi sẽ không còn là ngươi nữa...
Duy gào lên, đẩy mạnh con quỷ nhỏ, thân hình nó vỡ ra thành vệt đen đặc, tan vào suối. Anh ngã vật xuống, th* d*c, mắt mở to nhìn lên trần động tối đen.
Lam bò lại, ôm lấy Duy, nước mắt rơi ướt tóc anh. Cô thì thào:
– Đừng để nó cướp mất anh... Đừng biến thành quỷ...
Anh siết lấy tay Lam, máu từ vết thương nhỏ xuống nước, tan ra thành vệt đỏ. Duy nhắm mắt, nhưng trong đầu chỉ còn tiếng cười của Hắc Quỷ, tiếng gào khóc của những linh hồn bị nguyền rủa, và hình ảnh mẹ mình chết chìm dưới suối.
Thầy Uẩn quỳ xuống, đặt tay lên trán Duy, lẩm bẩm chú ngữ. Nhưng mỗi lời chú chỉ khiến bóng tối nặng nề hơn, như chính ông cũng bị quỷ khí hút dần sức sống.
Một cơn gió lạnh buốt thốc qua, ánh sáng linh tuyền vụt tắt. Không gian chìm vào tĩnh lặng chết chóc. Duy mở mắt, thấy bóng tối trước mặt đặc lại thành một hình người mờ nhòe: đôi mắt đỏ rực như hai hòn than, thân thể quấn đầy dây leo nhớp nháp. Hắc Quỷ hiện ra, bước từng bước nặng nề, miệng cười ngoác.
Nó không nói thành tiếng, nhưng từng lời vang vọng trong đầu Duy:
– Ngươi yếu đuối... Chỉ là con rối của ký ức... Hiến linh hồn đi... Ta sẽ cho ngươi sức mạnh... Dưới đáy suối này, tất cả đều là ký ức mục nát...
Duy lảo đảo đứng lên, dao găm trong tay run bần bật. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ấy, cảm giác luồng sức mạnh lạnh lẽo tràn vào tâm trí. Ký ức đau thương, tội lỗi cũ, tất cả trỗi dậy, quấn lấy anh như dây leo siết cổ.
Lam gào lên, ôm lấy Duy từ phía sau, nước mắt nóng hổi chảy xuống lưng anh:
– Đừng nghe nó! Duy! Nhớ lấy mục đích của mình! Em gái anh... Anh phải cứu em gái!
Duy bấu lấy giọng nói của Lam, nhưng bóng tối trong đầu đã lan tràn. Anh thấy mình đứng giữa hàng trăm bóng người—Quỷ Thủy—tất cả nhìn anh bằng đôi mắt đỏ. Họ thì thầm, gào thét, nguyền rủa, van xin. Anh không còn phân biệt được đâu là thật, đâu là ảo.
Hắc Quỷ tiến lại, hơi lạnh khiến động đóng băng. Nó thì thầm vào tai Duy, giọng nói như hàng ngàn con ruồi rỉ rả:
– Hiến linh hồn... Hiến ký ức... Giết tất cả bọn họ... Ngươi sẽ thành kẻ mạnh nhất...
Duy gào lên, giơ dao đâm về phía Hắc Quỷ. Lưỡi dao xuyên qua thân thể nó như xuyên màn sương, không để lại dấu vết. Hắc Quỷ bật cười, tiếng cười vang vọng, rung chuyển cả động.
Lam ôm chặt Duy, thì thào trong nước mắt:
– Đừng để nó chiếm lấy anh... Đừng biến thành quỷ...
Duy buông dao, ôm siết Lam, cố kéo mình khỏi vực sâu. Nhưng tiếng thì thầm vẫn không dứt, mỗi lần nhắm mắt là một ký ức đau thương trỗi dậy: mẹ anh, những đứa trẻ bị dìm chết, cha anh quỳ gối giữa dòng suối, chính anh giữa biển máu.
Thầy Uẩn đứng lặng, tràng hạt rã rời rơi xuống nước, ánh sáng cuối cùng tắt ngấm. Ông lẩm bẩm:
– Không còn nhiều thời gian... Nếu không phong ấn, tất cả sẽ bị nuốt chửng...
Duy mở mắt, đôi mắt lạnh lẽo, tay siết chặt vai Lam. Anh thì thào, giọng khản đặc:
– Tôi... không kiểm soát được... Nó đang chiếm lấy tôi...
Lam lắc đầu, nước mắt tuôn rơi:
– Không! Anh là người duy nhất có thể cứu mọi người! Đừng để nó thắng...
Duy nhìn sâu vào mắt Lam, năng lực đọc tâm thuật bùng lên dữ dội. Anh nghe thấy mọi ý nghĩ của cô—nỗi sợ, bất lực, ký ức gia tộc bị tiêu diệt, lòng căm hận bản thân, khát vọng được tha thứ, một tia hy vọng mong manh dành cho anh.
Nhưng đồng thời, tiếng vọng của Hắc Quỷ cũng ùa vào—những ký ức mục rữa, lời nguyền rủa, nỗi đau của hàng trăm linh hồn. Tất cả hòa trộn, kéo Duy xuống đáy vực ký ức.
Anh gào lên, ôm đầu, máu từ mũi, tai rỉ ra, mắt đỏ ngầu. Lam ôm chặt anh, khóc nức nở. Thầy Uẩn quỳ xuống, lẩm nhẩm chú ngữ cuối cùng, nhưng ánh sáng không còn lên tiếng.
Trong bóng tối, Hắc Quỷ lùi lại, thân hình mờ nhòe, đôi mắt đỏ vẫn sáng quắc. Nó thì thầm, rắn rết:
– Sớm thôi... Ngươi sẽ thuộc về ta... Tất cả các ngươi sẽ thuộc về ta...
Ngoài động, tiếng nước rì rào như nghìn linh hồn cùng khóc than. Ở đáy suối, hàng trăm đôi mắt đỏ dần mở ra, chờ đợi. Không gian lạnh buốt, mọi ánh sáng đều bị nuốt chửng.
Một luồng gió lạnh lướt qua, kéo theo mùi tanh của máu cũ và bùn mục. Duy nằm bất động trong vòng tay Lam, mắt mở to nhìn lên trần động tối đen, hơi thở yếu dần. Tiếng thì thầm của Hắc Quỷ vẫn vang vọng, như một lời nguyền chưa có hồi kết.
Ở rìa tầm nhìn, bóng người áo đỏ lặng lẽ quan sát, khóe môi nhếch lên, ánh mắt lạnh lùng. Mọi thứ mới chỉ bắt đầu. Những bóng quỷ chưa lộ diện, ký ức chưa bị phơi bày, vực ký ức vẫn còn đó—chờ kẻ tiếp theo gục ngã.
Bóng tối tràn lên, nuốt chửng tất cả. Trên mặt nước, chỉ còn vệt máu đỏ loang dần, kéo dài mãi về phía vực sâu không đáy.











