Chương 7: Giá Của Ma Pháp
Bàn tay Lam lạnh buốt, chặt cứng lấy cổ tay Duy giữa dòng nước đỏ quạch. Nước đã ngập quá ngực, sóng sánh mùi tanh, bùn và máu trộn lẫn. Những bàn tay trắng nhợt nổi lên từ đáy hồ, móng sắc bấu vào chân họ, kéo xuống từng chút một. Không gian xung quanh đặc quánh bóng tối, tiếng r*n r* và cười rú vang lên từ khắp nơi, như hàng trăm linh hồn bị xiềng xích dưới đáy vực.
Duy vùng vẫy, đầu óc quay cuồng giữa cơn đau và sợ hãi. Mỗi lần nhắm mắt, anh lại thấy ký ức mẹ bị kéo xuống dòng nước, tiếng khóc của em gái, khuôn mặt cha méo mó vì điên loạn. Tiếng thì thầm của Hắc Quỷ quẩn quanh bên tai, lạnh buốt như băng giá:
– Ký ức… đưa ta ký ức… Đổi lấy sự sống… Đổi lấy đường thoát…
Lam vẫn giữ chặt Duy, mặt cô tái mét nhưng ánh mắt xám tro không rời khỏi anh. Hơi thở cô gấp gáp, mỗi nhịp run lên vì lạnh và sợ. Dưới chân, những bóng người lở loét trồi lên, miệng há hốc, lưỡi đen ngòm thè ra như muốn nuốt trọn lấy họ.
Duy rít lên, cố vùng khỏi những bàn tay ma quái, nhưng càng vùng vẫy càng bị kéo sâu hơn. Nước lạnh thấm vào da thịt, như hàng trăm con rắn trườn qua từng tấc da. Anh nhìn Lam, cố giữ tỉnh táo, nhưng chỉ thấy bóng tối lấn sâu vào ánh mắt cô.
– Lam! Đừng buông tay! – Anh gào lên, giọng khản đặc, hơi thở đứt quãng.
Lam không trả lời. Cô cảm nhận rõ từng mạch máu trong người mình đang đông lại vì sợ hãi. Những ký ức tuổi thơ ập về: bóng mẹ trong căn nhà gỗ, buổi chiều nắng nhạt bên bờ suối, tiếng cười vang vọng giữa rừng sâu… Tất cả bỗng chốc nhòa đi, thay thế bằng tiếng nước chảy và tiếng quỷ rít gào trong đầu.
Trên mặt hồ, Hắc Quỷ lơ lửng, thân hình biến dạng, dây leo và rễ cây cuốn quanh, mắt đỏ rực như than hồng. Nó cười lạnh lẽo, mỗi tiếng cười như lưỡi dao rạch sâu vào tâm trí.
– Các ngươi muốn sống? Các ngươi muốn thoát khỏi vực ký ức này? Hãy trả giá bằng ký ức, bằng linh hồn… Ta sẽ cho các ngươi thấy, ma pháp ở đây không miễn phí.
Những tiếng thì thầm vang lên từ đáy nước, vọng tới Lam:
– Đổi đi… Đổi đi… Cho ta tuổi thơ… Cho ta hạnh phúc… Cho ta hy vọng…
Lam nhắm mắt, cố đè nén nỗi sợ. Ma pháp hệ nước trong cô trỗi dậy, nhưng dòng chảy ấy lạnh lẽo, u ám và xa lạ. Cô biết rõ quy tắc của linh tuyền: sức mạnh chỉ đến với cái giá là ký ức, là linh hồn. Nếu không đổi, cả hai sẽ bị nhấn chìm mãi mãi dưới đáy vực.
– Duy, nếu em không còn nhớ anh, anh có hận em không? – Lam thì thầm, giọng vỡ vụn.
Duy sững lại, mắt trừng trừng nhìn cô. Anh định nói gì đó, nhưng cổ họng nghẹn cứng, chỉ còn tiếng nước nấc ra khỏi môi.
Lam siết chặt tay Duy, ngón tay bấu rách da anh, máu hòa vào nước. Cô dồn hết ý chí, cảm nhận ma pháp trong huyết quản. Dòng nước quanh cô bắt đầu xoáy mạnh, từng vòng cuộn lên như rồng cuộn, kéo cả hai về phía cột đá giữa hồ.
– Đừng làm vậy, Lam… – Duy khản giọng, nhưng ánh mắt Lam đã đổi khác. Lạnh lùng, xa cách, như thể cô đã trượt khỏi thế giới này.
Hắc Quỷ rít lên, thân thể vặn vẹo, dây leo trườn đến định siết lấy Lam. Nhưng từ đôi bàn tay cô, nước b*n r* thành từng mũi nhọn, chém đứt dây leo, xé toạc những bóng quỷ đang bấu víu quanh.
– Linh tuyền, nghe ta… – Lam thì thào, từng chữ đứt quãng, máu nhỏ giọt từ môi. – Đổi lấy ký ức, xin hãy cứu lấy linh hồn này…
Một luồng sáng lam nhạt bùng lên quanh Lam. Dòng nước rẽ lối, tạo thành hành lang dẫn tới cột đá. Duy bị cuốn theo, mọi cảm giác dần tê liệt, chỉ còn lại cơn lạnh cắt da và ánh mắt Lam đang tối dần, lặng lẽ tan biến.
Trên đỉnh cột, linh tuyền lấp lánh ánh xanh, rọi thẳng vào tim Duy. Anh cảm thấy một phần ký ức như bị hút ra khỏi đầu, từng mảnh ghép tuổi thơ, từng tiếng cười, từng giọt nước mắt của mẹ, tất cả bị kéo giật về phía linh tuyền.
Bên trên, Trịnh Nhã Linh đứng lặng, váy đỏ phủ dài trên mặt đá, mắt xếch lấp lánh tia thương hại và khoái trá.
– Lam, em đã chọn rồi. Đổi ký ức lấy sức mạnh… Nhưng em sẽ còn lại gì ngoài sức mạnh và hư vô?
Lam không đáp. Nước mắt lăn dài trên má, nhưng đôi mắt xám tro đã lạnh như thép. Cô vươn tay, máu nhỏ xuống dòng nước, đọc chú ngữ cổ bằng giọng đều đều:
– Đổi hạnh phúc lấy lối thoát. Đổi tuổi thơ lấy đường sống. Linh tuyền, hãy nghe tiếng gọi của hậu duệ…
Ánh sáng xanh từ linh tuyền bùng lên, đập tan bầy quỷ vật quanh hồ. Hắc Quỷ rú lên, thân thể vỡ vụn từng mảng, dây leo bị nước chém nát. Những bóng người lở loét bị hút vào vòng xoáy nước, tiếng gào thét chìm dần trong tiếng nước cuộn trào.
Cột đá rung chuyển, linh tuyền b*n r* hàng vạn tia sáng, quét sạch bóng quỷ. Duy bị đẩy văng lên bờ đá, đầu óc choáng váng, máu trào khỏi miệng. Anh lồm cồm bò dậy, mắt tìm Lam trong hoảng loạn.
Lam đứng giữa hồ, mái tóc rối bời, áo váy dính bết máu và bùn, mắt xám tro vô cảm. Cô nhìn Duy, nhưng ánh mắt ấy lạnh lẽo, trống rỗng, không còn chút thân thuộc.
– Lam… – Duy gọi khẽ, giọng run run.
Cô đáp lại bằng cái nhìn xa lạ, rồi quay lưng bước lên bờ. Bước chân cô vững chãi nhưng nặng nề, dáng người nhỏ nhắn lọt thỏm giữa bóng tối mênh mông.
– Em không nhớ anh là ai. – Lam nói, giọng đều đều, không một gợn sóng.
Duy sững sờ, hai tay rũ xuống, lòng ngực như bị ai bóp nghẹt. Anh quỳ sụp, nước mắt hòa vào máu trên mặt đá lạnh. Phía sau, tiếng cười của Hắc Quỷ rền rĩ vang lên, hòa cùng tiếng khóc than của linh hồn dưới đáy hồ.
– Giá của ma pháp… là ký ức… là linh hồn… là tất cả những gì các ngươi từng yêu thương…
Lam không ngoái lại. Cô đi thẳng, mỗi bước chân kéo theo làn hơi nước lạnh lẽo. Duy chậm chạp đứng dậy, lau máu nơi khóe môi, ánh mắt tối như vực sâu, lặng lẽ bước theo sau.
Bên ngoài hồ, mê cung tối om, lối đi quanh co như mạng nhện. Trên tường đá, ký hiệu máu lập lòe, ánh sáng xanh yếu ớt rỉ ra từ các khe nứt. Lam dẫn đường, dáng đi cứng cỏi, mắt không liếc sang Duy dù chỉ một lần.
Duy đi sát phía sau, mỗi bước chân như kéo lê cả thể xác lẫn linh hồn. Anh nhìn Lam, cố tìm lại chút dịu dàng từng có, nhưng chỉ thấy một bóng lưng lạnh lùng, ánh mắt xám tro vô cảm.
Bóng tối vây bủa, từng linh hồn lở loét bò ra từ các ngách đá, chộp lấy chân Duy, miệng thì thào:
– Đưa ký ức cho chúng ta… Cho chúng ta sống lại…
Duy đá văng bọn chúng, ánh mắt đỏ quạch, hơi thở nặng nề. Anh cảm thấy từng ký ức trong đầu mình bị lôi kéo, từng mảnh vụn tuổi thơ như sắp tan biến vào bóng tối.
Một hành lang đá mở ra trước mắt, đầu đường hầm le lói ánh sáng xanh yếu ớt. Lam dừng lại, quay sang Duy, giọng nói đều đều, không cảm xúc:
– Nếu dừng lại, chúng ta sẽ bị bóng tối nuốt chửng. Đi tiếp, hoặc chết ở đây.
Duy gật đầu, bước theo cô. Trong đầu anh, tiếng thì thầm của Hắc Quỷ vẫn vang vọng, kéo theo ký ức mẹ bị giết, em gái hấp hối, cha hóa điên. Anh thấy mình đang lún dần vào vực sâu không đáy, nơi chỉ còn lại đau đớn và hận thù.
Lam đi đầu, ánh mắt vô hồn, không nhớ nổi tên mình, không nhớ nổi Duy, không nhớ nổi vì sao bản thân lại ở đây. Tất cả ký ức tuổi thơ đã bị xé toạc, chỉ còn lại sức mạnh lạnh lẽo và khoảng trống bất tận.
Tiếng bước chân vang vọng trong hành lang đá lạnh, kéo dài như vô tận. Trên vách đá, những ký hiệu máu ánh lên màu xanh nhợt nhạt, lập lòe giữa bóng tối.
Đột ngột, một bóng đỏ lóe lên từ góc tối. Trịnh Nhã Linh xuất hiện, mái tóc đen dài quét nền đá, đôi mắt xếch ánh lên tia chế nhạo pha lẫn thương xót.
– Duy, ngươi thấy thế nào khi người bên cạnh không còn nhớ ngươi nữa?
Duy siết chặt nắm đấm, mắt lóe lên tia căm hận:
– Cô muốn gì?
Nhã Linh cười khẩy, tiếng cười vang vọng như tiếng chuông vỡ trong đêm:
– Ta muốn xem các ngươi chịu đựng được bao lâu. Lam đã đổi ký ức lấy sức mạnh, nhưng cái giá đó chỉ mới bắt đầu. Vực ký ức chưa từng tha cho ai.
Cô tiến sát Lam, nhìn sâu vào mắt cô:
– Nhớ ta không, Lam? Ta từng dạy cô cách phong ấn linh tuyền, từng cứu cô khỏi bóng tối. Cô còn nhớ không?
Lam nhìn lại, ánh mắt xám tro trống rỗng:
– Tôi không biết cô là ai.
Nhã Linh thoáng sững lại, nụ cười tắt ngấm. Cô lùi lại, mắt ánh lên nét buồn sâu thẳm.
– Sức mạnh của vực ký ức… Đổi tất cả để chỉ còn lại quyền năng và hư vô.
Lam không đáp. Cô quay lưng, tiếp tục đi về phía trước, dáng đi lầm lũi giữa bóng tối dày đặc. Duy nhìn theo, lòng đau nhói, nhưng không dám gọi cô lại. Anh biết, mọi lời nói lúc này đều là vô nghĩa.
Nhã Linh bước đến bên Duy, thì thầm:
– Ngươi định làm gì tiếp theo, Duy? Cứu em gái, hay cứu người con gái đã mất chính mình?Duy không trả lời. Anh lặng lẽ đi tiếp, bóng lưng hòa dần vào bóng tối.
Phía sau, Nhã Linh nhìn theo, ánh mắt lấp lánh nét xót xa pha hiểm độc.
– Cứ đi đi… Đến cuối cùng, sẽ chẳng ai còn nguyên vẹn bước ra khỏi vực này…
Hành lang đá kéo dài, lạnh lẽo và tăm tối. Tiếng nước nhỏ giọt, tiếng gió rít, tiếng linh hồn thì thầm hòa vào nhau, tạo thành một bản hợp xướng rùng rợn. Lam dẫn đầu, mắt hướng thẳng, không ngoái lại. Duy đi sau, ký ức về Lam cũ trỗi dậy rồi tan biến như khói.
Từ phía trước, tiếng gầm rú của Hắc Quỷ vang lên, kéo theo cơn gió lạnh buốt và mùi máu tanh nồng. Tiếng cười của nó vọng tới, chập chờn như gió hú:
– Các ngươi tưởng thoát được sao? Vực ký ức chưa từng tha cho kẻ nào dám đánh đổi…
Lam dừng lại, mắt xám tro ánh lên tia sáng lạnh lẽo. Cô quay lại nhìn Duy, giọng vang lên, trống rỗng nhưng đầy quyền lực:
– Nếu anh không thể tiếp tục, hãy quay lại. Con đường phía trước chỉ còn bóng tối và máu.
Duy lắc đầu, ánh mắt kiên định:
– Anh không bỏ em lại.
Lam im lặng, rồi quay đi. Cả hai tiếp tục tiến về phía trước, bóng tối nuốt chửng bóng lưng họ.
Ở phía xa, ánh sáng xanh yếu ớt của linh tuyền lại lập lòe, như ngọn lửa sắp tắt. Tiếng cười của Hắc Quỷ, tiếng khóc của linh hồn, tiếng gió hú hòa vào nhau, tạo thành khúc nhạc chết chóc kéo dài vô tận.
Hành lang đá dẫn tới một cánh cửa lớn, khắc sâu ký hiệu máu. Lam dừng lại, đặt tay lên cửa, máu nhỏ xuống nền đá lạnh. Cô đọc chú, giọng trầm khàn, ánh mắt không cảm xúc.
Cửa đá rung lên, mở ra một khe hẹp. Từ bên trong vọng ra tiếng nước róc rách, mùi bùn tanh và hơi lạnh phả ra như hơi thở của vực thẳm.
– Đi thôi. – Lam nói, giọng đều đều, không chút cảm xúc.
Duy bước qua cửa, Lam theo sau. Bên trong là một hành lang tối om, nước ngập đến mắt cá, lạnh buốt. Tiếng gió rít qua khe đá, mang theo hơi lạnh và mùi máu cũ.
Duy đi sát Lam, cố tìm lại chút hơi ấm của cô. Nhưng Lam không còn là Lam nữa. Mỗi lần nhìn vào mắt cô, anh chỉ thấy vực thẳm trống rỗng, không còn chút dịu dàng, không còn ánh sáng hy vọng.
Trên tường đá, những ký hiệu máu lập lòe, phát sáng yếu ớt. Duy dừng lại, đưa tay chạm vào một ký hiệu, cảm nhận một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Bất chợt, một bóng đỏ lao ra từ góc tối—Trịnh Nhã Linh, mái tóc đen dài quét trên nền đá, đôi mắt xếch ánh lên tia chế nhạo.
– Lê Khánh Duy, ngươi thấy thế nào khi người bên cạnh không còn nhớ ngươi nữa?
Duy siết chặt nắm đấm, mắt lóe lên tia căm hận.
– Cô muốn gì?
Nhã Linh cười, tiếng cười vang vọng trong hành lang đá.
– Ta muốn xem các ngươi chịu đựng được bao lâu. Lam đã đổi ký ức lấy sức mạnh, nhưng cái giá đó chỉ mới bắt đầu thôi. Vực ký ức chưa từng dễ buông tha ai.
Cô bước đến sát Lam, nhìn sâu vào mắt cô.
– Cô có nhớ tôi là ai không, Lam? Có nhớ tôi từng dạy cô cách phong ấn linh tuyền, từng cứu cô khỏi bóng tối không?
Lam nhìn lại, đôi mắt xám tro không chút cảm xúc.
– Tôi không biết cô là ai.
Nhã Linh nhíu mày, nụ cười tắt ngấm. Cô lùi lại, ánh mắt chợt buồn.
– Đúng là sức mạnh của vực ký ức. Đánh đổi để quên đi tất cả, chỉ còn lại quyền năng và hư vô.
Lam không đáp. Cô quay lưng, tiếp tục đi về phía trước, dáng đi lầm lũi như cái bóng.
Duy nhìn theo, lòng nhói đau, nhưng không dám gọi cô lại. Anh biết, mọi lời nói lúc này đều vô nghĩa.
Nhã Linh bước tới bên Duy, thì thầm:
– Ngươi định làm gì tiếp theo, Duy? Cứu em gái, hay cứu người con gái đã đánh mất chính mình?
Duy không trả lời. Anh đi tiếp, bước chân nặng nề, bóng lưng dần hòa vào bóng tối.
Phía sau, Nhã Linh cười khẩy, nhưng trong mắt ánh lên nét xót xa.
– Cứ đi đi... Đến cuối cùng, sẽ chẳng ai còn nguyên vẹn bước ra khỏi vực này đâu...
Hành lang đá kéo dài, lạnh lẽo và tăm tối. Tiếng nước nhỏ giọt, tiếng gió rít, tiếng linh hồn thì thầm hòa vào nhau, tạo thành một bản hợp xướng rùng rợn.
Lam dẫn đầu, ánh mắt hướng thẳng về phía trước, không ngoái lại. Duy đi sau, lòng ngổn ngang, ký ức về Lam ngày nào trỗi dậy trong tâm trí, rồi tan biến như khói.
Bỗng, từ phía trước vang lên tiếng gầm rú của Hắc Quỷ, kéo theo cơn gió lạnh buốt và mùi máu tanh nồng.
– Các ngươi tưởng thoát được sao? Vực ký ức chưa từng tha cho kẻ nào dám đánh đổi...
Lam dừng lại, mắt xám tro ánh lên tia sáng lạnh lẽo. Cô quay lại nhìn Duy, giọng nói vang lên, trống rỗng nhưng đầy quyền lực:
– Nếu anh không thể tiếp tục, hãy quay lại. Con đường phía trước chỉ còn bóng tối và máu.
Duy lắc đầu, ánh mắt kiên định.
– Anh không bỏ em lại.
Lam im lặng, rồi quay đi. Họ tiếp tục tiến về phía trước, bóng tối nuốt chửng bóng lưng hai người.
Ở phía xa, ánh sáng xanh yếu ớt của linh tuyền lại lập lòe, như ngọn lửa sắp tắt. Tiếng cười của Hắc Quỷ, tiếng khóc của linh hồn, tiếng gió hú hòa vào nhau, tạo thành khúc nhạc chết chóc kéo dài vô tận.
Phía cuối hành lang, một cánh cửa đá khác hiện ra, khắc sâu ký hiệu máu. Lam dừng lại, đặt tay lên cửa, máu nhỏ xuống nền đá lạnh.
Duy nhìn Lam, trong mắt anh hiện lên nỗi tuyệt vọng lẫn hy vọng mong manh.
– Lam...
Cô quay lại, đôi mắt xám tro nhìn anh, lạnh lẽo như băng.
– Đừng gọi tên em. Người anh từng biết đã không còn nữa.
Duy quỳ xuống, hai tay ôm đầu, nước mắt lăn dài trên má. Anh biết, cái giá của ma pháp không chỉ là ký ức, mà còn là linh hồn, là tất cả những gì từng làm nên con người họ.
Bên ngoài, tiếng gió hú, tiếng khóc than, tiếng cười của Hắc Quỷ vẫn vang vọng mãi, không chịu dứt.
Ở phía sau, Nhã Linh lặng lẽ quan sát, ánh mắt lấp lánh tia bi thương lẫn hiểm độc.
Vực ký ức chưa đóng lại. Linh tuyền vẫn lập lòe, hứa hẹn một cái giá còn lớn hơn nữa đang chờ đợi họ phía trước.
Bóng tối chưa buông tha ai.











