Chương 12: Bóng Ma Ký Ức
Không khí đặc quánh lại khi Lạc Thư từ từ đứng dậy, đôi chân run rẩy nhưng ánh mắt đã sáng lên một ý chí khác thường. Mảnh vải máu trên tay Lữ Ngọc lấp lóe như lời cảnh báo về cái giá của sự lựa chọn. Bên ngoài, bóng tối dường như rút sát hơn, bao vây lấy căn phòng chật hẹp, chỉ để lại một vệt sáng mờ nơi cửa sổ.
Lạc Thư lặng lẽ bước về phía trung tâm, nơi ký ức và số phận của cả thành phố đang treo trên một sợi chỉ mong manh. Cậu nhìn từng người quanh mình, mỗi khuôn mặt đều mang dấu vết của những cuộc chiến vừa qua. Mộc Lam siết chặt balô, mắt vẫn đỏ hoe. Trịnh Dạ nắm lấy vai Lạc Thư, bàn tay to lớn lạnh ngắt, nhưng ánh mắt kiên định. Bạch Hy tựa lưng vào tường, đôi mắt tím không rời khỏi Lạc Thư, như muốn nói điều gì nhưng lại thôi.
Lữ Ngọc tiến lên, vạt áo choàng quét nhẹ sàn. Bà ta dừng lại sát bên Lạc Thư, thì thầm:
– Nếu muốn phá vỡ nghi lễ, chỉ có một cách: tự tay phong ấn dị năng của mình. Cái giá là ký ức quý giá nhất. Ngươi dám không?
Lạc Thư nhìn bàn tay mình, ngón tay nhợt nhạt run lên. Ký ức về gia đình, về người thân, từng khuôn mặt, từng nụ cười, từng cái ôm trong những đêm mưa... Tất cả sẽ biến mất. Cậu nuốt khan, môi mím chặt, rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Lữ Ngọc:
– Nếu phải chọn, ta muốn là người kết thúc tất cả. Không ai khác ngoài ta.
Bạch Hy khẽ nhíu mày:
– Ngươi sẽ không còn là ngươi nữa. Ngươi có hiểu không, Lạc Thư?
Cậu cười nhạt:
– Nếu đổi lấy sự yên bình cho mọi người, ta chấp nhận.
Trịnh Dạ bỗng siết chặt vai cậu, giọng khàn đặc:
– Đừng. Em không cần phải gánh hết mọi thứ. Để anh…
– Không. – Lạc Thư ngắt lời, dịu dàng nhưng dứt khoát. – Đây là con đường của em. Anh đã cho em dũng khí đi đến tận cùng. Để em trả món nợ này.
Mộc Lam bật khóc, nước mắt lã chã:
– Nhưng nếu cậu quên hết, bọn mình sẽ làm gì? Tớ không muốn mất cậu đâu, Lạc Thư!
Tiểu Tinh lặng lẽ đến bên, bàn tay nhỏ bé nắm lấy vạt áo Lạc Thư, mắt ngước lên long lanh:
– Nếu chị quên em, em sẽ lại tìm chị. Em hứa.
Một khoảnh khắc im lặng kéo dài. Lạc Thư nhìn từng người, rồi quay về phía Lữ Ngọc:
– Nghi lễ bắt đầu đi.
Bà ta gật đầu, lùi lại. Không gian xung quanh chợt biến sắc, mặt đất rung nhẹ, những luồng sáng tối đan xen như những dòng máu chảy ngược dưới lòng thành phố. Ngoài trời, mưa đã tạnh hẳn, chỉ còn lại hơi ẩm lạnh lẽo tràn vào từng khe cửa.
Dương Tùng đứng dậy, lặng lẽ lấy từ túi áo một khối ngọc nhỏ, đặt vào tay Lạc Thư:
– Đây là chìa khóa cuối cùng. Nếu em đổi ý, hãy bóp vỡ nó.
Lạc Thư nắm chặt viên ngọc, cảm nhận hơi ấm cuối cùng của lòng người. Cậu nhắm mắt lại, hít sâu, rồi thả lỏng toàn thân. Dị năng trong người như một dòng nước cuộn trào, vừa ấm áp vừa lạnh lẽo, quấn lấy từng mạch máu, từng kẽ xương, từng ký ức.
Trên trán cậu, một vệt sáng mảnh xuất hiện, kéo dài xuống sống mũi như dấu vết của một nghi lễ cổ xưa. Lạc Thư bắt đầu đọc những câu chú mà chỉ người thừa kế gia tộc mới biết. Mỗi từ vang lên, không gian lại chao đảo, bóng tối ngoài cửa sổ trườn vào như một con thú đói.
Bất ngờ, cánh cửa bật mở. Cố Thanh Đằng xuất hiện, dáng cao gầy lặng lẽ giữa khung cửa, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao. Sau lưng ông, Trần Vũ và một nhóm dị năng giả đã bị thao túng, ánh mắt vô hồn, khí tức cuồng bạo tỏa ra như sóng thần.
– Đủ rồi, Lạc Thư. – Cố Thanh Đằng cất giọng trầm đục, vang vọng khắp phòng. – Ngươi tưởng có thể xóa sạch dị năng chỉ bằng một nghi lễ rẻ tiền sao? Mọi thứ đã được an bài từ lâu. Ngươi chỉ là quân cờ nhỏ bé.
Trịnh Dạ lập tức đứng chắn trước Lạc Thư, dị năng hóa hình bóng tối bùng lên bao lấy cả hai.
– Đừng hòng chạm vào cậu ấy!
Trần Vũ gầm lên, lao tới như dã thú, dị năng bùng phát đến cực hạn, không khí rạn nứt dưới mỗi cú đấm. Vương Quý nhảy vào chặn đầu, hai luồng sát khí va chạm, tạo thành một vòng xoáy dữ dội giữa phòng.
Lữ Ngọc đứng lặng, đôi mắt cụp xuống, lặng lẽ quan sát. Bà ta không tiến lên, cũng không rút lui, như thể đang đợi một dấu hiệu cuối cùng.
Bạch Hy lướt đến bên Mộc Lam, khẽ thì thầm:
– Giữ chặt linh hồn em ấy. Nếu Lạc Thư quên hết, ký ức sẽ bị cuốn vào dòng chảy bóng tối. Chỉ có linh hồn mạnh mới giữ lại một phần sự thật.
Mộc Lam gật đầu, lấy ra bùa chú tự chế, run rẩy dán lên trán Lạc Thư.
– Tớ sẽ không để cậu biến mất đâu… dù chỉ là một mảnh nhỏ của cậu.
Tiểu Tinh nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lạc Thư, bóng hình mờ ảo dần hòa vào một luồng sáng xanh lục, giúp dị năng của cậu ổn định trong khoảnh khắc then chốt.
Cố Thanh Đằng nhếch mép, ánh mắt lóe lên tia tàn nhẫn. Ông ta giơ tay, từ lòng bàn tay phóng ra hàng loạt mảnh gương vỡ, mỗi mảnh chứa đựng một ký ức đau đớn của hàng trăm người. Những bản sao ký ức ùa ra, lao về phía nhóm Lạc Thư, miệng gào khóc, mắt đỏ ngầu.
Bạch Hy vung tay, triệu hồi linh hồn những người đã khuất quanh khu vực, tạo thành vòng chắn sáng bạc bảo vệ nhóm. Những linh hồn mờ ảo gào thét, va chạm với bản sao ký ức, tạo nên một trận chiến hỗn loạn giữa thật và giả, sống và chết.
Trịnh Dạ hóa thân thành bóng tối, ôm lấy Lạc Thư, hấp thụ từng đòn tấn công nhằm vào cậu.
– Em đừng buông tay! Anh ở đây, sẽ không để ai lấy mất em.
Lạc Thư mở mắt, nhìn Trịnh Dạ, đôi môi run lên:
– Nếu em quên hết, anh có còn nhận ra em không?
– Dù em có là ai, anh vẫn nhận ra em giữa hàng triệu người. – Trịnh Dạ thì thầm, giọng vỡ ra giữa tiếng gầm rú của dị năng.
Mộc Lam cắn môi, nước mắt lăn dài trên má.
– Đừng sợ, tớ sẽ giữ lại một phần của cậu, dù là mẩu nhỏ nhất.
Bên ngoài, thành phố Tân La bỗng rực sáng. Các tòa nhà rung chuyển, những cột sáng bùng lên từ khắp nơi, như một mạng lưới ánh sáng và bóng tối đan xen. Dị năng của hàng trăm người bỗng chốc mất kiểm soát, tạo nên cơn lốc hỗn loạn quét qua từng con phố, từng mái nhà. Tiếng còi báo động, tiếng người la hét vang vọng đến tận nơi nhóm Lạc Thư đang đứng.
Ngay lúc đó, Lạc Thư cảm nhận được một dòng chảy ký ức khác – không phải của mình, mà của cả thành phố. Đau đớn, tuyệt vọng, hy vọng, tình yêu, thù hận… Tất cả dồn về một điểm, tràn vào đầu cậu như lũ lụt.
Cố Thanh Đằng cười lớn:
– Ngươi cảm nhận được rồi chứ, dị năng là phần bóng tối sâu thẳm nhất của nhân loại! Ngươi muốn xóa nó, ngươi phải xóa cả ký ức, cả đau thương, cả chính mình!
Lạc Thư gào lên, hai tay ôm đầu, mạch máu nổi lên dưới làn da nhợt nhạt. Ký ức về cha mẹ, tiếng ru hời, những ngày tháng hạnh phúc, từng khuôn mặt thân yêu… tan dần, hòa vào dòng chảy dị năng. Bên cạnh, Trịnh Dạ và Mộc Lam đều cảm nhận được từng đợt sóng đau đớn lan ra từ Lạc Thư, như chính họ cũng đang đánh mất một phần quan trọng nhất của mình.Bạch Hy nhắm mắt, hai tay kết ấn, linh hồn triệu hồi bắt đầu tan biến thành làn sương mỏng.
– Chỉ còn một cách… Ta sẽ giữ lại cho em ấy một mảnh ký ức, dù là nhỏ nhất.
Trong khoảnh khắc ấy, mỗi thành viên nhóm chính đều bị cuốn vào thế giới nội tâm của mình.
Trịnh Dạ thấy mình đứng giữa căn phòng tối, đối diện với bản ngã cũ – sát thủ lạnh lùng, đôi tay dính máu, đôi mắt trống rỗng. Người sát thủ ấy thì thầm:
– Ngươi đã yếu đi, vì một đứa trẻ. Ngươi muốn cứu nó, hay chỉ muốn cứu chính mình?
Trịnh Dạ nhìn vào đôi mắt ấy, lần đầu tiên không trốn chạy.
– Ta muốn cứu cả hai. Ta chọn yêu thương thay vì thù hận.
Bản ngã tan vỡ, để lại một vệt sáng le lói nơi đáy mắt Trịnh Dạ. Anh bật dậy, gào lên:
– Lạc Thư, em không đơn độc!
Mộc Lam chìm vào ký ức về dòng họ pháp sư – những ánh mắt khinh thường, lời mỉa mai, sự cô đơn kéo dài suốt tuổi thơ. Cậu bé nhỏ nhắn đứng giữa vòng tròn bùa chú, run rẩy:
– Tớ chẳng làm được gì ra hồn…
Bỗng Tiểu Tinh xuất hiện, nắm tay cậu:
– Nếu cậu không tin mình, tớ sẽ tin thay cậu.
Mộc Lam mỉm cười, nước mắt lăn dài, vòng bùa chú bỗng bùng sáng, hóa thành đôi cánh bảo vệ lấy linh hồn Lạc Thư.
Bạch Hy nhìn thấy mình đứng giữa hai thế giới – một bên là yêu quái tàn ác, một bên là con người lạnh lùng. Mẹ cô – một bóng hình mờ ảo – thì thầm:
– Con sẽ mãi là kẻ đứng giữa, không thuộc về đâu cả.
Bạch Hy ngẩng đầu, đôi mắt tím sáng rực:
– Con chọn làm người. Dù chỉ là trong khoảnh khắc này.
Lữ Ngọc đứng giữa giấc mộng dài, nơi con gái bà – một cô bé tóc ngắn – chạy lại ôm lấy mẹ, thì thầm:
– Mẹ đừng đau nữa. Hãy để con đi.
Bà bật khóc, lần đầu tiên sau nhiều năm:
– Mẹ xin lỗi… mẹ sẽ buông tay.
Cả nhóm đều vượt qua bản ngã, mỗi người một cách, như những sợi dây mỏng manh kết nối với Lạc Thư. Trong tâm trí cậu, những ký ức bị cuốn đi, nhưng ở góc sâu nhất, vẫn còn một vệt sáng nhỏ – nụ cười của mẹ, bàn tay của cha, tiếng gọi tên của bạn bè.
Dị năng trong người Lạc Thư bùng nổ, tỏa ra thành một vòng sáng khổng lồ bao phủ toàn thành phố. Bóng tối bị đẩy lùi, các bản sao ký ức tan biến, dị năng của những kẻ xung quanh lần lượt bị phong ấn. Tiếng la hét, tiếng khóc, tiếng cầu cứu hòa vào nhau, rồi lặng dần.
Cố Thanh Đằng lảo đảo, bàn tay run rẩy, ánh mắt không còn ngạo nghễ. Ông ta lẩm bẩm:
– Không… không thể nào… Dị năng của ta… ký ức… tất cả…
Ông ta ngã quỵ, những mảnh gương rơi vỡ, hòa vào làn khói bạc tan dần trong không trung.
Lạc Thư khuỵu xuống, toàn thân rã rời. Trịnh Dạ ôm lấy cậu, run rẩy:
– Em… em có còn nhớ anh không?
Lạc Thư mở mắt, đôi mắt trống rỗng, không còn tia nhận biết. Nhưng khi Trịnh Dạ đặt tay lên má cậu, một giọt nước mắt lăn xuống, rồi một nụ cười rất khẽ hiện lên trên môi:
– Anh… là ai…?
Trịnh Dạ bật khóc, nhưng vẫn mỉm cười:
– Anh sẽ ở đây, dù em là ai đi nữa.
Bạch Hy quỳ xuống bên cạnh, thì thầm:
– Em ấy chưa hoàn toàn biến mất. Một phần ký ức vẫn còn, chỉ là bị phong kín thôi.
Mộc Lam lao tới, ôm lấy Lạc Thư, nước mắt rơi lã chã:
– Tớ sẽ kể cho cậu nghe mọi chuyện, từng chút một, mỗi ngày.
Bên ngoài, thành phố Tân La dần yên tĩnh trở lại. Dị năng trong không khí tan biến như chưa từng tồn tại. Những người từng sở hữu dị năng ngã gục, hoang mang, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Cảnh sát, nhân viên y tế tràn ra các ngả đường, cố gắng vãn hồi trật tự.
Lữ Ngọc lặng lẽ rời khỏi phòng, không ai ngăn cản. Bà ta quay đầu nhìn lại, đôi mắt ướt nhòe, rồi biến mất vào bóng tối cuối hành lang.
Trên nền nhà, viên ngọc mà Dương Tùng trao cho Lạc Thư vỡ vụn thành bụi sáng, tan vào không khí như chưa từng tồn tại.
Cố Thanh Đằng bị bắt giữ, ánh mắt không còn tia sáng của kẻ chiến thắng, chỉ còn lại sự trống rỗng tuyệt vọng.
Bạch Hy đứng ngoài cửa sổ, nhìn thành phố trải dài trong ánh bình minh nhợt nhạt, thì thầm với chính mình:
– Dưới lớp da người, mọi thứ đều có thể mất đi, kể cả những gì tưởng chừng không thể chạm tới.
Tiểu Tinh lơ lửng cạnh Lạc Thư, thì thào:
– Khi chị quên, em sẽ nhắc chị nhớ. Khi chị buồn, em sẽ ở bên.
Trong căn phòng nhỏ, những người còn lại lặng lẽ quây quanh Lạc Thư – cậu bé đã đánh đổi tất cả để cứu lấy thành phố, nhưng lại trở thành bóng ma trong ký ức của chính mình.
Bên ngoài, bầu trời Tân La rực lên một vệt sáng cuối cùng trước khi chìm vào yên lặng. Ở đâu đó, những tiếng thì thầm của quá khứ vẫn vang vọng, chờ một ngày được đánh thức trở lại.
Một cánh cửa khác vừa hé mở, và bóng tối chưa bao giờ rời đi hẳn.











