Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Những ngày sau đó, em chồng đúng giờ đi đón Bình Bình.

Nhưng tôi không hề biết, cô ta đón con bé xong lại dẫn thẳng đến quán mạt chược.

Đứa trẻ bụng đói meo, ngồi trong căn phòng khói t.h.u.ố.c mù mịt, nhìn họ chơi mạt chược.

Ngày anh xuất viện, tôi vừa đưa anh về nhà xong liền lái xe đến trường mẫu giáo, bốn năm ngày rồi chưa gặp Bình Bình, tôi nhớ con bé lắm.

Ai ngờ vừa đến cổng trường, tôi lại thấy Bình Bình đang bị một ông già hơn sáu mươi tuổi, mặt đầy nếp nhăn bế trên tay.

Bàn tay nhỏ của Bình Bình chống trước n.g.ự.c ông tatrên mặt đầy vẻ sợ hãi.

Tôi lao tới giật lại con, cả người run rẩy, lập tức báo cảnh sát.

Em chồng xông đến đồn cảnh sát còn đầy phẫn nộ, chỉ vào mặt tôi mắng: “Chị dâu, chị điên rồi à? Ông ấy là bạn chơi mạt chược của tôitôi nhờ ông ấy đón Bình Bình giúp một chút, chị lại còn đưa người ta vào đồn cảnh sát.”

Cảnh sát nói với tôi, may mà tôi xuất hiện kịp thời, người đó  tiền án quấy rối trẻ em.

Lúc đó tôi mới biết, ông ta chỉ là bạn chơi mạt chược đúng một lần của em chồng mà thôi.

Còn mẹ chồng thì sao?

Bà ta về quê gặt lúa rồi.

Tôi tức đến mức đòi ly hôn với Trần Tư Long.

Anh gọi điện mắng Trần Tư Mẫn một trận: “Cô đối xử với Bình Bình như vậysau này đừng gọi tôi là anh nữa! Tôi không  người em như cô!”

Nhưng bây giờ thì sao?

Họ đứng trong phòng khách, trở thành những người nhà cần được thông cảm.

Còn tôi mới là người ngoài.

“Vợ à! Em không thể vì anh mà nhịn một chút sao? Làm người không thể quên nguồn cội!” Giọng anh đầy mệt mỏi. “Đó là mẹ anh, em gái anhkhông phải người ngoài, anh cả như cha…” Ánh mắt Trần Tư Long nhìn tôi toàn là trách móc.

Tôi đâu  ngăn anh báo hiếu, tôi đã nói từ lâu rồi, ai về nhà nấy, ai tìm mẹ nấy!” Tôi cố nén giọng đang run. “Chính anh nói để công bằng thì năm nay không đi đâu cả. Bây giờ tôi mới hiểu, ngay từ đầu anh đã tính toán sẵn rồi.”

Tôi là con một.

Trước khi cưới chúng tôi đã thỏa thuận, luân phiên ăn Tết, hoặc ai về nhà nấy, thỉnh thoảng gia đình nhỏ tự ăn Tết với nhau cũng được.

Năm nay vốn dĩ phải về nhà tôi ăn Tết.

Nhưng Trần Tư Long đột ngột thay đổi, nói năm đầu ở nhà mới phải “tân gia”.

Tôi đành mua vé máy bay cho bố mẹ đi Hải Nam du lịch, đừng ở quê chờ tôi nữa.

“Tóm lại họ thì không  tôi.” Tôi nhìn chằm chằm anh. “Nếu ăn xong bữa trưa mà họ còn chưa đi, hậu quả anh tự gánh.”

Tôi buông lời cứng rắn, quay vào bếp, nồi canh vẫn đang hầm.

Tôi múc một muỗng, sợi gừng nổi lềnh bềnh trên mặt.

Tôi ghét nhất mùi gừng trong canh, mẹ chồng không phải không biết.

Bà ta cố ý.

Bên ngoài vang lên tiếng kéo vali.

Mẹ chồng bưng món ăn nóng hổi lên bàn, giọng niềm nở: “Tư Long, Tư Mẫn, rửa tay ăn cơm nào.”

Em chồng bế Đậu Đậu đang khóc, bỗng nhìn tôi: “Chị dâu, em đang cho con b.ú, giờ đói lắm, chị bế Đậu Đậu giúp em một chút.”

Tôi không để ý đến cô tađi thẳng đến bên Bình Bình: “Nào, mẹ làm nhiều món lắm, chúng ta ăn trước đi.”

Vừa gắp thức ăn cho Bình Bình, mẹ chồng và em chồng cũng ngồi xuống.

Còn Đậu Đậu thì sao?

Ở trong lòng Trần Tư Long, anh ta vui vẻ vô cùng.

“Mẹ, mẹ vất vả rồi.” Em chồng chưa động đũa đã mở miệng trước.

Bình Bình thẳng thắn ngẩng đầu nói: “Không đúng, đồ ăn là con với mẹ đi chợ từ sáng sớm mua đó, chợ đông vui lắm.”

“Rau cũng là con với mẹ cùng rửa, bận cả buổi sáng.” Con bé quay sang nhìn tôi, mắt sáng lấp lánh. “Mẹ con mới là người vất vả nhất!”

“Bố con mới vất vả!” Mẹ chồng đặt mạnh đũa xuống. “Sáng ba mươi còn phải ra ngoài làm việc, về nhà còn phải nhìn sắc mặt người khác.” Cả bàn đầy thức ăn cũng không chặn nổi miệng bà ta, Trần Tư Long liên tục nháy mắt với mẹ, nhưng bà ta càng nói càng hăng.

“Bình Bình nhớ kỹ, sau này phải để đàn ông ăn trướclàm gì  chuyện đàn ông bế con mà phụ nữ động đũa trước?”

“Bốp!”

Tôi đập mạnh đũa xuống bàn.

“Ai không biết còn tưởng Trần Tư Long đang bế con trai của tôi đấy!” Tôi kéo tay Bình Bình. “Bình Bình, con yên tâm, xã hội bây giờ là thời đại mới rồi, nam nữ bình đẳng, không ai thấp hơn ai.”

Mẹ chồng như bị giẫm phải đuôi, bật dậy: “Bình đẳng? Cô thì sinh đi?” Bà ta xông tới vén áo Đậu Đậu lên. “Thấy chưa? Có của quý đấy, cô sinh được không? Hả?”

Bà ta trừng mắt nhìn tôilại liếc sang Trần Tư Long.

Quả nhiên anh ta đã không nói thật.

Anh ta căn bản không dám nói với mẹ nguyên nhân chúng tôi không sinh đứa thứ hai.

Mặt Trần Tư Long đỏ bừng, môi mấp máy, cuối cùng vẫn không nói gì.

“Mẹ, không phải con không sinh, là do Trần Tư Long  vấn đề.”

“Bác sĩ nói con  thể m.a.n.g t.h.a.i Bình Bình đã là kỳ tích rồi.”

Là con một, tôi hưởng trọn tình yêu thương, nhưng cũng thấu hiểu nỗi cô đơn.

Vì vậy khi Bình Bình hai tuổi, tôi thật lòng muốn sinh thêm đứa nữa, không liên quan trai hay gái, chỉ muốn cho con bé  anh chị em.

Chuẩn bị m.a.n.g t.h.a.i một năm không  kết quả, nhân lúc Trần Tư Long mổ ruột thừa, tôi bảo anh tiện thể kiểm tra luôn.

Kết quả như sét đ.á.n.h ngang tai.

Hóa ra Trần Tư Long bị yếu tinh trùng, còn tôi là cơ địa dễ mang thai.

Mang t.h.a.i Bình Bình thật sự chỉ là xác suất cực nhỏ.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử