Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

“Bởi vì mẹ đã vất vả lắm rồi.” Con bé cau mày, “Nếu lại tìm một người bố tồi, thế không phải mẹ lại càng vất vả sao?”

Tôi thấy cay nơi sống mũi.

“Con yên tâm đi.” Tôi nói, “Khi mẹ chưa nhìn rõ một người, mẹ sẽ không dẫn người đó đến trước mặt con đâu.”

“Vậy nếu mãi vẫn không có thì sao?” Con  lại hỏi, “Nếu mãi mãi vẫn không có một người tốt như thế thì sao?”

Tôi nhìn ra mặt sông, ánh mặt trời nhảy múa trên mặt nước, lấp lánh như những mảnh vàng vụn vỡ.

“Thì hai mẹ con mình sống với nhau.” Tôi nói, “Cũng rất tốt mà.”

Con bé “vâng” một tiếng, tựa đầu vào vai tôi.

Gió thổi qua, mang theo mùi cỏ xanh và hơi nước.

Khoảnh khắc đó, tôi chợt  một cảm giác vô cùng vững chãi an tâm.

Những năm qua, tôi luôn cho rằng, chỉ khi ở trong một cuộc hôn nhân, tôi mới “trọn vẹn”.

Bây giờ tôi biết, không cần thiết.

Một mình tôi, cũng đủ trọn vẹn rồi.

Tôi có khả năng kiếm tiền, có khả năng chăm sóc bố mẹ,  khả năng nuôi lớn con gái mình, có khả năng bảo vệ bản thân.

Còn tình yêu, có cũng được, không  cũng chẳng sao.

Nếu gặp lại, thì cứ từ từ quan sát, từ từ thử nghiệm.

Nếu không, tôi cũng chẳng sứt mẻ lấy một miếng thịt nào.

Về đến nhà, tôi đứng giữa phòng khách, nhìn cái nơi từng khiến mình đau lòng này.

Bức ảnh cưới trên tường sớm đã không còn, thay vào đó là bức ảnh chụp chung của tôi và An An.

Trong ảnh, con bé ôm cổ tôi từ phía sau, cười tít cả mắt, tôi cũng cười rất rạng rỡ.

Trong bếp, còn thoang thoảng mùi mấy món ăn bố tôi tạt qua nấu sáng nay.

Trong thư phòng, xếp vài cuốn sách còn đang đọc dở và một đống tài liệu công việc.

Ngoài ban công, vài bộ quần áo trẻ con đang phơi, được ánh nắng chiếu vào ấm áp.

Tất cả những thứ này, đều là cuộc sống do một tay tôi từng chút một gây dựng nên.

Và cũng là những thứ tôi phải bảo vệ thật tốt trong phần đời tiếp theo.

Tôi bước đến bên cửa sổ, đẩy tung ra.

Gió sông thổi vào, làm lay động bức rèm.

Điện thoại lúc này vang lên một tiếng, là tin nhắn của Cảnh sát Trần.

“Lâm Vi, phán quyết sơ thẩm đối với bị cáo Chu Lập, Lâm Duyệt và những người liên quan đã được đưa ra. Chu Lập vì tội lừa đảo bảo hiểm, lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản, biển thủ công quỹ… bị tuyên phạt 13 năm tù giam, Lâm Duyệt vì tội lừa đảo bảo hiểm, tham gia cố ý gây thương tích… bị tuyên phạt 10 năm tù giam.”

“Ngoài ra, theo điều tra, mẹ của Chu Lập biết  con trai có hành vi tẩu tán tài sản trái phép nhưng vẫn giúp sức che giấu, tẩu tán một phần tang vật, bị tình nghi tội bao che tội phạm. Tòa án đã tuyên phạt bà ta 3 năm tù, án treo 5 năm.”

Tôi trân trân nhìn dòng chữ đó, trong lòng không có cái cảm giác hả hê báo thù được như tôi tưởng tượng.

Chỉ  sự mệt mỏi rã rời và một niềm nhẹ nhõm vô bờ.

Tôi đặt điện thoại xuống bàn, bước ra ban công, ngắm nhìn mặt sông phía xa.

Trời dần nhá nhem tối, ánh đèn thành phố từng ngọn từng ngọn sáng lên, như một chuỗi dây chuyền lấp lánh.

An An chạy từ trong phòng ra, ôm một bức tranh đưa cho tôi.

“Mẹ, mẹ xem, đây là bức tranh con vẽ nhà mình.”

Trên giấy vẽ, một ngôi nhà vuông vức nhỏ nhắn, trên mái nhà có ống khói, bên cạnh là một cái cây to, dưới gốc cây có hai người đứng, một lớn, một nhỏ, đều đang mỉm cười nắm tay nhau.

“Đây là mẹ.” Con bé chỉ vào người lớn hơn, “Còn đây là con.”

“Thế ông bà ngoại đâu?” Tôi hỏi.

“Ông bà ở trong nhà.” Con bé chỉ vào hai ô cửa sổ bé xíu, “Ở đằng sau cửa sổ ạ.”

“Thế bố đâu?”

Con bé ngừng lại, nhặt một cây bút sáp màu, ở góc bên kia của bức tranh, vẽ một bóng người rất nhỏ, quay lưng lại với ngôi nhà, đang bước đi về phía xa.

“Bố ở một nơi rất xa rất xa.” Con bé nói, “Đợi khi nào bố học được cách không lừa gạt người khác nữa, thì mới quay lại.”

Nhìn bức tranh ấy, mũi tôi cay xè, tức nghẹn.

“Được.”

Tôi dán bức tranh lên tủ lạnh, lấy một cục nam châm cố định lại.

An An ngước đầu nhìn tôi.

“Mẹ ơi, sau này mẹ  đi đến một nơi rất xa rất xa không?”

“Không.” Tôi ngồi xổm xuống, xoa má con, “Dù mẹ đi đến đâu, mẹ cũng sẽ đưa con theo, hoặc là đặt con ở trong trái tim mẹ.”

Con bé có vẻ hiểu  lại không hiểu, gật gật cái đầu.

Đêm đã khuya, tôi dỗ An An ngủ, tắt đèn, bước ra ban công.

Gió sông hơi lạnh, tôi kéo lại chiếc áo khoác mỏng hờ trên vai.

Những ngày qua, tôi đã trải qua rất nhiều chuyện  trước đây nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

Sự phản bội, tính toán, suýt mất người thân, ly hôn, ra hầu tòa, chứng kiến một người từng chung chăn gối bị kết án tù.

Nếu  tôi của trước kia, có lẽ đã sụp đổ từ lâu rồi.

Nhưng bây giờ, tôi vậy mà vẫn đứng vững, vẫn có thể trong một đêm thế này, lặng lẽ ngắm nhìn mặt sông.

 lẽ, đây chính  sự trưởng thành.

Không phải là trở nên đa nghi không tin tưởng bất cứ ai, mà là học được cách vừa tin người, vừa phải tin vào chính mình.

Tin rằng bản thân có khả năng vạch ra ranh giới, có khả năng kiên quyết nói “Không” khi người khác cố gắng xâm phạm vào cuộc sống của mình.

Tôi cúi đầu nhìn lướt qua màn hình điện thoại.

Chiếc thẻ ngân hàng từng bị đóng băng đó, từ lâu trước khi bản án được đưa ra, đã được gỡ bỏ phong tỏa.

Số tiền bên trong, không thiếu một đồng, nằm ngoan ngoãn ở đó.

Đây là thành quả làm việc liều mạng của tôi trong mấy năm qua.

Trước kia, chúng giống như những sợi dây thừng vô hình, trói buộc tôi cùng Chu Lập, nhà đẻ tôi, và nhà chồng tôi lại với nhau.

Bây giờ, chúng chỉ đơn giản là tiền.

Là nguồn lực tôi có thể tự do chi tiêu, là sự bảo đảm cho tương lai của tôi và An An, là chỗ dựa để bố mẹ tôi những năm tháng tuổi già không phải nhìn sắc mặt người khác.

Ngoài những điều đó ra, không còn bất kỳ ý nghĩa nào khác.

Tôi tắt điện thoại, đặt nó sang một bên.

Đêm ngày càng sâu, nước sông đập vào bờ đê vỗ sóng từng đợt đều đặn.

Đột nhiên tôi muốn bật cười.

Trước đây, tôi cứ ngỡ hôn nhân  một bến đỗ.

Bây giờ tôi biết, nó có thể là một tòa thành, cũng có thể là một con thuyền, mà đôi khi, lại là một vùng biển sâu không thấy đáy.

Và tôi, không cần phải co ro run rẩy trong cái bến đỗ do người khác ban phát nữa.

Tôi có thể tự đóng cho mình một con thuyền.

Có thể không lớn, có thể thỉnh thoảng sẽ lọt gió lọt mưa, nhưng đó là của tôi.

Cho dù một ngày nào đó, con thuyền này bị bão táp đánh lật, tôi cũng biết rằng, đó là sự lựa chọn của chính tôi.

Tôi quay vào phòng khách, tắt toàn bộ đèn, chỉ để lại một ngọn đèn cây.

Dưới ánh sáng dịu dàng, đường nét của những món đồ nội thất được phác họa thật ấm áp.

Đây là một khởi đầu mới.

Không cần cái tên của ai được khắc lên biển số nhà, không cần gương mặt của ai được treo trên tường.

Chỉ có tôi và An An, cùng với tất cả những  tôi đã nỗ lực bảo vệ.

Tôi khép nhẹ cửa ban công, trở về phòng ngủ, ngả lưng xuống giường.

Rèm cửa không kéo kín hẳn, ánh sáng ven sông hắt vào, in trên trần nhà.

Tôi nhắm mắt lại.

Đêm nay, tôi ngủ rất say, không mộng mị.

Có lẽ vẫn có những giấc mơ, chỉ là tôi không cần thiết phải ghi nhớ chúng nữa.

Ngày mai tỉnh dậy, lại là một ngày mới.

Tôi sẽ thức dậy như thường lệ, làm đồ ăn sáng cho An An, đưa con đi học, sau đó đến công ty họp hành, xử lý một đống email, ký một xấp tài liệu.

Buổi trưa  thể sẽ nhận được điện thoại của bố, khoe ông vừa thắng hai ván cờ với ai đó dưới sân khu tập thể; buổi tối có thể sẽ có người bạn rủ tôi đi uống một ly, trò chuyện dăm ba câu chuyện phiếm và công việc.

Những ngày tháng bình dị này, sẽ từng ngày từng ngày trải dài ra trước mắt.

Sẽ không còn sự phản bội kinh tâm động phách, không còn những giọt nước mắt và cãi vã.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 15 - Gia Đình Hay Cái Hố Không Đáy? | uTruyện