Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

“Anh muốn nói chuyện, chúng ta có thể nói chuyện.” Tôi nói chậm rãi, “Nhưng không phải ở đây.”

“Vậy em muốn ở đâu?” Hắn nôn nóng hỏi, “Bây giờ anh đi cùng em luôn.”

“Văn phòng luật sư.” Tôi đưa ra câu trả lời, “Anh có bản lĩnh, thì mang theo tất cả hợp đồng ‘dự án’ của anh, tất cả chứng từ đầu tư và chuyển khoản, đi cùng tôi đến gặp luật sư, giải trình rõ ràng từng khoản tiền một.”

Bên ngoài im lặng một lúc.

Hắn cười lạnh một tiếng.

“Lâm Vi, em định lôi anh ra tòa đấy à?”

“Chỉ là muốn làm rõ xem, những năm qua anh đã từng chút một tuồn tài sản chung của chúng ta đi như thế nào thôi.” Tôi nói, “Đừng sợ, người phải sợ không phải là tôi.”

“Em đừng có làm loạn!” Giọng hắn đè thấp xuống, nghiến răng nghiến lợi, “Vợ chồng với nhau đều là thuận tình tự nguyện, làm gì nghiêm trọng như em nói? Em muốn làm ầm ĩ lên đến tòa án thật, sau này em còn định lăn lộn  công ty kiểu gì?”

“Đây là chỗ dựa của anh?” Tôi hỏi vặn lại, “Lấy ‘danh tiếng’ ra để dọa tôi? Chu Lập, anh tưởng tôi quan tâm mấy thứ này?”

Hắn dường như bị sự cứng rắn xa lạ của tôi làm cho nghẹn họng.

“Hơn nữa,” tôi nói tiếp, “Nếu anh đã hỏi tôi rốt cuộc muốn làm gì, thì tôi cũng nhân tiện nói cho anh biết.”

Bên ngoài không  tiếng động, nhưng tôi biết hắn đang nghe.

“Rất đơn giản.” Tôi nói, “Tôi muốn lấy lại phần thuộc về tôi và An An.”

“Em muốn bao nhiêu?” Hắn vội vàng hùa theo, “Em ra một con số, được không? Em đừng có lôi luật sư với tòa án ra, làm ầm lên cho thiên hạ biết, chẳng tốt cho ai cả.”

“Không phải chuyện tiền bạc.” Tôi dừng lại một nhịp, “Là mạng.”

Bên ngoài tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng máy móc vận hành khe khẽ của thang máy ở cuối hành lang.

“Mạng của bố tôi, anh không đền được.” Tôi nói, “Vậy thì hãy nôn sạch những cảm giác an toàn mà anh dùng mạng của tôi để đánh đổi suốt những năm qua đi.”

Tôi nói xong, không cho hắn cơ hội phản bác nữa.

“Anh về trước đi.” Tôi rút tay về, rời khỏi tay nắm cửa, “Hai giờ chiều, tôi sẽ đợi anh ở văn phòng luật sư. Có đến hay không, là lựa chọn của anh.”

“Nếu anh dám không đến,” tôi bổ sung một câu, “Vậy thì chúng ta gặp nhau trên tòa.”

Bên ngoài nửa ngày không có tiếng đáp lại.

Khoảng nửa phút sau, hắn ậm ừ trả lời một câu.

“Được, em đợi đấy.”

Tiếng bước chân dần dần đi xa.

Tôi tựa lưng vào cửa, thở hắt ra một hơi thật dài.

Cả người như bị rút sạch gân cốt.

Nhưng tôi biết, sự cứng rắn vừa rồi, tôi bắt buộc phải diễn cho ra.

Cho  chỉ có một nửa là thật, một nửa  cố gồng lên hư trương thanh thế.

Tôi không thể để hắn đánh hơi được một chút yếu mềm nào.

Nếu không, trận chiến này ngay từ khi bắt đầu, tôi đã thua rồi.

08

Tôi không đi đến văn phòng luật sư ngay.

Tôi đến bệnh viện trước.

Tầng bảy tòa nhà nội khoa Bệnh viện Nhân dân Quảng Châu, mùi thuốc sát trùng lẫn với mùi mồ hôi ép người ta đến tức ngực.

Tôi bước đến cửa phòng bệnh, qua khe cửa khép hờ, nhìn thấy bố tôi đang nằm trên giường.

Sắc mặt ông tái nhợt, khóe miệng cắm ống oxy, mu bàn tay cắm kim truyền dịch, cả người gầy rộc đi gần như chỉ còn da bọc xương.

Mẹ tôi ngồi bên mép giường, mắt sưng đỏ, đầu tóc rối bời.

Bà cúi đầu, vừa lau nước mắt, vừa không ngừng chửi rủa.

“Đều tại cái con ranh con đó, thứ bất hiếu, kiếm được bao nhiêu tiền, lúc quan trọng thì trốn biệt tăm biệt tích, tâm can đen tối hết rồi.”

Tôi đứng ngoài cửa, lặng lẽ nghe.

Bố tôi cử động ngón tay, yếu ớt ho một tiếng.

“Bà đừng nói nữa…” Ông thở dốc, “Vi Vi nó bận công việc…”

“Bận?” Mẹ tôi nghe thế càng như đỉa phải vôi, “Nó bận gom góp tài sản cho cái gã chồng chết tiệt của nó thì có! Ông xem con rể nhà người ta kìa, lúc quan trọng có thấy bóng dáng đâu. Bây giờ tiền bị kẹt rồi, bọn cho vay nặng lãi sắp xông lên phòng bệnh đến nơi, nó còn giả chết!”

Bố tôi nhíu mày, muốn nhấc tay lên, nhưng vì quá yếu, chỉ run rẩy một cái.

“Đừng nói nữa…” Môi ông khô khốc, “Cái mạng này của tôi, chẳng đáng giá mấy đồng, bảo chúng nó đừng làm loạn nữa…”

“Ông nói thì dễ nghe lắm.” Mẹ tôi gạt phắt nước mắt trên mặt, “Con trai ông mà bị đánh gãy chân, sau này nó sống thế nào? Nó mà xảy ra chuyện gì, ông bảo người làm mẹ như tôi phải sống sao?”

Thì ra, trong mắt bà, ai xảy ra chuyện gì, cũng không quan trọng bằng một cái chân của đứa con trai.

Tôi hít sâu một hơi, đẩy cửa bước vào.

“Mày còn biết đường về à?” Mẹ tôi ngẩng lên, vừa thấy tôi, lập tức biến sắc, “Mày còn vác mặt về nhìn bố mày sao?”

Tôi không nhìn bà, chỉ bước đến bên giường bệnh.

“Bố.”

Bố tôi gắng gượng quay đầu lại, trong mắt lướt qua một tia mừng rỡ.

“Vi Vi…” Giọng ông khàn đặc, “Con về rồi à.”

Tôi gật đầu, đưa tay dém lại góc chăn cho ông.

“Có đau không bố?”

“Chỉ hơi khó thở một chút.” Ông cười khổ, “Bệnh cũ thôi, con biết từ nhỏ rồi mà.”

Mũi tôi cay xè, vội quay mặt đi.

“Bác sĩ nói sao ạ?” Tôi cố gắng để giọng mình nghe bình tĩnh hơn một chút.

“Bảo phải nhanh chóng làm phẫu thuật bắc cầu.” Mẹ tôi tranh trả lời, “Ít nhất cũng phải hơn ba vạn mới bắt đầu được, trước khi mổ còn phải làm một đống xét nghiệm, tiền không đủ, người ta căn bản không sắp xếp cho mổ.”

“Hôm nay không cần mẹ lo nữa.” Tôi nói, “Tiền con đã đóng trước một phần rồi, phần sau còn thiếu, con sẽ tính tiếp.”

 sững người.

“Mày đóng rồi?” Bà không dám tin, “Mày lấy đâu ra tiền? Chẳng phải mày đóng băng hết thẻ rồi sao?”

“Vay của công ty.” Tôi giải thích ngắn gọn, “Cứu người trước đã, chuyện khác tính sau.”

Sắc mặt   chút sượng sùng.

“Vậy thì mày vẫn phải dựa vào công việc của mày chứ…” Bà lẩm bẩm trong miệng, giọng điệu đã bớt gay gắt hơn lúc nãy, “Làm thế này từ sớm có phải xong chuyện rồi không?”

Tôi chẳng buồn để tâm đến bà.

Tôi quay sang, nói với bố:

“Bố, một lát nữa bác sĩ sẽ đến làm xét nghiệm trước phẫu thuật cho bố, bố cứ hợp tác là được, đừng suy nghĩ lung tung.”

“Vi Vi,” bố tôi nhìn tôi, trong mắt có sự áy náy xen lẫn xót xa, “Mấy năm nay con vất vả quá, bố biết hết. Mẹ con miệng mồm không biết nói lời hay ý đẹp, con đừng để bụng.”

Tôi gượng nhếch khóe môi.

“Bố đừng nói đỡ cho mẹ.”

“Em trai con…” Ông ngập ngừng muốn nói lại thôi.

“Người nó đâu rồi?” Tôi lạnh lùng hỏi, “Không phải nói là sắp bị người ta đánh gãy chân sao? Trốn đi đâu rồi?”

Mẹ tôi vừa nghe xong, lập tức lại nổi đóa.

“Mày nói cái kiểu gì thế, nghe có lọt lỗ tai không? Đó là em trai ruột của mày đấy! Nó mà bị người ta đánh tàn phế, mày còn có thể coi như không có chuyện gì sao?”

“Vậy lúc nó vay nặng lãi,  có nghĩ đến cái thân già này của bố tôi không?”

“Nó cũng bị ép thôi!” Mẹ tôi cao giọng, “Làm ăn thua lỗ, đâu phải nó muốn thế. Mày làm chị, không thể giúp đỡ  một chút sao?”

Tôi bật cười.

“Con đã giúp nó quá nhiều lần rồi.”

“Chút tiền đó của mày, là điều hiển nhiên.” Bà buột miệng, “Trong nhà có mỗi mày là đứa có tiền đồ, không giúp em trai thì giúp ai?”

Câu nói này, còn sắc nhọn hơn bất kỳ lời chỉ trích nào.

Bố tôi nhíu mày, yếu ớt thốt lên một câu:

“Bà đừng nói nữa.”

Tôi nhìn hai con người trước mặt.

Một người vì con trai có thể coi thường tính mạng của người bạn đời, một người vì em trai có thể coi con gái như cái máy rút tiền không bao giờ cạn.

Đột nhiên có một cảm giác xa lạ mãnh liệt dâng lên.

Tôi như đang đứng ngoài một bộ phim đã được viết sẵn kịch bản, nhìn những người trong cuộc từng bước diễn tròn vai diễn của mình.

Còn vai diễn của tôi, chính là người “chị”, người “con gái” bị đòi hỏi một cách hiển nhiên.

Tôi hít một hơi thật sâu.

“Lâm Đống đâu?” Tôi hỏi.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 7 - Gia Đình Hay Cái Hố Không Đáy? | uTruyện