Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Hắn lập tức ngừng tay.

“Cô Tống, tôi thấy điện thoại của hàng xóm  rồi. Cô đang ở nhà một mình mà cũng dám lừa tôi à!”

Giọng hắn rít lên đầy căm hận ngay sát cửa.

“Nhân lúc tôi còn chưa nổi giận, tôi khuyên cô nên mở cửa ra thì hơn.”

Tôi ôm chặt lấy miệng mình, cố gắng không phát ra dù chỉ một tiếng động nhỏ.

Có vẻ như hắn mở khóa bằng dây thép không thành công, liền quay sang đạp mạnh vào cánh cửa vài cái.

Tôi siết chặt con dao trong tay…

May mà cửa nhà tôi chất lượng tốt,  hắn vừa đạp vừa đá, cửa vẫn không hề bị biến dạng chút nào.

09

Có vẻ như điều đó khiến hắn càng thêm tức giận.

Tôi nghe thấy một tiếng động lớn vang lên — hắn đá mạnh vào kệ giày đặt cạnh cửa.

“Rầm…”

Tiếng kệ ngã đổ cùng với âm thanh va chạm vang vọng khắp hành lang.

Tiếng động đó khiến tôi bất chợt nhớ đến một chuyện kinh khủng:

Tôi từng để một chiếc chìa khóa dự phòng… dưới đôi dép trong cùng của kệ giày.

10

Từ trước đến nay, tôi là người khá đãng trí.

Đồ đạc thường bị tôi để lung tung đến mức chẳng biết đã bỏ đâu.

Từ khi dọn ra ở riêng, tôi đã không ít lần quên mang theo chìa khóa khi ra ngoài.

Gọi thợ khóa nhiều lần, mỗi lần mở cửa cũng mất 200 tệ, lại còn phải làm chìa mới — với túi tiền không mấy rủng rỉnh của tôi, mỗi lần như vậy đều xót đứt ruột.

Thế nên, tôi nghĩ ra một cách:

Giấu một chìa khóa dự phòng dưới đôi dép đặt sâu bên trong kệ giày.

Kệ giày của tôi khá bừa bộn, chìa lại nằm dưới lớp dép trong cùng, nên người ngoài gần như không thể phát hiện ra có thứ gì giấu bên dưới.

Tôi dán tai sát cửa, trong lòng không ngừng cầu nguyện rằng hắn ta không nghe được tiếng chìa khóa rơi xuống khi kệ bị đổ.

Nhưng mọi chuyện không như tôi mong muốn.

Tên giả danh quản lý đó có vẻ rất thính tai.

Sau khi kệ ngã, tôi nghe thấy hắn cười khẩy một tiếng.

Sau đó là tiếng lục lọi, rõ ràng hắn đang lật tung đống giày dép.

“Hề hề hề… Cô Tống à, ngoan ngoãn chờ tôi tới nhé.”

Giọng hắn đầy kích động.

Tay nắm cửa bắt đầu bị vặn.

 chìa khóa!

Hắn đã tìm thấy chiếc chìa tôi giấu trong kệ giày rồi!

Cả khuôn mặt tôi tràn đầy tuyệt vọng…

“Cạch!”

Tay nắm cửa bị xoay mạnh một góc, cửa chính… mở ra!

12

“Đệt! Sao không mở được!”

Nghe tiếng hắn gào lên đầy tức tối, tôi liếc mắt nhìn sang thấy…

Cái khóa xích vẫn còn móc chặt vào cửa.

May mắn thay.

Chính  đã ngăn không cho hắn lao thẳng vào nhà.

Một bàn tay to lớn thò vào từ khe cửa, hắn đang cố với tới chiếc khóa xích, tìm cách giật tung  ra.

Thật may, cái khóa xích tôi mua bừa lại rất chắc chắn.

Dù  chỉ là một cái móc khóa nhỏ, nhưng từ bên ngoài gần như không thể phá được nếu không có chìa.

Hắn thử kéo mạnh vài lần nhưng không ăn thua, bắt đầu sốt ruột.

Hắn dùng cả người đè vào cửa, một bàn tay thò vào trong, vươn về phía tôi như muốn chụp lấy.

Tất cả diễn ra chỉ trong chớp mắt, khi nhìn thấy bàn tay to lớn chụp về phía mình, não tôi cuối cùng cũng phản ứng lại sau cú sốc khủng khiếp.

Tôi vội vàng lao sang bên cạnh, tránh được bàn tay đang với tới.

Hắn quờ quạng mấy lần không bắt được tôi, đành rút tay về.

Tôi vừa thở phào thì ngẩng đầu lên lại thấy một cảnh tượng kinh hãi hơn nữa.

Một khuôn mặt chỉ lộ ra một bên mắt đang cố chen qua khe cửa, do tôi đứng ở góc trong nhà nên nhờ góc nhìn, tôi có thể thấy rõ mặt hắn, còn hắn thì lại không thấy tôi.

Gương mặt ấy như muốn len hẳn vào trong, chen đến mức biến dạng rồi mà vẫn cố rướn vào.

Con mắt lồi ra ấy đảo liên tục, chủ nhân nó đang cố hết sức để quét mắt khắp phòng tìm tôi.

Tôi áp sát tường, thu mình lại thật nhỏ, không dám để lộ chút sơ hở nào.

13

“Hề hề hề… Cô Tống, tôi thấy cô rồi, đừng trốn nữa.”

Tôi mím chặt môi, không dám đáp lời.

“Mặc bộ đồ ngủ màu hồng đó, mím chặt môi làm gì, lại đây đi nào, tôi đâu có ăn thịt cô đâu, hề hề hề…”

Hắn tiếp tục cười nham hiểm.

Tôi chưa hề ra khỏi nhà tối nay, cũng chưa từng đối mặt với hắn, sao hắn biết tôi mặc đồ ngủ màu hồng?

Tôi ngẩng đầu lên.

Trong phòng khách đối diện cửa chính, chiếc gương soi toàn thân đang đứng im lặng ở đó.

Khi tôi vừa ngẩng lên nhìn vào gương, bóng người trong gương lập tức nở một nụ cười nham hiểm.

Ánh mắt của hắn và tôi gặp nhau qua chiếc gương — khoảnh khắc đó, nỗi sợ hãi trào lên đến đỉnh điểm khiến tôi hét lên thất thanh:

“Á—!”

14

“Hề hề hề…”

Hắn rút đầu ra, rồi thò tay cầm dùi cui điện đâm thẳng vào khe cửa.

Thấy cây dùi cui đen  ngày càng áp sát, tôi hít sâu một hơi, vung dao trong tay bổ mạnh xuống—

“Á… Á…”

Tiếng hét đau đớn của hắn vang lên ngoài cửa.

“Con đàn bà chết tiệt! Mày không biết điều hả… Để tao bắt được mày… Tao giết mày luôn…”

Cơn đau khiến hắn mất hết lý trí, vừa gào lên vừa đấm đá, chửi rủa điên cuồng.

15

“Rầm!”

Một tiếng va chạm cực lớn vang lên.

“Tống Dụ! Cậu  sao không?”

Nghe giọng quen thuộc, tôi run rẩy chạy ra kéo khóa xích cửa.

 Vương Miễn!

Tay cầm một viên gạch dính máu, cậu ấy đứng  cửa.

Tôi nhào vào lòng cậu ấy òa khóc nức nở.

“Không sao đâu, tớ đến rồi, mọi chuyện kết thúc rồi.”

Cậu ấy vuốt tóc tôi, dịu dàng an ủi.

Tiếng tim cậu ấy đập vững vàng nơi ngực, khiến tôi cuối cùng cũng an tâm phần nào.

“Á… Tao giết hết tụi mày…”

Bỗng tên giả quản lý tưởng đã nằm im đột nhiên gào lên, hai tay ôm đầu lồm cồm bò dậy.

Máu chảy từ đầu và tay hắn.

Vương Miễn kéo tôi ra sau lưng, tôi nắm chặt áo cậu ấy không rời.

Ba người chúng tôi giằng co trong thế đối đầu.

Hành lang mờ tối, tôi lờ mờ thấy tên giả quản lý đang chắn ngay cửa thang máy, ngăn không cho chúng tôi thoát thân.

Tôi và Vương Miễn đứng sát cửa nhà, lưng tựa vào vách.

Tôi bắt đầu suy tính: nếu mở cửa thật nhanh, kéo Vương Miễn vào cùng lúc, có lẽ kịp đóng lại trước khi hắn kịp lao đến.

Tôi khẽ giật áo Vương Miễn, định báo hiệu cho cậu ấy kế hoạch của mình.

“Ra rồi thì đừng mong quay vào! Con khốn, nhìn xem cái này là gì?”

Tên giả quản lý giơ tay, thứ kim loại trong tay hắn lấp lánh dưới ánh trăng.

Là… chiếc chìa khóa dự phòng của tôi!

Thì ra lúc mở khóa xong, hắn đã cất nó vào túi áo.

Tệ hơn nữa, hắn lại rút ra thêm một cây dùi cui điện từ bên hông.

Xong rồi!

Tôi và Vương Miễn — tuy có hai người, nhưng giờ cả hai đều tay không.

Dao của tôi đã mất trong lúc hỗn loạn, viên gạch của Vương Miễn cũng đã vứt.

Đối mặt với một kẻ có dùi cui điện, chúng tôi gần như không có cửa thắng.

Tên giả quản lý hất đầu, nhổ một bãi nước bọt rồi cầm dùi cui tiến về phía chúng tôi.

Tôi  Vương Miễn vừa lùi vừa cảnh giác.

Bên cạnh nhà tôi  cầu thang bộ.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 3 - HẮN BIẾT TÔI Ở MỘT MÌNH | uTruyện