Chương 7: Lễ Hội Hoa Độc
Tiếng nhạc trỗi lên từ những nhạc công ẩn sau bức rèm mỏng, hòa quyện cùng hương hoa độc lan tỏa khắp đại sảnh. Ánh đèn lồng tím biếc treo cao, ngọn lửa trong veo như sương sớm, khiến những chiếc bóng trên tường đan cài, uốn lượn như lũ rắn hoa trườn quanh lễ hội. Dưới lớp khăn che mặt, các thiếu nữ quý tộc cẩn trọng từng bước, áo váy thướt tha, cài đủ loại hoa lạ – mỗi loài tượng trưng cho một gia tộc, một tham vọng, một bí mật không ai dám gọi tên.
Tịnh Lan đứng cạnh Vân Cơ, tay khẽ nắm lấy vạt áo cho khỏi run. Nàng cảm nhận rõ từng làn gió thoảng qua đều mang theo mùi hương khác biệt, vừa ngọt ngào vừa rờn rợn. Giữa đám đông, ánh mắt nàng bắt gặp Nguyệt Minh và Thanh Sương. Hai người đứng hơi chếch về phía tây sảnh, lặng lẽ gật đầu như một ám hiệu ngầm. Bốn người họ, giữa trăm ánh mắt soi xét, giống bốn cánh hoa đơn độc giữa vườn gai.
Trịnh Nhược Linh xuất hiện đúng lúc tiếng nhạc chuyển sang tiết tấu huyền hoặc. Bà mặc áo choàng nhung màu mận chín, tóc cài trâm ngọc Mạn Đà La, môi đỏ hồng, ánh mắt lạnh lùng quét qua đại sảnh. Bà đưa tay ra hiệu, từng nhóm thiếu nữ nối nhau tiến lên, nghiêng mình chào. Đến lượt bốn người, bà dừng lại, nụ cười mỉm vẫn không che nổi vẻ sắc lạnh nơi đuôi mắt.
– Lưu tiểu thư, Hàn tiểu thư, Diệp tiểu thư, Tô tiểu thư – các cô đều là niềm kiêu hãnh của lâu đài này, cũng là những bông hoa đẹp nhất. Đêm nay, hãy để mọi người được thưởng thức tài năng và phẩm hạnh của các cô.
Bà quay đi, tiếng cười nhẹ như gió lướt mặt nước, nhưng trong lòng Tịnh Lan lại dậy sóng. Nàng biết, mỗi câu nói, mỗi ánh nhìn đều là một cái bẫy, chỉ chờ ai đó lỡ nhịp.
Tiếng nhạc vang lên, vũ hội bắt đầu. Những đôi bàn tay vươn ra, mời gọi trong ánh sáng lung linh. Vân Cơ lặng lẽ bước tới gần Tịnh Lan, khẽ ghé sát tai:
– Cẩn thận. Ta có cảm giác đêm nay không đơn thuần là một cuộc vui.
Tịnh Lan gật đầu, mắt không rời khỏi dòng người đang xoay vòng trên sàn. Giữa đám đông, nàng thoáng thấy bóng dáng Hạ Kỳ Lam – áo lụa đen điểm hoa trắng, khuôn mặt lạnh lẽo, ánh mắt như dao lướt qua từng người. Kỳ Lam không hòa mình vào vũ hội, chỉ đứng một góc, quan sát, nụ cười nhạt vương trên môi.
Một quý nữ trẻ tuổi tiến đến, mời Tịnh Lan cùng khiêu vũ. Nàng không thể từ chối, đành bước ra giữa sảnh. Bàn tay người kia mềm lạnh, mùi hương hoa Dạ Lan nhẹ nhàng thoảng lên, khiến đầu óc Tịnh Lan choáng váng. Khi điệu nhạc chuyển, thiếu nữ ghé sát, giọng thì thầm lẫn trong tiếng đàn:
– Ta nghe nói, cô có thể giải được mọi loại độc. Đêm nay, hãy tự giữ lấy mình. Có kẻ đã rắc “Hương Mê” vào rượu, không phải ai cũng chịu nổi đâu.
Tịnh Lan thoáng giật mình, cố gắng giữ nụ cười, chỉ khẽ đáp:
– Cảm ơn lời nhắc nhở. Cô cũng nên cẩn trọng.
Điệu nhảy kết thúc, Tịnh Lan trở lại bên Vân Cơ. Nàng kể nhỏ lại lời cảnh báo vừa nhận, đồng thời kín đáo quan sát các bàn tiệc. Ở phía bên kia, Diệp Thanh Sương đang bị cuốn vào vòng xoay bất tận của những lời mời mọc, tiếng cười nói rộn rã nhưng đầy mưu mô. Có người rót rượu, có người trao khăn tay, mỗi động tác đều hàm ý dò xét, cài cắm.
Nguyệt Minh không thích nhảy, chỉ ngồi bên bàn nhỏ, hai tay ôm chén trà, mắt thỉnh thoảng lướt qua bàn dược liệu kê sát vách. Nàng nhận ra vài hủ tinh dầu quen thuộc, có dấu niêm phong của kho dược. Trong lòng chợt nhói lên nỗi lo, lẽ nào Kỳ Lam đã kịp thay đổi thứ gì đó bên trong?
Một thiếu nữ áo vàng đến gần, chìa ra chiếc quạt lụa thêu hoa cúc, cười khẽ:
– Tô tiểu thư, nghe nói cô rất am hiểu thảo dược. Có thể giúp ta nhận biết đâu là hoa Bán Nhật không? Gần đây ta thường đau đầu sau mỗi buổi tiệc, e là có ai đó đùa ác.
Nguyệt Minh mỉm cười, tay nhẹ lật chiếc quạt, ngón tay lướt trên những sợi tơ mỏng:
– Hoa Bán Nhật nếu pha vào trà, hương sẽ dịu nhưng đọng lại vị đắng nơi cuống họng. Nếu cô uống trà mà thấy đầu lưỡi tê, hãy ngừng ngay. Để tôi đưa một ít bột cam thảo, dùng giải độc tạm thời.
Thiếu nữ kia cảm ơn rồi lùi lại, nhưng khi quay đi, khóe môi thoáng cong lên khó hiểu. Nguyệt Minh thầm cảnh giác, cố nhớ lại gương mặt ấy đã từng gặp ở đâu.
Tiếng nhạc bỗng đổi nhịp, trầm lắng hơn. Trịnh Nhược Linh nâng chén rượu, ra hiệu cho mọi người im lặng. Bà cất giọng:
– Đêm nay là lễ hội hoa độc, cũng là dịp để các tiểu thư thể hiện tài năng. Ta mong từng người sẽ góp một tiết mục – có thể là ca múa, vẽ tranh, hay dùng hương hoa tạo ra phép màu riêng. Ai xuất sắc nhất, sẽ được ban thưởng một bông hoa ngọc quý giá nhất lâu đài.
Tiếng xì xào nổi lên khắp nơi. Ai cũng muốn nổi bật, nhưng không ai dám quá phô trương. Lần lượt các thiếu nữ lên trình diễn: người múa quạt, người ca hát, người biểu diễn nghệ thuật hương khói, khiến đại sảnh ngập tràn sắc màu và mùi hương chồng lấn, hỗn độn đến chóng mặt.
Đến lượt Thanh Sương, nàng tiến ra giữa sảnh, tay cầm bức lụa dài đã vẽ sẵn nửa bức tranh. Mỗi nét cọ điêu luyện vẽ tiếp lên nền vải, dần hiện ra hình bóng những thiếu nữ đang múa giữa vườn hoa độc, mắt rực sáng, môi mỉm cười nhưng ẩn sau là nỗi cô đơn thăm thẳm. Mọi người lặng đi. Bức tranh vừa ngợi ca vẻ đẹp, vừa nhắc nhở về nỗi bi thương của những số phận bị giam cầm giữa lâu đài này.
Khi Thanh Sương cúi đầu rời đi, Tịnh Lan lặng lẽ ghé sát:
– Nàng vẽ rất đẹp, nhưng… liệu có quá thật thà không?
Thanh Sương mỉm cười, giọng nhỏ nhẹ:
– Ta không giỏi che giấu đâu. Ai muốn hiểu thì sẽ hiểu.
Đến lượt Tịnh Lan, nàng chọn biểu diễn điều chế một loại hương giải độc. Trước mặt mọi người, nàng pha trộn tinh dầu hoa Bách Hợp với cam thảo và một nhúm cỏ dại. Khi ngọn lửa nhỏ làm bốc hơi hương thơm, khắp đại sảnh như dịu lại, những người vừa ngà ngà say bỗng tỉnh táo. Trịnh Nhược Linh ngồi trên cao, ánh mắt lóe lên tia khó chịu, nhưng vẫn giữ nụ cười:
– Lưu tiểu thư quả không hổ danh con nhà dược sư. Hương thơm này, liệu có thể giải được cả nỗi sầu muộn?
Tịnh Lan đáp bình thản:
– Có những nỗi sầu muộn không thể dùng thuốc, chỉ có thể dùng lòng chân thành mà hóa giải.
Tiếng vỗ tay vang lên, lẫn trong đó là những cái nhìn dò xét, ghen tỵ, cả thán phục. Đến lượt Vân Cơ, nàng không chọn ca múa hay vẽ, chỉ lặng lẽ bước ra, rút thanh kiếm gỗ nhỏ, biểu diễn bài kiếm pháp “Hoa Ảnh”. Mỗi đường kiếm như vẽ lên không trung những cánh hoa rơi, vừa dứt khoát vừa mềm mại. Khi kết thúc, nàng thu kiếm, ánh mắt chỉ lướt qua Tịnh Lan, như muốn nhắn nhủ điều gì không thể nói bằng lời.
Nguyệt Minh là người cuối cùng. Nàng chọn cách trình diễn giản dị: dùng hạt giống hoa độc gieo vào chậu đất nhỏ, tay khẽ đặt lên mặt đất, nhắm mắt lại. Chỉ trong khoảnh khắc, mầm xanh nhú lên, nở thành đóa hoa tím biếc. Khán phòng xôn xao, nhiều người thì thầm kinh ngạc. Trịnh Nhược Linh nhíu mày, lặng lẽ ra hiệu cho Vương Đức ghi chú lại điều gì đó.
Sau màn trình diễn, các thiếu nữ được mời về bàn tiệc. Rượu rót đầy ly, thức ăn bày la liệt, nhưng ai nấy đều dè chừng, chỉ nhấm nháp lấy lệ. Tịnh Lan kín đáo quan sát Hạ Kỳ Lam. Nàng ta vẫn đứng lặng góc phòng, ánh mắt không rời khỏi những hủ dược liệu trên bàn dược. Đột nhiên, có tiếng la thất thanh từ phía đông sảnh. Một quý nữ trẻ ngã vật xuống đất, mặt tím tái, miệng sùi bọt trắng.
Cả đại sảnh náo loạn. Nguyệt Minh lập tức chạy tới, kiểm tra mạch đập. Vài người giúp đỡ, số khác hoảng loạn xô đẩy nhau. Trịnh Nhược Linh vẫn bình thản ngồi trên cao, chỉ khẽ nhếch môi:
– Có vẻ như ai đó đã quên mất lễ hội hoa độc là nơi thử thách bản lĩnh.
Tịnh Lan nhanh chóng đến bên Nguyệt Minh. Nàng nhận ra mùi hương lạ vương trên tóc thiếu nữ kia, phảng phất mùi Hoa Bán Nhật. Lập tức, nàng lấy trong tay áo một gói bột cam thảo, hòa nước, cho người kia uống. Mấy nhịp thở sau, sắc mặt thiếu nữ dần hồi phục, chỉ còn thở yếu.
Trịnh Nhược Linh ra hiệu cho lính canh đưa nạn nhân đi. Bà đứng dậy, giọng vang lên sắc lạnh:
– Đêm nay, ai cũng phải tự bảo vệ mình. Những kẻ yếu đuối sẽ bị loại khỏi cuộc chơi. Còn lại, hãy tiếp tục lễ hội.
Tiếng nhạc nổi lên, gượng gạo. Không khí căng như dây đàn. Tịnh Lan kéo Vân Cơ, Thanh Sương, Nguyệt Minh lùi về góc khuất. Bốn người ngồi sát lại, thì thầm trao đổi.
– Ta thấy rõ, Hạ Kỳ Lam vừa rời khỏi bàn dược trước khi xảy ra chuyện – Thanh Sương nói nhỏ, mắt không rời khỏi bóng người áo đen.
– Không thể chắc chắn nàng ta là thủ phạm – Vân Cơ trầm ngâm – Nhưng ta e, mục tiêu thật sự không phải cô gái kia.
Nguyệt Minh bồn chồn, hai tay nắm chặt:
– Rõ ràng kho dược đã bị động. Ta lo Kỳ Lam có ý đồ lớn hơn, có khi liên quan đến lời nguyền hoa độc.
Tịnh Lan gật đầu, mắt hướng về phía Trịnh Nhược Linh. Bà ta đang nói chuyện với lão thái giám Vương Đức, vẻ mặt kín đáo nhưng ánh mắt lóe sáng. Không biết họ đang tính toán điều gì.
Giữa lúc ấy, một đoàn người mang mặt nạ hoa bước vào, dẫn đầu là Hạ Kỳ Lam. Nàng ta tiến thẳng đến giữa sảnh, cúi đầu chào Trịnh Nhược Linh:
– Thưa phu nhân, đêm nay tôi xin dâng một tiết mục đặc biệt: “Vũ điệu của Hoa Độc và Hương Khí”.
Cả đại sảnh im phăng phắc. Dưới ánh đèn lồng, Kỳ Lam nhẹ nhàng lắc nhẹ ống hương, từ đó tỏa ra làn khói tím mờ ảo. Tiếng đàn vang lên, nàng múa những động tác mềm mại, mỗi vòng xoay lại thả ra một nắm phấn hoa. Mùi hương trộn lẫn, vừa ngọt ngào, vừa có gì đó khiến tim đập nhanh.
Tịnh Lan nhận ra trong hương ấy có thành phần của hoa Bách Hợp – loài hoa gắn với lời nguyền của gia tộc mình. Nàng giữ hơi thở, nhìn Kỳ Lam xoay tròn, tà áo lụa bay như cánh bướm, ánh mắt lạnh lùng liếc qua Tịnh Lan, khóe môi nhếch lên đầy thách thức.
Bất ngờ, đèn lồng trên cao vụt tắt, khắp sảnh tối sầm. Tiếng la thất thanh nổi lên, tiếng chân chạy dồn dập. Khi ánh sáng bùng trở lại, mọi thứ đã rối loạn. Một thiếu nữ áo đỏ nằm gục bên bàn dược, bên cạnh là chiếc khăn tay thêu hoa Mạn Đà La – biểu tượng của Trịnh Nhược Linh.
Lính canh tràn vào, Trịnh Nhược Linh đứng dậy, giọng sắc như thép:
– Đêm nay, kẻ nào dám gây loạn trong lễ hội hoa độc, nhất định phải trả giá!Bà nhìn lướt qua Tịnh Lan và các bạn, ánh mắt dừng lại lâu hơn thường lệ. Không khí trong sảnh đặc quánh mùi hiểm nguy, ai cũng nín thở chờ đợi.
Tịnh Lan cảm nhận rõ một luồng sát khí dâng lên. Nàng khẽ kéo tay Vân Cơ:
– Chúng ta phải rời khỏi đây. Có kẻ đang cố đổ tội cho nhóm mình.
Vân Cơ gật đầu, mắt sắc như dao:
– Đừng để ai tách riêng từng người. Nếu bị chia cắt, sẽ không ai bảo vệ nổi mình nữa.
Bốn người lặng lẽ ép sát nhau, len giữa đám đông hỗn loạn. Bên ngoài, tiếng vó ngựa vọng lại từ xa – dường như có đoàn khách lạ vừa tới lâu đài. Vương Đức thì thầm gì đó với Trịnh Nhược Linh, rồi lặng lẽ rút lui qua cửa ngách.
Trong hỗn loạn, Hạ Kỳ Lam tiến đến gần, tay cầm ống hương vừa múa, mắt nhìn Tịnh Lan không rời. Nàng khẽ nghiêng đầu, thì thầm:
– Lưu tiểu thư, ta rất tò mò, liệu cô có đủ bản lĩnh giữ mạng đêm nay không?
Tịnh Lan nhìn thẳng vào mắt Kỳ Lam, không lùi bước:
– Nếu ngươi muốn thử, cứ ra tay. Nhưng đừng quên, hoa độc cũng có ngày tàn.
Kỳ Lam bật cười khẽ, nụ cười lạnh đến rợn người, rồi quay đi, để lại làn hương tím lượn lờ. Trong mắt nàng, ánh lên tia sáng của kẻ vừa ném một viên sỏi xuống mặt hồ phẳng lặng, chờ xem vòng sóng lan rộng.
Tiếng trống lễ hội bất ngờ vang lên từ phía tiền sảnh. Một đoàn tùy tùng mặc áo choàng đen tiến vào, dẫn đầu là một nữ nhân bịt mặt, bước đi khoan thai mà vững chãi. Đám đông rẽ lối. Tịnh Lan nhận ra hoa văn trên áo choàng ấy chính là biểu tượng của gia tộc từng bị xóa tên khỏi sử sách – Hoa Ngải Độc.
Không khí trong sảnh đông đặc lại, mọi ánh mắt đều dồn về người mới đến. Trịnh Nhược Linh nhướng mày, cười nhạt:
– Khách quý phương xa, chẳng hay mang điều gì đến cho lâu đài hoa độc đêm nay?
Nữ nhân bịt mặt không đáp, chỉ rút ra từ tay áo một đóa hoa tím lạ, đặt lên bàn dược. Mùi hương nồng nàn lập tức lan khắp phòng, khiến ai nấy choáng váng, những tiếng thì thầm xôn xao nổi lên như sóng vỗ.
Nguyệt Minh bám chặt lấy tay Thanh Sương, thì thào:
– Hoa này… ta từng thấy trong sách cổ. Nó có thể làm tê liệt “Hương Khí” của bất cứ gia tộc nào. Nếu ai đó muốn lật đổ trật tự ở đây, thì đây là cách khởi đầu.
Thanh Sương nuốt nước bọt:
– Vậy, đêm nay chỉ mới bắt đầu thôi sao?
Tịnh Lan lặng lẽ nhìn quanh, nhận ra ánh mắt Trịnh Nhược Linh ánh lên tia lo lắng hiếm hoi. Bà ra hiệu cho lính canh tăng cường canh phòng, mặt lạnh như băng. Hạ Kỳ Lam nở nụ cười nhạt, tựa như đã dự liệu trước mọi chuyện.
Tiếng nhạc tắt lịm. Đèn lồng chợt đổi màu, ánh sáng tím ngắt chiếu xuống mặt sàn, khiến những chiếc bóng dài ngoằng như quỷ mị. Một cơn gió lạnh lùa qua, mang theo mùi hoa độc lạ, khiến đầu óc ai cũng choáng váng.
Vân Cơ thì thầm sát bên tai Tịnh Lan:
– Chúng ta cần rút về phòng, tập hợp lại, đừng để bị lạc.
Tịnh Lan gật đầu, kéo nhẹ tay các bạn. Họ lặng lẽ lách qua đám đông, tránh ánh mắt soi mói của lính canh và những kẻ tò mò. Vừa tới hành lang phía tây, một bóng áo xám lóe lên – lão thái giám Vương Đức xuất hiện, chặn đường.
Ông ta cúi đầu, giọng đều đều:
– Quý phu nhân cho gọi bốn vị tiểu thư. Xin mời theo lối này.
Bốn người liếc nhau, biết không thể từ chối. Họ theo chân Vương Đức men qua hành lang u tối, vào một phòng nhỏ chỉ thắp một ngọn đèn dầu. Trịnh Nhược Linh ngồi sẵn trên ghế, phía sau là hai lính canh lực lưỡng.
Bà nhìn từng người, ánh mắt lạnh lùng:
– Đêm nay, hai thiếu nữ đã trúng độc. Ta muốn nghe các cô giải thích.
Vân Cơ bình tĩnh đáp:
– Chúng tôi không liên quan đến việc đó. Khi xảy ra sự cố, chúng tôi đều ở giữa đại sảnh, trước mặt rất nhiều người.
Trịnh Nhược Linh mỉm cười, nhưng giọng sắc lại:
– Ta không nói các cô hạ độc. Nhưng các cô đều có mặt ở bàn dược, đều từng tiếp xúc với nạn nhân. Hơn nữa, ai cũng biết các cô am hiểu thảo dược, chẳng lẽ không có trách nhiệm gì sao?
Nguyệt Minh run nhẹ, cố giữ bình tĩnh:
– Tôi chỉ giúp nhận biết loại hoa độc, chưa từng chạm vào bất cứ bình dược nào.
Thanh Sương tiếp lời, ánh mắt kiên nghị:
– Tôi chỉ vẽ tranh, không động vào thức ăn hay rượu. Nếu cần, xin cứ cho kiểm tra tay áo, vật dụng.
Trịnh Nhược Linh im lặng một lúc lâu, rồi bất ngờ đổi giọng dịu dàng:
– Thôi được, các cô là nhân tài của lâu đài, ta không muốn làm lớn chuyện. Nhưng hãy nhớ: từ nay, mọi hành động đều bị giám sát. Nếu còn xảy ra chuyện, các cô sẽ là người đầu tiên bị nghi ngờ.
Bà phất tay ra hiệu cho Vương Đức. Ông ta cúi đầu, dẫn bốn người trở lại phòng riêng. Trước khi đi, Trịnh Nhược Linh cất giọng nhẹ như gió:
– Đừng để ta thất vọng. Đêm nay, lâu đài này còn nhiều điều thú vị đang chờ các cô khám phá.
Cửa đóng lại, bốn người ngồi sát bên nhau, ai nấy đều mệt mỏi, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên quyết tâm. Vân Cơ siết chặt tay Tịnh Lan:
– Chúng ta không thể cứ bị động mãi. Nếu không tìm ra chân tướng, sẽ có ngày bị hãm hại.
Thanh Sương gật đầu:
– Ta đã để ý, mỗi lần Kỳ Lam xuất hiện là có chuyện xảy ra. Nhưng nàng ta không phải lúc nào cũng ra tay. Ta nghĩ có người khác đang giật dây.
Nguyệt Minh ngồi trầm ngâm, thì thào:
– Hoa độc mới xuất hiện kia… nếu đúng là loại phá “Hương Khí”, thì ai đó muốn đảo lộn quyền lực lâu đài. Ta lo, mục tiêu tiếp theo sẽ là chính chúng ta.
Tịnh Lan ngẩng đầu, ánh mắt kiên định:
– Chúng ta phải đi trước một bước. Đêm nay, hãy thay phiên canh gác, ai cũng không được rời khỏi phòng một mình. Sáng mai, ta sẽ lẻn vào kho dược, kiểm tra lại tất cả. Nếu tìm được dấu vết, có thể lật ngược thế cờ.
Bên ngoài, tiếng nhạc lễ hội vẫn vọng lại, lẫn trong tiếng gió hú và mùi hoa độc lạ lùng. Mỗi người đều mang trong lòng nỗi lo riêng, nhưng cũng biết, chỉ có tin tưởng lẫn nhau mới mong sống sót qua đêm dài này.
Ở góc tối cuối hành lang, Hạ Kỳ Lam tựa lưng vào tường, ánh mắt sâu thẳm như vực thẳm. Nàng vuốt nhẹ chiếc hộp gỗ khắc hoa trong tay, khóe môi cong lên đầy thách thức.
Đêm lễ hội hoa độc chưa khép lại. Những cái bẫy ngầm vẫn giăng khắp lâu đài. Ngoài kia, cơn gió lạnh mang theo hương hoa lạ lùng, báo hiệu một biến cố mới đang lặng lẽ tiến đến – cuốn tất cả vào vòng xoáy không lối thoát.











