Trang chủ/Hoa Lệ Chốn Sương Mù/Chương 3: Sương Mù Và Dấu Vết Pheromone
Hoa Lệ Chốn Sương Mù

Chương 3: Sương Mù Và Dấu Vết Pheromone

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Đêm ở Lạc Sương hiếm khi tĩnh lặng. Trong những lối hành lang lạnh buốt, sương mù cuộn lên dày đặc, lan tràn như bàn tay mờ ảo đang ve vuốt từng phiến đá, từng cánh cửa đóng kín. Dịch Lam bước đi giữa làn hơi mờ, gió lùa vạt áo, mang theo mùi ngai ngái của rêu phong và dư vị chất dẫn dụ ẩn sâu trong tường đá. Nàng không cho phép mình dừng lại – phía trước là khu vực cấm, nơi mọi dấu vết đều bị xóa nhòa dưới bàn tay của quyền lực.

Từ ngày vụ án đầu độc nổ ra, nơi này càng được canh phòng gắt gao. Nhưng Dịch Lam vốn quen với những góc tối. Bàn chân nàng lướt nhẹ, dáng đi bình thản, đôi mắt xám tro lướt qua từng góc khuất, từng khe cửa, từng vết xước nhỏ trên thành lan can.

Gần cuối hành lang, một mùi hương lạ phảng phất trong không khí. Nàng dừng lại, hít sâu, các giác quan căng ra. Đó không phải mùi của bất kỳ loại pheromone nào nàng từng biết – nồng nàn, ngọt dịu, nhưng ẩn dưới lại có vị cay tê, một cảm giác ngột ngạt len vào tận não. Dịch Lam nhắm mắt, tập trung vào từng sợi khí đang hòa trộn trong sương, lòng bàn tay lạnh toát. Đây là dấu vết của một Omega mạnh, nhưng bị pha trộn bởi chất ức chế cực độc. Bất kỳ ai hít phải cũng sẽ rối loạn bản năng, dễ dàng bị thao túng ý chí.

Nàng lấy ra một tấm khăn lụa đã tẩm thuốc, che lên miệng, nhẹ nhàng lẩn vào góc tối. Nơi đầu hành lang, ánh đèn lồng lay động. Hình bóng một thị nữ thấp thoáng phía trước, tay ôm khay bạc, mùi pheromone lạ vẫn vương trên vạt áo.

Dịch Lam cẩn trọng bám theo, từng bước chân nhẹ nhàng như bóng sương. Thị nữ rẽ vào một gian phòng nhỏ bên cạnh nhà kho cũ. Nàng nghe tiếng cửa khép lại, tiếng thì thầm khe khẽ vọng ra:

– Thưa nương nương, mọi thứ đã chuẩn bị xong. Thuốc đã thử lên hai người, đều phát tác đúng như mong muốn.

Một giọng nữ nhẹ nhàng, mềm mại nhưng lạnh lẽo trả lời:

– Tốt. Đêm mai, hãy tăng liều cho người của Dương Thục Nghi. Để xem bà ta còn giữ được bình tĩnh đến bao giờ.

Dịch Lam nín thở. Hoa Phi. Không nhầm vào đâu được. Mỗi âm tiết đều lẫn vào trong sương, nhưng lại sắc như dao cắt.

Một lát sau, cửa mở. Thị nữ rảo bước đi về phía khu nhà phía tây. Dịch Lam lặng lẽ tiến đến sát cửa, áp tai nghe ngóng. Bên trong, Hoa Phi đang nói chuyện với một người khác:

– Hạ Yến, ngươi nói Dịch Lam gần đây xuất hiện ở những nơi không nên xuất hiện?

– Vâng, thưa nương nương. Hắn thường quanh quẩn gần kho thuốc và nhà bếp. Có lần, tôi còn thấy hắn đi cùng Từ Tử Huyên.

Giọng Hoa Phi đanh lại:

– Một thị vệ thân cận Thái tử, lại thích chõ mũi vào chuyện hậu cung? Ngươi theo dõi hắn sát hơn. Nếu phát hiện bất cứ dấu hiệu nào lạ, lập tức báo cho ta.

Dịch Lam rùng mình. Nàng biết mình đang bị dõi theo, biết từng bước đi đều có thể lộ ra sơ hở. Nhưng lúc này, mọi thứ đều phải gác lại. Vết pheromone lạ này chính là chìa khóa. Nàng lấy ra một lọ nhỏ, cẩn thận thu lại chút khí đọng trên khung cửa, cất vào trong áo.

Tiếng bước chân vọng lại từ phía xa. Dịch Lam lập tức lùi vào bóng tối. Một toán thị vệ đi tuần lướt qua, dẫn đầu là Hàn Trạm. Ánh mắt sắc như lưỡi dao quét ngang, dừng lại đúng chỗ nàng vừa đứng. Hắn cau mày, sải bước tiến tới, mùi pheromone Alpha mạnh mẽ lan tỏa.

Dịch Lam cố giữ nhịp thở đều, dùng kỹ năng ẩn giấu pheromone đến cực hạn. Hàn Trạm dừng lại, nhìn quanh, vẻ nghi hoặc không giấu nổi trên khuôn mặt sạm nắng, vết sẹo trên má càng thêm dữ tợn dưới ánh đèn lờ mờ.

– Ai ở đó? – Hắn trầm giọng.

Dịch Lam siết chặt chuôi dao trong tay áo, đôi mắt lạnh lùng nhìn ra ngoài, tâm trí tính toán nhanh mọi đường lui. Nàng biết, chỉ một động tác thiếu kiểm soát, pheromone Omega sẽ bùng phát ngay dưới áp lực của Alpha, thân phận sẽ tan thành mây khói.

Hàn Trạm tiến sát lại, ngửi thấy một làn hương rất nhạt, không rõ là gì nhưng khiến hắn bất an. Hắn đưa tay ra hiệu cho thuộc hạ tản ra lục soát. Dịch Lam lùi sâu hơn vào góc tường, lặng lẽ vận nội tức, dùng loại thuốc ức chế mạnh nhất mà Lê Dao vừa bào chế cho nàng. Dưới tác động của thuốc, mọi dấu hiệu Omega đều bị nén lại trong lồng ngực, chỉ còn lại hơi lạnh và một nỗi đau nhức buốt.

Tiếng bước chân càng lúc càng gần. Một tên thị vệ lướt qua, mắt lia về phía bóng tối. Dịch Lam dán sát người vào vách, giữ hơi thở thật nhẹ. Trong khoảnh khắc ấy, một ký ức thoáng qua: đêm mưa năm xưa, khi nàng trốn chạy dưới cơn mưa máu, cũng là cảm giác này – vừa sợ hãi, vừa bình tĩnh đến tàn nhẫn. Nàng tự nhủ: chỉ cần sống sót, mọi thứ đều có thể đổi thay.

Cuối cùng, toán thị vệ đi khuất. Hàn Trạm vẫn đứng lại, nhìn quanh, ánh mắt xoáy sâu vào màn sương. Hắn chợt lên tiếng, giọng lạnh:

– Nếu là người của ta, hãy về báo cáo ngay. Còn không, đừng trách ta không nể tình.

Dịch Lam không đáp. Nàng chờ đến khi tiếng bước chân xa dần, mới nhẹ nhàng rút lui về phía ngách nhỏ, men theo lối hẹp dẫn ra khu vườn sau. Mùi pheromone lạ vẫn phảng phất quanh đây, vướng vít trong từng giọt sương.

Nàng cúi xuống, quan sát mặt đất. Ở góc tường, một vệt chất lỏng màu xanh lam loang lổ, thấm vào đá. Dịch Lam lấy ra giấy thấm, cẩn thận thu lại mẫu, đồng thời ngửi thử. Vị cay, ngọt, mùi hăng hắc trộn lẫn. Đây chính là thứ đã gây nên biến đổi bất thường ở các Omega trong cung – một loại pheromone nhân tạo, có thể k*ch th*ch bản năng nhưng đồng thời cũng làm rối loạn thần trí.

Một tiếng động nhẹ vang lên phía sau. Dịch Lam lập tức quay người, lưỡi dao ngắn lóe sáng trong tay. Nhưng chỉ là Ngọc Hà, mặt mũi tái mét, thở hổn hển:

– Đại nhân, Hoa Phi vừa cho người truyền tin – đêm mai sẽ có yến tiệc tại điện Trường Hoa. Họ nói sẽ chọn ra một người “phù hợp” để ban thưởng thuốc mới.

Dịch Lam cau mày:

– “Phù hợp”? Nghĩa là ai?

Ngọc Hà nuốt nước bọt:

– Nghe nói là một Omega xuất thân cao quý, gần đây được Thái tử chú ý. Có thể là tiểu thư Trần gia, hoặc… – ánh mắt loé lên vẻ sợ hãi – hoặc là người.

Dịch Lam siết chặt nắm tay. Trong đầu nàng, mọi mảnh ghép dần khớp lại. Hoa Phi không chỉ thử nghiệm, mà còn muốn dùng chính các Omega quý tộc để gây xáo trộn trong cung. Nếu nàng để lộ thân phận, sẽ rơi ngay vào bẫy.

– Ngươi tiếp tục dò la, chú ý nhất là Hạ Yến và người của Dương Thục Nghi. Ta sẽ xử lý phía bên này, – nàng nói khẽ, giọng bình tĩnh lạ thường.

Ngọc Hà gật đầu, lặng lẽ rút đi. Dịch Lam đứng lại thật lâu, lắng nghe tiếng gió rít qua tán cây. Trong màn sương, mọi âm thanh đều trở nên méo mó, mọi cảm giác đều bị kéo căng tới cực hạn. Nàng tự hỏi: Đạo tâm là gì, nếu không phải là sự bình thản khi đối diện với nỗi sợ lớn nhất? Nếu không thể làm chủ được chính mình, thì dù có sống sót cũng chỉ là cái bóng lạc lõng giữa chốn quyền mưu này.

Nàng rẽ sang phía nhà kho thuốc, nơi Lê Dao vẫn đang cặm cụi pha chế. Bên trong, ánh đèn vàng nhạt hắt lên gương mặt y quan trẻ, đôi mắt sau cặp kính tròn ánh lên vẻ lo lắng:

– Dịch đại nhân, người lại đến khu này? Nguy hiểm lắm. Tối qua, Tả vệ Trình Dật vừa cho người lục soát, suýt nữa thì phát hiện ra dấu vết của tôi.

Dịch Lam đặt mẫu pheromone nhân tạo lên bàn:

– Đây, kiểm tra giúp ta. Ta cần biết thành phần và cách giải chế.

Lê Dao cẩn thận mở lọ, hít thử một chút, sắc mặt lập tức biến đổi:

– Thứ này… không giống bất cứ pheromone tự nhiên nào. Có lẫn chất ức chế thần kinh, lại còn chứa độc tố. Nếu dùng lâu sẽ gây rối loạn kiểm soát bản năng, Omega sẽ phát tác điên loạn, Alpha thì dễ sinh ảo giác. Ai đã chế ra thứ này, chắc chắn hiểu rất rõ sinh lý ABO.

Dịch Lam trầm ngâm:

– Có thể giải được không?

Lê Dao lắc đầu:

– Quá phức tạp. Nếu muốn giải, phải có mẫu gốc. Mà chỉ người đứng đầu mới giữ được mẫu gốc ấy.Dịch Lam im lặng. Mọi dấu vết đều quay về cùng một điểm: Hoa Phi.

Nàng rời khỏi nhà kho, men theo lối mòn nhỏ dẫn về phía khu vườn phía bắc. Sương ở đây dày đặc hơn, mùi pheromone lạ tan vào không khí, quyện cùng hương hoa đêm ngào ngạt. Dưới bóng cây, một người mặc áo choàng lụa tím đứng dựa vào thân cây, bóng dáng mảnh mai, mái tóc uốn bồng tỏa ra ánh bạc nhạt. Đôi mắt tím ánh lên vẻ lạnh lẽo.

Hoa Phi.

Dịch Lam dừng lại, giữ khoảng cách an toàn. Hoa Phi khẽ cười, giọng nhẹ như tiếng gió lướt qua mặt nước:

– Thị vệ của Thái tử, sao đêm khuya lại lang thang ở nơi này? Hay là có chuyện cần bẩm báo với ta?

Dịch Lam cúi đầu, giọng điềm tĩnh:

– Thưa nương nương, thuộc hạ chỉ đi kiểm tra theo lệnh Thái tử, không dám làm phiền nương nương nghỉ ngơi.

Hoa Phi tiến lên một bước, mùi pheromone ngọt lịm thoảng qua. Nàng ta nghiêng đầu, đôi mắt như xuyên thấu lớp vỏ ngoài của Dịch Lam:

– Ta nghe nói, gần đây Thái tử rất ưu ái các Omega xuất thân quý tộc. Ngươi nghĩ thế nào về việc đó?

Dịch Lam đáp, mặt không đổi sắc:

– Thuộc hạ không dám bình luận việc của chủ thượng. Thái tử nhân hậu, ai cũng được đối xử công bằng.

Hoa Phi bật cười, tiếng cười vang lên giữa màn sương, lạnh đến gai người:

– Nhân hậu? Ở nơi này, nhân hậu là cái cớ tốt nhất để bị giẫm nát dưới chân. Ngươi không nghĩ như ta sao, Dịch Lam?

Dịch Lam giật mình. Nàng không nhớ mình đã để lộ sơ hở nào. Hoa Phi nhìn nàng chằm chằm, khóe môi cong lên đầy ẩn ý:

– Đừng ngạc nhiên. Người của ta ở khắp nơi. Thái tử tín nhiệm ngươi, nhưng không phải ai cũng tin tưởng như vậy. Ta thích những người thông minh, biết giữ miệng và biết cúi đầu đúng lúc.

Dịch Lam cúi đầu sâu hơn, không để lộ bất cứ biểu cảm nào. Trong lòng, mọi dây thần kinh đều căng như dây đàn. Nàng cảm nhận rõ mùi chất dẫn dụ mạnh mẽ đang len lỏi vào từng ngóc ngách ý thức, thử thách khả năng kiểm soát bản năng của mình. Đối diện với một Omega như Hoa Phi, nàng buộc phải giữ cho bản thân hoàn toàn tỉnh táo – chỉ một phút lơ là, mọi bí mật sẽ sụp đổ.

Hoa Phi tiến sát lại, thì thầm vào tai nàng:

– Nếu ta là ngươi, ta sẽ cẩn thận hơn. Ở chốn này, một hơi thở cũng có thể là dấu chấm hết cho cả một đời người.

Dứt lời, nàng ta quay lưng bước đi, tà áo lướt qua màn sương như một vệt khói tím. Bóng dáng Hoa Phi dần khuất sau hàng cây, chỉ còn lại dư âm của mùi hương ngọt ngào và cái lạnh xuyên thấu tận xương.

Dịch Lam đứng bất động. Trong đầu, mọi suy nghĩ đan chéo, mỗi dấu hiệu đều gợi lên một hiểm họa mới. Nàng biết, Hoa Phi đã ngầm cảnh cáo. Nhưng đồng thời, cũng là một lời mời gọi – một ván cờ mới đã được bày ra, nơi mỗi bước đi đều là thử thách sống còn.

Nàng quay về phòng, cởi bỏ áo khoác ngoài, nhìn mình trong gương. Đôi mắt xám tro phản chiếu một nỗi cô đơn không nói thành lời. Ở đây, giữa những bức tường lạnh lẽo, mỗi người đều là một bóng ma, truy đuổi chính bản ngã của mình.

Dịch Lam ngồi xuống, lấy ra sổ tay, ghi lại tất cả những gì vừa phát hiện. Nàng biết, chỉ cần một mắt xích bị đứt, mọi công sức sẽ đổ xuống sông xuống biển. Nhưng nếu đi tiếp, nàng sẽ phải đối diện với nhiều hơn một kẻ thù – không chỉ Hoa Phi, mà còn cả An Bình Vương, Dương Thục Nghi, và cả những con quỷ ẩn mình trong chính bản thân.

Đêm dần trôi về sáng. Sương mù vẫn chưa tan. Ngoài cửa sổ, tiếng động lạ vang lên. Dịch Lam đứng dậy, rút dao giấu vào ống tay áo, bước ra ngoài.

Một bóng người thấp thoáng cuối hành lang. Là Hàn Trạm.

Hắn dừng lại trước mặt nàng, ánh mắt cảnh giác:

– Dịch Lam, ngươi đi đâu về? Đêm hôm thế này, không sợ gặp nguy hiểm sao?

Dịch Lam nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng trầm lặng:

– Ta chỉ kiểm tra quanh khu vực theo lệnh Thái tử. Tướng quân còn thức khuya hơn cả ta, chẳng lẽ không sợ bị cảm lạnh?

Hàn Trạm khẽ nhếch môi, nửa như cười nửa như giễu:

– Ta không yếu ớt như ngươi tưởng. Nhưng nếu có kẻ nào dám gây chuyện trong cung, ta sẽ là người đầu tiên phát hiện.

Dịch Lam mỉm cười, ánh mắt ánh lên vẻ thách thức:

– Mong tướng quân luôn giữ được sự tỉnh táo ấy. Đêm nay, ta không thấy gì lạ cả.

Hàn Trạm nhìn nàng rất lâu, rồi gật đầu, quay người bước đi. Dịch Lam thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại nổi lên một cảm giác bất an. Hắn bắt đầu nghi ngờ nàng – chỉ cần một sơ hở nhỏ, mọi thứ sẽ sụp đổ.

Nàng quay về phòng, ngồi xuống bên cửa sổ, nhìn ra màn sương mù dày đặc. Những câu hỏi không lời đáp xoáy sâu vào tâm trí: Đâu là bản chất thật sự của quyền lực? Đâu là điểm dừng của những toan tính? Làm sao để giữ được đạo tâm giữa vòng xoáy d*c v*ng và thù hận?

Nàng nhớ lại lời sư phụ: “Khi ngươi nhìn quá lâu vào vực thẳm, vực thẳm cũng sẽ nhìn lại ngươi. Đừng để chính mình trở thành quỷ dữ trong cuộc truy đuổi công lý.”

Sương mù ngoài kia vẫn dày, nhưng trong lòng nàng, ý chí càng lúc càng rõ rệt. Nàng biết, mình không thể lùi bước. Đêm mai, khi yến tiệc bắt đầu, mọi bí mật sẽ dần lộ diện. Và trong ván cờ này, chỉ có kẻ tỉnh táo đến cùng mới giữ được mạng sống – cũng như giữ được chút nhân tính cuối cùng.

Một tiếng chim lạ vang lên giữa màn sương, báo hiệu bình minh sắp tới. Nhưng ở nơi này, ánh sáng không bao giờ đủ để xua tan bóng tối.

Dịch Lam đứng dậy, sửa lại vạt áo, ánh mắt lạnh lùng nhìn ra xa. Trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Và nàng, dù chỉ là một Omega yếu thế, cũng sẽ không bao giờ để mình trở thành con tốt thí cho bất kỳ ai.

Ở một nơi khác, sau lớp màn sương, Hoa Phi ngồi trước bàn trang điểm, đôi mắt tím soi bóng mình trong gương. Nàng ta cầm một lọ nhỏ, rót từng giọt chất lỏng màu ngọc bích vào chén trà. Tiếng cười khẽ vang lên, lạnh lẽo hơn cả gió đêm:

– Đoá hoa nào dám nở giữa sương mù, phải chăng cũng đã sẵn sàng tắm máu một lần nữa?

Dưới chân bàn, một phong thư không đề tên, dấu ấn lạ của An Bình Vương in mờ trên mép giấy. Những liên minh mới, những bí mật cũ, tất cả đều đang chờ đợi thời khắc bùng nổ.

Bên ngoài, gió cuốn sương mù lên cao, che giấu mọi dấu vết, nhưng cũng để lại trong không khí một mùi hương không thể xóa nhòa – dấu vết của quyền lực, của khao khát và của những bóng ma chưa từng yên nghỉ.

Đêm chưa kết thúc. Mọi thứ chỉ vừa bắt đầu.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử