Chương 16: Tro Tàn Và Hoa Nở
Bước chân dồn dập vang lên giữa đường hầm tối, hơi thở của mỗi người như hòa lẫn vào tiếng gió lạnh buốt len qua các khe đá xám. Lục Khê đi giữa, tay nắm chặt cuộn giấy da, cảm nhận từng sợi dây căng thẳng thít quanh lòng ngực. Tạ Dực cõng Dư Sở phía trước, bóng lưng mạnh mẽ mà cứng cỏi. Sau lưng y, Tề Minh lặng lẽ bước, sợi dây đỏ trên cổ tay rỉ máu, ánh mắt đau đáu nhìn về phía sau, nơi bóng áo trắng của Hứa Thanh Viên vẫn thấp thoáng như một vết chàm không thể xóa.
Không ai nói gì, chỉ có tiếng tim đập và nhịp thở dồn dập. Đoạn đường hẹp dần, bóng tối như nuốt chửng mọi tia sáng yếu ớt. Mỗi bước chân, cảm giác hoang mang lại lớn lên trong lòng Lục Khê – có điều gì đó trong không khí thay đổi, như một làn sóng vô hình đang cuộn trào dưới lớp tro tàn của quá khứ.
Đột ngột, một luồng sáng lạnh quét qua bàn tay y. Lục Khê dừng lại, tim đập mạnh. Trên mu bàn tay, Hoa Bỉ Ngạn đỏ thẫm rực rỡ hẳn lên, từng cánh hoa như động đậy theo nhịp mạch máu. Dòng linh lực lạ lùng tràn ra, không phải cảm giác đau buốt quen thuộc mà là một hơi ấm âm ỉ, dần dần lan khắp thân thể. Hoa Ấn trên tay y không còn là dấu vết định mệnh của hoàng tộc, mà giống như một sinh mệnh hoàn toàn mới vừa bừng nở giữa tan hoang tro bụi.
Lục Khê khẽ run, nhắm mắt lại, cảm nhận linh lực ấy. Trong lòng chợt dấy lên một niềm tin khác – y đã không còn là Lục Dao Nhi yếu đuối của năm xưa. Đau thương, mất mát, tất cả đã nung chảy thành thứ sức mạnh mà y chưa từng biết đến. Đoạn đời cũ đã chết, chỉ còn lại y hôm nay, đứng giữa lằn ranh sinh tử với vận mệnh không còn của riêng mình.
Một tiếng động mạnh vang lên phía sau. Tề Minh giật mình, dây đỏ cuộn thành kết giới, ánh sáng đỏ uốn lượn quanh cả ba người. “Có người tới!” – hắn thì thào, giọng khàn đặc.
Tạ Dực lập tức đặt Dư Sở xuống, rút kiếm, ánh mắt sắc lạnh lướt qua bóng tối. Lục Khê kéo Tề Minh sát lại, mắt không rời Hoa Bỉ Ngạn đang rực lên trên tay.
Từ bóng tối, một toán người áo đen xuất hiện, lặng lẽ bao vây. Trên tay bọn chúng lấp loáng ánh thép, động tác dứt khoát, không chút do dự. Đi đầu là Hứa Thanh Viên, áo trắng dính máu, nét mặt dịu dàng đến rợn người. Ánh mắt hắn lạnh như băng, dừng lại trên khuôn mặt từng người.
“Các ngươi nghĩ có thể thoát?” Hắn cười, tiếng cười vang vọng khắp đường hầm. “Lục Khê, ngươi thực sự tin vào thứ sức mạnh giả tạo trên tay mình sao?”
Lục Khê đối diện hắn, ánh mắt bình thản. “Ngươi không thể kiểm soát được lòng người, Hứa Thanh Viên. Ngươi đã thua rồi.”
Nụ cười của Hứa Thanh Viên càng sâu, nhưng ánh mắt hắn lóe lên tia lạnh lùng. “Lòng người? Một thứ yếu đuối, dễ bị thao túng. Ngươi muốn cứu Dư Sở? Được, chỉ cần ngươi tự tay giết Tạ Dực, ta sẽ tha cho hắn.”
Dư Sở nằm bất động, máu từ vết thương thấm đỏ nền đá. Gương mặt anh trắng bệch, hơi thở mỏng như sợi chỉ. Lục Khê cúi xuống, đặt tay lên ngực anh, cảm nhận mạch đập hỗn loạn. Y nhắm mắt, dốc toàn bộ linh lực – thứ linh lực chưa từng mạnh mẽ đến vậy – vào lòng bàn tay. Hoa Bỉ Ngạn trên mu tay bừng sáng rực rỡ, từng cánh hoa đỏ tỏa ra ánh sáng dịu mà mãnh liệt.
Một luồng khí nóng như lửa cuộn lên từ đáy tâm can, xé toạc mọi cơn đau cũ. Linh lực ấy bao lấy Dư Sở, luồn qua từng tấc da thịt, khiến máu ngừng chảy, sắc mặt anh dần hồng trở lại. Lục Khê cảm thấy như thể một phần linh hồn mình bị xé rách, đau đớn đến nỗi cả thế giới chỉ còn màu đỏ rực.
Tạ Dực lao tới, ghì vai Lục Khê. “Đừng! Ngươi sẽ chết mất!” Hắn siết chặt tay y, ánh mắt ngập tràn lo lắng và giận dữ.
“Ta không cho phép ngươi chết thêm lần nào nữa.” Giọng hắn khản đặc.
Lục Khê gạt tay hắn ra, ánh mắt kiên định. “Nếu không cứu được Dư Sở, tất cả đều vô nghĩa.”
Tề Minh lặng người, dây đỏ tuột khỏi cổ tay, ánh mắt hoảng hốt nhìn Lục Khê. “Ngươi… ngươi đang dùng Hoa Ấn theo cách cấm kỵ. Ngươi sẽ bị hủy diệt…”
Hứa Thanh Viên lùi lại, ánh mắt thoáng kinh ngạc. “Không thể nào… Linh lực của ngươi… Ngươi là gì vậy, Lục Khê?”
Không ai trả lời. Trong bóng tối, chỉ còn tiếng máu chảy, tiếng tim đập và ánh sáng kỳ dị của Hoa Bỉ Ngạn bừng lên, hòa vào hương máu tanh và tro tàn.
Một ký ức xưa trỗi dậy trong lòng Lục Khê – dưới tán bỉ ngạn đỏ, năm ấy Dư Sở từng thì thầm: “Dù ngươi là ai, ta cũng sẽ bảo vệ ngươi.” Khi đó, y chỉ mỉm cười lạnh lùng, không tin vào bất cứ ai. Nhưng giờ, khi Dư Sở sắp rời khỏi thế gian, y mới hiểu – có những điều không thể lấy lại nếu buông tay.
“Dư Sở, đừng ngủ…” Lục Khê thì thào, nước mắt lăn trên má. “Ngươi không được chết, nghe chưa…”
Linh lực dâng trào, đóa Hoa Bỉ Ngạn trên tay y vỡ vụn thành hàng trăm cánh hoa nhỏ, bay lượn quanh thân thể Dư Sở rồi tan vào vết thương. Máu ngừng chảy, sắc mặt Dư Sở ấm dần lên. Nhưng cũng chính lúc ấy, Lục Khê cảm thấy mình như bị xé làm đôi, từng tế bào trong cơ thể gào thét vì đau đớn.
Tạ Dực siết lấy vai y, ánh mắt tối sầm. “Ngươi muốn chết thật sao? Ta sẽ không để ngươi đi trước ta!”
Lục Khê cố gượng, nhìn thẳng vào mắt hắn. “Chỉ cần ngươi còn ở đây, ta không sợ gì cả.”
Hứa Thanh Viên lặng lẽ quan sát, nụ cười nhạt đi. “Ngươi tưởng cứu được một người là đủ thay đổi vận mệnh? Ngươi vẫn chỉ là một quân cờ, Lục Khê.”
Lục Khê ngẩng đầu, ánh mắt bình lặng như mặt hồ sau bão. “Kẻ phản bội ta là ngươi, không phải Dư Sở. Nếu phải đánh đổi tất cả, ta cũng không hối tiếc.”
Bất ngờ, một luồng sức mạnh khổng lồ tuôn trào từ sâu trong cơ thể y. Đóa Hoa Bỉ Ngạn hóa thành ngọn lửa đỏ bùng lên, xé rách bóng tối, cuốn lấy đám áo đen. Tiếng kêu thảm thiết vang lên, máu văng tung tóe, bóng người ngã xuống la liệt. Hứa Thanh Viên lùi xa, ánh mắt hoảng loạn hiếm thấy.
Tề Minh lùi lại, hai tay run bần bật. “Đây là… truyền thuyết… Hoa Bỉ Ngạn trên tro tàn thật sự…”
Dưới ánh sáng đỏ, hành lang đá hiện lên những ký hiệu cổ xưa, khắc sâu vào nền đá như lời nguyền không thể xóa bỏ. Lục Khê cảm nhận rõ ràng, sức mạnh này không thuộc về ai khác – nó sinh ra từ chính những đau thương, mất mát và ý chí sống còn của y.
Dư Sở cựa mình, đôi mắt nâu mở ra, nhìn Lục Khê bối rối. “Dao Nhi…?”
Lục Khê cười, nước mắt hòa lẫn với mồ hôi. “Đừng nói gì… Ngươi sống là đủ rồi.”
Tạ Dực đứng cạnh, ánh mắt phức tạp không nói nên lời. Trong đáy mắt hắn là nỗi ghen tuông, day dứt, và cả nỗi sợ hãi mơ hồ – sợ mất đi người trước mặt một lần nữa.
Hứa Thanh Viên siết chặt dao găm, giọng rít qua kẽ răng: “Ngươi nghĩ có thể chống lại số mệnh? Để ta cho ngươi thấy, tất cả chỉ là ảo mộng!”
Hắn vung tay ra hiệu, đám áo đen còn lại lao lên. Nhưng luồng sáng từ Hoa Bỉ Ngạn bùng phát dữ dội, cuốn phăng bọn chúng, để lại tro tàn và mùi máu nồng nặc.
Tề Minh ngồi thụp xuống, hai tay ôm đầu. “Không… Lục Khê… Ngươi sẽ hủy diệt chính mình mất…”
Dư Sở gượng dậy, nắm lấy tay Lục Khê. “Đủ rồi… Ngươi không cần hy sinh thêm gì nữa…”Lục Khê lắc đầu, ánh mắt kiên quyết. “Chỉ cần các ngươi sống, ta có thể chịu mọi thứ.”
Tạ Dực kéo mạnh Lục Khê vào lòng, giữ chặt lấy y. “Nếu ngươi chết, ta cũng không sống nổi.”
Giữa lúc đó, Hứa Thanh Viên gào lên, lao tới với dao găm vung cao. Tạ Dực chắn trước, kiếm vung lên, ánh thép chớp sáng. Dao găm chạm vào lưỡi kiếm tóe lửa, Tạ Dực bật lùi, máu từ bả vai phun ra.
Hứa Thanh Viên cười điên dại. “Số mệnh không dành cho kẻ yếu đuối!”
Tạ Dực chắn trước mặt Lục Khê, giọng trầm khàn. “Nếu số mệnh là xiềng xích, ta sẽ cùng y phá nát nó.”
Tề Minh bật dậy, dây đỏ hóa thành lưới bùa trói lấy cổ tay Hứa Thanh Viên, kéo hắn lùi lại. “Đừng chạm vào Lục Khê! Ta sẽ liều chết với ngươi!”
Hứa Thanh Viên lách người, dao găm cắt đứt dây đỏ, ánh mắt lóe lên tia sát khí. Nhưng tay hắn run rẩy, máu nhỏ xuống nền đá. Hắn nhìn Lục Khê, giọng đầy oán hận: “Ngươi là nữ nhi đội lốt nam nhân, ngươi không thể thay đổi gì hết!”
Lục Khê đứng thẳng, ánh mắt sâu thẳm. “Ta đã chết một lần, còn gì để sợ nữa? Nếu phải chết, ta sẽ kéo ngươi cùng xuống địa ngục.”
Tạ Dực đỡ lấy vai y, ánh mắt dịu lại. “Chúng ta cùng sống. Không ai phải chết thêm.”
Dư Sở lảo đảo đứng lên, chắn trước mặt Lục Khê. “Nếu muốn giết Dao Nhi, hãy giết ta trước.”
Hứa Thanh Viên bật cười, tiếng cười khản đặc vang lên giữa hành lang u tối. “Các ngươi thật ngốc! Sự yếu đuối chỉ khiến các ngươi chết nhanh hơn.”
Tề Minh lao lên, dây đỏ quất thẳng vào Hứa Thanh Viên. Hắn né được, nhưng trong mắt hiện lên nét do dự. Nhìn ánh mắt Lục Khê, Hứa Thanh Viên lùi lại, như bị sức mạnh vô hình đẩy lùi.
Linh lực trong Lục Khê dần cạn, nhưng Hoa Bỉ Ngạn trên tay vẫn rực sáng – một lời nhắc nhở rằng số mệnh đã thay đổi.
Trong ý thức, y thấy mình lạc vào cánh đồng bỉ ngạn cháy rụi, chỉ còn lại tro tàn và gió lạnh. Nhưng giữa biển tro ấy, một đóa hoa đỏ vẫn nở, kiên cường vươn lên từ tận cùng tuyệt vọng. Lục Khê chạm vào đóa hoa, cảm nhận hơi ấm lan khắp thân thể – sức mạnh của chính mình, của một kẻ đã sống lại từ cái chết.
Y mở mắt, ánh nhìn sáng rực. “Ngươi không thể trói buộc ta, Hứa Thanh Viên. Hoa Bỉ Ngạn trên tro tàn là số mệnh của ta.”
Hứa Thanh Viên nắm chặt dao găm, gương mặt vặn vẹo. “Nếu không thuộc về ta, ngươi đừng hòng thoát!”
Hắn lao tới. Lục Khê không lùi lại, đưa tay lên, Hoa Bỉ Ngạn hóa thành lưỡi kiếm lửa, chém thẳng vào không khí. Luồng sáng đỏ cuốn lấy Hứa Thanh Viên, đẩy hắn văng vào tường đá. Đám áo đen lao đến đỡ hắn, ánh mắt hoang mang.
Hứa Thanh Viên th* d*c, máu trào nơi khóe môi. Ánh mắt hắn vẫn khóa chặt Lục Khê. “Ta sẽ quay lại. Dù ngươi có thành ai, dù ngươi hủy diệt cả thiên hạ, ta vẫn sẽ tìm ngươi.”
Tề Minh ngồi bệt xuống đất, dây đỏ rối tung, ánh mắt pha trộn ngưỡng mộ, ghen tỵ, tuyệt vọng. Hắn lặng lẽ kéo sợi dây, nhìn Lục Khê không chớp.
Tạ Dực siết tay Lục Khê, kéo y sát vào ngực. “Chúng ta đi thôi. Không nên ở lại.”
Dư Sở gắng đứng dậy, ánh mắt kiên nghị. Trên lưng áo anh loang lổ máu, nhưng đôi mắt đã sáng lên ánh hy vọng.
Bốn người lặng lẽ rời khỏi hành lang tối, để lại phía sau mùi máu tanh và tiếng gào thét của Hứa Thanh Viên. Ngoài cửa, gió đầu đông thốc vào mặt, mang theo vị lạnh của tro tàn và hoa bỉ ngạn chưa tan.
Lục Khê ngẩng nhìn bầu trời xám xịt, cảm nhận Hoa Bỉ Ngạn vẫn rực sáng trên mu tay – báo hiệu một sức mạnh mới vừa thức tỉnh, mở ra con đường phía trước đầy hiểm họa.
Tạ Dực đặt tay lên vai y, giọng khẽ: “Nếu mệt, cứ dựa vào ta.”
Lục Khê chỉ khẽ gật đầu, trong lòng dâng lên một nỗi bất an mơ hồ – sức mạnh này sẽ dẫn y về đâu? Liệu y có thực sự thay đổi được vận mệnh, hay chỉ bắt đầu cho một bi kịch mới?
Tề Minh kéo dây đỏ, thì thào: “Nếu ngươi thật sự có thể đổi số phận, ta sẽ đi cùng ngươi, dù là địa ngục.”
Dư Sở lặng lẽ bám theo phía sau, tay run rẩy nắm vạt áo Lục Khê. “Dao Nhi… cảm ơn. Nếu có kiếp sau, ta vẫn sẽ bảo vệ ngươi.”
Bóng bốn người khuất dần trong đêm. Phía sau, tiếng cười và gào thét của Hứa Thanh Viên vẫn vọng lại, như bóng ma không chịu rời đi.
Trên mu bàn tay Lục Khê, Hoa Bỉ Ngạn đỏ thẫm sáng rực, báo hiệu một vận mệnh mới đã bắt đầu. Nhưng trước mắt họ, con đường về hoàng thành vẫn chìm trong sương mù – mỗi bước chân đều là vực thẳm, mỗi lời thề đều có thể hóa thành tro tàn.
Lục Khê siết chặt cuộn giấy da, ánh mắt hướng về chân trời tối mờ, lòng thầm hỏi: Liệu hoa có thực sự nở trên tro tàn, hay chỉ là ảo ảnh giữa biển đau thương chưa có hồi kết?
Một luồng gió lạnh thổi qua, cuốn theo mùi máu và hoa bỉ ngạn hòa vào bóng tối. Đâu đó, tiếng vó ngựa vọng lại, báo hiệu một mối nguy mới đang đến gần.
Lục Khê khẽ liếc Tạ Dực, Dư Sở, rồi Tề Minh. Không ai nói gì, nhưng trong mắt mỗi người đều ánh lên tia sáng kỳ lạ – thứ ánh sáng chỉ sinh ra giữa tận cùng tuyệt vọng.
Đêm càng sâu, đóa hoa trên tro tàn vẫn cháy mãi.
Và ở cuối con đường, bóng áo trắng của Hứa Thanh Viên vẫn lặng lẽ chờ đợi, nụ cười dịu dàng như vết cắt chưa từng liền sẹo – một lời nguyền chưa thể hóa giải, một cạm bẫy còn rộng mở.











