Chương 9: Hoa Ấn Và Lời Nguyền
Không khí trước cổng Thần điện dày đặc, lạnh lẽo như phủ một lớp tro tàn vô hình. Gió sớm chưa kịp thổi tan mùi máu cũ, chỉ càng làm sắc đỏ trên tay Lục Khê thêm rực rỡ. Bàn tay y giấu trong lớp găng mỏng, từng nhịp mạch đập như gõ thẳng vào lòng ngực, nhói buốt. Y dừng lại dưới mái hiên thấp, ánh mắt phượng lặng lẽ quét qua bóng tối.
Dư Sở đi cạnh, nhận ra Lục Khê bất chợt khựng lại, bàn tay nắm chặt che dấu điều gì. Hắn cúi đầu, khẽ hỏi:
“Có đau lắm không?”
Lục Khê chỉ lắc đầu, môi khẽ mím. Tạ Dực phía sau liếc nhìn, ánh mắt sắc lẻm, nhưng không lên tiếng. Ba người len lỏi vào con ngõ nhỏ sát vách Thần điện, từng bước chân ngập ngừng như dẫm trên tro nguội.
Vách đá rêu xanh, đèn lồng treo cao hắt bóng lên tường. Đến ngã rẽ, Lục Khê dừng lại ra hiệu. Dư Sở hiểu ý, phóng người lên mái quan sát. Tạ Dực kề sát lưng Lục Khê, khoảng cách gần đến nỗi hơi thở lạnh mát phả nhẹ qua gáy y.
Đúng lúc ấy, hoa bỉ ngạn trên tay Lục Khê bỗng nóng rực. Dưới lớp găng, sắc đỏ lan nhanh như ngọn lửa, từng cánh hoa run rẩy, viền đen mờ nhòe. Lục Khê rùng mình, bàn tay khẽ siết, đầu óc chao đảo.
Dư Sở từ trên mái thấp giọng vọng xuống:
“Có người phía trước, lính canh mới đổi ca. Chúng ta phải nhanh.”
Lục Khê gật đầu, che vội bàn tay, nét mặt lấy lại vẻ bình thản. Ba người lặng lẽ luồn qua vườn sau, men theo lối nhỏ dẫn đến cửa phụ Thần điện. Trong đầu Lục Khê, hoa ấn không ngừng rực cháy – ký ức máu lửa, lời nguyền cổ xưa, tất cả lẫn lộn, dồn nén như sắp bùng nổ.
Tạ Dực vẫn lặng lẽ đi sát, mắt không rời lấy y. Dư Sở thì lặng lẽ bảo vệ phía sau, lòng lo lắng dâng trào. Hắn chỉ biết im lặng, nắm chặt ám khí trong tay, ánh mắt dõi theo từng nhịp thở của người mình yêu.
Bên trong Thần điện, tiếng tụng kinh vọng lại, hòa vào mùi trầm nhang ngột ngạt. Dòng thần quan áo trắng lặng lẽ di chuyển như bóng ma. Lục Khê hòa vào dòng người, tay áo kéo dài che kín cổ tay. Y biết, nơi này không chỉ nguy hiểm vì kẻ thù, mà còn bởi chính thứ đang lớn dần trong máu thịt mình.
Ba người tản ra. Lục Khê tiến về phía gian điện nhỏ, nơi lưu giữ những bản chép tay cổ xưa về truyền thuyết Hoa Ấn. Tạ Dực giả vờ kiểm tra vũ khí ở góc tối, Dư Sở canh cửa, mắt cảnh giác quét qua từng bóng người lạ.
Lục Khê lật từng cuốn sách cũ, mắt lướt nhanh qua những dòng chữ đã nhòe mực: “Hoa Bỉ Ngạn – chỉ xuất hiện trên thân thể hoàng tử chân chính. Nếu hoa nở trên tro tàn, thiên mệnh đổi dời, người mang ấn bị nguyền rủa, kẻ yêu thương rơi vào vòng luẩn quẩn đau thương…”
Lời nguyền cổ xưa vang lên trong đầu: “Hoa nở trên tro tàn, kẻ mang ấn sẽ đánh đổi mọi thứ mình yêu để đổi lấy cơ hội đảo ngược vận mệnh…”
Đột ngột, tiếng bước chân dồn dập ngoài cửa. Dư Sở ghé vào, khẽ thúc:
“Có người tới.”
Lục Khê nhét vội cuốn sách vào áo, lướt qua Dư Sở. Khi đi ngang, Dư Sở khẽ kéo tay y lại, giọng run run:
“Tay ngươi… có gì lạ lắm.”
Lục Khê chỉ nhìn hắn, ánh mắt kiên quyết. Ánh đèn hắt lên, Dư Sở thấy rõ sắc đỏ lạ thường đang lan dần từ cổ tay lên cánh tay Lục Khê. Hắn chết lặng, tim đập mạnh.
Tạ Dực xuất hiện, ánh mắt lạnh lùng:
“Có chuyện gì?”
Lục Khê đáp nhanh:
“Không có gì. Đi thôi.”
Ba người lặng lẽ rời khỏi điện, men theo hành lang hẹp ra vườn sau. Khi chắc chắn an toàn, Lục Khê dừng bên gốc bách già, tháo găng tay. Dưới ánh trăng nhợt nhạt, hoa bỉ ngạn trên mu bàn tay y đã biến dạng – từng cánh hoa bung nở, viền đen như tro cháy, nhụy đỏ rực rỡ.
Dư Sở lắp bắp:
“Đó là… hoa nở trên tro tàn?”
Lục Khê gật đầu, mắt phượng phủ sương:
“Lời nguyền đã bắt đầu.”
Tạ Dực nhìn y, ánh mắt sắc lạnh:
“Ngươi biết trước điều này?”
Lục Khê khẽ đáp:
“Ta chỉ biết, khi hoa nở thế này, lời nguyền đã khởi động. Nếu không tìm ra tro tàn thực sự, tất cả những ai bên cạnh ta đều sẽ gặp họa.”
Dư Sở chạm nhẹ lên cánh tay y, giọng nghẹn lại:
“Ngươi sẽ chết sao?”
Lục Khê lắc đầu:
“Chưa. Nhưng bất cứ ai thân cận với ta đều có thể bị cuốn vào vòng xoáy số mệnh. Nếu ta chết, Đại Chu sẽ đổi chủ, mọi thứ sẽ không còn như cũ.”
Tạ Dực quay đi, bàn tay nắm chuôi kiếm đến trắng bệch. Dư Sở cúi đầu, lòng ngổn ngang. Hắn từng nghĩ chỉ cần bảo vệ Lục Khê là đủ, giờ lại bất lực trước số mệnh.
Tạ Dực áp sát, nhìn thẳng vào mắt Lục Khê:
“Ngươi không cần gánh tất cả một mình. Ta sẽ cùng ngươi tìm cách hóa giải.”
Lục Khê lặng im, nhìn sang Dư Sở. Hắn cũng gật đầu, ánh mắt tràn quyết tâm. Một thoáng ấm áp lướt qua trong lòng y.
Cả ba rời khỏi Thần điện, men về trạm nghỉ ngoài thành. Đêm lặng, chỉ tiếng gió rít qua mái ngói cũ. Dư Sở chủ động lấy thuốc, nhẹ nhàng bôi lên vết hoa ấn. Bàn tay hắn run, nhưng động tác dịu dàng.
“Có đau không?” – Hắn hỏi khẽ.
Lục Khê lắc đầu, mắt ánh lên nỗi xót xa. Dư Sở siết chặt tay y, không nói thêm gì.
Tạ Dực dựa vào cửa, lặng lẽ quan sát. Trong lòng y dâng lên nỗi lo mơ hồ, ký ức đêm xưa trỗi dậy: lần cuối cùng nhìn thấy vết hoa này là trên thân xác lạnh giá của Lục Khê, giữa biển máu và tro tàn. Khi ấy, y đã không kịp cứu, chỉ còn lại một nỗi ân hận cháy bỏng.
Trời khuya, Dư Sở canh giấc cho Lục Khê, còn Tạ Dực ngồi ngoài hiên, mắt chìm trong bóng tối. Lục Khê nằm nghiêng, mắt nhắm mà lòng không yên. Vết hoa nhói lên từng cơn, kéo theo ký ức máu lửa và lời nguyền.
Trong mơ, y thấy mình đứng giữa biển tro tàn, hoa bỉ ngạn nở rực, bóng áo trắng lướt qua – Hứa Thanh Viên, nụ cười dịu dàng nhưng lạnh lẽo, giọng nói vang vọng:
“Ngươi tưởng có thể thoát số mệnh sao? Hoa đã nở, tro đã tàn, ngươi chỉ là quân cờ của ta…”
Lục Khê choàng tỉnh, mồ hôi lạnh vã trán. Dư Sở ngồi bên, lo lắng hỏi:
“Ác mộng à?”
Y gật đầu, dụi mắt:
“Chỉ là mơ thôi.”
Nhưng y biết, lời nguyền thực sự đã bắt đầu, và Hứa Thanh Viên chắc chắn đã biết. Không còn nhiều thời gian.
Dư Sở rót nước, dịu dàng đưa cho y:
“Nếu có gì bất thường, nhất định phải nói với ta.”
Lục Khê nhìn hắn, ánh mắt lặng lẽ cảm kích:
“Ngươi không sợ sao?”
Dư Sở mỉm cười:
“Sợ, nhưng càng sợ hơn khi không được ở bên cạnh ngươi.”
Lục Khê im lặng, tim run lên một nhịp. Y chưa từng để ai lại gần đến thế, nhưng trước ánh mắt chân thành của Dư Sở, y không nỡ đẩy hắn ra.Ngoài hiên, Tạ Dực nghe loáng thoáng tiếng thì thầm, lòng nặng trĩu. Y đứng dậy, bước đến cửa, nhìn qua khe cửa bắt gặp ánh mắt Lục Khê. Hai người im lặng nhìn nhau, không nói nhưng trong đáy mắt đều lấp lánh những điều không thể thốt ra.
Lục Khê cất giọng khàn khàn:
“Ngươi không cần thức cùng ta đâu.”
Tạ Dực đáp:
“Ta muốn ở đây. Nếu có gì xảy ra, ta sẽ không để ngươi một mình.”
Lục Khê khẽ gật đầu. Trong ánh sáng mờ, khuôn mặt y mong manh, nhưng ánh mắt lại rực sáng kiên cường.
Đêm trôi qua yên ắng. Sáng sớm, khi nắng vừa len qua cửa sổ, Lục Khê tỉnh dậy, thấy vết hoa trên tay đã lan rộng, viền đen rõ nét. Không thể giấu được nữa.
Y gọi Dư Sở và Tạ Dực vào, đưa cho họ cuốn sách lấy từ Thần điện. Dư Sở đọc lướt, sắc mặt tái đi:
“Nếu không hóa giải, người mang hoa ấn sẽ trở thành vật tế cho nghi lễ máu…”
Tạ Dực cau mày:
“Có ghi cách hóa giải không?”
Lục Khê lắc đầu, môi mím chặt:
“Chỉ nói phải tìm được tro tàn thực sự – thứ kết tinh từ ký ức, đau thương, máu của người mang hoa. Nếu không, hoa sẽ nở trọn, tất cả bị cuốn vào vòng xoáy bi kịch.”
Dư Sở siết cuốn sách, mắt hoe đỏ:
“Làm sao tìm ra thứ đó?”
Lục Khê trầm ngâm:
“Có lẽ, phải quay về nơi mọi thứ bắt đầu – nơi phái Hoa Ảnh bị diệt.”
Tạ Dực gật đầu:
“Ta sẽ đi cùng ngươi.”
Dư Sở tiếp lời:
“Ta cũng vậy.”
Ba người nhìn nhau, ánh mắt giao nhau trong khoảnh khắc ngắn. Không cần nói gì thêm, tất cả đều hiểu – đây là con đường không lối quay đầu.
Lục Khê lấy hộp gỗ nhỏ, chia cho mỗi người một lá bùa hộ thân:
“Khi cảm thấy nguy hiểm, hãy dùng nó.”
Dư Sở cầm bùa, ánh mắt lặng lẽ nhìn Lục Khê. Hắn muốn nói yêu y, muốn giữ lấy y, nhưng mọi lời nghẹn lại nơi cổ họng. Hắn chỉ biết đứng cạnh, lặng lẽ như cái bóng.
Trên đường rời thành, Dư Sở đi sát bên Lục Khê, thi thoảng lén nhìn sang. Hắn nhớ về ngày còn nhỏ được y cứu mạng, nhớ ánh mắt dịu dàng năm ấy. Giờ, người hắn yêu thương nhất lại đứng giữa ranh giới sống chết. Hắn lo sợ, nhưng không dám nói. Chỉ cần y còn ở đây, hắn nguyện làm tất cả.
Tạ Dực đi trước, bóng lưng thẳng tắp. Y không nói gì, nhưng mỗi bước chân đều nặng trĩu. Trong đầu y lặp lại hình ảnh vết hoa đỏ, nỗi sợ mất đi người ấy dày vò không dứt.
Ba người tiến sâu vào núi, nơi phái Hoa Ảnh từng tồn tại. Khung cảnh tan hoang, đá vụn ngổn ngang, cỏ dại chen giữa nền gạch cũ. Lục Khê dừng trước tàn tích cổng môn phái, lòng dậy lên nỗi đau âm ỉ. Ở đây, y từng mất tất cả – gia đình, sư phụ, đồng môn, tuổi thơ.
Y quỳ xuống, bàn tay run đặt lên nền đá lạnh. Hoa bỉ ngạn trên tay sáng rực, từng cánh hoa như nhỏ máu thấm xuống đất. Gió lùa qua, mang theo mùi tro tàn, lạnh buốt sống lưng.
Tạ Dực và Dư Sở đứng phía sau, lặng lẽ quan sát. Không ai lên tiếng, chỉ có tiếng gió và nhịp tim dồn dập.
Đột ngột, hoa bỉ ngạn trên tay Lục Khê bùng sáng, hắt quầng đỏ rực. Mặt đất rung lên, tàn tích lộ ra hốc đá nhỏ, trong đó có chiếc bình ngọc đen phủ bụi, khắc hình bỉ ngạn và dòng chữ cổ.
Lục Khê run rẩy nhặt bình ngọc, thì thầm:
“Tro tàn… Đây chính là tro tàn của Hoa Ảnh.”
Vừa chạm vào bình, luồng khí lạnh xuyên qua cơ thể y. Hoa bỉ ngạn nở trọn, sắc đỏ rực, viền đen như thiêu đốt. Lục Khê choáng váng, ngã khuỵu.
Dư Sở lao tới đỡ, giọng run:
“Lục Khê! Ngươi sao thế?”
Tạ Dực rút kiếm, mắt cảnh giác quét quanh. Không khí đặc quánh, bóng tối tụ lại thành bóng người phía xa – áo trắng, tóc dài, mắt ôn hòa nhưng lạnh buốt: Hứa Thanh Viên.
Hắn mỉm cười, giọng nhẹ như gió:
“Lục Khê, cuối cùng ngươi cũng tìm thấy tro tàn. Nhưng ngươi có dám đối mặt quá khứ không?”
Lục Khê lảo đảo đứng dậy, mắt lóe lên giận dữ và tuyệt vọng:
“Ngươi muốn gì?”
Hứa Thanh Viên tiến gần, bàn tay vươn ra như muốn chạm hoa bỉ ngạn trên tay y:
“Ta muốn ngươi ở lại bên ta, mãi mãi. Nhưng ngươi cứ phản kháng… Vậy thì, ta sẽ để ngươi tận mắt chứng kiến tất cả những gì mình yêu thương lần lượt tan biến.”
Nụ cười dịu dàng hóa thành băng giá. Hắn phẩy tay, làn khói đen bốc lên từ tro tàn, cuốn lấy Lục Khê. Y vùng vẫy, càng chống cự, hoa ấn càng đỏ rực, lan lên tận vai.
Tạ Dực lao tới, kiếm vung về phía Hứa Thanh Viên, nhưng bóng trắng lướt đi như gió, chỉ còn tiếng cười lạnh lẽo.
Dư Sở ôm chặt Lục Khê, nước mắt trào ra:
“Lục Khê, đừng bỏ ta…”
Lục Khê nắm tay hắn, thì thào:
“Đừng khóc. Ta chưa chết đâu…”
Bỗng, hoa bỉ ngạn trên tay y tỏa sáng đỏ chói, cuốn cả ba vào cơn lốc ký ức. Cảnh vật xoay vòng, quá khứ và hiện tại hòa lẫn, tro tàn bốc lên thành biển lửa.
Lục Khê thấy mình đứng giữa hai người – một bên là Tạ Dực ánh mắt lạnh lùng, một bên là Dư Sở ánh nhìn ấm áp. Phía trước, Hứa Thanh Viên chờ đợi, nụ cười dịu dàng mà đầy sát khí.
Ba người bị cuốn vào vòng xoáy ký ức, không phân biệt đâu thật đâu ảo. Tiếng cười của Hứa Thanh Viên vang vọng:
“Nếu muốn phá vỡ lời nguyền, phải chọn – hoặc tha thứ cho quá khứ, hoặc mãi mãi không thể thoát khỏi tro tàn…”
Lục Khê siết chặt bình ngọc, mắt rực lên quyết tâm. Dư Sở nắm chặt tay y, Tạ Dực đứng chắn trước mặt, kiếm giơ ngang, sẵn sàng đối đầu mọi hiểm nguy.
Trong cơn lốc ký ức, hoa bỉ ngạn trên tay Lục Khê nở rộ – đỏ như máu, đen như tro, đẹp đến lạnh người.
Bên ngoài, gió cuốn bay tro tàn, trời tối sầm lại. Tiếng chuông Thần điện xa xa vọng tới, báo hiệu thử thách mới.
Khi cơn lốc lắng xuống, cả ba nhận ra mình không còn ở tàn tích xưa, mà đã bị cuốn vào không gian khác – nơi ánh sáng và bóng tối giao tranh, nơi mọi lựa chọn đều mang cái giá không thể lường trước.
Lời nguyền thực sự đã bắt đầu.
Và hoa, vẫn nở rực trên tro tàn.











