Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

“Các vị khách quý, tiếp theo sẽ phát đoạn hồi ức tình yêu của cô dâu chú rể.”

Tiếng MC vừa dứt, màn hình lớn sáng lên.

Không phải ảnh chụp chung của chúng tôi.

 đoạn chat của anh ta.

“Vợ à, anh đang họp, chút nữa nhắn lại em.”

Ngay sau đó là tin tiếp theo.

“Bé yêu, tới khách sạn chưa? Phòng 307, anh tới liền.”

Thời gian: cùng một ngày, cách nhau 20 phút.

25 bàn tiệc, 250 cặp mắt, đều dán lên màn hình.

Sắc mặt Trần Vũ trắng bệch.

“Lâm Hiểu! Em điên rồi sao!”

Tôi mỉm cười nâng ly rượu.

“Chưa bắt đầu mời rượu mà, đừng vội.”

1

Một tuần trước, tôi phát hiện những đoạn chat này.

Hôm đó điện thoại Trần  để quên ở nhà sạc pin, đúng lúc  chuông reo.

Ghi chú là “Kỹ  Vương”.

Tôi tưởng là công việc, nên nghe máy.

“Chồng ơi, tối nay anh còn tới không?”

 giọng phụ nữ.

Tôi sững người ba giây.

“Nhầm máy rồi nhỉ.”

Đối phương cười: “Không nhầm đâu, điện thoại của Trần Vũ mà.”

 ta cúp máy.

Tôi mở WeChat của anh ta.

Đoạn chat với “Kỹ  Vương” đã bị xóa sạch.

Nhưng lịch sử chuyển khoản thì không xóa được.

Từ tháng 10 năm 2023, anh ta chuyển tiền cho người đó 53 lần.

Ít nhất 800, nhiều nhất 5000.

Tôi tính thử.

120 nghìn.

Chúng tôi yêu nhau 3 năm, anh nói phải tiết kiệm tiền cưới vợ, mỗi tháng chỉ cho tôi 1000 tiền sinh hoạt.

Giờ tôi đã hiểu.

Anh thật sự đang tiết kiệm tiền.

Cho người khác.

Tôi ngồi trên sofa, tay run bần bật.

Tối hôm đó anh về, vừa bước vào nhà đã kêu đói.

“Hôm nay tăng ca, mệt chết đi được.”

Tôi nhìn anh.

“Dự án của Kỹ sư Vương xong chưa?”

Anh hơi khựng lại.

“Sắp rồi, tuần sau nghiệm thu.”

“Vậy thì tốt.” Tôi cười nhẹ. “Tuần sau diễn tập đám cưới rồi.”

Anh thở phào: “Anh biết rồi, chuẩn bị xong hết cả rồi.”

Tôi gật đầu.

Không vạch trần.

Vì điều tôi muốn không phải là một câu ‘Xin lỗi’.

2.

Hôm sau, tôi xin nghỉ phép năm.

Nói là để chuẩn bị hôn lễ, công ty phê duyệt cho một tuần.

Thực tế, tôi đang điều tra anh ta.

Tôi đăng nhập vào  đĩa đám mây chung của chúng tôi – đó là do anh ta đề nghị, nói rằng “yêu nhau thì phải chia sẻ mọi thứ”.

Anh ta có lẽ quên mất,  đĩa này có thể xem lịch sử đã xóa.

Tôi mất cả một ngày, khôi phục toàn bộ ảnh đã bị xóa.

Lịch sử mở phòng, 47 lần.

Toàn bộ đều là khách sạn Shangri-La, toàn là phòng 307.

Người phụ nữ trong ảnh khoảng 25 tuổi, tóc dài, cười  lúm đồng tiền.

Có một tấm cô ta đeo chiếc vòng cổ tôi chưa từng thấy – Cartier, giá niêm yết trên trang chính hãng là 32.000.

Tôi nhớ sinh nhật năm ngoái, anh ta tặng tôi một chiếc vòng Swarovski, nói rằng “chiếc này hợp với khí chất của em hơn”.

Chiếc vòng đó giá 1.200 tệ.

Tôi ngồi trước máy tính, xem từng tấm từng tấm.

Không khóc.

Chỉ thấy buồn nôn.

Tôi mở lịch sử giao dịch Alipay của anh ta.

Ngày 17 tháng 10 năm 2023, khách sạn Shangri-La, 1.680 tệ.

Cùng ngày hôm đó, chuyển cho “Kỹ  Vương” 3.000 tệ, ghi chú: “Mua cái em thích.”

Ngày 23 tháng 11 năm 2023, tôi nói muốn ăn đồ Nhật, anh ta bảo đắt quá.

Cùng ngày hôm đó, chuyển cho “Kỹ sư Vương” 5.000 tệ, ghi chú: “Chúc mừng sinh nhật, bảo bối.”

Sinh nhật tôi là ngày 20 tháng 11.

Anh ta tặng tôi chiếc vòng 1.200 tệ, nói rằng “vượt ngân sách rồi”.

Ba ngày sau, anh ta chuyển cho cô ta 5.000.

Tôi chụp màn hình, lưu trữ, sắp xếp.

Mất đúng hai ngày.

Cuối cùng tôi tạo một thư mục, đặt tên là “Bất ngờ ngày cưới”.

3.

Ngày thứ ba, tôi đi gặp người tổ chức tiệc cưới.

“Cô Lâm, cô muốn đổi kế hoạch à?” Tiểu Diệp hơi bất ngờ.

“Không đổi, chỉ là muốn xác nhận thiết bị trình chiếu.”

“Cô yên tâm, chúng tôi dùng thiết bị chuyên nghiệp của khách sạn, màn hình lớn HD, hiệu ứng rất tốt.”

Tôi gật đầu: “Vậy tôi có thể tự chuẩn bị USB không? Video hồi ức tình yêu, tôi muốn tự tay làm.”

“Dĩ nhiên  được!” Tiểu Diệp rất vui, “Vậy sẽ có nhiều tâm ý hơn.”

 ấy không biết, tôi chuẩn bị không phải  hồi ức tình yêu.

Mà  bia mộ tình yêu.

Trên đường về, Trần Vũ gọi điện tới.

“Hiểu Hiểu, tối nay anh chắc không về được, phải tiếp khách hàng.”

Tôi nhìn đồng hồ, bảy giờ tối.

“Được, giữ gìn sức khỏe.”

“Em là người hiểu anh nhất.” Giọng anh ta rất dịu dàng, “Cưới xong rồi, ngày nào anh cũng bên em.”

Tôi cúp máy.

Mở định vị thời gian thực anh ta chia sẻ – cũng là do anh ta chủ động mở, nói rằng “để em yên tâm”.

Anh ta đang  khách sạn Shangri-La.

Thẻ phòng 307, vừa quẹt ngày hôm qua.

Tôi cười.

Đúng là hiểu anh thật.

Hiểu đến mức biết mỗi lần anh nói “tăng ca”, thật ra là đi mở phòng.

Hiểu đến mức mỗi lần anh nói “tiếp khách”, thật ra  ở bên cô ta.

Hiểu đến mức biết từng câu “anh yêu em” của anh, đều là nói dối.

Tối hôm đó, mẹ tôi gọi điện.

“Hiểu Hiểu, chuyện tiền sính lễ, ba con nói rồi, 140.000 chúng ta lo.”

Tôi khựng lại: “Mẹ, không cần nhiều vậy đâu.”

“Cưới xin là chuyện lớn, không thể để con chịu thiệt. Ba con mấy năm nay tiết kiệm là để chuẩn bị cho con.”

Giọng mẹ tôi hơi nghẹn ngào, “Nhà mình chỉ có một đứa con gái là con.”

Tôi cầm điện thoại, hồi lâu không nói nổi.

140.000.

Ba mẹ tôi dành dụm bao nhiêu năm.

Còn Trần Vũ, đã chuyển cho người đàn bà kia 120.000.

“Mẹ, con biết rồi.”

Tôi cúp máy, nước mắt rơi xuống.

Không phải  đau lòng.

Mà  phẫn nộ.

Anh ta lấy  cách gì.

Lấy tư cách gì dùng tiền máu và nước mắt của ba mẹ tôi, để nuôi bồ nhí.

Lấy tư cách  khiến tôi trở thành trò cười trước mặt 250 khách mời.

Tôi không khóc nữa.

Lau khô nước mắt, mở máy tính, bắt đầu làm PPT “Bất ngờ ngày cưới”.

4.

Ngày thứ tư, mẹ chồng tương lai tới.

Bà mang theo một đống đồ, nói là dùng cho nhà tân hôn.

“Hiểu Hiểu à, con phải thông cảm cho Trần Vũ, nó áp lực công việc lớn lắm.”

Tôi đang gấp quần áo, tay khựng lại.

“Con biết mà, dì ơi.”

“Sau khi cưới rồi, phụ nữ nên lấy gia đình làm trọng.” Bà tiếp tục, “Đừng có ra ngoài lăn lộn, ở nhà chăm sóc Trần Vũ cho tốt.”

Tôi ngẩng đầu nhìn bà.

“Nhưng  ơi, lương con mỗi tháng 15.000, Trần  12.000.”

Sắc mặt bà hơi cứng lại: “Thì sao? Con gái  kiếm nhiều tiền vậy để làm gì?”

Tôi cười.

“Dì nói đúng.”

Bà hài lòng gật đầu, lại nói: “À đúng rồi, Trần Vũ nói với dì, đám cưới nhà con lo 140.000, nhà  cũng lo 140.000, như vậy là công bằng.”

“Ừm.”

“Nhưng Hiểu Hiểu à, con cũng biết điều kiện nhà dì, số tiền 140.000 này là tiền dưỡng già của dì với ba nó.”

Tôi nhìn bà.

“Vậy nên?”

“Nên sau khi cưới,  thể chúng ta sẽ ở chung với hai đứa. Mong con thông cảm.”

Bà nói như điều hiển nhiên.

Tôi đặt quần áo xuống: “Dì ơi, tụi con mua nhà hai phòng một phòng khách.”

“Vậy thì để Trần Vũ ngủ phòng khách, con ngủ với  ở phòng chính.”

“……”

“Hoặc là con với Trần Vũ ngủ chen nhau,  với ba nó ngủ phòng chính cũng được.”

Tôi hít sâu một hơi.

“Con sẽ suy nghĩ.”

Sau khi bà về, tôi nhắn tin cho Trần Vũ.

“Mẹ anh nói muốn ở chung với chúng ta.”

Anh ta trả lời liền: “Hiểu Hiểu, em thông cảm đi, ba mẹ anh chỉ có mình anh.”

Tôi gõ: “Ba mẹ em cũng chỉ  mình em.”

Anh ta gửi một biểu cảm “ôm ôm”: “Cưới xong rồi tính, giờ đừng nghĩ mấy chuyện này. Hôn lễ mới là quan trọng nhất.”

Tôi cười.

Đúng vậy.

Hôn lễ mới  quan trọng nhất.

Đặc biệt  cái “bất ngờ” tôi chuẩn bị.

Chiều hôm đó, mẹ tôi lại gọi.

“Hiểu Hiểu, con thật sự suy nghĩ kỹ chưa? Lấy Trần Vũ, con sẽ không hối hận?”

Tôi im lặng vài giây.

“Mẹ, mẹ tin con không?”

“Tin.”

“Vậy mẹ cứ chờ tới ngày cưới, xem con biểu diễn.”

Mẹ tôi sững người: “Biểu diễn  cơ?”

“Lúc đó mẹ sẽ biết.” Tôi dừng lại một chút, “Có thể sẽ hơi… mạnh một chút. Nhưng con đảm bảo, số tiền 140.000 đó, sẽ không bị rơi vào tay kẻ không đáng.”

Mẹ tôi hình như đoán được điều gì.

“Hiểu Hiểu, con phát hiện chuyện gì rồi à?”

“Ừ.”

“Cần mẹ giúp gì không?”

Tôi thấy sống mũi cay cay.

“Không cần làm gì cả, tới lúc đó nhìn  được.”

Mẹ tôi nói: “Được. Mẹ tin con.”

Tắt máy, tôi nhìn những ảnh chụp màn hình trong điện thoại.

120.000 chuyển khoản.

47 lần mở phòng.

Vòng cổ 32.000.

Còn có tin nhắn “Vợ à anh đang họp, chút nữa nhắn lại em” và 20 phút sau đó  “Bé yêu, tới khách sạn chưa?”.

Tôi cắm USB vào máy tính, chép file PPT vào.

Đặt tên: “Hồi ức tình yêu của cô dâu chú rể”.

5.

Ngày trước hôn lễ.

Trần Vũ nói muốn đi gặp anh em, tiệc độc thân.

“Ngày mai đã kết hôn rồi, tối nay để anh với mấy thằng bạn điên lần cuối.”

Tôi gật đầu: “Đi đi.”

Anh hôn tôi một cái: “Vẫn  em tốt nhất.”

Sau khi anh đi, tôi mở định vị.

Anh ta ở khách sạn Shangri-La.

Lại là phòng 307.

Tôi tắt điện thoại, bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Váy cưới treo trong tủ quần áo, màu trắng, rất đẹp.

Lúc tôi thử váy, mẹ chồng nói: “Đắt thế này, hơn ba vạn, quá lãng phí.”

Đó  tôi tự mua.

Dùng số tiền tôi tích cóp suốt hai năm.

Tôi vuốt nhẹ lớp ren trên váy cưới, đột nhiên bật cười.

Ngày mai, tôi sẽ mặc nó.

Đứng trước 250 vị khách.

Tự tay xé nát trò lừa dối này.

Đêm đó, tôi không ngủ.

Ngồi trong phòng khách, nhìn những bức ảnh chụp chung của chúng tôi.

Ba năm trước, lúc anh theo đuổi tôi, anh nói: “Lâm Hiểu, đời này anh chỉ xác định em.”

Hai năm trước, lúc anh cầu hôn, anh nói: “Anh sẽ khiến em trở thành cô dâu hạnh phúc nhất.”

Một năm trước, lúc anh bắt đầu ngoại tình, anh vẫn còn nói với tôi: “Hiểu Hiểu, anh yêu em.”

Tôi úp khung ảnh xuống bàn.

Tình yêu thứ này, thật châm biếm.

Thứ bạn cho là chân tâm, chẳng qua là diễn xuất của anh ta quá giỏi.

Thứ bạn cho  tương lai, chẳng qua là bạn chỉ là lốp dự phòng của anh ta.

Ba giờ sáng, Trần  về.

Cả người nồng mùi rượu, ôm tôi nói: “Vợ à, ngày mai chúng ta kết hôn rồi.”

Tôi ngửi thấy mùi nước hoa trên người anh ta.

Không phải nước hoa nam.

 Dior J’adore.

Loại mà người phụ nữ đó dùng.

Tôi từng thấy trong ảnh trên vòng bạn bè của  ta.

“Ừ, sắp kết hôn rồi.”

Tôi vỗ lưng anh ta.

Ngủ đi.

Ngày mai, sẽ khiến anh “khắc cốt ghi tâm”.

6.

Ngày diễn ra hôn lễ.

Sáu giờ sáng, thợ trang điểm đã tới.

Tôi ngồi trước gương, nhìn cô ấy vẽ lông mày cho tôi.

“Cô dâu, hôm nay chị bình tĩnh thật đó, không căng thẳng sao?”

Tôi cười nhẹ: “Căng thẳng cái gì? Thứ nên đến rồi cũng sẽ đến.”

“Cũng đúng, gả cho tình yêu thì chẳng có  phải căng thẳng.”

Tình yêu.

Hai chữ này, bây giờ nghe như một trò cười.

Trang điểm xong, mặc váy cưới, tôi soi gương.

Rất đẹp.

Đẹp đến mức chính tôi cũng thấy xót.

Một bản thân đẹp như vậy, suýt nữa thì rơi vào tay rác rưởi.

Mẹ tôi bước vào, nhìn tôi mà đỏ hoe mắt.

“Con gái mẹ, lớn rồi.”

Tôi nắm tay bà: “Mẹ, lát nữa  thể sẽ hơi loạn một chút, mẹ đừng lo.”

Mẹ tôi sững người một chút, rồi gật đầu.

“Mẹ biết. Con làm gì mẹ cũng ủng hộ.”

Tôi hít sâu một hơi.

“Con cảm ơn mẹ.”

Mười giờ, xe hoa tới.

Trần Vũ mặc vest đứng dưới lầu, cười rạng rỡ.

“Vợ à, anh tới đón em.”

Tôi khoác tay ba tôi, đi xuống lầu.

Ba tôi ghé tai tôi nói nhỏ: “Hiểu Hiểu, vẫn còn kịp.”

Tôi lắc đầu.

“Ba, tin con.”

Trên đường xe hoa chạy tới khách sạn, Trần Vũ nắm tay tôi.

“Hiểu Hiểu, anh sẽ khiến em hạnh phúc.”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Em cũng sẽ khiến anh ‘hạnh phúc’.”

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 1 - HỒI ỨC TÌNH YÊU CỦA CHÚ RỂ | uTruyện