Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

“Chị với cháu cứ ngủ đi. Ở đây Tinh Tinh mà biết sẽ không vui.”

Nói xong, anh đóng sầm cửa lại.

Nhìn bóng lưng anh, ánh mắt chị dâu đầy oán giận, quay sang véo mạnh tay đứa nhỏ.

“Vô dụng! Một người đàn ông cũng không giữ được, tao nuôi mày để làm gì!”

Đứa nhỏ sợ hãi run rẩy, không dám khóc, chỉ biết lí nhí xin lỗi:

“Mẹ đừng đánh con… con hứa lần sau sẽ giữ chân ba lại.”

Chị dâu hừ lạnh, cuối cùng mới buông tay.

Cô ta cầm điện thoại, miệng không ngừng lẩm bẩm:

“Lại là Tinh Tinh… sao mày không chết đi cho rồi!”

Nói xong, cô ta gửi cho tôi một tấm ảnh, sau đó tức giận ném điện thoại lên giường.

Máy bay hạ cánh, bố mẹ đến đón tôi về nhà.

Nằm trên chiếc giường rộng rãi trong phòng, tôi thoải mái thở dài một hơi.

Điện thoại rung lên, là tin nhắn từ chị dâu.

Bức ảnh là ba người: cô ta, Mạnh Vân và đứa cháu cùng nằm trên một chiếc giường.

Cô ta còn kèm theo dòng chữ:

“Cảm ơn bộ ga giường của em, ngủ rất ngon.”

Tôi nhìn chằm chằm vào tấm ảnh đó, đầu óc không ngừng tưởng tượng bọn họ sẽ làm gì…

Nhưng càng nghĩ càng buồn nôn.

Mạnh Vân đúng là giả tạo, chăm sóc người ta tới tận… giường luôn rồi.

Trong lòng nghẹn đắng, tôi lập tức chặn số và xóa tin nhắn của chị ta, sau đó chui vào chăn.

Thấy tôi ủ rũ, bố mẹ liền sắp xếp cho tôi đi xem mắt.

Mẹ tôi nói: “Chỉ vì con chưa gặp đủ đàn ông tốt nên mới sống chết vì một người đàn ông tồi.”

Vì vậy tôi phải gặp rất nhiều người, bận rộn với đủ kiểu buổi hẹn và tiệc tùng.

Thật bất ngờ, cuộc sống bận rộn ấy lại khiến tôi vơi đi phần nào nỗi buồn, cũng giúp tôi gặp gỡ thêm nhiều người mới.

Tôi nghĩ, có lẽ mình thật sự có thể quên được Mạnh Vân, bắt đầu lại từ đầu.

Nhưng tôi không ngờ, khi tôi đang chuẩn bị cho cuộc sống mới…

Thì ở quê nhà, Mạnh Vân đã phát điên vì tìm tôi.

Chương 5

Lúc đầu, Mạnh Vân vẫn nghĩ tôi sẽ chủ động quay về làm hòa.

Nhưng một ngày, hai ngày, rồi nhiều ngày trôi qua… vẫn không có chút tin tức gì từ tôi.

Anh ta bắt đầu sốt ruột, vội vàng nhắn tin cho tôi — lúc ấy mới phát hiện, từ sau khi tôi chặn anh, tôi chưa từng gỡ chặn.

“Chu Tinh, em đúng là càng ngày càng bướng. Chờ em về, anh nhất định sẽ ‘xử’ em tử tế.”

Nhưng dù anh ta dùng đủ mọi mối quan hệ, lật tung cả thành phố lên… vẫn không tìm được tôi.

Khoảnh khắc đó, anh ta cuối cùng cũng hoảng rồi.

Anh ta bắt đầu tin rằng — lời tôi nói “sẽ rời đi”, không phải trò đùa.

Mạnh Vân sai người đi tìm tôi, còn bản thân thì co rúm trong căn nhà, mượn rượu giải sầu.

Căn nhà tân hôn này là hai chúng tôi cùng nhau chăm chút từng chút một, đâu đâu cũng có dấu vết của tôi.

Chiếc sofa trong phòng khách là do hai người cùng chọn.

Tôi muốn ghế thật êm để tiện nằm xem phim.

Mạnh Vân ghé tai tôi thì thầm: “Quan trọng là phải to.”

To?

Tôi ngẩn ra một lúc, đến khi bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của anh ta mới đỏ mặt hiểu ra.

Nhưng bây giờ, tất cả đồ vật vẫn còn, chỉ là không còn nữ chủ nhân quay về nữa.

Mạnh Vân uống say mèm, nằm trên sofa, miệng vẫn gọi tên tôi trong vô thức.

Chị dâu giấu đi sự ghen tị, giả vờ dịu dàng bước lại gần.

“Tinh Tinh… Tinh Tinh…”

Nhìn bàn tay anh đang loạng choạng vươn ra, chị ta len lén đặt tay mình vào đó.

Quả nhiên, Mạnh Vân ôm chặt lấy chị ta.

Cứ thế, hai người quấn lấy nhau lên tận giường ngủ.

Sáng hôm sau, Mạnh Vân giật mình tỉnh dậy, quay sang nhìn thấy chị dâu bên cạnh.

“Sao chị lại nằm ở đây? An An đâu?”

Chị dâu ngượng ngùng nói:

“Tối qua anh say, cứ nắm lấy em không buông, em cũng không biết làm sao…”

Chị ta tưởng Mạnh Vân sẽ như trước, giả vờ không biết gì.

Không ngờ anh ta lại lạnh mặt ngay lập tức.

“Chị dâu, em đã hứa với anh trai là sẽ chăm sóc chị, và em sẽ làm vậy. Nhưng về sau… xin đừng như thế này nữa.”

Nói xong, anh quay người bỏ đi, không để lại cho chị ta dù chỉ một lời giải thích.

Đứa cháu đứng ở cửa, như mọi khi, chạy tới ôm lấy chân anh.

“Ba ơi, ba với mẹ ở trong phòng… là đang sinh em bé cho con à?”

Mạnh Vân đẩy nó ra, mặt lạnh tanh.

“An An, không cần biết ai dạy con mấy lời đó, nhưng nhớ cho kỹ.”

“Chú chỉ sinh con gái với dì Tinh Tinh của con thôi.”

Nói rồi, anh bước đi, nhưng đi được vài bước lại quay đầu lại nói:

“À, từ giờ đừng gọi chú là ba nữa, dễ gây hiểu lầm.”

Cánh cửa đóng sầm lại, cả căn nhà rơi vào tĩnh lặng.

Chị dâu nhìn đứa trẻ, mặt tức giận đến mức vặn vẹo.

Đứa nhỏ run cầm cập:

“Mẹ ơi, con làm theo lời mẹ dặn rồi, mẹ đừng đánh con…”

“Lại đây!”

Chị ta nghiến răng, bóp mạnh vào đùi non của đứa trẻ, giọng đầy hằn học:

“Con tiện nhân Chu Tinh… mày cứ dai như đỉa!”

Đứa trẻ đau đến trắng bệch mặt, nhưng không dám kêu thành tiếng, chỉ biết thầm cầu mong Mạnh Vân mau trở về.

Vì mỗi khi Mạnh Vân ở nhà, chị dâu lại trở thành một người mẹ hiền từ.

Không đánh chửi, còn ôm nó vào lòng dịu dàng vỗ về.

Đáng tiếc, Mạnh Vân mấy ngày liền không quay về.

Chị dâu gọi thế nào anh cũng không thèm bắt máy.

Anh ta vẫn đang điên cuồng tìm tôi, tra khắp nơi cuối cùng cũng xác định được — tôi đã sang nước ngoài, về nhà bố mẹ.

Ngay lập tức, Mạnh Vân đặt vé máy bay, chuẩn bị đuổi theo.

Khi thu dọn hành lý về nhà, đứa cháu níu tay anh, nước mắt lưng tròng:

“Ba đừng đi mà…”

“Ngoan, chú sẽ gửi tiền đúng hạn, hai mẹ con cứ ở lại đây.”

Nói xong, không quay đầu lại, anh đi thẳng.

Lúc này, tôi đang ăn tối, đối diện là người theo đuổi tôi — An Uyên.

Thấy anh ấy đang vật lộn với miếng bít tết và cây nĩa, tôi không nhịn được bật cười, rồi vội che miệng lại.

An Uyên liếc tôi bất lực:

“Muốn cười thì cứ cười.”

Dù là thiếu gia nhà tài phiệt, nhưng vì được nuôi thả từ bé ở trong nước, nên hoàn toàn không quan tâm tới mấy quy tắc bàn ăn kiểu Âu.

Mà thật ra, với độ giàu có như anh ta, mấy chuyện hình thức đó vốn chẳng cần thiết.

Tôi rút cái nĩa trong tay anh, quăng sang một bên, gọi phục vụ mang đũa đến.

“Tôi là người trả tiền, muốn ăn kiểu gì là quyền của tôi.”

An Uyên bật cười.

“Khí thế dữ ha. Tưởng em định mua luôn cái nhà hàng này chứ.”

Tôi liếc anh một cái.

“Nếu có mua thì cũng phải là nhà hàng nào ngon. Chỗ này ăn dở tệ.”

Nói thật, sống ở nước ngoài lâu rồi, điều tôi nhớ nhất vẫn là đồ ăn Trung và mấy quán ven đường.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử