Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Chỉ lặng lẽ xuất hiện mỗi khi tôi cần.

Tôi mỉm cười.

Đưa tay về phía anh.

“Được.”

Cố Cảnh Thâm khẽ cười.

Nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của tôi.

Đúng lúc ấy.

Một cơn gió xuân thổi qua.

Hàng nghìn bông hướng dương đồng loạt nghiêng mình về phía ánh mặt trời.

Một tháng sau.

Hôn lễ của chúng tôi diễn ra rất đơn giản.

Không có truyền thông.

Không có phô trương.

Chỉ có người thân và bạn bè.

Cha tôi nắm tay tôi bước vào lễ đường.

Khóe mắt ông đỏ hoe.

Lần này.

Ông cười.

“Mẹ con mà nhìn thấy.”

“Chắc chắn sẽ rất vui.”

Tôi ngẩng đầu.

Nhìn bầu trời xanh ngoài khung cửa.

Khẽ mỉm cười.

Con gái của mẹ.

Cuối cùng.

Đã tìm được người thật lòng trân trọng mình.

Nghe nói.

Về sau.

Tần Dịch không kết hôn.

Mỗi năm đến ngày giỗ mẹ tôi.

Anh đều lặng lẽ đặt một bó bách hợp trắng trước mộ.

Không ký tên.

Cũng không ở lại.

Có người hỏi anh.

“Anh có hối hận không?”

Anh chỉ nhìn về phía xa.

Nhẹ nhàng đáp.

“Điều đáng tiếc nhất đời tôi.”

“Không phải mất đi một cuộc hôn nhân.”

“Mà là…”

“Khi cô ấy còn yêu tôi.”

“Tôi lại không biết trân trọng.”

Có những người.

Xuất hiện để dạy ta cách yêu.

Có những người.

Rời đi để dạy ta trưởng thành.

Còn người thật sự thuộc về ta.

Sẽ không để ta phải đứng một mình giữa đám đông.

Lại càng không để ta đánh đổi lòng tự trọng.

Để đổi lấy tình yêu.

Ngoại Truyện – Hoa Hướng Dương Luôn Nở Về Phía Mặt Trời

Ba năm sau.

Một buổi sáng đầu hạ.

Ánh nắng xuyên qua khung cửa kính, rơi xuống phòng khách ngập tràn mùi cà phê.

Tôi vừa đặt tập tài liệu xuống bàn thì phía sau vang lên tiếng bước chân.

Một đôi tay nhẹ nhàng vòng qua eo.

“Lại làm việc sớm vậy?”

Tôi bật cười.

“Cố tổng cũng biết ghen với công việc sao?”

Cố Cảnh Thâm khẽ tựa cằm lên vai tôi.

“Không phải ghen.”

“Chỉ là muốn vợ nghỉ ngơi nhiều hơn.”

Ba năm kết hôn.

Anh vẫn dịu dàng như ngày đầu.

Không có những lời hứa hẹn khoa trương.

Cũng chẳng bao giờ bắt tôi từ bỏ sự nghiệp.

Mỗi khi tôi bận.

Anh sẽ tự mình xuống bếp.

Mỗi khi tôi tăng ca.

Anh luôn là người đến đón.

Anh chưa từng nói sẽ che chở tôi cả đời.

Nhưng lại âm thầm làm điều đó mỗi ngày.

Buổi chiều.

Tôi cùng anh đến cô nhi viện mang đồ quyên góp.

Đây là dự án từ thiện hai chúng tôi cùng thực hiện sau khi kết hôn.

Một bé gái khoảng sáu tuổi ôm bó hoa chạy tới.

“Cô Mộc.”

“À không.”

“Cô Cố.”

Con bé cười ngượng ngùng.

Tôi xoa đầu nó.

“Gọi cô Thanh cũng được.”

Con bé đưa bó hoa hướng dương cho tôi.

“Cô xinh như hoa.”

Tôi bật cười.

Nhận lấy bó hoa.

Khóe mắt bỗng đỏ lên.

Ngày trước.

Tôi từng nghĩ.

Cuộc đời mình sẽ mãi dừng lại ở buổi trưa hôm ấy.

Bốn tiếng đứng giữa quảng trường.

Bốn tiếng bị cả thành phố cười nhạo.

Không ngờ.

Cuối cùng.

Tất cả lại trở thành quá khứ.

Cùng thời điểm ấy.

Nghĩa trang phía Tây Bắc Thành.

Một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng lặng lẽ đặt xuống trước bia mộ một bó bách hợp.

Vẫn như mọi năm.

Không để lại tên.

Không nói một lời.

Chỉ đứng yên rất lâu.

Người quản trang già đi tới.

“Cậu lại đến à.”

Tần Dịch khẽ gật đầu.

“Vâng.”

“Cậu biết không.”

“Có lần cô Mộc từng nói.”

“Nếu sau này lấy chồng.”

“Sẽ thường xuyên đưa mẹ đến ngắm hoa.”

Ông lão vừa quét lá vừa cười.

“Đáng tiếc.”

“Con bé đã tìm được người đi cùng rồi.”

Tần Dịch nhìn về phía bầu trời.

Khóe môi khẽ cong lên.

“Như vậy…”

“Rất tốt.”

Anh quay người rời đi.

Bóng lưng không còn vẻ kiêu ngạo của vị tổng tài năm nào.

Chỉ còn lại một người đàn ông học được cách chấp nhận.

Tần thị.

Sau nhiều năm cải tổ.

Cuối cùng cũng dần ổn định.

Tần Dịch không còn mở rộng tập đoàn bằng mọi giá.

Anh dành nhiều tiền hơn cho quỹ học bổng và các chương trình hỗ trợ sinh viên.

Có phóng viên từng hỏi.

“Điều gì khiến anh thay đổi?”

Anh nhìn về phía cửa sổ.

Lặng im rất lâu.

Rồi mới đáp.

“Một người.”

“Dạy tôi.”

“Rằng tôn trọng còn quan trọng hơn chiến thắng.”

Một tuần sau.

Cha tôi tổ chức tiệc sinh nhật.

Trong bữa cơm.

Ông nhìn Cố Cảnh Thâm gắp thức ăn cho tôi.

Khóe mắt ánh lên ý cười.

“Nếu mẹ con còn sống.”

“Chắc bà ấy sẽ rất yên tâm.”

Tôi khẽ nắm lấy tay bố.

“Bố.”

“Cảm ơn bố.”

Ông ngạc nhiên.

“Cảm ơn bố chuyện gì?”

“Cảm ơn vì ngày đó.”

“Bố đã đứng về phía con.”

“Nếu không.”

“Có lẽ con vẫn chưa đủ dũng khí.”

Ông bật cười.

Người đàn ông từng mạnh mẽ nhất Bắc Thành.

Giờ đây mái tóc đã điểm bạc.

Ông nhẹ nhàng nói.

“Con là con gái của bố.”

“Dù đúng hay sai.”

“Bố cũng sẽ luôn đứng sau con.”

Nghe vậy.

Tôi không kìm được mà ôm lấy ông.

Đã rất nhiều năm.

Tôi mới cảm nhận được sự bình yên giản dị như thế.

Tối hôm ấy.

Tôi cùng Cố Cảnh Thâm tản bộ trong vườn.

Anh nắm lấy tay tôi.

“Em có hối hận không?”

“Hối hận điều gì?”

“Hối hận vì đã gặp anh muộn.”

Tôi bật cười.

“Không.”

“Nếu gặp anh sớm hơn.”

“Có lẽ em sẽ không biết.”

“Thế nào là người thật lòng yêu mình.”

Anh dừng bước.

Nhìn tôi rất lâu.

Rồi nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng.

“Thanh Thanh.”

“Phần đời còn lại.”

“Chúng ta cùng nhau đi.”

Tôi tựa đầu lên vai anh.

Mỉm cười gật đầu.

“Được.”

Xa xa.

Biển hoa hướng dương vẫn rực rỡ dưới ánh chiều.

Bỗng nhiên tôi hiểu.

Con người cũng giống như những bông hoa ấy.

Dù từng trải qua giông bão.

Chỉ cần không từ bỏ ánh sáng.

Cuối cùng.

Vẫn sẽ nở rực rỡ vào ngày thuộc về mình.

Hết.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử