Trang chủ/Huyễn Giới Hoàng Hôn/Chương 13: Mưu Đồ Phủ Thẩm
Huyễn Giới Hoàng Hôn

Chương 13: Mưu Đồ Phủ Thẩm

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Dịch Phong dìu Dạ Nhi ra khỏi Huyễn Cốc, ánh sáng nhạt dần tan biến, trả họ về với thực tại giá lạnh của đêm Đại Ninh. Bóng tối lặng thinh phủ lên hai thân ảnh lảo đảo. Dịch Phong siết chặt lấy bàn tay Dạ Nhi, không nói một lời, chỉ truyền cho nàng chút hơi ấm còn sót lại trong lồng ngực. Dạ Nhi khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn còn sót lại sắc tím nhàn nhạt, hơi thở mỏng manh nhưng ý chí lại cháy bừng.

Trên con đường nhỏ dẫn về phủ Thẩm, gió lùa qua những rặng liễu, lá khô xào xạc dưới gót chân. Dịch Phong vừa đi vừa ngầm quan sát sắc mặt Dạ Nhi. Nàng cố giữ dáng vẻ bình thản, nhưng mỗi bước chân đều nặng như đeo chì. Đến khi cánh cổng phủ Thẩm hiện ra trong màn sương mờ, Dạ Nhi mới thực sự thở phào, nhưng trong lòng lại thấp thỏm bất an. Phủ Thẩm, nơi quyền lực, hiểm họa và những con mắt dò xét luôn rình rập, đâu phải chốn yên ổn nàng từng mong.

Tiếng gõ cửa vang vọng trong đêm tĩnh mịch. Một lát sau, quản gia già chạy ra, vừa nhìn thấy Dịch Phong liền cúi đầu cung kính:

— Thế tử, ngài đã trở về. Lão gia đang chờ trong thư phòng.

Dịch Phong gật đầu, giọng trầm ổn:

— Chuẩn bị phòng cho vị cô nương này. Nàng là khách quý, tạm thời ở lại phủ.

Quản gia thoáng liếc Dạ Nhi, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng chỉ dám cúi đầu nhận lệnh. Dịch Phong không nói thêm, đưa Dạ Nhi đi xuyên qua dãy hành lang dài hun hút, thẳng tới thư phòng. Dạ Nhi cảm nhận rõ từng ánh nhìn lạ lẫm, từng tiếng xì xào nho nhỏ từ các nha hoàn, sai vặt trong phủ. Nàng thầm nhủ, chỉ cần còn sống, mọi thứ đều có thể vượt qua.

Cửa thư phòng mở ra, Thẩm Trấn Quốc ngồi ngay ngắn sau án thư, ánh mắt nghiêm nghị quét qua hai người. Ông đặt bút xuống, giọng trầm đục:

— Dịch Phong, con đưa ai về phủ giữa đêm khuya thế này?

Dịch Phong cúi đầu, đáp gọn:

— Đây là Lâm Dạ Nhi, ân nhân cứu mạng của con. Gặp phải nguy hiểm trên đường, con không thể bỏ mặc.

Thẩm lão gia nheo mắt nhìn Dạ Nhi, ánh mắt như xuyên thấu mọi lớp ngụy trang. Dạ Nhi đứng thẳng, cúi đầu thi lễ:

— Vãn bối Lâm Dạ Nhi, bái kiến Thẩm lão gia.

Ông trầm ngâm hồi lâu, mới chậm rãi hỏi:

— Lâm gia ở phủ nào?

— Vãn bối là nữ nhi thứ của Lâm phủ, huyện Vân Dương.

Thẩm Trấn Quốc nhíu mày, ánh mắt không giấu nổi sự nghi hoặc. Ông gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, giọng càng trầm hơn:

— Lâm phủ Vân Dương… Hình như gần đây vừa xảy ra chuyện lớn. Thế tử, con có chắc thân phận vị cô nương này trong sạch?

Dịch Phong đáp dứt khoát:

— Nàng từng cứu con, lại bị người truy sát. Hiện giờ, con xin lấy danh dự phủ Thẩm bảo đảm cho sự an toàn của nàng.

Thẩm lão gia im lặng, ánh mắt vẫn không rời khỏi Dạ Nhi. Ông nhìn thật sâu vào đôi mắt phượng u tịch của nàng, như muốn soi thấu từng ý nghĩ.

— Lâm cô nương, thời thế nhiễu nhương, lòng người khó đoán. Phủ Thẩm không thể dung nạp người có tâm tư bất chính. Nếu ngươi thật sự chỉ muốn tìm chốn nương thân, lão phu sẽ không bạc đãi. Nhưng nếu có ý đồ khác…

Dạ Nhi ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh, giọng nói trong trẻo mà kiên định:

— Vãn bối chỉ cầu một chốn dung thân. Nếu có dã tâm, xin trời tru đất diệt.

Thẩm Trấn Quốc hơi khựng lại, rồi gật đầu, phất tay:

— Được. Người đâu, sắp xếp phòng cho Lâm cô nương ở tạm khu Thanh Hòa viện, giao cho Kỳ Anh chăm sóc. Thế tử, con qua đây.

Ông ngoắc Dịch Phong lại gần, nói nhỏ:

— Lâm gia vốn không đơn giản. Ta sẽ cho người ngầm điều tra. Ngươi phải cẩn thận, đừng để tình cảm cá nhân làm liên lụy phủ Thẩm.

Dịch Phong khẽ gật, mắt không rời Dạ Nhi. Thẩm lão gia lại nhìn nàng lần nữa, nét mặt hòa hoãn hơn trước, rồi phất tay cho lui.

Ra khỏi thư phòng, Kỳ Anh đã đứng đợi ở hành lang. Thấy Dạ Nhi, nàng mừng rỡ chạy tới, khẽ gọi:

— Tiểu thư, cuối cùng người cũng về rồi!

Dạ Nhi mỉm cười, giọng dịu dàng:

— Kỳ Anh, đêm nay ngươi hãy ở bên cạnh ta.

Kỳ Anh gật đầu lia lịa, đôi mắt tròn xoe ánh lên niềm vui khó giấu.

Dịch Phong dõi theo bóng hai người khuất sau lối rẽ, lòng bỗng dâng lên cảm giác khó tả. Hắn đứng lặng, tay siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt sâu thẳm, như đang tính toán một điều gì đó xa xăm.

Đêm phủ Thẩm yên ắng lạ thường. Kỳ Anh thu xếp một căn phòng nhỏ, sạch sẽ ở Thanh Hòa viện cho Dạ Nhi. Nàng vừa giúp Dạ Nhi thay y phục, vừa líu lo kể chuyện trong phủ. Dạ Nhi lặng lẽ nghe, lòng nặng trĩu. Nàng biết, Thẩm lão gia đã ngầm nghi ngờ, lại càng không thể sơ suất.

Khi đêm càng sâu, Kỳ Anh đã ngủ say bên giường, Dạ Nhi lặng lẽ ngồi dựa vào song cửa, ngắm trăng nhợt nhạt lẩn khuất sau tầng mây. Trong đầu nàng, những hình ảnh hỗn loạn của trận chiến ở Huyễn Cốc, ánh mắt sắc lạnh của Vệ Vô Ưu, và câu nói cuối cùng của Dịch Phong cứ chập chờn không dứt.

Bỗng một luồng khí lạnh nhẹ thoảng qua. Dạ Nhi rùng mình, cảm giác như có ai đó đang quan sát. Nàng đặt tay lên cổ tay, vết bớt trăng khuyết âm ấm dưới lớp tay áo. Đột nhiên, ngoài vườn vang lên tiếng bước chân nhẹ tựa hơi gió.

Cửa sổ khẽ rung, rồi một bóng trắng lướt vào, không một tiếng động. Dạ Nhi giật mình, ánh mắt xoáy sâu vào kẻ lạ mặt.

Người ấy vận áo dài trắng, mái tóc bạc xõa xuống vai, làn da nhợt nhạt dưới ánh trăng. Đôi mắt màu hổ phách lóe lên tia sáng kỳ dị. Không khí quanh người mang theo hơi lạnh lẫn mùi dã thú.

Dạ Nhi nhận ra ngay: Bạch Lộ, kẻ được mệnh danh là đại tổng quản bí tộc sói, cũng là cánh tay phải của thế lực bóng tối trong phủ Thẩm.

Bạch Lộ lặng lẽ nhìn nàng, khóe môi thoáng nhếch lên, giọng nói trầm đục vang lên trong căn phòng yên tĩnh:

— Lâm Dạ Nhi, ngươi quả nhiên không giống những kẻ yếu đuối ngoài kia.

Dạ Nhi không hoảng loạn, chỉ khẽ nhíu mày:

— Ngươi là ai? Vào phòng ta lúc nửa đêm, muốn gì?

Bạch Lộ cười khẩy, nụ cười lạnh lẽo như băng giá:

— Ta chỉ muốn xem, chủ nhân tương lai của huyễn giới có gì đặc biệt. Ngươi nghĩ mình đã an toàn khi vào phủ Thẩm sao?

Dạ Nhi không đáp. Bạch Lộ tiến lại gần, hơi thở lạnh như sương đọng trên da nàng:

— Nếu ta muốn, ngươi sẽ không bao giờ tỉnh lại trong đêm nay.

Dạ Nhi nhìn thẳng vào đôi mắt hổ phách, ánh mắt không gợn sợ hãi. Nàng cảm nhận một luồng khí quái dị từ Bạch Lộ, như từng sợi tơ vô hình lặng lẽ quấn lấy ý thức. Không khí đặc quánh, ánh trăng ngoài cửa chợt nhạt màu, mọi vật như mờ đi.

Nàng chợt hiểu: đây không phải uy h**p thông thường. Bạch Lộ đang thi triển cạm bẫy mê hoặc tâm trí—một loại tà thuật của sói hóa hình, có thể khiến đối phương chìm vào ảo giác, đánh mất bản thân.

Dạ Nhi nhắm mắt, tập trung tinh thần, ngưng tụ ý niệm. Từ không gian tùy thân, một luồng linh khí dịu nhẹ tỏa ra, quấn lấy tâm trí nàng như tấm màn bảo hộ.

Tiếng Bạch Lộ vang lên mơ hồ bên tai:

— Ngươi thấy gì trong lòng mình, Lâm Dạ Nhi? Sợ hãi, khát vọng, hay là d*c v*ng báo thù?

Không gian bỗng biến đổi, Dạ Nhi choáng váng. Nàng thấy mình đứng giữa Lâm phủ, mẹ kế và tỷ tỷ cười nhạo, phụ thân quay lưng lạnh nhạt. Tiếng cười chói tai, ánh mắt khinh miệt, những ngón tay sắc nhọn chĩa vào nàng.

Một giọng nói rỉ rả bên tai: “Ngươi mãi mãi chỉ là con rối, không ai cần đến. Ngươi không xứng sống trên đời.”

Dạ Nhi cắn răng, tay bấu chặt vào vết bớt trăng khuyết. Linh khí trong Huyễn Cốc dâng lên, chống lại bóng tối bủa vây. Nàng gằn giọng trong ý niệm:

— Ta không phải con rối. Ta sống là vì bản thân, không cần ai định đoạt.

Cảnh vật chợt xoay chuyển, nàng thấy mình trong rừng sâu, phía trước là Dịch Phong với đôi mắt sói rực lửa, phía sau là biển máu, xác người chồng chất. Dịch Phong giơ kiếm về phía nàng, giọng lạnh như băng:

— Ngươi là tai họa, là mầm họa của nhân gian. Ngươi chỉ mang đến hủy diệt.

Dạ Nhi run rẩy, nhưng lại nhìn thẳng vào ánh mắt ấy, kiên quyết đáp:

— Nếu số mệnh đã an bài, ta cũng không khuất phục. Ta sẽ dùng chính đôi tay này để viết lại vận mệnh.

Tiếng cười lạnh của Bạch Lộ vang vọng trong không gian ảo ảnh:

— Ngươi mạnh hơn ta tưởng. Nhưng thử hỏi, ngươi có thể vượt qua chính nỗi sợ trong lòng mình không?

Trước mắt Dạ Nhi, một cánh cửa xuất hiện. Sau cánh cửa ấy, nàng thấy mẫu thân đang mỉm cười dịu dàng, vẫy gọi nàng trở về. Tiếng gọi ngọt ngào, ấm áp, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh kéo ghì tâm trí.

Dạ Nhi bước tới, bàn tay run rẩy chạm vào cánh cửa. Trong khoảnh khắc, nàng như muốn buông xuôi tất cả, trở về vòng tay mẫu thân, rũ bỏ mọi đau khổ. Nhưng ngay lúc ấy, tiếng Kỳ Anh vang lên mơ hồ như từ nơi xa xăm: “Tiểu thư… Người không được bỏ ta lại…”

Như bừng tỉnh, Dạ Nhi rút tay về, xoay người đối diện ảo ảnh. Nàng thì thầm:

— Mẫu thân, con biết người không còn trên đời. Con không thể chìm trong quá khứ. Phía trước, còn quá nhiều người cần con bảo vệ.

Cảnh vật vỡ vụn, ánh sáng tím bừng lên, đẩy lùi mọi bóng tối. Dạ Nhi mở mắt, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo, đôi mắt vẫn sắc tím nhàn nhạt.Bạch Lộ lùi lại một bước, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc. Hắn thấp giọng:

— Ngươi… hóa giải được mê thuật của ta?

Dạ Nhi mím môi, giọng lạnh lùng:

— Ta không phải kẻ dễ bị thao túng. Ngươi muốn thử, ta đáp trả.

Bạch Lộ im lặng, rồi khẽ bật cười, tiếng cười khô khốc vang lên trong đêm.

— Khá lắm. Chủ nhân chắc sẽ hài lòng với ngươi. Nhưng nhớ lấy, ở phủ Thẩm này, không phải ai cũng là bạn. Nếu không đủ mạnh, sớm muộn cũng bị nuốt chửng.

Nói rồi, hắn xoay người lướt ra ngoài cửa sổ, thân ảnh trắng bạc tan vào màn đêm.

Dạ Nhi thở dài, tay run nhẹ. Nàng biết, màn thử thách đầu tiên tại phủ Thẩm vừa trôi qua, nhưng những hiểm họa còn phía trước. Tâm trí còn chưa kịp ổn định, thì ngoài sân, tiếng bước chân dồn dập vang lên.

Kỳ Anh tỉnh giấc, cuống quýt chạy tới:

— Tiểu thư, người không sao chứ? Ta vừa thấy bóng trắng lướt qua cửa sổ…

Dạ Nhi nắm lấy tay Kỳ Anh, nhẹ giọng:

— Không sao. Ngươi ở lại bên ta, đừng rời nửa bước.

Kỳ Anh gật đầu, mắt vẫn lấm lét nhìn quanh. Dạ Nhi nhắm mắt, điều hòa hơi thở, ngầm vận dụng linh khí trong Huyễn Cốc, tự chữa thương cho mình.

Đêm phủ Thẩm lại chìm trong tĩnh lặng. Nhưng trong bóng tối, những con mắt bí ẩn vẫn dõi theo từng cử động của nàng.

Sáng hôm sau, Dạ Nhi cùng Kỳ Anh được mời vào đại sảnh dùng điểm tâm. Các thành viên phủ Thẩm đã tề tựu đông đủ. Thẩm lão gia ngồi ghế chủ vị, cạnh đó là Dịch Phong, ánh mắt lạnh nhạt như mọi khi.

Dạ Nhi điềm tĩnh hành lễ, ngồi xuống vị trí được sắp xếp. Không khí trên bàn ăn căng thẳng một cách khó hiểu. Đám nha hoàn lén nhìn nàng, thì thầm to nhỏ. Thẩm lão gia chỉ nhìn nàng chốc lát, rồi quay sang nói chuyện chính sự với Dịch Phong.

Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân nhẹ tựa gió. Một nữ tử áo trắng bước vào, làn da nhợt nhạt, mái tóc bạc như sương, đôi mắt hổ phách thản nhiên nhìn mọi người. Bạch Lộ xuất hiện giữa ban ngày, khiến không khí trên bàn ăn chợt lạnh đi vài phần.

Thẩm lão gia nhíu mày:

— Bạch tổng quản, có việc gì mà sáng sớm đã đến đại sảnh?

Bạch Lộ cúi đầu, giọng trầm đục:

— Bẩm lão gia, trong phủ vừa phát hiện có dấu hiệu lạ gần Thanh Hòa viện. Thuộc hạ lo có kẻ xâm nhập, xin lão gia cho điều tra kỹ lưỡng.

Ánh mắt hắn thoáng lướt qua Dạ Nhi, như có như không. Dạ Nhi cảm nhận rõ sự khiêu khích, nhưng vẫn giữ vẻ mặt bình thản.

Thẩm lão gia gật đầu:

— Được. Ngươi tự mình kiểm tra. Nếu có gì bất thường, lập tức báo lại.

Bạch Lộ cúi người, lặng lẽ lui ra, nhưng trước khi đi, còn nhìn Dạ Nhi một cái thật sâu.

Bữa điểm tâm trôi qua nặng nề. Dạ Nhi cố giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng trong lòng hiểu rõ, bản thân vừa bước vào một mê cung quyền lực, nơi mỗi bước đi đều phải cẩn trọng.

Buổi chiều, Dịch Phong cho gọi nàng đến thư phòng. Trong căn phòng yên tĩnh, ánh sáng mờ nhạt hắt lên gương mặt góc cạnh của hắn. Dạ Nhi bước vào, khép cửa lại, chờ hắn lên tiếng.

Dịch Phong ngồi lặng, mắt nhìn ra cửa sổ, giọng trầm thấp:

— Đêm qua, Bạch Lộ đã gặp ngươi?

Dạ Nhi gật đầu, không giấu giếm:

— Hắn dùng mê thuật thử ta. Ta đã hóa giải.

Dịch Phong khẽ nhướng mày, ánh mắt lóe lên tia sáng khác lạ:

— Ngươi không sợ hắn sao?

Dạ Nhi mỉm cười nhạt:

— Sợ chứ. Nhưng nếu chỉ biết sợ, ta đã chết từ lâu rồi.

Dịch Phong im lặng hồi lâu, rồi nói nhỏ:

— Ở phủ Thẩm, không ai thực sự an toàn. Bạch Lộ là người của bí tộc sói, trung thành với chủ nhân cũ hơn cả với ta. Hắn muốn thử ngươi là có lý do.

Dạ Nhi nhìn thẳng vào mắt hắn:

— Ta không muốn làm liên lụy ai. Nếu cần, ta sẽ rời khỏi đây.

Dịch Phong nắm lấy tay nàng, ánh mắt dịu lại:

— Không. Ngươi ở lại. Chỉ khi ở bên ta, ta mới có thể bảo vệ ngươi. Nhưng phải nhớ, tuyệt đối không được tin bất kỳ ai ngoài ta và Kỳ Anh.

Dạ Nhi khẽ gật đầu, lòng dâng lên cảm giác ấm áp khó tả. Nhưng nàng cũng hiểu, từ giờ, bất cứ lúc nào cũng có thể phải đối mặt hiểm nguy.

Khi nàng rời khỏi thư phòng, ngoài hành lang đã có người chờ sẵn. Một nha hoàn áo xanh dẫn nàng đi dạo quanh vườn, miệng không ngớt hỏi han dò xét. Dạ Nhi chỉ đáp lấy lệ, mắt quan sát kỹ từng ngóc ngách, trong lòng ghi nhớ mọi lối đi, mọi vị trí canh gác.

Chiều xuống, Kỳ Anh lén lút chạy tới, thì thầm:

— Tiểu thư, Bạch tổng quản vừa cho người lục soát Thanh Hòa viện. Họ không tìm thấy gì, nhưng rõ ràng là muốn gây sức ép.

Dạ Nhi trầm ngâm:

— Ngươi cứ ở cạnh ta, tuyệt đối không rời xa. Nếu có gì lạ, lập tức báo ngay.

Kỳ Anh gật đầu, ánh mắt kiên quyết.

Đêm lại buông xuống. Dạ Nhi ngồi một mình bên bàn, lặng lẽ hòa dược trong chén trà, rồi đặt lên cửa sổ. Nàng biết, Bạch Lộ sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy.

Quả nhiên, nửa đêm, căn phòng lại lạnh đi. Bóng trắng lướt qua cửa sổ, lần này không vào phòng, chỉ đứng ngoài nhìn vào.

Dạ Nhi mở cửa, đối diện hắn trong im lặng. Bạch Lộ lên tiếng, giọng đều đều:

— Ngươi có biết vì sao ta thử ngươi không?

Dạ Nhi bình thản đáp:

— Vì ta là kẻ ngoài cuộc, lại mang theo bí mật mà ngươi không thể đoán định.

Bạch Lộ cười, giọng lạnh:

— Ngươi đúng là thông minh. Nhưng thông minh quá dễ chết sớm. Đêm nay, ta muốn cho ngươi thấy mặt thật của phủ Thẩm này.

Nói đoạn, hắn vung tay. Một làn sương mỏng lan ra, cảnh vật trước mắt Dạ Nhi biến đổi. Nàng thấy mình đứng giữa một đại điện, xung quanh là những bóng người đeo mặt nạ sói, tiếng thì thầm vang lên không dứt: “Kẻ phản bội… Kẻ mang dòng máu hỗn tạp… Không được phép tồn tại…”

Một trận pháp hiện ra dưới chân nàng, ánh sáng đỏ rực, khí tức sát phạt tràn ngập. Dịch Phong đứng trên cao, ánh mắt vô cảm, kiếm chỉ thẳng vào nàng.

Dạ Nhi hít sâu, vận linh khí chống lại ảo ảnh. Lần này, bóng tối quanh nàng dày đặc hơn, tiếng gọi từ vực sâu kéo giật tâm trí. Nhưng nàng nhớ lại lời Dịch Phong: “Chỉ tin ta và Kỳ Anh.” Nàng tập trung ý niệm vào vết bớt trăng khuyết, gọi linh khí Huyễn Cốc bao bọc lấy mình.

Trong khoảnh khắc, ánh sáng tím lại tỏa ra, phá tan ảo cảnh. Dạ Nhi mở mắt, Bạch Lộ đã lùi xa mấy bước, ánh mắt kinh ngạc lẫn dè chừng.

— Ngươi thực sự là chủ nhân của huyễn giới? — Hắn khẽ hỏi, giọng đã mất vẻ ngạo nghễ ban đầu.

Dạ Nhi đáp, giọng bình thản mà lạnh lùng:

— Ta là ai, ngươi tự mình điều tra sẽ rõ. Nhưng nếu còn thử ta, lần sau, ta không đảm bảo ngươi còn an toàn đâu.

Bạch Lộ nhìn nàng thật lâu, rồi cúi đầu, thân ảnh mờ dần trong màn đêm.

Dạ Nhi đứng lặng, lòng nhẹ đi phần nào, nhưng cũng hiểu rõ, thử thách thực sự chỉ mới bắt đầu. Bóng tối phủ Thẩm dày đặc, mỗi bước chân đều như giẫm lên dây thép, chỉ cần lơ là một khắc, liền tan xác dưới nanh vuốt của loài sói.

Ngoài sân, ánh trăng soi lên mái ngói phủ Thẩm, kéo dài bóng hai người lặng lẽ. Trong phòng, Dạ Nhi nhắm mắt, tự nhủ: “Muốn sống, chỉ có thể mạnh hơn tất cả.”

Một tiếng hú dài vọng lên từ phía rừng xa, lạnh lẽo, rờn rợn. Đêm nay, phủ Thẩm không còn yên tĩnh nữa.

Trong bóng tối, nơi cuối hành lang, một đôi mắt hổ phách khác đang lặng lẽ quan sát, chờ đợi thời khắc thích hợp để ra tay…

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử