Trang chủ/Huyễn Giới Hoàng Hôn/Chương 22: Đoạt Mệnh Huyễn Cốc
Huyễn Giới Hoàng Hôn

Chương 22: Đoạt Mệnh Huyễn Cốc

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Lâm Uyển Nhi đứng giữa lằn ranh sáng tối, vạt áo lay động theo từng trận gió quỷ quái thoảng qua Huyễn Cốc. Đôi mắt nàng ánh lên tia sắc lạnh, dáng vẻ kiều diễm càng khiến sát khí ngấm ngầm tỏa rộng. Từ thị kề bên, sắc mặt không chút biến động, chỉ lặng lẽ nắm chặt chuỗi tràng hạt ngọc bích nơi cổ tay, ngón tay khẽ vuốt từng hạt như đang toan tính bước cờ tiếp theo.

Phía trước, trận chiến vẫn chưa dứt. Tiếng tru sói, tiếng binh khí va chạm, tiếng khóc than của người bị thương hòa thành bản nhạc thê lương. Những kẻ sống sót của liên minh máu và lệ co cụm lại bên trong kết giới lờ mờ ánh vàng, cố giữ lấy tia hi vọng cuối cùng.

Uyển Nhi liếc nhìn mẹ, cười nhạt:

— Đến lúc rồi, mẫu thân. Chìa khóa đang ở trong tay nó, nhưng con biết, chỉ cần một sơ hở, tất cả sẽ thuộc về chúng ta.

Từ thị nhắm mắt, khẽ gật đầu. Giọng bà nhẹ như gió thoảng:

— Đừng vội, Uyển Nhi. Chúng ta là kẻ đến sau, nhưng lại nắm giữ đòn trí mạng. Đợi bọn chúng tự tàn sát, chúng ta chỉ cần một đòn kết liễu.

Uyển Nhi không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ quan sát. Trong đôi mắt nàng, mọi người đều là quân cờ, kể cả Dạ Nhi—đứa em gái cùng cha khác mẹ, kẻ luôn khiến nàng nếm mùi thất bại nhục nhã nhất.

Một tiếng gầm vang lên, thân ảnh Bạch Lộ hóa sói khổng lồ lao bổ vào trung tâm. Hắc Vệ của Vệ Vô Ưu đồng loạt dàn trận, nhưng chưa kịp ổn định đội hình đã bị đàn sói cắn xé tơi bời. Vệ Vô Ưu vung ống tay áo, hàng loạt độc trùng như mây đen tràn ra, vây lấy mọi sinh vật cử động trong cốc.

Ở phía khác, Hoàng hậu Vân thị lặng lẽ lùi lại, ánh mắt lấp lánh những mưu tính u ám. Nàng rút từ ống tay áo một tấm phù cổ, miệng lẩm nhẩm, luồng khí âm u lập tức cuộn trào, kết giới vàng của Dạ Nhi lại rung chuyển dữ dội.

Dạ Nhi siết chìa khóa, hai mắt rực lên ánh sáng dị thường. Nàng cảm nhận dòng máu dị tộc trong mình sôi trào, linh giác như mở rộng—mọi mưu đồ quanh đây đều hiển hiện trước mắt.

Dịch Phong đứng chắn trước nàng, kiếm trong tay nhuốm máu, sát ý dâng tràn. Đôi mắt sói của chàng hiện lên ánh bạc, hơi thở dồn dập, nhưng thần trí vẫn tỉnh táo lạ thường.

— Dạ Nhi, đừng lùi bước. Chìa khóa ấy không chỉ mở lối cho ngươi, mà còn là sinh mệnh của cả hai giới. Hãy tin vào bản thân.

Dạ Nhi gật nhẹ, ánh mắt bỗng lóe sáng quyết liệt. Nàng ngẩng đầu, nhìn về phía bóng dáng Lâm Uyển Nhi và Từ thị đang lẩn khuất sau làn sương tím.

Lúc này, Thẩm Kỳ Anh từ phía sau chạy tới, trên người bê bết máu, tay cầm ám khí. Cô bé th* d*c, mặt mày tái nhợt:

— Tiểu thư, có kẻ lạ đột nhập từ cửa Tây! Một nhóm áo choàng tím dẫn theo ám vệ, hình như… là người của Lâm phủ.

Dạ Nhi mím môi, nỗi ngờ vực trong lòng càng rõ. Nàng liếc nhìn Dịch Phong, thì thầm:

— Đó là bọn chúng. Mẹ kế và tỷ tỷ ta, cuối cùng cũng lộ mặt.

Dịch Phong nhíu mày, ánh mắt lạnh băng:

— Ta sẽ ngăn bọn chúng. Nàng, chuẩn bị mở cánh cổng.

Ngay lúc ấy, từ bóng tối, một bóng trắng lao vút ra, kiếm quang vẽ lên một đường cong sắc lạnh. Liễu Tử Khiêm xuất hiện, áo bào rách nát, mắt lóe tia giận dữ.

— Dạ Nhi, lùi lại! Có mai phục!

Chưa dứt lời, một mũi tên độc xé gió lao thẳng về phía nàng. Dịch Phong kịp chắn trước, thanh kiếm gạt mạnh, mũi tên rơi xuống đất, đầu tên bốc khói xanh rờn.

Uyển Nhi cười lớn, giọng vang vọng trong không gian:

— Dạ Nhi, ngươi nghĩ mình có thể bảo vệ chìa khóa mãi sao? Ta đã chờ ngày này rất lâu rồi!

Từ thị nhẹ nhàng tiến ra, bộ dáng đoan trang như mọi khi. Bà ta nhìn Dạ Nhi, ánh mắt chan chứa “tình mẫu tử” giả dối:

— Dạ Nhi, giao chìa khóa cho mẹ, mọi chuyện sẽ kết thúc. Ta hứa, sẽ không ai phải đổ máu thêm nữa.

Dạ Nhi nhìn họ, nụ cười nhạt nở trên môi:

— Từ thị, bà nghĩ ta còn tin lời hứa của bà sao? Máu mẹ ta còn chưa khô, bà đã mưu tính đoạt mạng ta. Nay muốn dùng lời ngọt dụ dỗ, bà xem Dạ Nhi này là trẻ lên ba chắc?

Uyển Nhi bước tới, khuôn mặt xinh đẹp vặn vẹo trong hận thù:

— Ngươi không chịu giao ra, đừng trách ta độc ác. Ngày xưa ngươi cướp đi tình thương của cha, cướp đi mọi thứ đáng lẽ thuộc về ta. Hôm nay, ta muốn ngươi quỳ xuống, dâng chìa khóa bằng hai tay!

Dạ Nhi bình thản đáp:

— Ta chưa từng cướp của ai thứ gì. Chính các ngươi tự đánh mất nhân tâm, tự biến mình thành kẻ thù của tất cả.

Bấy giờ, Từ thị chậm rãi rút từ tay áo ra một túi thơm nhỏ, ném xuống đất. Làn khói màu tím bốc lên, gió trong cốc lập tức đổi chiều. Đám ám vệ của Lâm phủ xuất hiện, vây chặt lấy Dạ Nhi và đồng minh.

Bạch Lộ tru vang, thân hình sói khổng lồ xông tới, cắn xé hàng rào ám vệ. Vệ Vô Ưu thấy thế, lập tức xuất chiêu, phóng hàng loạt độc trùng về phía Bạch Lộ.

Giữa lúc hỗn loạn, Hoàng hậu Vân thị âm thầm tiến về phía Dạ Nhi, tấm phù cổ trong tay lấp lánh ánh đỏ. Một luồng khí lạnh quét qua, các chiến binh người sói quanh Dạ Nhi đồng loạt ngã quỵ, mắt đỏ ngầu, như bị thôi miên.

Dạ Nhi cảm thấy sức mạnh trong cơ thể dâng trào, nhưng cũng nhận ra bản năng sói trong mình bắt đầu bị kích động dữ dội. Nàng cố giữ tỉnh táo, lặng lẽ niệm chú, vận linh khí trấn áp dòng máu dị tộc.

Dịch Phong nhìn nàng, mắt ánh lên lo lắng. Chàng nắm chặt tay nàng, truyền qua một luồng khí ấm nóng, giúp nàng vững tâm.

Liễu Tử Khiêm xoay người, dùng quạt ngọc phát ra trận gió mạnh, xua tan làn khói độc quanh Dạ Nhi. Thẩm Kỳ Anh lăn mình về phía sau, tung loạt ám khí về phía ám vệ Lâm phủ, khiến chúng chững lại.

Uyển Nhi cười khẩy, vẫy tay ra hiệu. Đám ám vệ đồng loạt rút kiếm, đồng thời từ các hướng khác, Hắc Vệ và người của Hoàng hậu cũng tràn đến, tạo thành ba gọng kìm vây kín trung tâm cốc.

Từ thị nhắm mắt, thì thầm lời chú bí truyền. Một luồng khí tối sẫm từ lòng đất cuộn lên, bao trùm lấy nàng và Uyển Nhi. Đôi mắt Uyển Nhi bỗng hóa đỏ, trên trán hiện lên dấu ấn kỳ dị—dấu vết của một nghi lễ hiến tế cổ xưa.

Dạ Nhi nhận ra, Từ thị không chỉ là kẻ thao túng gia tộc mà còn nắm giữ pháp thuật tà đạo liên kết với huyễn giới. Nàng cảm giác mạch kết giới quanh cốc bắt đầu run rẩy, các lớp phòng hộ do mình dựng lên từng chút một bị xâm lấn.

Lúc này, Vệ Vô Ưu lướt tới gần Uyển Nhi, ánh mắt sắc lạnh.

— Lâm tiểu thư, giao chìa khóa ra đây, ta sẽ đảm bảo mẫu tử các ngươi rời khỏi đây an toàn.

Uyển Nhi cười khẩy:

— Vệ đại nhân, ngài là người thứ mấy nói câu ấy hôm nay? Ai thắng thì mới có quyền ra điều kiện. Chìa khóa đang ở đâu, chỉ ta và mẫu thân biết.

Hoàng hậu Vân thị không giấu được vẻ khinh miệt, lạnh lùng chen vào:

— Đám đàn bà độc ác các ngươi, tưởng nắm chút pháp thuật đã có thể thay đổi thiên mệnh? Huyễn giới này, chỉ có hoàng thất mới đủ tư cách mở ra con đường vĩnh cửu.

Từ thị ngẩng đầu, ánh mắt sáng rực như thú dữ:

— Hoàng hậu nương nương, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt. Nếu ngài muốn hợp tác, chúng ta chia đôi chìa khóa. Nếu không… hôm nay, cả hoàng thất cũng khó giữ mạng.

Trận thế giằng co, ai cũng giữ chặt con bài tẩy trong tay, không ai dám manh động trước.

Giữa lúc ấy, một tiếng hú vang vọng từ sâu trong huyễn cốc. Đàn sói đồng loạt dừng lại, hướng về phía bóng trắng vừa xuất hiện. Bạch Lộ, toàn thân đẫm máu, dẫn theo hai con sói đen khổng lồ tiến vào trung tâm.

Bạch Lộ cất tiếng, giọng khàn đặc:

— Dạ Nhi, mau quyết định. Nếu để lâu hơn, mọi thứ sẽ sụp đổ. Đàn sói không thể chống lại độc thuật và bùa chú mãi.

Dạ Nhi hít sâu, ánh mắt quét một lượt. Nàng nâng chìa khóa lên, giọng trầm tĩnh:

— Nếu ai muốn có chìa khóa, phải bước qua xác ta trước.Uyển Nhi cười lớn, đôi mắt đỏ rực:

— Được, vậy để ta tiễn ngươi đi trước!

Nàng lao tới, trường tiên quét thành vệt sáng lạnh. Dịch Phong lập tức chắn trước, kiếm và tiên giao nhau tóe lửa. Uyển Nhi hạ thủ không chút nương tay, chiêu nào cũng nhằm vào yếu huyệt.

Từ thị lặng lẽ lùi ra sau, miệng lẩm nhẩm chú ngữ. Một trận cuồng phong nổi lên, kéo theo luồng khí đen từ đất trồi lên, hóa thành vô số dây leo như rắn độc trườn về phía Dạ Nhi.

Liễu Tử Khiêm vung quạt ngọc, cắt phăng một mảng dây leo, nhưng số còn lại vẫn không ngừng sinh sôi. Thẩm Kỳ Anh tung ám khí, nhắm thẳng vào Từ thị, song tất cả đều bị tấm chắn khí đen cản lại.

Vệ Vô Ưu bấy giờ cũng ra tay. Hắn vung tay áo, độc trùng cuồn cuộn lao về phía Dạ Nhi. Bạch Lộ và đàn sói lập tức xông lên chắn lại, từng con sói ngã xuống, thân thể co giật vì độc.

Hoàng hậu Vân thị quan sát, chợt rút ra một lọ sứ nhỏ, ném về phía trung tâm. Từ trong lọ, một làn sương đỏ tỏa ra, hòa quyện với khí đen của Từ thị, tạo thành vòng tròn xiết chặt quanh Dạ Nhi.

Dạ Nhi cảm thấy áp lực như núi đè lên thân thể. Nàng vận dụng toàn bộ linh lực, bấm quyết, mở ra không gian tùy thân trong lòng bàn tay. Một tia sáng bạc lóe lên, trong phút chốc, Huyễn Cốc xuất hiện một cánh cửa mờ ảo, phía sau là biển dược thảo bạt ngàn, linh khí cuộn trào.

Uyển Nhi trừng mắt:

— Không gian tùy thân! Ngươi dám dùng đến bảo vật của mẫu thân để đối đầu chúng ta?

Dạ Nhi đáp, giọng bình thản:

— Đây là thứ mẹ ta để lại cho ta. Không ai có quyền đoạt lấy.

Từ thị siết chặt tràng hạt, gằn từng tiếng:

— Đứa con bất hiếu. Ngươi tưởng chỉ dựa vào không gian ấy là có thể thoát khỏi số mệnh?

Dạ Nhi nhìn bà, ánh mắt lạnh lùng:

— Số mệnh là do người tự chọn, không phải do kẻ khác áp đặt.

Trận chiến lên đến cao trào. Dịch Phong cùng Liễu Tử Khiêm, Bạch Lộ chia nhau chống trả ba hướng, bảo vệ Dạ Nhi ở trung tâm. Uyển Nhi, Từ thị, Vệ Vô Ưu, Hoàng hậu Vân thị đều dốc toàn lực, không còn giữ gìn gì nữa.

Thẩm lão gia giữa vòng vây, vẫn bình tĩnh chỉ huy quân sĩ giữ vững trận địa, ánh mắt già nua nhưng đầy kiên quyết. Ông nhìn Dịch Phong, trầm giọng:

— Phong nhi, bảo vệ Dạ Nhi bằng mọi giá. Chỉ cần nàng còn, chúng ta còn hy vọng.

Dịch Phong gật đầu, sát khí dâng tràn. Chàng vận dụng sức mạnh người sói, đôi mắt hóa bạc, thân hình như bóng quỷ lao vào trận địa, chém vỡ từng lớp phòng tuyến của đối phương.

Uyển Nhi thấy thế, lập tức đổi hướng, trường tiên nhắm vào Dạ Nhi. Nàng gào lên:

— Dạ Nhi, ngươi chỉ là kẻ thừa thãi, cớ gì được mẫu thân truyền lại bảo vật? Ta mới là đích nữ, ta mới xứng đáng làm chủ huyễn giới!

Dạ Nhi không đáp, chỉ lặng lẽ lùi lại, giữ chặt chìa khóa trong tay. Nàng cảm thấy không gian tùy thân run lên, linh khí trong Huyễn Cốc bắt đầu giao động mãnh liệt, như sắp vỡ tung.

Từ thị nhân cơ hội, dùng thuật thôi miên bắn thẳng vào Dạ Nhi một ánh nhìn sâu hun hút. Trong khoảnh khắc, đầu óc nàng choáng váng, ký ức về những năm tháng u tối trong Lâm phủ, những đêm khóc thầm bên nấm mộ mẹ lại ùa về.

Nhưng Dạ Nhi cắn mạnh đầu lưỡi, vị máu tanh tê buốt kéo nàng trở về thực tại. Nàng gào lên, vận toàn bộ sức mạnh, chìa khóa hoàng hôn tỏa ánh sáng vàng rực, đẩy lùi mọi tà khí quanh mình.

Uyển Nhi bị chấn động, ngã lùi lại, mắt tràn đầy kinh hãi. Từ thị cũng khựng lại, máu rỉ ra từ khóe miệng.

Vệ Vô Ưu không bỏ lỡ thời cơ, lao tới như bóng ma, đoản kiếm trong tay chém thẳng về phía Dạ Nhi. Dịch Phong nhào tới cản, hai người giao đấu ác liệt, từng chiêu đều đẫm sát khí.

Hoàng hậu Vân thị lặng lẽ tiến lại gần Uyển Nhi, ghé sát tai nàng thì thầm điều gì đó. Uyển Nhi thoáng kinh ngạc, nhưng rồi ánh mắt lại lóe lên tia hiểm độc, gật đầu đồng ý.

Từ thị nhận ra sự liên minh chớp nhoáng này, sắc mặt càng thêm u ám. Bà lùi về phía sau, tay lần tìm một vật gì trong áo. Bất ngờ, bà rút ra một viên ngọc đỏ rực, bấm quyết. Một trận cuồng phong bùng phát, cuốn bay cả Hoàng hậu lẫn Uyển Nhi về phía cổng cốc.

Dạ Nhi nhận ra, viên ngọc ấy chính là “Tâm Huyết Ngọc”—báu vật có thể hiến tế huyết mạch đổi lấy sức mạnh huyễn giới. Nàng kêu lên:

— Dừng lại! Nếu bà dám dùng Tâm Huyết Ngọc, cả cốc này sẽ bị hủy diệt!

Từ thị cười nhạt, máu từ lòng bàn tay nhỏ xuống viên ngọc, ánh sáng đỏ thẫm lan rộng khắp cốc. Mặt đất rung chuyển, những dây leo khổng lồ trồi lên, quấn lấy mọi người.

Trong cơn hỗn loạn, Thẩm Kỳ Anh nhanh như cắt, lách qua khe hở, lao về phía Dạ Nhi. Cô bé hét lớn:

— Tiểu thư, mau vào không gian tùy thân! Nhanh!

Dạ Nhi do dự một thoáng. Nhưng tiếng gào của Bạch Lộ, tiếng kiếm va chạm, tiếng khóc than của người bị thương, tất cả như hợp lại thành một sức mạnh vô hình thúc giục nàng.

Nàng xiết chặt chìa khóa, thì thầm:

— Không gian Huyễn Cốc, mở!

Một luồng sáng bạc cuốn lấy nàng, Dịch Phong, Thẩm Kỳ Anh cùng một số thân tín. Không gian tùy thân mở ra, cuốn họ vào biển dược thảo xanh thẳm, tạm thời tránh khỏi cơn bão diệt vong.

Bên ngoài, Từ thị và Uyển Nhi đứng giữa trung tâm, ánh sáng đỏ của Tâm Huyết Ngọc dâng lên cực điểm. Vệ Vô Ưu lùi lại, Hoàng hậu Vân thị cũng lui về phía sau, ánh mắt lạnh lùng theo dõi diễn biến.

Viên ngọc nổ tung, một cột sáng đỏ rực phóng lên trời, xuyên qua tầng mây tím, làm chấn động cả huyễn giới. Những dây leo hóa thành quái vật, lao vào tấn công bất cứ ai còn đứng trong cốc.

Dạ Nhi trong không gian tùy thân nhìn ra ngoài, lòng thắt lại. Nàng thấy Uyển Nhi và Từ thị bị quấn chặt trong những dây leo đỏ, máu thịt bắn tung tóe. Tiếng hét của Uyển Nhi vang vọng khắp cốc, rồi tắt lịm.

Dịch Phong nắm lấy tay nàng, ánh mắt dịu lại:

— Tàn cuộc đã bắt đầu. Nhưng ai mới là chủ nhân thật sự của huyễn giới, vẫn chưa định đoạt.

Liễu Tử Khiêm ngồi bệt xuống đất, thở hổn hển, ánh mắt đầy vẻ âu lo:

— Không gian tùy thân này chỉ chống đỡ được một thời gian ngắn. Ngoài kia, mọi thế lực đều đang chờ chúng ta xuất hiện.

Thẩm Kỳ Anh lau nước mắt, lí nhí:

— Tiểu thư, bây giờ chúng ta phải làm gì?

Dạ Nhi nhìn ra phía bầu trời nhuốm đỏ, lòng bàn tay run nhẹ. Trên cổ tay nàng, vết bớt hình trăng khuyết sáng lên, tỏa ra luồng khí lạnh lẽo.

Nàng thì thầm, như nói với chính mình:

— Mọi thứ mới chỉ bắt đầu. Nếu muốn sống sót, nếu muốn bảo vệ mọi người, ta phải trở thành chủ nhân thật sự của chìa khóa hoàng hôn.

Phía bên ngoài, tiếng sói tru lại vang lên, lần này dồn dập và thê lương. Ánh mắt hổ phách của Bạch Lộ lấp ló trong màn sương, dõi theo từng động thái trong không gian tùy thân.

Ở phía xa, Vệ Vô Ưu và Hoàng hậu Vân thị đã liên thủ, tập hợp những kẻ sống sót, chuẩn bị cho đợt tấn công mới. Trận chiến giành chìa khóa hoàng hôn còn lâu mới kết thúc.

Từ đáy sâu của huyễn giới, một bóng đen khổng lồ đang dần thức tỉnh, hơi thở lạnh buốt lan tỏa khắp cốc. Định mệnh của Dạ Nhi, của cả hai thế giới, đang được viết lại trong khoảnh khắc đỏ rực cuối cùng của hoàng hôn.

Trong không gian tùy thân, Dạ Nhi lặng lẽ nhắm mắt, bàn tay siết chặt chìa khóa, chuẩn bị cho trận chiến định đoạt số phận. Bên ngoài, cơn bão máu và lệ vẫn chưa dừng lại, bóng tối dần nuốt trọn mọi hy vọng mong manh còn sót lại.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử