Chương 27: Hy Sinh Trong Lửa Đỏ
Ánh sáng đỏ rực từ cánh cửa huyễn giới tràn ra như một biển lửa nuốt chửng bầu trời Đại Ninh. Gió thổi lồng lộng, mang theo linh khí lẫn sát khí, tiếng sói tru vọng về từ phương xa nghe như khúc bi ca tiễn biệt. Dạ Nhi đứng trước cánh cửa ấy, thân ảnh nhỏ bé nhưng kiên định, mái tóc dài tung bay, mắt phượng sâu hun hút ánh lên quyết tâm không thể lay chuyển.
Bên dưới bậc đá, bá quan văn võ, các trưởng lão dị tộc, thị vệ áo giáp lạnh lùng và vô số ánh mắt dân chúng đều hướng về nàng. Mỗi người một suy nghĩ, một nỗi sợ, một tia hy vọng mong manh. Không ai lên tiếng. Không gian đặc quánh, chỉ còn tiếng tim đập, tiếng gió rít và ánh sáng đỏ chói lọi cuốn lấy mọi thứ.
Thẩm Dịch Phong tiến lên một bước, đứng sát bên nàng. Gương mặt góc cạnh lạnh lùng, nhưng ánh mắt lại sáng rực, vừa như lửa cháy vừa như băng tan. Dưới ánh hoàng hôn, đôi đồng tử ấy càng thêm sâu thẳm, phản chiếu rõ bóng hình người con gái bên cạnh.
Dạ Nhi siết chặt chìa khóa Hoàng Hôn trong tay. Lòng bàn tay nàng rướm máu, nhưng không ai nhận ra, chỉ có Dịch Phong nhìn thấy vệt đỏ rỉ qua kẽ ngón tay nàng. Hắn định nói gì đó, rồi lại thôi. Không có lời nào đủ để ngăn cản quyết tâm của nàng lúc này.
Tiếng bước chân vang lên từ phía sau. Thẩm lão gia và Liễu Tử Khiêm dẫn đầu một nhóm người tiến đến, dừng lại bên mé điện. Lão gia lên tiếng, giọng trầm khàn nhưng dứt khoát:
— Dạ Nhi, con còn đường quay đầu. Không ai ép buộc con phải mang tất cả trên vai.
Dạ Nhi khẽ lắc đầu, ánh mắt dịu đi khi nhìn về phía lão gia, rồi lại trở nên kiên nghị khi đối diện với vận mệnh trước mặt.
— Nếu không có ai dám bước lên, thì ta sẽ là người đầu tiên. Đây không phải gánh nặng, mà là lựa chọn của ta.
Một cơn gió mạnh quét qua, cuốn tung làn áo bào, ánh sáng từ huyễn giới bỗng bùng lên mãnh liệt. Trên cổ tay Dạ Nhi, vết bớt hình trăng khuyết bắt đầu phát sáng, tỏa ra từng vòng linh quang nhè nhẹ quấn quanh thân thể nàng. Đám đông rùng mình, có kẻ thốt lên kinh sợ, có người quỳ rạp xuống đất, cầu xin thần linh phù hộ.
Vệ Vô Ưu từ trong bóng tối lặng lẽ xuất hiện, áo choàng đen như hòa vào cơn lốc huyễn khí. Hắn nhìn Dạ Nhi bằng ánh mắt thâm độc, giọng nói trầm trầm vang lên:
— Chỉ cần một bước, ngươi sẽ vĩnh viễn không thể quay lại. Ngươi nghĩ hy sinh bản thân có thể đổi lấy hòa bình sao? Ta nói cho ngươi biết, thế giới này vốn dĩ không có chỗ cho kẻ yếu đuối.
Dạ Nhi không đáp. Nàng ngẩng đầu, ánh mắt không chút sợ hãi.
— Kẻ yếu là người chỉ biết hủy diệt để tồn tại. Kẻ mạnh là người dám giữ lại chút nhân tính cuối cùng, dù phải trả giá bằng tất cả.
Bạch Lộ đứng bên Vệ Vô Ưu, sắc mặt âm trầm, đôi mắt màu hổ phách nhìn Dạ Nhi đầy phức tạp. Một bên là trung thành với chủ nhân, một bên là ký ức xa xưa về lời thề với dòng tộc sói và mẫu thân nàng. Bàn tay hắn khẽ run, rồi lại siết chặt.
Hoàng hậu Vân thị, bị giam lỏng trong nội cung, vẫn theo dõi mọi diễn biến qua tấm rèm che. Bà ta nở nụ cười nhạt, khóe môi cong lên lạnh lẽo, ánh mắt lóe lên tia sáng kỳ dị. Tất cả những kẻ quyền lực trong triều đều hiểu, một khi cánh cửa kia khép lại, Đại Ninh sẽ không còn như xưa nữa.
Lâm Uyển Nhi và Từ thị đứng khuất sau một cột lớn, ánh mắt chất chứa nỗi sợ lẫn căm hận. Uyển Nhi cắn môi, bàn tay nắm chặt ống tay áo mẹ, thì thào:
— Nếu nàng ta thực sự phong ấn huyễn giới, tất cả sẽ kết thúc…
Từ thị khẽ siết vai con, ánh mắt lạnh lùng:
— Đừng vội. Còn chưa tới lúc cuối cùng.
Trên bậc đá, Dạ Nhi quay đầu nhìn Dịch Phong. Trong ánh mắt ấy, không còn gì ngoài sự tin tưởng tuyệt đối.
— Chàng hãy giữ lấy chìa khóa này. Nếu ta không trở về, hãy thay ta bảo vệ Đại Ninh.
Dịch Phong lắc đầu, bàn tay to lớn siết chặt lấy tay nàng, giọng nói trầm ấm nhưng kiên quyết:
— Ta đã hứa, dù nàng đi đâu, ta cũng sẽ cùng nàng đối mặt. Đừng ép ta ở lại phía sau.
Dạ Nhi mỉm cười, nụ cười dịu dàng như ánh trăng rằm.
— Nếu có thể, ta muốn cùng chàng vượt qua, nhưng…
Nàng chưa kịp nói hết câu, cánh cửa huyễn giới đột ngột rung chuyển dữ dội. Từ khe cửa, từng luồng linh khí đỏ rực trào ra, cuốn lấy thân thể nàng. Một lực hút vô hình kéo nàng về phía trước.
Dịch Phong không chần chừ, lập tức kéo nàng lại, dùng sức mạnh người sói để chống lại luồng linh khí dữ dội kia. Đôi mắt hắn ánh lên sắc vàng, móng tay biến thành vuốt sói, thân thể căng tràn sức mạnh.
— Dạ Nhi, nắm lấy tay ta!
Nhưng linh khí mỗi lúc một mạnh, cuốn cả hai vào cơn lốc đỏ rực. Bên ngoài, đám đông hoảng loạn, có kẻ bỏ chạy, có người quỳ mọp cầu xin. Thẩm lão gia gầm lên:
— Dịch Phong! Phải giữ lấy nàng!
Liễu Tử Khiêm lao đến, nhưng bị một bức tường huyễn khí chặn lại. Thẩm Kỳ Anh từ phía xa hét lên, nước mắt lăn dài:
— Tiểu thư! Đừng đi! Tiểu thư!
Dạ Nhi bị cuốn vào giữa tâm lốc, mái tóc tung bay, áo bào phấp phới, ánh mắt nàng nhìn về phía Dịch Phong, trong đó vừa có đau thương, vừa có quyết tâm không gì lay chuyển nổi.
— Dịch Phong, chàng hãy nghe ta. Nếu ta không thể quay lại, xin đừng hận ta. Hãy sống thay ta, bảo vệ mọi người…
Dịch Phong gầm lên, tiếng gầm vang vọng cả không gian, khiến linh khí xung quanh dao động. Hắn lao tới, dùng sức mạnh người sói phá vỡ tầng tầng huyễn khí, ôm chặt lấy nàng, không để nàng rơi vào vực sâu.
— Ta sẽ không để nàng đi một mình. Nếu vận mệnh muốn lấy nàng, thì phải bước qua xác ta trước!
Cánh cửa huyễn giới mở rộng, ánh sáng đỏ rực bùng lên như lửa thiêu đốt cả trời đất. Dạ Nhi và Dịch Phong bị cuốn vào trong, bóng dáng cả hai dần biến mất giữa cơn lốc ánh sáng, chỉ còn lại tiếng gọi nhau vọng mãi không dứt.
*
Bên trong huyễn giới, mọi thứ như đảo lộn. Không gian lạ lẫm, ánh sáng lập lòe, từng bóng người sói và dị tộc lẩn khuất trong sương mù đỏ. Dạ Nhi rơi xuống một khoảng không mênh mông, bên cạnh là Dịch Phong vẫn nắm chặt tay nàng không rời. Xung quanh, vô số linh ảnh hiện lên, đủ mặt người thân, kẻ thù, quá khứ và tương lai đan xen.
Dạ Nhi cảm nhận rõ rệt dòng máu dị tộc trong người mình sôi trào. Vết bớt trăng khuyết phát sáng rực rỡ, hòa cùng linh khí huyễn giới, khiến nàng như hòa làm một với nơi này. Một giọng nói vang lên trong tâm trí nàng, dịu dàng mà xa xăm:
— Dạ Nhi, con đã sẵn sàng hy sinh sao?
Nàng nhận ra đó là mẫu thân, giọng nói như vọng về từ nơi xa lắm, vừa quen thuộc vừa đau thương.
— Mẫu thân, con không muốn ai phải đau khổ nữa. Nếu hy sinh bản thân có thể đổi lấy bình yên, con nguyện làm.
Dịch Phong siết chặt tay nàng, giọng nói dứt khoát vang lên giữa không gian huyễn hoặc:
— Không ai được quyền quyết định số phận thay nàng. Nếu nàng phải hy sinh, ta sẽ cùng nàng đối mặt. Ta không cho phép nàng biến mất một mình.
Dạ Nhi quay sang nhìn hắn, đôi mắt rưng rưng.
— Chàng đã chịu quá nhiều đau khổ rồi. Ta không muốn chàng lại vì ta mà gánh thêm hận thù.
Dịch Phong lắc đầu, ánh mắt kiên định:
— Đời này, ta chỉ muốn cùng nàng đi đến cùng. Dù phía trước là lửa đỏ hay vực sâu, ta cũng không buông tay.
Từ trong màn sương đỏ, bóng dáng Bạch Lộ hiện ra. Gương mặt hắn lạnh lùng, nhưng ánh mắt lại phảng phất nét thương cảm.
— Dạ Nhi, chủ nhân muốn dùng ngươi làm vật dẫn, phong ấn vĩnh viễn huyễn giới, nhốt cả dị tộc vào bóng tối. Nếu ngươi bước tiếp, tất cả sẽ chấm dứt, nhưng cũng vĩnh viễn mất đi ánh sáng.
Dạ Nhi nhìn hắn, giọng nói bình tĩnh:
— Nếu không làm thế, nhân gian sẽ chìm trong hỗn loạn. Ta không muốn máu chảy đầu rơi nữa.
Bạch Lộ im lặng, rồi quay sang Dịch Phong:
— Ngươi sẵn sàng hy sinh vì nàng sao? Ngươi sẽ bỏ lại dòng tộc, bỏ lại thù nhà?
Dịch Phong đáp không chút do dự:
— Nếu đổi lấy sinh mệnh của nàng, ta nguyện bỏ lại tất cả.
Một tiếng gầm vang vọng khắp không gian. Vệ Vô Ưu xuất hiện trên đỉnh một tảng đá lớn, áo choàng đen bay phấp phới, đôi mắt rực lửa.
— Đủ rồi! Các ngươi nghĩ chỉ cần hy sinh một người là có thể thay đổi thiên hạ? Ta sẽ không để các ngươi phong ấn huyễn giới! Ta muốn sức mạnh này thuộc về ta!
Hắn vung tay, một luồng huyễn khí đen đặc ập tới, như muốn xé nát mọi thứ. Dạ Nhi và Dịch Phong cùng lúc dựng lên kết giới, linh quang và sói lực giao thoa, tạo thành một vòng sáng chói lọi chắn trước mặt họ.
Dạ Nhi th* d*c, sắc mặt tái nhợt. Linh lực trong người nàng hao tổn nhanh chóng, vết bớt trăng khuyết trên cổ tay đã đỏ rực như muốn nứt toác. Dịch Phong thấy vậy, ánh mắt lo lắng, vội truyền thêm sói lực cho nàng, giọng nói trầm ấm:
— Đừng cố gắng một mình. Ta ở đây, nàng không đơn độc.
Dạ Nhi mỉm cười yếu ớt, bàn tay nhỏ nhắn bám chặt lấy tay hắn.
— Nếu có thể, ta muốn cùng chàng vượt qua kiếp nạn này. Nhưng nếu phải lựa chọn, ta nguyện hy sinh vì cả hai giới.
Dịch Phong lắc đầu, ánh mắt lấp lánh ánh nước:— Ta không cần một thiên hạ thái bình không có nàng. Nếu phải chết, ta sẽ chết cùng nàng.
Vệ Vô Ưu gầm lên, tung ra hàng loạt đòn tấn công, huyễn khí đen quét qua, cuốn lấy Dạ Nhi. Dịch Phong chắn trước mặt nàng, thân thể hóa sói, móng vuốt sắc nhọn chém toạc huyễn khí, máu tuôn ra ướt đẫm áo bào.
Dạ Nhi đau xót, nước mắt lăn dài trên má.
— Đừng vì ta mà hy sinh, Dịch Phong! Chàng sống, ta mới yên lòng!
Nhưng Dịch Phong chỉ cười khẽ, ánh mắt kiên quyết:
— Không có nàng, ta sống để làm gì?
Trong cơn hỗn loạn, một bóng người lao tới. Thẩm Kỳ Anh, thân hình nhỏ nhắn nhưng ánh mắt quyết liệt, dùng ám khí chặn lại đòn tấn công của Vệ Vô Ưu, hét lên:
— Tiểu thư! Đừng sợ! Có ta ở đây!
Tô Ngọc Dao cũng xuất hiện, vội vàng chạy đến bên Dạ Nhi, truyền linh lực giúp nàng trấn định tinh thần.
— Dạ Nhi, ngươi không được gục ngã. Trên đời này, ngoài ngươi ra không ai có thể cứu lấy cả hai giới.
Liễu Tử Khiêm đứng phía xa, dùng trận pháp hỗ trợ, từng luồng linh khí từ trận đồ nối liền sức mạnh của mọi người, hợp thành một dòng lực lớn bao quanh Dạ Nhi và Dịch Phong.
Bạch Lộ nhìn tất cả, trong mắt dâng lên tia sáng kỳ lạ. Hắn chậm rãi quỳ xuống trước Dạ Nhi, giọng nói lạnh lùng nhưng chân thành:
— Ta từng thề bảo vệ hậu nhân của chủ mẫu. Hôm nay, ta sẽ dùng sói lực của mình hỗ trợ ngươi, dù phải trả giá bằng mạng sống.
Dạ Nhi rưng rưng nước mắt, nhìn về phía những người đang dốc hết sức vì nàng.
— Ta không xứng đáng nhận hy sinh của mọi người…
Dịch Phong siết chặt vai nàng, giọng nói dứt khoát:
— Nàng xứng đáng với mọi hy sinh. Nàng là hy vọng cuối cùng của tất cả chúng ta.
Bên ngoài, cánh cửa huyễn giới tiếp tục rung chuyển. Đại Ninh chìm trong biển lửa đỏ, tiếng kêu gào, tiếng cầu xin vọng lên khắp nơi. Trên đại điện, Thẩm lão gia và các trưởng lão dị tộc liên tục vận chuyển linh khí, cố gắng giữ vững kết giới bảo vệ thành trì.
Lâm Uyển Nhi và Từ thị lợi dụng lúc hỗn loạn, lén lút rút lui về phía sau, ánh mắt đầy toan tính. Từ thị thì thầm:
— Nếu Dạ Nhi thành công, mọi thứ của chúng ta sẽ tan thành mây khói. Nếu nàng thất bại, thiên hạ cũng chẳng còn ai để tranh đoạt.
Uyển Nhi nghiến răng:
— Dù thế nào, ta cũng không để nàng ta yên ổn!
*
Bên trong huyễn giới, cuộc chiến sinh tử vẫn tiếp diễn. Dạ Nhi đứng giữa lằn ranh sống chết, từng dòng linh lực tuôn trào từ huyết quản, hòa cùng sói lực của Dịch Phong và Bạch Lộ, cùng linh khí của Tô Ngọc Dao, Thẩm Kỳ Anh, Liễu Tử Khiêm. Một kết giới khổng lồ hình thành, bao trọn lấy trung tâm huyễn giới.
Vệ Vô Ưu gầm lên, lao tới như mãnh thú. Hắn dồn toàn bộ huyễn khí đen vào một đòn cuối cùng, nhắm thẳng vào trái tim Dạ Nhi. Dịch Phong chắn trước mặt nàng, bị huyễn khí đánh bật ngã, máu phun thành vòi.
— Dạ Nhi! Phong ấn ngay đi! Đừng để ta trở thành gánh nặng!
Dạ Nhi hét lên trong tuyệt vọng, nước mắt hòa với máu, ánh sáng trăng khuyết trên cổ tay bùng nổ. Nàng giơ cao chìa khóa Hoàng Hôn, linh khí tụ lại thành một cột sáng xuyên thẳng lên trời.
Mẫu thân nàng hiện ra trong ảo ảnh, dịu dàng mỉm cười:
— Dạ Nhi, con hãy nhớ, chỉ cần còn niềm tin, mọi xiềng xích đều có thể phá vỡ. Đừng quên, con không đơn độc.
Dạ Nhi gào lên, dồn toàn bộ linh lực và niềm tin vào chìa khóa, ánh sáng đỏ chuyển thành ánh vàng rực rỡ, chiếu rọi khắp huyễn giới. Vệ Vô Ưu bị luồng sáng đánh bật ra xa, thân thể hắn cháy rực trong biển lửa linh khí, hét lên đau đớn rồi tan biến vào hư vô.
Kết giới rung chuyển dữ dội. Dạ Nhi th* d*c, toàn thân ướt đẫm mồ hôi và máu. Dịch Phong gượng dậy, kéo nàng vào lòng, thì thầm bên tai:
— Đừng gục ngã. Ta ở đây, cùng nàng đối mặt với tất cả.
Dạ Nhi gật đầu, ánh mắt bừng sáng.
— Ta không muốn hy sinh chàng, cũng không muốn hy sinh bất cứ ai. Nếu định mệnh đã chọn ta, ta sẽ cùng chàng phá vỡ mọi xiềng xích.
Dưới ánh sáng vàng rực, linh khí của tất cả mọi người cộng hưởng, tạo thành một lực lượng khổng lồ bao trùm huyễn giới. Cánh cửa huyễn giới bắt đầu khép lại, nhưng không phải trong bóng tối mà là trong ánh sáng hòa hợp của nhân – lang.
Bên ngoài, trời đất rung chuyển, hoàng hôn kéo dài bất tận. Bá quan văn võ, trưởng lão dị tộc, dân chúng Đại Ninh đều ngẩng đầu nhìn lên, cầu nguyện cho một kết cục mới.
*
Bên trong huyễn giới, Dạ Nhi và Dịch Phong đứng giữa biển linh quang, thân thể họ dần hòa vào ánh sáng, linh lực trong người tuôn trào không ngừng. Dạ Nhi nhìn Dịch Phong, trong mắt là quyết tâm và tình yêu sâu sắc chưa từng có.
— Nếu đây là kết cục, ta muốn cùng chàng đi đến tận cùng.
Dịch Phong mỉm cười, ôm nàng vào lòng, thì thầm:
— Dù là lửa đỏ hay ánh sáng, chỉ cần có nàng, ta không sợ gì hết.
Ánh sáng càng lúc càng rực rỡ, cuốn lấy thân thể hai người, từng mảnh ký ức hiện lên như một cuốn trường thiên bất tận: những ngày tháng đau thương, những lần nắm tay vượt qua hiểm nguy, những lời hứa chưa thành, những giấc mơ còn dang dở.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi đau khổ, thù hận, tham vọng đều tan biến. Chỉ còn lại tình yêu, niềm tin và khát vọng được tự do dưới ánh mặt trời.
Một tiếng nổ lớn vang lên, huyễn giới rung chuyển. Cánh cửa cuối cùng khép lại, nhưng không phải bằng bóng tối, mà là ánh sáng của hy vọng.
*
Bên ngoài, trời đất lặng đi trong giây lát. Cánh cửa huyễn giới đóng lại, biển lửa đỏ tắt dần, nhường chỗ cho một vầng sáng vàng nhạt lan tỏa khắp kinh thành. Đám đông ngơ ngác, không ai dám lên tiếng.
Trên đại điện, Thẩm lão gia gục xuống, nước mắt lăn dài trên má già nua. Thẩm Kỳ Anh ôm lấy Tô Ngọc Dao, khóc nức nở. Liễu Tử Khiêm đứng lặng, ánh mắt xa xăm, không biết nên vui hay nên buồn.
Lâm Uyển Nhi và Từ thị lẩn khuất trong bóng tối, nét mặt trắng bệch, không nói nên lời. Hoàng hậu Vân thị trong nội cung, nụ cười quỷ dị đã biến mất, chỉ còn lại ánh mắt trống rỗng.
Bạch Lộ quỳ gối giữa sân, đôi mắt hổ phách lặng lẽ nhìn lên bầu trời, trong lòng trào dâng một nỗi buồn không tên.
Tất cả đều chờ đợi, chờ một điều kỳ diệu.
*
Trong huyễn giới, Dạ Nhi và Dịch Phong đứng giữa biển ánh sáng, thân thể dần tan vào linh quang. Dạ Nhi ngẩng đầu, nở nụ cười mãn nguyện, nước mắt lấp lánh trên má.
— Dịch Phong, chàng có hối hận không?
Dịch Phong ôm lấy nàng, thì thầm:
— Có nàng bên cạnh, dù là hư vô, ta cũng không hối tiếc.
Ánh sáng bùng lên, cuốn lấy cả hai, hòa tan mọi đau thương, mọi ràng buộc, mọi xiềng xích của định mệnh.
*
Ngoài kia, hoàng hôn vẫn chưa tắt hẳn. Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương linh khí dịu dàng, vương vấn khắp nhân gian.
Trên bầu trời, hai vệt sáng vàng giao nhau, rồi dần tan biến vào hư không. Không ai biết, phía sau cánh cửa huyễn giới vừa khép lại, số phận của Dạ Nhi và Dịch Phong sẽ ra sao. Nhưng ánh sáng ấy, tựa như lời hứa về một bình minh mới, vẫn còn vương vấn mãi trên nền trời Đại Ninh.
Giữa biển người lặng lẽ, một tiếng sói tru xa xăm lại vang lên, kéo dài như khúc ca tiễn biệt, báo hiệu cho một thời đại mới vừa chớm nở.
*
Trong bóng tối của huyễn giới, một đôi mắt mở ra, sáng rực như sao trời. Bàn tay nhỏ nhắn nhẹ nhàng siết lấy một bàn tay lớn, ấm áp. Tiếng thì thầm vang lên, nhẹ như gió thoảng:
— Dịch Phong, chúng ta vẫn còn thời gian, phải không?
Câu trả lời là một cái siết tay thật chặt, cùng ánh sáng dịu dàng lan tỏa, hứa hẹn cho chương hồi sinh chưa từng có nơi cuối chân trời hoàng hôn.
Dưới đáy sâu huyễn giới, một mầm sống vừa lặng lẽ nảy nở, thắp lên hy vọng về ngày trở lại. Và câu chuyện, vẫn chưa khép lại…











