Trang chủ/Huyễn Giới Hoàng Hôn/Chương 30: Bước Qua Hoàng Hôn
Huyễn Giới Hoàng Hôn

Chương 30: Bước Qua Hoàng Hôn

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Dạ Nhi ngồi bên cửa sổ nhỏ, tay vô thức vuốt nhẹ vết bớt hình trăng khuyết trên cổ tay. Ngoài trời, ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn rực đỏ còn vương lại trên mái ngói phủ Thẩm. Gió nhẹ lùa vào, mang theo mùi cỏ dại và hơi ẩm của đất trời sau cơn mưa sớm. Trong lòng nàng, những mảnh ký ức cũ cứ đan xen, vừa dịu dàng vừa nhức nhối. Đêm nay, mọi thứ sẽ thay đổi.

Cửa khẽ mở. Dịch Phong bước vào, dáng người cao lớn in bóng dài trên nền nhà. Ánh mắt chàng dừng lại trên khuôn mặt nàng, dịu dàng mà kiên nghị. Dưới tấm áo choàng sẫm màu, hơi thở của sói cổ truyền vẫn ẩn hiện, hòa lẫn với khí chất trầm ổn của một thế tử từng trải qua bao sóng gió. Chàng tiến đến bên nàng, lặng lẽ đặt tay lên vai, như truyền cho nàng một phần sức mạnh của mình.

— Đã tới lúc, phải không? – Dạ Nhi khẽ hỏi, giọng nàng như vương chút tiếc nuối lẫn mong chờ.

Dịch Phong gật đầu. — Chúng ta không còn con đường nào khác. Nếu cứ chần chừ, giao ước chỉ là ngọn gió thoảng qua. Nhân – lang, cuối cùng vẫn phải đối mặt với nhau trong huyễn giới. Chỉ có bước vào đó, mới có thể thực sự kết thúc hoặc bắt đầu mọi thứ.

Nàng ngẩng nhìn chàng, mắt phượng sâu thẳm ánh lên ý chí. — Chàng có hối hận không? Nếu đi rồi, không thể quay lại. Cả thế gian này, có lẽ sẽ đổi thay đến không còn nhận ra.

Chàng mỉm cười, nụ cười hiếm hoi hé lộ nơi khóe môi. — Đời ta vốn đã là một cuộc lưu đày. Nhưng gặp nàng, mới biết thế nào là có nơi để quay về. Dù phía trước là vực sâu, chỉ cần cùng nàng, ta không sợ.

Nàng siết chặt tay chàng, lặng im một lúc lâu. Tiếng gió ngoài hiên càng lúc càng mạnh, như thúc giục hai người mau chóng rời khỏi nơi an toàn cuối cùng của nhân gian. Dạ Nhi đứng dậy, chỉnh lại vạt áo, ánh mắt kiên định. — Đi thôi.

*

Bên ngoài phủ Thẩm, không khí rộn ràng lạ thường. Người dân tụ tập đông nghịt dưới ánh chiều tà, ánh mắt dõi về phía cổng lớn, nơi hai bóng người – một trắng một đen – sánh bước ra ngoài. Thẩm lão gia đứng trên bậc thềm, mái tóc hoa râm lay động theo gió, ánh mắt sâu xa nhìn theo bóng con trai nuôi. Ông không nói gì, chỉ âm thầm chắp tay, như gửi gắm tất cả niềm tin cho lớp trẻ.

Thẩm Kỳ Anh vội vã chạy tới, đôi mắt sáng ngời pha lẫn lo âu. — Tiểu thư, công tử… thật sự sẽ đi sao? Kinh thành này không còn ai có thể giữ các người lại?

Dạ Nhi cúi xuống, nhẹ nhàng vuốt tóc Kỳ Anh. — Ta từng mơ được sống yên ổn ở nơi này, nhưng thế gian vốn chẳng bao giờ cho người ta trọn vẹn. Kỳ Anh, hãy thay ta chăm sóc lão gia và mọi người. Có ta hay không, ngươi vẫn phải sống tốt, nhớ không?

Kỳ Anh rưng rưng nước mắt, gật đầu liên tục. — Tiểu thư đi đâu, Kỳ Anh cũng muốn theo… Nhưng ta biết, lần này chỉ có hai người mới mở được cánh cửa ấy…

Dịch Phong quay sang, đặt tay lên vai Kỳ Anh. — Hãy giữ lấy Chìa Khóa Hoàng Hôn bản giao ước. Đó là minh chứng cho hy vọng. Khi nào nhân – lang thật sự hòa làm một, giao ước sẽ phát sáng trở lại. Đến lúc ấy, ta tin mọi người sẽ an ổn.

Kỳ Anh siết chặt mảnh ngọc nhỏ được trao, nước mắt lăn dài trên má, lặng lẽ nhìn theo hai người đi về phía rừng già phía tây, nơi đường ranh giữa nhân gian và huyễn giới chỉ còn là một vệt mờ ảo trong ánh hoàng hôn.

*

Trong đại sảnh Lâm phủ, Lâm Uyển Nhi khoác lên người bộ xiêm y rực rỡ, từng đường thêu uốn lượn như vảy rồng. Nàng đứng trước gương, ngón tay mảnh dẻ v**t v* mái tóc. Từ thị ngồi bên, ánh mắt sắc như dao lướt qua hình bóng con gái trong gương.

— Họ đi rồi. Cả kinh thành này giờ chỉ còn lại khoảng trống của những kẻ từng nắm quyền trong tay. Đừng vội đắc ý. Thời cơ vẫn chưa đến với chúng ta đâu, Uyển Nhi.

Uyển Nhi cười nhạt. — Mẹ không tin Dạ Nhi sẽ trở về sao? Nếu nàng ta thất bại, tất cả những gì nàng từng có, cuối cùng vẫn thuộc về chúng ta. Còn nếu nàng thắng… Càng tốt, Đại Ninh này sẽ không còn ai đủ sức tranh đoạt với mẹ con ta.

Từ thị lặng lẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt xa xăm. — Người thực sự đáng sợ không phải Dạ Nhi, mà là thế lực phía sau nàng. Đừng quên, sói không bao giờ đi một mình…

Uyển Nhi cắn môi, trong đáy mắt ánh lên tia ngờ vực.

*

Rời khỏi kinh thành, Dạ Nhi và Dịch Phong đi sâu vào rừng già. Gió thổi mạnh hơn, mùi đất ẩm và lá mục càng lúc càng đậm đặc. Trong lòng bàn tay Dạ Nhi, vết bớt trăng khuyết tỏa ra ánh sáng mờ mờ. Cứ mỗi bước chân, nàng cảm giác không gian xung quanh như rung lên, ranh giới của thế giới loài người dần mờ nhạt.

— Nơi đây chính là cánh cổng? – Nàng thì thầm.

Dịch Phong gật đầu. — Lúc hoàng hôn xuống đến đáy, cánh cửa mới mở ra. Dòng máu của nàng và ta là chìa khóa cuối cùng. Không ai ngoài chúng ta có thể bước vào huyễn giới thật sự.

Hai người dừng lại bên một thân cây cổ thụ. Dạ Nhi mở không gian tùy thân, lấy ra một mảnh ngọc nhỏ hình trăng khuyết, đặt lên lòng bàn tay Dịch Phong. — Đến lúc này, ta mới hiểu, mọi đau khổ ta từng trải qua đều là chuẩn bị cho ngày hôm nay. Nếu không có chàng, ta đã không dám bước tiếp.

Dịch Phong nắm lấy tay nàng, bàn tay thô ráp nhưng ấm áp. — Nếu không có nàng, ta chỉ là kẻ lạc lối giữa bóng tối. Đã đến lúc trả lại mọi bí mật cho thế giới này.

Ánh sáng trăng khuyết và luồng khí lạnh tỏa ra từ hai người. Không gian xung quanh như run rẩy, từng lớp sương mù dày đặc dâng lên, che khuất mọi lối đi. Dưới chân họ, mặt đất mở ra một khe hở, tiếng gió hú vang vọng như tiếng gọi của hàng ngàn linh hồn dị tộc.

Dạ Nhi nhắm mắt, lòng bình yên kỳ lạ. Huyễn Cốc trong cơ thể nàng rung động, mở rộng ra vô tận. Dịch Phong hóa thân, đôi mắt sắc lạnh chuyển màu vàng hổ phách, mái tóc dài tung bay, trên trán lộ rõ dấu ấn sói cổ truyền. Nàng cảm nhận được sức mạnh của dòng máu dị tộc và nhân loại hòa quyện, như hai dòng sông hợp lại thành một.

Cánh cửa huyễn giới hiện ra, ánh sáng đỏ rực của hoàng hôn chiếu xuyên qua làn sương, vẽ lên mặt đất những vệt màu kỳ dị. Trước mặt họ, một thế giới mới hiện ra: bầu trời nhuốm sắc cam tím, những bóng người và bóng sói hòa lẫn, không còn ranh giới nào rõ rệt.

*

Bên trong huyễn giới, không gian mở rộng vô tận, mọi quy tắc của nhân gian đều bị đảo lộn. Thảo nguyên trải dài ngút mắt, rừng rậm và dòng suối ánh bạc đan xen, những ngôi nhà lấp ló giữa tán lá, tiếng sói tru vang vọng khắp bốn phương. Con người và dị tộc đứng cạnh nhau, ánh mắt dò xét lẫn nhau, song không còn sự thù địch xưa cũ.

Dạ Nhi và Dịch Phong sánh bước giữa đám đông. Mọi ánh mắt đều hướng về họ, có tò mò, có dè chừng, cũng có hy vọng lấp lánh. Một lão già tóc bạc, dáng người gầy gò, tiến lên, giọng khàn khàn:

— Các ngươi là chủ nhân mới của cánh cổng này sao? Người và sói, từ nay hòa chung một huyết mạch?

Dạ Nhi đáp, giọng nàng vững vàng: — Hòa chung không có nghĩa là hòa tan. Nhân – lang, mỗi bên giữ lấy bản sắc, cùng tồn tại trên một mảnh đất. Ai đi ngược lại giao ước sẽ bị đẩy ra khỏi thế giới này.

Dịch Phong đưa tay lên, cắm thanh kiếm vào mặt đất. — Đây là ranh giới cuối cùng. Kẻ nào còn mang lòng tham, gây loạn huyễn giới, dù là người hay sói, đều phải trả giá.

Tiếng xì xào nổi lên, rồi dần lắng xuống. Một thiếu nữ sói tóc bạc tiến đến, quỳ gối trước mặt họ. — Từ bao đời nay, tộc sói đã sống trong bóng tối. Nay thấy công tử và tiểu thư có thể hòa hợp, chúng ta nguyện đi theo giao ước mới.

Phía xa, một vị trưởng lão nhân tộc cũng cúi mình. — Người đời sợ hãi dị tộc chỉ vì không hiểu. Nếu hôm nay có thể chung sống, Đại Ninh sẽ không còn cảnh máu đổ đầu rơi.

Dạ Nhi ngước nhìn bầu trời, ánh hoàng hôn lặng lẽ buông xuống. Trong lòng nàng, một nỗi nhẹ nhõm và day dứt song hành. Mọi đấu tranh, mưu toan, hận thù… cuối cùng cũng chỉ là lớp bụi mỏng phủ lên vận mệnh. Nhưng phía trước, còn biết bao thử thách.

*

Tại kinh thành, tin tức hai người mở cổng huyễn giới lan khắp nơi. Lâm Uyển Nhi ngồi trong phòng, ánh mắt tối sầm. — Nếu Dạ Nhi đã bước vào huyễn giới, mọi quyền lực ở Đại Ninh này sẽ thuộc về ai?

Từ thị chậm rãi đáp: — Quyền lực không tự sinh ra, cũng không tự mất đi. Khi một bên buông tay, bên khác sẽ lấp đầy khoảng trống. Đừng quên, những người sót lại ở nhân gian vẫn chưa hết dã tâm.

Uyển Nhi cười nhạt. — Vậy thì ta sẽ là người đầu tiên tranh đoạt. Dạ Nhi tưởng chỉ cần bỏ đi là thoát khỏi mọi ràng buộc sao? Nhầm rồi, huyễn giới không phải nơi nàng có thể an toàn mãi mãi.*

Trong bóng tối phủ kín rừng sâu, Vệ Vô Ưu đứng trên mỏm đá, nhìn về phía huyễn giới vừa mở ra. Bên cạnh hắn, Bạch Lộ – đôi mắt hổ phách lạnh băng – lặng lẽ chờ lệnh.

— Đã tới lúc gieo hạt giống mầm họa vào huyễn giới. Kẻ đứng giữa hai thế giới, sớm muộn cũng bị xé nát bởi chính tham vọng của mình. – Vệ Vô Ưu cười nhạt, ngón tay lướt trên mặt ngọc vỡ, tia sáng lạnh lóe lên trong mắt.

Bạch Lộ cúi đầu. — Thuộc hạ đã sẵn sàng. Bất kỳ ai cản đường, đều sẽ phải trả giá bằng máu.

Tiếng sói tru kéo dài vọng về từ phía huyễn giới, như lời cảnh báo cho một cơn bão ngầm đang âm ỉ.

*

Trong không gian huyễn giới, Dạ Nhi cùng Dịch Phong ngồi bên dòng suối bạc, ánh sáng cam tím hắt lên khuôn mặt họ. Nàng lặng im nhìn dòng nước trôi, trong lòng ngổn ngang bao suy nghĩ.

— Chúng ta đã thật sự thoát khỏi số phận chưa? Hay chỉ đổi một lồng giam này sang một lồng giam khác? – Nàng lên tiếng, chất chứa trong từng câu hỏi.

Dịch Phong trầm ngâm. — Nếu là lồng giam, thì cũng là chiếc lồng do chúng ta tự dựng lên. Ta không muốn nhân – lang mãi mãi phải sống trong bóng tối và nghi kỵ. Nếu có thể bắt đầu lại, dù chỉ một ngày, cũng đáng.

Dạ Nhi tựa đầu lên vai chàng, khẽ nhắm mắt. — Ta sợ nhất là ngày mai, mọi thứ lại quay về như cũ. Khi ấy, liệu chúng ta có đủ dũng khí để phá vỡ lồng giam lần nữa?

Chàng siết nhẹ bờ vai nàng. — Chỉ cần còn nàng ở bên, ta không sợ bất cứ điều gì.

Nàng khẽ cười, nước mắt lặng lẽ chảy xuống, hòa vào dòng suối bạc dưới chân.

*

Đêm dần buông. Trong huyễn giới, lửa trại bập bùng, những gương mặt người và sói cùng ngồi quây quần. Dạ Nhi đứng lên, giọng nàng vang vọng:

— Từ hôm nay, mọi mưu đồ, mọi hận thù đều phải dừng lại bên ngoài cánh cổng này. Ai muốn ở lại, hãy để quá khứ ở phía sau. Ai không thể, xin rời đi ngay từ bây giờ.

Những ánh mắt giao nhau, không ai lên tiếng rời khỏi. Dịch Phong cầm lấy thanh kiếm, cắm sâu vào đất, ánh lửa hắt lên lưỡi thép sáng rực. — Từ nay, ta thay mặt cả hai tộc, lập giao ước mới. Kẻ nào phản bội, dù là người hay sói, đều không thể dung thứ.

Một vị trưởng lão nhân tộc tiến đến, rút ra một mảnh ngọc, đặt lên tay Dạ Nhi. — Đây là tín vật của tổ tiên, tượng trưng cho lòng thành. Chỉ mong tiểu thư giữ lấy, khi nào thế gian lại nổi gió, hãy dùng nó gọi chúng ta trở về.

Dạ Nhi nắm chặt mảnh ngọc, cảm giác trong lòng vừa nhẹ nhõm vừa nặng trĩu.

*

Khi lửa tàn, mọi người lặng lẽ tản ra. Dạ Nhi và Dịch Phong đi dọc theo bờ suối, ánh trăng chiếu lên mặt nước lấp lánh. Xa xa, tiếng hú của bầy sói vọng lại, như khúc hát tiễn đưa một kỷ nguyên cũ.

— Nàng có hối hận không? – Dịch Phong khẽ hỏi.

Nàng lắc đầu. — Nếu được sống lại một lần nữa, ta vẫn sẽ chọn bước vào huyễn giới cùng chàng. Chỉ tiếc, cha mẹ ta… người thân ta… mãi mãi không thể biết được ngày hôm nay.

Chàng nhẹ nhàng ôm lấy nàng. — Ta cũng vậy. Người thân, bằng hữu, những người từng cùng ta chiến đấu… Có lẽ không bao giờ hiểu được lựa chọn này. Nhưng vận mệnh, đôi khi chỉ là một ngã rẽ nhỏ, thay đổi mọi thứ.

Dạ Nhi nhắm mắt, lặng lẽ để nước mắt rơi. Trong khoảnh khắc ấy, nàng cảm nhận được mọi đau thương, mọi hy vọng, mọi mất mát cùng ùa về. Nhưng rồi, nàng lại mỉm cười, vì biết bên cạnh mình còn có người sẵn sàng cùng gánh vác mọi thứ.

*

Ở một góc tối khác của huyễn giới, Liễu Tử Khiêm ngồi bên bàn đá, ánh mắt trầm tư. Tô Ngọc Dao lặng lẽ rót trà, đặt trước mặt chàng.

— Chuyện gì khiến huynh suy nghĩ nhiều như vậy? – Nàng hỏi khẽ.

Liễu Tử Khiêm khẽ cười, ánh mắt hướng về phía lửa trại đã lụi tàn. — Ta từng nghĩ chỉ cần dùng trí tuệ, có thể thay đổi thế gian. Nhưng đến cuối cùng, hóa ra chỉ là một con cờ nhỏ trong bàn cờ lớn. Dạ Nhi và Dịch Phong, họ mới thật sự là người viết lại vận mệnh.

Ngọc Dao khẽ thở dài. — Nếu đã là người ngoài cuộc, chi bằng an nhiên sống tiếp. Huyễn giới rộng lớn, đâu chỉ có thù hận và quyền mưu?

Chàng im lặng, ánh mắt vẫn dõi theo bóng dáng hai người ở phía xa. Trong lòng, một nỗi tiếc nuối mơ hồ len lỏi.

*

Tại ranh giới giữa nhân gian và huyễn giới, một bóng người nhỏ bé lặng lẽ xuất hiện, trong tay lấp lánh mảnh ngọc vỡ hình trăng khuyết. Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời đỏ rực, khóe môi nở nụ cười khó đoán.

— Hoàng hôn của hai thế giới chưa bao giờ là kết thúc. Vẫn còn một bí mật nữa, chỉ chờ thời điểm trỗi dậy…

Tiếng gió thổi qua, mang theo hơi lạnh và mùi máu tanh lẩn khuất. Xa xa, tiếng sói tru hòa với tiếng cười nhỏ, rồi tất cả chìm vào im lặng.

*

Dạ Nhi đứng trên đỉnh đồi, nhìn về phía chân trời. Ánh hoàng hôn cuối cùng chạm tới mép rừng, nhuộm đỏ cả bầu trời. Dịch Phong tiến đến bên nàng, ánh mắt thâm trầm.

— Phía trước còn nhiều hiểm họa. Ta không dám hứa sẽ bảo vệ được nàng mãi mãi, nhưng chỉ cần còn hơi thở, ta sẽ không buông tay.

Nàng gật đầu, mắt ánh lên niềm tin. — Dù là nhân gian hay huyễn giới, chỉ cần có chàng, ta sẽ không lùi bước.

Bóng hai người hòa vào nhau, kéo dài trên nền đất đỏ rực. Gió thổi qua, mang theo mùi cỏ non và lời hứa chưa trọn vẹn.

Xa xa, ở rìa huyễn giới, một bóng đen lẩn khuất trong bóng tối, dõi theo từng bước chân họ. Trong đôi mắt ấy, tham vọng và hận thù cháy âm ỉ, như lửa tàn chưa tắt.

*

Hoàng hôn khép lại, màn đêm buông xuống huyễn giới. Nhưng trong lòng mỗi người, ánh sáng của hy vọng vẫn le lói – như lời hứa chưa thành, như giao ước chưa trọn vẹn, như một khúc dạo đầu cho cơn bão sắp sửa tràn về.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 30: Bước Qua Hoàng Hôn - Huyễn Giới Hoàng Hôn | uTruyện