Trang chủ/Huyễn Giới Hoàng Hôn/Chương 6: Mật Ước Dưới Trăng Tàn
Huyễn Giới Hoàng Hôn

Chương 6: Mật Ước Dưới Trăng Tàn

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Dạ Nhi vừa thu lại ánh mắt khỏi màn đêm, chưa kịp lấy lại bình tĩnh thì tiếng động nhẹ ngoài vườn lại vang lên, lần này dồn dập và sát gần. Nàng áp sát vào tường, hơi thở nén chặt, mọi giác quan căng lên như dây đàn. Trong lòng bàn tay, ngọc bội lạnh ngắt. Một luồng khí tức âm u tràn tới, xa lạ và đầy sát ý.

Cửa sổ bất chợt rung lên. Một bóng đen lướt qua khe hở, thân pháp nhẹ như hư ảnh. Dạ Nhi lập tức điểm huyệt ẩn thân, vận dụng linh khí che giấu khí tức bản thân, nhẹ nhàng lùi về phía sau, mắt không rời cánh cửa. Kinh nghiệm nhiều năm sống giữa hiểm nguy khiến nàng không hề hoảng loạn. Ngón tay lướt nhẹ trên cổ tay, trận pháp hộ thân lập tức phát động, lớp linh quang nhạt bao lấy thân thể.

Bóng đen ngoài cửa thấp giọng ra hiệu, lập tức ba thân ảnh khác từ ngoài vườn đồng loạt xuất hiện, vây khép thành hình cánh cung. Áo choàng đen phủ kín, mặt nạ bạc che nửa mặt, chỉ để lộ đôi mắt lạnh như thép – chính là sát thủ Hắc Vệ khét tiếng của triều đình.

Một tên cất tiếng, giọng khàn khàn nhưng rõ ràng từng chữ:

— Lâm Dạ Nhi, giao ra chìa khóa hoàng hôn, ngươi còn có thể giữ toàn thây.

Dạ Nhi nhếch môi, ánh mắt lóe lên tia lạnh lùng. Nàng không đáp, chỉ khẽ lùi về phía tủ sách, tay âm thầm mở nắp lọ độc dược, sẵn sàng nghênh chiến.

Tên sát thủ đầu lĩnh thấy nàng im lặng, hạ thấp giọng, tay ra hiệu cho hai tên phía sau:

— Đừng phí lời. Bắt sống, tra xét tại chỗ.

Lời vừa dứt, hai thân ảnh lướt tới, thân pháp cực nhanh, đao bén lóe lên ánh sáng lạnh. Dạ Nhi vận linh lực, tung ra hai viên độc hoàn, khói tím lập tức tỏa mù mịt. Một tên Hắc Vệ dừng lại, lấy khăn bịt mũi, tên còn lại đã lách được vào trong, vung đao nhằm thẳng yết hầu nàng.

Dạ Nhi nghiêng người tránh đòn, thân hình uyển chuyển như làn khói. Nàng rút trâm bạc, điểm vào huyệt đạo trên cổ tay đối phương. Tên sát thủ hơi khựng lại, song sức mạnh vượt xa người thường, cánh tay vẫn vung đao chém tới. Lưỡi đao sượt qua vai áo nàng, để lại vết rách mảnh. Dạ Nhi bật lùi, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo.

Ngay lúc ấy, ngoài cửa sổ vang lên một tiếng rít trầm đục, như tiếng thú dữ. Một bóng người cao lớn xuất hiện, bước chân nhẹ mà chắc nịch. Mùi hương bạc hà lẫn mùi máu sói thoảng qua, khiến không khí trong phòng lạnh thêm mấy phần.

Dạ Nhi liếc mắt, nhận ra người vừa tới – Thẩm Dịch Phong.

Dưới ánh trăng lờ mờ, gương mặt Dịch Phong khuất sau mái tóc đen dài, chỉ còn ánh mắt sắc như dao lóe lên ánh bạc lạnh lẽo. Y phục màu tối càng tôn lên dáng vẻ trầm ổn, trên người toát ra khí thế uy nghiêm, khiến bọn Hắc Vệ đồng loạt chững lại một nhịp.

Dịch Phong không nói một lời, rút kiếm từ sau lưng, mũi kiếm lóe lên ánh sáng lạnh lẽo. Khí thế trên người hắn tràn ra như sóng, đè nén khiến không gian như đặc quánh lại.

Tên Hắc Vệ đầu lĩnh nhận ra thân phận đối phương, thoáng chần chừ. Hắn cất giọng cười nhạt, ánh mắt lóe lên tia kiêng kỵ:

— Thế tử Thẩm phủ cũng can dự vào chuyện này? Chuyện nhà họ Lâm, tốt nhất ngươi nên tránh xa.

Dịch Phong không đáp, chỉ nhếch môi cười lạnh. Một nhát kiếm lạnh lẽo vút ra, vạch thẳng vào cổ tay tên sát thủ gần nhất. Hắn lùi lại, cánh tay tê rần, máu rỉ xuống ướt cả vạt áo đen.

Dạ Nhi nắm lấy thời cơ, vận dụng linh lực trong ngọc bội, phóng ra một trận pháp nhỏ, ánh sáng tím bạc bủa vây lấy hai tên còn lại. Một tên dính trận, thân hình cứng đờ, ngã gục xuống sàn. Tên đầu lĩnh lập tức tung ra ám khí, mũi độc trâm xé gió lao về phía Dạ Nhi.

Dịch Phong xoay người, dùng thân chắn trước nàng, kiếm khí vung lên cắt nát ám khí giữa không trung. Động tác dứt khoát, không thừa một nhịp.

Không khí trong phòng càng thêm ngột ngạt. Tên đầu lĩnh nhận thấy tình thế bất lợi, rút ra một viên đan dược màu đen, bóp vỡ trong tay. Một làn khói đen dày đặc lan ra, mùi tanh nồng xộc thẳng lên mũi.

Dạ Nhi nhận ra loại độc này, vội kéo Dịch Phong lui về phía sau, tay kết ấn, mở ra một khe hở dẫn vào không gian Huyễn Cốc. Đúng lúc khói độc tràn đến, hai người đã cùng biến mất khỏi phòng, để lại ba tên Hắc Vệ thất thần giữa căn phòng trống rỗng.

Bên trong Huyễn Cốc, ánh sáng dịu dàng của linh khí vây quanh. Dạ Nhi th* d*c, mặt vẫn giữ vẻ cảnh giác. Dịch Phong quan sát xung quanh, trong mắt thoáng hiện vẻ ngạc nhiên. Hắn biết về không gian tùy thân, nhưng không ngờ Dạ Nhi lại có thể thao túng Huyễn Cốc thành thục đến vậy.

Dịch Phong cất giọng trầm thấp:

— Không ngờ cô lại có thủ đoạn này. Không gian này, không phải vật phàm.

Dạ Nhi gạt đi mệt mỏi, đáp khẽ:

— Ngươi cũng chẳng phải người thường. Đêm nay, nếu không có ngươi, e rằng ta đã khó mà thoát thân.

Ánh mắt hai người chạm nhau, lặng im một thoáng. Dịch Phong thu kiếm, giọng càng thêm kiệm lời:

— Đám Hắc Vệ này, không đơn giản chỉ nhằm vào cô. Trên người cô, rốt cuộc còn che giấu bí mật gì?

Dạ Nhi không trả lời ngay, chỉ siết chặt ngọc bội trong tay. Một lát sau, nàng ngẩng đầu, ánh mắt sáng như có lửa:

— Nếu ta nói, bản thân cũng không rõ hết, ngươi có tin không?

Dịch Phong nhìn nàng thật lâu, rồi khẽ gật đầu:

— Ta tin vào trực giác của mình. Nhưng từ nay, cô nên cẩn thận từng bước. Đám người đó sẽ không bỏ qua dễ dàng.

Dạ Nhi nhẹ thở dài, ánh mắt chợt dịu đi:

— Ngươi vào phủ lúc nào? Vì sao lại xuất hiện đúng lúc này?

Dịch Phong đáp gọn:

— Ta nhận được tin có kẻ khả nghi lảng vảng quanh Lâm phủ. Vốn định âm thầm dò xét, không ngờ lại gặp phải chuyện này.

Nàng im lặng một lát, rồi chậm rãi nói:

— Chúng ta đều không thể tin ai hoàn toàn, nhưng cũng chẳng còn lựa chọn nào khác. Ngươi có mục đích, ta cũng vậy. Đêm nay coi như đồng mệnh tương liên.

Dịch Phong gật đầu, ánh mắt sâu thẳm, trong giọng nói có thêm phần thành thật:

— Nếu đã cùng chung kẻ địch, chi bằng liên thủ. Tạm thời giấu kín thân phận, cùng nhau tra xét chân tướng. Đợi thời cơ, sẽ vạch trần tất cả.

Dạ Nhi nhìn thẳng vào mắt hắn, khẽ mỉm cười, nụ cười mơ hồ như sương đêm:

— Được. Tạm thời giữ kín bí mật của nhau, trước khi mọi sự rõ ràng.

Hai người im lặng một hồi, chỉ còn tiếng nước chảy róc rách trong Huyễn Cốc. Dịch Phong ngồi xuống bên gốc cổ thụ, ánh mắt dõi về xa xăm. Dạ Nhi tranh thủ điều tức, linh khí trong cơ thể dần ổn định.

Một lát sau, nàng lên tiếng:

— Ngươi định xử trí thế nào với đám Hắc Vệ kia? Chúng vẫn còn quanh quẩn trong phủ.

Dịch Phong đáp không chút do dự:

— Chúng sẽ không dám hành động lộ liễu thêm lần nữa. Ta sẽ cho người theo dõi, nếu có động tĩnh, sẽ xử lý gọn.

Dạ Nhi gật đầu, ánh mắt trầm ngâm:

— Ngươi có biết, vì sao chúng lại nhắm vào ta vào đúng thời điểm này?

Dịch Phong nhìn nàng, ánh mắt lóe lên tia suy tư:— Gần đây trong triều có tin đồn về chìa khóa hoàng hôn. Vệ Vô Ưu đã sai Hắc Vệ truy lùng manh mối khắp nơi. Có lẽ hắn đã ngửi thấy khí tức đặc biệt trên người cô.

Dạ Nhi khẽ siết tay, nhớ lại câu nói của bóng đen ngoài vườn: “Mùi huyết thống đã lộ, không thể lầm được…” Nỗi bất an lại dâng lên, nhưng nàng cố giữ bình tĩnh, giọng đều đều:

— Không gian Huyễn Cốc, chìa khóa hoàng hôn, cả dòng máu dị tộc… Tất cả đều liên quan tới nhau. Ta không thể một mình đối diện hết thảy.

Dịch Phong im lặng, rồi khẽ nói:

— Nếu cô tin ta, ta sẽ giúp cô tra xét nguồn gốc những thứ này. Đổi lại, ta cũng muốn cô giúp ta tìm ra chân tướng vụ diệt môn năm xưa.

Dạ Nhi không ngần ngại, đáp ngay:

— Giao ước này, ta nhận. Nhưng ta muốn biết, ngươi thực sự là ai, vì sao lại dấn thân vào vòng xoáy này?

Dịch Phong trầm ngâm một thoáng, rồi đáp:

— Ta là người mang dòng máu sói, xuất thân hoàng thất bị diệt. Trên vai ta là mối thù không thể rửa sạch, là lời nguyền truyền đời của tộc sói. Ta cần sự thật, cũng cần đồng minh không phản bội.

Ánh mắt hắn nhìn thẳng vào nàng, không hề né tránh. Dạ Nhi lặng lẽ nhìn lại, trong lòng dâng lên cảm giác khó tả: có gì đó vừa xa lạ, vừa gần gũi như số mệnh.

Dịch Phong cởi áo choàng, lộ ra vết sẹo dài bên bả vai – dấu tích sói huyết truyền đời. Dạ Nhi nhìn vết sẹo ấy, ánh mắt thoáng hiện vẻ thương cảm, nhưng cũng không hỏi thêm. Nàng vén tay áo, để lộ vết bớt trăng khuyết trên cổ tay. Hai dấu ấn, một của sói, một của trăng, lặng lẽ đối diện nhau trong ánh sáng mờ của Huyễn Cốc.

Dạ Nhi khẽ nói:

— Có lẽ vận mệnh đã định, chúng ta không thể tránh khỏi liên quan.

Dịch Phong mỉm cười nhạt:

— Đêm nay, dưới ánh trăng tàn, xem như đã lập mật ước. Từ đây về sau, dù sinh tử, cũng không được phản bội lẫn nhau.

Nàng gật đầu, giọng chắc nịch:

— Nếu một ngày chân tướng bị vạch trần, ta sẽ cùng ngươi đối diện. Không trốn chạy, không giấu giếm.

Trong Huyễn Cốc, linh khí dần mỏng đi. Dạ Nhi biết không thể ở lại lâu, bèn nói:

— Đợi ta bố trí lại trận pháp hộ thân trong phòng, rồi sẽ đưa ngươi trở ra. Đêm nay, tạm thời xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Dịch Phong gật đầu. Dạ Nhi kết ấn, mở ra một lối nhỏ dẫn về phòng mình. Trước khi rời khỏi Huyễn Cốc, nàng ngoái lại nhìn Dịch Phong, giọng nhẹ như gió:

— Ngươi cẩn thận. Đám Hắc Vệ không dễ đối phó, Vệ Vô Ưu càng không phải kẻ tầm thường.

Dịch Phong chỉ đáp bằng một cái gật đầu, ánh mắt trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sát khí.

Hai người vừa quay về phòng, đã nghe ngoài viện có tiếng động. Dạ Nhi vội lẩn vào bóng tối, Dịch Phong cũng biến mất phía sau tấm bình phong. Cửa phòng bật mở, một bóng người nhỏ nhắn lẻn vào – Thẩm Kỳ Anh.

Kỳ Anh nhìn quanh, thấy Dạ Nhi an toàn thì thở phào, thì thào:

— Tiểu thư, bên ngoài có người lạ. Ta nghe thấy tiếng động rất lạ, hình như có cả mùi thuốc độc…

Dạ Nhi đặt tay lên vai Kỳ Anh, trấn an:

— Ta không sao, đừng lên tiếng. Chỉ cần ngươi giữ kín chuyện đêm nay, mọi sự sẽ ổn.

Kỳ Anh gật đầu, ánh mắt lo lắng. Dạ Nhi biết Kỳ Anh trung thành, nhưng trong lòng vẫn đề phòng – chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể dẫn tới họa diệt thân.

Dịch Phong ra hiệu cho nàng, ý bảo cần rời đi trước khi trời sáng. Dạ Nhi gật đầu, thì thầm:

— Đợi khi ta dàn xếp ổn thỏa, sẽ liên lạc với ngươi qua tín vật này.

Nàng đưa cho Dịch Phong một chiếc lá ngọc nhỏ, khắc hình trăng khuyết. Dịch Phong thu lấy, ánh mắt dịu đi phần nào:

— Ta sẽ chờ tin.

Hắn khẽ gật đầu với Kỳ Anh, rồi ẩn thân rời đi qua cửa sổ, thân pháp nhẹ nhàng không để lại dấu vết. Dạ Nhi đóng cửa, quay lại nhìn Kỳ Anh, ánh mắt nghiêm nghị:

— Đêm nay ngươi không được tiết lộ cho bất kỳ ai, kể cả những người thân cận nhất. Nếu có ai hỏi, cứ nói ta bị cảm lạnh, phải nghỉ ngơi.

Kỳ Anh răm rắp tuân lệnh, nhanh nhẹn rời khỏi phòng.

Dạ Nhi ngồi xuống, lấy ra cuốn sổ nhỏ, ghi lại mọi diễn biến: “Đêm nay sát thủ Hắc Vệ đột nhập, thân phận bị lộ, may nhờ Thẩm Dịch Phong cứu giúp. Đã lập mật ước, tạm thời liên thủ, che giấu bí mật. Phải đề phòng Vệ Vô Ưu và thế lực trong bóng tối.”

Nàng ngẩng lên, ánh mắt sắc lạnh. Trên cổ tay, vết bớt trăng khuyết vẫn lấp lánh ánh tím bạc, như nhắc nhở về một vận mệnh đã không còn đường lui.

Bên ngoài, màn đêm vẫn dày đặc. Ở một góc tối sâu nhất của Lâm phủ, ba thân ảnh áo đen lặng lẽ hội họp. Tên đầu lĩnh Hắc Vệ đưa mắt nhìn đồng bọn, giọng lạnh như băng:

— Lâm Dạ Nhi không phải người thường. Đêm nay thất thủ, nhưng khí tức đã xác nhận. Truyền tin về cho Vệ đại nhân, lập tức chuyển sang phương án hai.

Một tên khác hỏi nhỏ:

— Còn Thẩm Dịch Phong thì sao? Hắn cũng có mặt ở đây.

Tên đầu lĩnh cười nhạt:

— Hắn càng không thể để yên. Đêm mai, động thủ ở phủ Thẩm. Chỉ cần một chút sơ hở, cả hai sẽ không còn đường sống.

Tiếng côn trùng ngoài vườn bỗng tắt lịm, màn đêm dày như sương lạnh. Trong bóng tối, những âm mưu mới lại lặng lẽ nảy mầm, kéo dài không dứt.

Trong phòng, Dạ Nhi ngồi lặng, ánh mắt hướng ra cửa sổ. Gió đêm ùa vào, mang theo mùi máu tanh nhàn nhạt và linh khí ngập ngừng. Nàng biết, đêm nay chỉ là khởi đầu cho sóng gió sắp tới. Phía trước, con đường càng lúc càng mờ mịt, mỗi bước đi đều có thể là vực sâu không đáy.

Tận sâu trong Huyễn Cốc, linh khí chập chờn, vạt trăng khuyết in bóng trên mặt hồ nhỏ. Một làn khói mỏng lướt qua, để lại dư vị lạnh lẽo và dự cảm chẳng lành.

Dưới ánh trăng tàn, hai dấu ấn – sói huyết và trăng khuyết – đã lặng lẽ hòa vào nhau, mở đầu cho một mật ước không thể phá vỡ. Nhưng cũng từ đây, vận mệnh của cả hai đã gắn chặt vào vòng xoáy quyền mưu, yêu hận, sinh tử khó lường.

Bên ngoài, bóng đen vẫn lượn quanh tường viện. Đâu đó, một đôi mắt hổ phách lặng lẽ quan sát, chờ thời khắc thích hợp để ra tay. Đêm chưa tàn, nhưng huyễn giới đã bắt đầu chuyển động.

Một tiếng gió rít dài, như báo hiệu cho những cơn bão ngầm đang chực chờ phía trước.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử