Chương 8: Đêm Đại Yến Đẫm Máu
Tiếng chiêng đồng vang lên từng hồi, kéo cả Lâm phủ chìm vào bầu không khí náo nhiệt của đêm đại yến. Từ sớm, khách khứa các phủ lớn đã lần lượt tới, y phục thêu chỉ vàng lấp lánh dưới ánh đèn lồng đỏ quạch. Dạ Nhi khoác lên mình bộ váy lụa màu khói sương, tóc vấn thấp, lặng lẽ đứng bên cạnh đại sảnh, như một bóng mờ giữa biển người rực rỡ. Nụ cười nhã nhặn nở trên môi nàng, nhưng sâu trong mắt chỉ toàn cảnh giác và dè dặt.
Từ thị tự mình ra nghênh tiếp, gương mặt phúc hậu giấu kín mọi toan tính. Khi bà ta dẫn đoàn khách vào trong, Uyển Nhi khẽ lướt qua vai Dạ Nhi, thì thầm đủ cho nàng nghe thấy:
— Hôm nay tỷ tỷ nhớ giữ gìn danh dự Lâm gia, đừng làm chuyện thất thố kẻo lại hổ thẹn tổ tông.
Dạ Nhi cúi đầu, đáp nhẹ như gió:
— Tỷ tỷ yên tâm, Dạ Nhi chưa từng dám quên mình là người dưới mái nhà này.
Uyển Nhi nhướng mày, mỉm cười chua chát. Ánh mắt hai người giao nhau, dưới vẻ dịu dàng là mũi dao sắc lạnh. Những lời xã giao, những tiếng cười, đều chỉ là mặt nạ che giấu sóng ngầm bên dưới.
Tiệc rượu bày biện dài suốt ba dãy, trên bàn xếp đầy sơn hào hải vị, chén bát ngọc ngà sáng lấp lánh. Quan khách trò chuyện rôm rả, chỉ riêng Dạ Nhi giữ mình trầm lặng, mỗi động tác đều dè chừng. Thẩm lão gia ngồi ở vị trí chủ khách, vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt đảo qua từng người như dò xét. Dịch Phong không xuất hiện, nhưng chén rượu dành cho thế tử phủ Thẩm vẫn được đặt sẵn, khiến nhiều người xì xào bàn tán.
Kỳ Anh đứng sau lưng Dạ Nhi, ánh mắt không rời khỏi chủ nhân. Tiểu tỳ này vốn hiếu động, nhưng hôm nay lại đặc biệt ngoan ngoãn, mỗi khi có người lại gần liền bước lên chắn một nửa thân mình trước Dạ Nhi, như một tấm khiên nhỏ bé nhưng kiên quyết.
Tiệc rượu đến hồi cao trào, Từ thị cười nói:
— Đêm nay là ngày lành, mong chư vị cùng nâng chén, chúc cho Lâm phủ an khang, phúc trạch dài lâu.
Mọi người cùng nâng chén, tiếng cười rộn rã. Dạ Nhi chỉ nhấp môi, ánh mắt lặng lẽ quét qua từng góc tối của đại sảnh, linh cảm bất an càng lúc càng rõ rệt. Trong một khắc, nàng bắt gặp ánh mắt của Vệ Vô Ưu — hắn ngồi ở cuối bàn, sắc mặt âm trầm, khóe môi nhếch lên nhàn nhạt. Đôi mắt ấy như muốn xuyên thấu mọi bí mật.
Dưới lớp áo choàng đen, Vệ Vô Ưu khẽ gõ nhịp ngón tay lên bàn. Mỗi động tác đều có mục đích, không hề thừa thãi. Hắn nhìn sang phía Uyển Nhi, rồi lặng lẽ quay đi, ý vị khó dò.
Trong góc tối, Bạch Lộ lặng lẽ quan sát. Ánh mắt hổ phách của hắn quét qua từng người, thỉnh thoảng dừng lại rất lâu nơi Dạ Nhi. Không ai để ý, nhưng hắn vẫn cẩn thận che giấu khí tức, như một bóng ma ẩn mình giữa muôn trùng ánh sáng.
Tiệc vừa chuyển sang tiết mục múa hát, Dạ Nhi đột nhiên cảm thấy lòng bàn tay ngưa ngứa. Nàng lặng lẽ xoay cổ tay, chạm vào vết bớt trăng khuyết. Linh khí quanh người khẽ động, nàng nhận ra trong không khí thấp thoáng mùi dược liệu lạ lẫm, lẫn với hương rượu và trầm hương nồng nặc. Từ thị đứng dậy, nụ cười càng thêm rạng rỡ:
— Đêm nay còn có một món quà nhỏ, mong quý khách thưởng thức.
Bà ta vỗ tay, lập tức từ phía sau bước ra bốn vũ nữ áo mỏng, tay cầm quạt lông vũ, di chuyển mềm mại như nước. Tiếng nhạc réo rắt, ánh đèn chao nghiêng, mọi ánh mắt đều dồn về trung tâm. Nhưng trong vũ điệu mê hoặc ấy, Dạ Nhi phát hiện có những bước chân nhẹ hơn, thoáng hiện rồi tan đi như khói. Nàng khẽ nhíu mày, dặn Kỳ Anh:
— Lùi về sau hai bước, đừng rời khỏi ta.
Kỳ Anh nghe lệnh, tay đã nắm chặt ống tay áo Dạ Nhi. Đúng lúc đó, trong tiếng nhạc bỗng lẫn vào âm thanh lạ — như tiếng kim loại nhỏ chạm nhau, rất khẽ. Dạ Nhi liếc nhìn về phía mái nhà, nhận ra trên xà ngang có những bóng đen di động, ánh sáng phản chiếu lấp lánh đầu mũi ám khí.
Nàng lập tức vận linh khí hộ thể, lòng run lên: Trận pháp ám khí! Dưới lớp gạch lát nền, từng đường vân nhỏ dần phát sáng, tạo thành một đồ hình trận pháp phức tạp, chỉ đủ cho người tinh ý nhận ra. Mùi dược liệu càng lúc càng nặng, hòa vào không khí, khiến đầu óc mọi người lơ mơ.
Dạ Nhi cắn mạnh đầu lưỡi, buộc mình tỉnh táo. Nàng nhận ra, trên cổ tay Từ thị có một chiếc vòng ngọc khắc hoa văn lạ, ánh sáng nhấp nháy theo tiết nhạc. Bất giác, Từ thị nhìn về phía nàng, khóe môi thoáng hiện ý cười hiểm độc.
— Kỳ Anh, che mặt lại, đừng hít sâu! — Dạ Nhi khẽ quát, kéo tiểu tỳ sát vào người.
Đúng lúc đó, trên xà ngang bỗng rơi xuống một loạt kim bạc, nhỏ như sợi tóc, bay tản mát theo chiều gió. Chỉ trong khoảnh khắc, tiếng kêu thất thanh vang lên từ phía bàn phụ. Một khách nữ ngã vật xuống, trên má đã in rõ dấu vết ám khí. Đám đông chưa kịp phản ứng, trận pháp trên nền nhà sáng bừng, vô số kim châm phóng ra như mưa.
Dạ Nhi vội kéo Kỳ Anh lăn xuống dưới gầm bàn, đồng thời vận dụng linh khí trong Huyễn Cốc, tạo một lớp kết giới mỏng bao bọc quanh mình. Bên ngoài, tiếng la hét, tiếng đồ sứ vỡ, tiếng binh khí va chạm vào nhau vang lên hỗn loạn. Có người định lao ra ngoài nhưng cửa lớn đã đóng sập, màn trướng rủ xuống che kín lối đi.
Từ thị vẫn đứng giữa đại sảnh, tay nâng chiếc vòng ngọc, ánh mắt dửng dưng nhìn cảnh máu đổ. Uyển Nhi hoảng hốt núp sau mẹ, nhưng trong mắt lại ánh lên tia hả hê, nhìn về phía gầm bàn nơi Dạ Nhi trốn tránh.
Một mũi kim bạc lao tới, xuyên qua lớp rèm, nhắm thẳng vào cổ Dạ Nhi. Nàng nghiêng đầu tránh, cảm giác lạnh buốt lướt qua da thịt. Kỳ Anh run rẩy, tay đã thấm máu — mảnh kim châm ghim vào mu bàn tay bé nhỏ. Dạ Nhi vội lấy dược hoàn từ Huyễn Cốc, nhét vào miệng tiểu tỳ, thì thầm:
— Ngậm lấy, đừng nuốt vội!
Kỳ Anh cắn chặt, nước mắt trào ra nhưng vẫn gật đầu. Dạ Nhi siết lấy bàn tay nàng, mắt lướt nhanh khắp phòng, tìm kiếm đường thoát. Trận pháp này không đơn giản, mỗi lần nàng động đậy, ám khí lại đổi hướng, như thể có người điều khiển từ xa.
Đúng lúc ấy, một bóng người lao vút qua song cửa sổ, thân ảnh cao lớn, áo choàng đen phủ kín, kiếm quang loáng lên lạnh lẽo. Tiếng kim loại va nhau chát chúa, vô số ám khí bị chém rơi tơi tả. Dịch Phong xuất hiện giữa cơn hỗn loạn, ánh mắt lạnh như sương, vừa động thân đã quét sạch một loạt kim bạc trước mặt Dạ Nhi.
— Dịch Phong! — Dạ Nhi thốt lên, không rõ là kinh ngạc hay nhẹ nhõm.
Hắn không trả lời, chỉ liếc nàng một cái, rồi bước lên phía trước, vung kiếm vẽ thành một vòng tròn bảo hộ quanh hai người. Chân hắn đạp lên nền nhà, mũi kiếm chạm nhẹ, lập tức những đường sáng trận pháp bị cắt ngang, ánh sáng tắt phụt từng khúc.
Từ thị biến sắc, gằn giọng:
— Thế tử phủ Thẩm, ngươi không sợ đắc tội với Lâm phủ sao?
Dịch Phong cười nhạt, giọng trầm thấp:
— Đắc tội với kẻ dùng thủ đoạn đê tiện, bản vương không ngại.
Uyển Nhi hét lên:
— Dịch Phong, ngươi dám!
Hắn không đáp, chỉ lạnh lùng nhìn thẳng vào Từ thị. Trận pháp dưới chân bắt đầu rối loạn, từng mạch sáng vỡ vụn, ám khí phóng loạn xạ. Dịch Phong quét kiếm ngăn lại phần lớn kim châm, nhưng vẫn có vài mũi lao sát tới Dạ Nhi. Nàng nhắm mắt, bản năng vận linh khí hộ thể, nhưng đúng lúc đó, một luồng khí nóng trào lên trong ngực, vết bớt trăng khuyết trên cổ tay rực sáng.
Một tiếng gầm thấp vang lên, không rõ phát ra từ đâu. Dưới lớp áo choàng, ánh mắt Dịch Phong vụt đỏ, ngọn kiếm trong tay hắn ánh lên sắc xanh biếc, khí tức người sói bùng phát dữ dội. Những ai chưa bất tỉnh đều run lẩy bẩy, cảm nhận rõ sát khí lạ lùng.
Bạch Lộ trong bóng tối khẽ động thân, nhưng rồi lại đứng yên, dõi theo từng động tác của Dịch Phong. Vệ Vô Ưu cũng đã rời ghế, tiến sát về phía trung tâm. Hắn nheo mắt, ánh nhìn quét qua Dịch Phong rồi dừng lại ở vết máu trên tay Kỳ Anh.
— Thú vị thật, thế tử phủ Thẩm, ngươi định diễn trò gì giữa Lâm phủ của chúng ta? — Vệ Vô Ưu lạnh lùng hỏi, giọng đầy ẩn ý.
Dịch Phong không đáp, chỉ nhẹ nhàng kéo Dạ Nhi đứng dậy, bàn tay siết lấy cổ tay nàng, truyền một luồng khí ấm áp. Dưới chân, trận pháp đã hoàn toàn tê liệt, ánh sáng lụi tắt, ám khí ngừng bắn. Nhưng không khí vẫn nặng mùi máu và dược liệu, tiếng r*n r* vang lên khắp nơi.
Từ thị cố gắng giữ bình tĩnh, ném vòng ngọc xuống đất, quát lớn:
— Đồ phản nghịch! Người đâu, bắt lấy Dịch Phong!
Uyển Nhi run rẩy núp phía sau, mắt đảo nhanh, toan lợi dụng hỗn loạn để rút lui. Nhưng Bạch Lộ đã xuất hiện bên ngoài cửa, lặng lẽ cản đường, ánh mắt như phủ sương mù.
Dịch Phong nhích người che chắn cho Dạ Nhi và Kỳ Anh, ánh mắt quét qua Uyển Nhi, lạnh đến thấu xương:
— Lâm phủ này, rốt cuộc che giấu bao nhiêu ác ý?
Dạ Nhi giữ chặt tay áo hắn, lòng bàn tay lạnh toát. Nàng thì thầm:
— Trận pháp này không chỉ nhằm vào ta. Có người muốn giết cả khách quý để đổ tội lên đầu ta.
Dịch Phong gật đầu, vạch kiếm chỉ về phía Từ thị:
— Để xem, ai là chủ mưu thật sự.Vệ Vô Ưu bật cười khan, ánh mắt sắc lạnh:
— Đêm nay náo nhiệt thật, nhưng ta lại rất muốn xem, thế tử phủ Thẩm sẽ làm gì để rửa sạch tội danh này.
Dịch Phong không đáp, chỉ phẩy nhẹ cổ tay, mũi kiếm cắm sâu vào giữa tâm trận pháp, rồi rút ra một mảnh ngọc nhỏ. Trên mặt ngọc lấp lánh vết máu, ánh sáng trăng khuyết mờ ảo. Vệ Vô Ưu nheo mắt, trong đáy mắt lóe lên tia nghi hoặc.
Từ thị lùi lại, nét mặt tái nhợt, nhưng vẫn cố gắng giữ giọng bình tĩnh:
— Việc này… nhất định là có kẻ âm mưu từ bên ngoài. Dạ Nhi, ngươi thân là nữ nhi Lâm phủ, lại dám dẫn người ngoài vào phá hoại yến tiệc, còn gì để nói?
Dạ Nhi chậm rãi đứng thẳng, mắt không rời Từ thị:
— Nếu không nhờ thế tử phủ Thẩm, e rằng hôm nay không chỉ có một mình ta chết dưới ám khí. Lâm phủ này, rốt cuộc còn bao nhiêu bí mật chưa phơi bày?
Uyển Nhi chen vào, khóc lóc:
— Dạ Nhi, muội thật nhẫn tâm! Mẫu thân chỉ muốn tốt cho muội, ai ngờ lại bị vu oan…
Dạ Nhi cười nhạt, không đáp. Kỳ Anh gắng gượng bò dậy, bàn tay vẫn ghim mũi kim bạc, nước mắt lăn dài trên má:
— Tiểu thư… đừng tin họ. Chính phu nhân ra hiệu cho ám vệ…
Vệ Vô Ưu nhướng mày, ánh mắt lướt qua Kỳ Anh, giọng bỗng trầm xuống:
— Tiểu nha đầu này, thật can đảm. Nhưng lời trẻ con, liệu có ai tin?
Dịch Phong không nhìn hắn, chỉ nhẹ nhàng rút kim bạc khỏi tay Kỳ Anh, rồi đưa cho Dạ Nhi. Nàng nhận lấy, đặt lên lòng bàn tay, linh khí từ Huyễn Cốc thấm vào, lập tức nhận ra chất độc cực mạnh phủ trên mũi kim.
— Độc dược này… không phải loại thường. Trong Lâm phủ, ai có thể chế tạo được ngoài Từ thị? — Dạ Nhi nói, giọng bình thản mà sắc lạnh.
Từ thị tái mặt, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm nhiên:
— Ngươi vu khống! Đêm nay quá nhiều khách lạ, không ai biết được ai ra tay…
Bên ngoài cửa, tiếng chân binh vệ vang lên dồn dập. Thẩm lão gia xuất hiện, vẻ mặt giận dữ:
— Chuyện gì xảy ra ở đây?
Không khí như ngưng lại. Vệ Vô Ưu bước tới, cúi chào:
— Thẩm lão gia, đêm nay có kẻ ám sát khách quý, trận pháp ám khí phát động giữa đại sảnh. Ta nghi có nội gián trong Lâm phủ.
Thẩm lão gia quét mắt nhìn quanh, ánh mắt dừng rất lâu trên người Dịch Phong và Dạ Nhi. Ông trầm giọng:
— Ai có thể giải thích cho ta?
Dịch Phong rút mảnh ngọc trăng khuyết, đặt lên bàn:
— Thưa lão gia, đây là mảnh trận nhãn dùng để khống chế ám khí. Nếu không phải người trong phủ, ai có thể bày bố kín kẽ như vậy?
Từ thị run lên, nhưng vẫn cố giữ mặt mũi:
— Ta không biết! Có lẽ ai đó vu oan cho Lâm phủ…
Uyển Nhi bám chặt lấy mẹ, nước mắt đầm đìa. Nhưng Dạ Nhi nhận ra, trong ánh mắt Uyển Nhi lại ánh lên vẻ đắc thắng, như thể mọi chuyện đều nằm trong tính toán.
Vệ Vô Ưu nhìn chằm chằm vào mảnh ngọc trăng khuyết, rồi liếc sang Dịch Phong. Một tia nghi ngờ lướt qua đáy mắt hắn. Hắn trầm ngâm, tay vân vê chuôi kiếm, khẽ hỏi:
— Thế tử phủ Thẩm, ngươi lấy mảnh trận nhãn này bằng cách nào? Trong lúc hỗn loạn, ngươi vào giữa tâm trận, lại không hề bị thương, chẳng phải lạ lùng sao?
Dịch Phong bình thản đáp:
— Kẻ bày trận sơ suất, để lộ sơ hở. Bản vương chỉ thuận tay phá giải.
Vệ Vô Ưu cười nhạt:
— Thật vậy sao? Ta nghe nói, muốn phá trận này phải dùng linh khí đặc thù, hoặc… sức mạnh dị tộc.
Không khí trong phòng trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Thẩm lão gia chau mày nhìn Dịch Phong, còn Bạch Lộ vẫn bất động trong bóng tối, ánh mắt lạnh lùng như hồ nước đêm.
Dạ Nhi cảm thấy bàn tay Dịch Phong siết chặt lấy mình, luồng khí nóng từ cổ tay hắn truyền sang, như một lời bảo hộ âm thầm. Nhưng nàng cũng hiểu, đêm nay dù thoát khỏi ám khí, mọi nghi ngờ đã đổ dồn lên đầu hai người.
Tiếng khóc, tiếng r*n r*, mùi máu và dược liệu trộn lẫn, tạo thành một hỗn hợp ngột ngạt. Ngoài cửa, ánh đèn lồng đỏ rực cháy bập bùng, soi bóng người kéo dài trên nền đá lạnh.
Uyển Nhi bỗng bật khóc to hơn, quỳ sụp xuống trước mặt Thẩm lão gia:
— Xin lão gia minh xét! Dạ Nhi từ nhỏ đã ghen ghét con, luôn tìm cách hãm hại mẫu thân con. Đêm nay, nếu không phải nhờ thế tử phủ Thẩm, e rằng cả phủ đã gặp nạn. Nhưng con nghi… có kẻ thông đồng với người ngoài, muốn hủy hoại danh dự Lâm phủ!
Từ thị cũng vội quỳ theo, nước mắt lã chã:
— Xin lão gia tra xét rõ ràng, tuyệt đối không để kẻ xấu lợi dụng cơ hội này chia rẽ huynh đệ tỷ muội!
Thẩm lão gia nhìn Dạ Nhi, ánh mắt phức tạp. Ông trầm ngâm rất lâu, cuối cùng chỉ lạnh lùng nói:
— Đêm nay có thương vong, việc này không thể bỏ qua. Tất cả đều bị lưu lại phủ tra xét, ai rời khỏi sẽ bị nghiêm trị!
Dịch Phong nhíu mày, nhưng không nói gì. Dạ Nhi lặng lẽ gật đầu, tay nắm chặt cổ tay Kỳ Anh, lòng dậy sóng. Bên ngoài, tiếng binh vệ đã vòng kín đại sảnh, không ai có thể rời đi.
Vệ Vô Ưu lùi về phía sau, ánh mắt không rời Dịch Phong. Trong mắt hắn, một tia nghi hoặc và hứng thú lẫn lộn, như thể vừa phát hiện ra một con mồi mới.
Trong góc tối, Bạch Lộ rút lui, thân ảnh mờ dần vào bóng đêm. Hắn biết, trận chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.
Đèn lồng vẫn cháy, máu còn loang trên nền đá, và giữa đêm đại yến đẫm máu, những bí mật sâu kín hơn lại bắt đầu trồi lên mặt nước. Dạ Nhi lặng lẽ nhìn sang Dịch Phong, ánh mắt như muốn hỏi: “Chúng ta còn có thể đi tiếp đến đâu nữa?”
Ngoài cửa, tiếng gió lạnh rít lên từng hồi. Vệ Vô Ưu vẫn đứng lặng, bàn tay siết chặt chuôi kiếm, khóe môi nhếch lên một nụ cười hiểm độc, ánh mắt quét qua vết máu còn dính trên mảnh ngọc trăng khuyết. Phía sau, bóng dáng Bạch Lộ biến mất giữa màn đêm, chỉ còn tiếng sói tru vọng lại từ xa, kéo dài như nỗi ám ảnh không dứt.
Trận pháp đã bị phá, nhưng những vết máu và dấu vết dị tộc còn đó, không thể xóa nhòa. Đêm chưa tàn, sóng ngầm dưới đáy phủ Lâm vẫn cuộn trào, chờ một đợt sóng dữ hơn nữa tràn tới.











