Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
9.
Ba ngày sau khi thắng kiện ly hôn.
Đêm khuya.
Căn phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ cả nhịp tim.
Điện thoại tôi đột ngột vang lên.
Là chú Lưu.
Giọng ông… không giấu được sự hưng phấn bị kìm nén:
“Tìm được rồi! Tất cả… đều tìm được rồi!”
Tim tôi đập mạnh một nhịp, lập tức bật dậy khỏi giường.
“Chú nói đi!”
“Tôi đã gửi cho cô một file mã hóa vào email.” Giọng ông vang lên qua ống nghe, mang theo cảm giác hoàn thành nhiệm vụ, “Điểm yếu chí mạng của Chu Dương… nằm hết trong đó.”
Tôi mở laptop ngay tại đầu giường, đăng nhập email.
Một bức thư vừa gửi.
Lặng lẽ nằm đó.
Nhập mật khẩu chú Lưu cung cấp.
Giải nén.
Chỉ trong một giây…
Màn hình tràn ngập số liệu.
Sao kê ngân hàng.
Lịch sử chuyển khoản.
Tài liệu nội bộ công ty.
Từng file quét.
Từng con số.
Như thủy triều dâng lên.
Tôi mất hơn một tiếng…
Mới ghép được toàn bộ bức tranh.
Và khi hiểu hết…
Chỉ còn cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Tôi đã…
Đánh giá quá thấp hắn.
Trong suốt một năm qua…
Chu Dương lợi dụng vị trí quản lý dự án.
Dùng đủ thủ đoạn — kê khống ngân sách, làm giả hợp đồng, lập công ty vỏ bọc…
Âm thầm rút ruột dự án.
Tổng số tiền…
Lên đến năm triệu.
Năm triệu.
Từng dòng tiền, được ghi lại rõ ràng trong tài khoản của công ty “ma” do hắn kiểm soát.
Phần lớn…
Được chuyển qua đường ngầm.
Đổ thẳng vào các phòng VIP sòng bạc ở Ma Cao.
Số còn lại…
Dùng để mua đồ xa xỉ, xe sang.
Tự biến mình thành một “quý ông thành đạt”.
Một vỏ bọc hoàn hảo…
Để tiếp cận tôi.
Trong đống dữ liệu đó…
Tôi nhìn thấy cả hóa đơn chiếc túi Hermès hắn từng tặng tôi.
Thì ra…
Tất cả sự “tử tế” của hắn…
Đều được thanh toán bằng tiền của người khác.
Tiền của công ty.
Tiền của nhà đầu tư.
Và cú đánh cuối cùng khiến hắn sụp đổ…
Là một email nội bộ.
Thông báo kiểm toán.
Tập đoàn chuẩn bị cử đoàn thanh tra tài chính.
Thời gian…
Chính là tháng sau.
Năm triệu.
Một lỗ hổng không thể che.
Một khi kiểm toán bắt đầu…
Tất cả sẽ lộ ra.
Chờ hắn…
Là hơn mười năm tù.
Hắn…
Đã không còn đường lui.
Vì vậy…
Hắn cần tiền.
Một khoản tiền cực lớn.
Ngay lập tức.
Để lấp cái hố đó.
Và tôi…
Cùng căn biệt thự trị giá hai mươi triệu…
Chính là chiếc phao cuối cùng hắn bấu víu.
Cưới tôi.
Ngay đêm tân hôn ép tôi giao quyền kiểm soát tài sản.
Sau đó…
Thế chấp.
Hoặc bán đi.
Lấy tiền…
Lấp vào năm triệu đã thất thoát.
Toàn bộ kế hoạch…
Giờ đã rõ ràng.
Sự dịu dàng của hắn.
Cái tát của hắn.
Những lời xin lỗi.
Cơn điên loạn.
Tất cả…
Đều có lời giải.
Đây không phải tham tiền.
Cũng không phải mặc cảm “phượng hoàng nam”.
Đây là…
Một ván cược tuyệt vọng.
Một canh bạc cuối cùng…
Để che giấu tội ác của chính mình.
Còn tôi…
Và gia đình tôi…
Chỉ là tấm đệm hắn tiện tay kéo vào.
Nếu hôm đó tôi mềm lòng.
Nếu tôi bị cái tát đó dọa sợ.
Nếu tôi để bố mẹ hắn dọn vào…
Hậu quả…
Không dám nghĩ tiếp.
Tôi nhìn những con số lạnh lẽo trên màn hình.
Lần này…
Không còn tức giận.
Chỉ còn một thứ.
Lạnh.
Lạnh đến tận xương.
Tôi bắt đầu phân loại tất cả chứng cứ.
Sắp xếp.
Xâu chuỗi.
Biến chúng thành một bản tố cáo hoàn chỉnh.
Không do dự.
Từ đầu…
Tôi chưa từng muốn chỉ đơn giản là ly hôn.
Tôi muốn…
Hắn phải trả giá.
Cho từng tội lỗi hắn đã gây ra.
Một cái giá…
Đắt đến mức hắn không bao giờ trả nổi.
10.
Tôi không dùng danh nghĩa của mình để tố cáo.
Làm vậy… quá nhẹ cho hắn.
Tôi muốn hắn đến tận lúc sụp đổ cũng không hiểu nổi — rốt cuộc mình chết vì đâu, và bị ai đẩy xuống vực.
Tôi mua một sim rác mới, tạo một email mã hóa.
Toàn bộ chứng cứ…
Tôi chia làm hai phần.
Gửi đi.
Một phần — thẳng đến email công khai của CEO, CFO và toàn bộ ban kiểm tra nội bộ của tập đoàn tài chính nơi Chu Dương làm việc.
Tiêu đề rất rõ ràng:
“Báo cáo tố giác: Quản lý dự án Chu Dương bị nghi chiếm đoạt công quỹ hàng triệu (kèm chứng cứ đầy đủ)”
Phần còn lại…
Tôi nộp trực tiếp lên hệ thống tố giác của đội kinh tế thuộc công an thành phố.
Xong việc.
Tôi format toàn bộ máy tính.
Bẻ đôi sim.
Ném xuống bồn cầu.
Như thể…
Chỉ vừa làm một chuyện rất nhỏ.
Tôi tắt máy, kéo rèm cửa.
Bên ngoài, thành phố vẫn sáng rực trong đêm.
Tôi bước ra vườn.
Cầm bình tưới nước.
Tưới cho mấy khóm hồng mới trồng.
Những bông hồng leo màu hồng nhạt lặng lẽ nở trong đêm, cánh hoa đọng nước, long lanh như thủy tinh.
Lần đầu tiên…
Tôi thấy lòng mình bình yên đến vậy.
Những ngày sau đó…
Mọi thứ yên ắng đến đáng sợ.
Nhưng tôi biết.
Đó chỉ là…
Khoảnh khắc tĩnh lặng trước khi bão ập đến.
Một tập đoàn tài chính lớn…
Không bao giờ dung thứ cho “sâu mọt nội bộ”.
Nhất là hành vi chiếm đoạt công quỹ.
Ngay trong ngày nhận được email tố cáo, ban lãnh đạo lập tức chấn động.
Một tổ điều tra cấp cao được thành lập.
Đồng thời…
Âm thầm báo cảnh sát.
Ba ngày sau.
Chu Dương vẫn đang ngồi trong văn phòng — nơi hắn đã bị đình chỉ nhưng chưa bị thu hồi.
Hắn gọi điện liên tục.
Đầu óc rối bời.
Ly hôn thất bại.
Danh tiếng sụp đổ.
Công việc treo lơ lửng.
Nhưng…
Hắn vẫn chưa tuyệt vọng.
Hắn còn nghĩ…
Chỉ cần đợi sóng gió qua đi.
Đợi mạng xã hội hạ nhiệt.
Hắn vẫn có thể dựa vào năng lực và quan hệ… lật lại thế cờ.
Cửa phòng…
Bỗng bị đẩy mạnh.
Hắn tưởng là nhân sự đến thúc làm thủ tục nghỉ việc, khó chịu quát lên:
“Không thấy tôi đang bận à?!”
Nhưng người bước vào…
Không phải nhân viên hành chính.
Là cảnh sát.
Mấy người mặc đồng phục xanh, ánh mắt lạnh lẽo.
Người dẫn đầu tiến đến trước mặt hắn, đưa giấy tờ.
“Chu Dương?”
“Chúng tôi thuộc đội điều tra kinh tế. Anh bị nghi chiếm đoạt tài sản công, số tiền lớn. Mời anh đi cùng để điều tra.”
Tờ giấy trắng trong tay họ…
Là lệnh bắt.
Trước ánh mắt kinh hãi và khinh miệt của toàn bộ đồng nghiệp…
Chu Dương bị còng tay.
Khuôn mặt hắn…
Mất sạch máu.
Cả người như bị rút mất linh hồn.
Cho đến lúc bị áp giải vào thang máy, rồi nhét lên xe cảnh sát…
Hắn vẫn không hiểu.
Tại sao.
Rốt cuộc…
Sai ở đâu?
Kế hoạch mà hắn nghĩ là hoàn hảo…
Đã vỡ từ khi nào?
Đêm đó, chú Lưu gửi cho tôi một bức ảnh.
Ảnh chụp trước cổng đội điều tra kinh tế.
Chu Dương.
Chiếc áo sơ mi nhăn nhúm.
Hai tay bị còng.
Đầu cúi xuống.
Mặt xám như tro.
Người đàn ông từng đứng trước tôi, phong độ, lịch lãm…
Giờ đây.
Chẳng khác gì một con chó bị bỏ rơi.
Mối thù đã trả.
Nhưng trong lòng tôi…
Không có niềm vui điên cuồng.
Chỉ còn lại sự tĩnh lặng sau tất cả.
Chu Dương.
Cuộc đời của anh.
Đến đây… là hết rồi.
11
Vụ án của Chu Dương…
Xử rất nhanh.
Chứng cứ rõ ràng.
Tình tiết đầy đủ.
Chiếm đoạt năm triệu.
Thuộc diện “số tiền lớn”.
Kết quả cuối cùng:
Mười năm tù.
Phạt một triệu.
Ngày bản án được tuyên…
Trời rất đẹp.
Tôi ngồi trên ghế xích đu trong vườn, đọc sách.
Cổng biệt thự…
Bỗng bị đập điên cuồng.
Là bố mẹ hắn.
Họ đứng ngoài cổng, gào khóc, như phát điên.
“Lâm Vãn! Mày trả con trai lại cho tao! Mày hại nó thành ra thế này, mày không được chết yên đâu!”
“Vãn Vãn… chúng tôi sai rồi… chúng tôi lạy cô… cứu Chu Dương đi… nó còn trẻ… nó không thể ngồi tù mười năm…”
Mẹ hắn quỳ sụp xuống đất.
Vừa khóc.
Vừa tự tát mình.
Cha hắn như con bò điên, lao vào cánh cổng sắt.
Tôi đặt sách xuống.
Bước ra ban công tầng hai.
Nhìn xuống.
Như nhìn hai con côn trùng đang giãy giụa.
Bẩn thỉu.
Vô vọng.
Tôi không đáp lại.
Không thương hại.
Chỉ cầm điện thoại.
Gọi cho bảo vệ.
“Alo, bên bảo vệ đúng không? Trước cổng A18 có người tụ tập gây rối, ảnh hưởng đến an ninh khu. Nhờ xử lý giúp.”
Giọng tôi…
Lạnh đến mức không còn cảm xúc.
Vài phút sau.
Bảo vệ đến.
Không nói nhiều.
Kéo họ đi.
Tiếng khóc.
Tiếng chửi.
Dần xa.
Rồi biến mất.
Tôi quay lại ghế.
Tiếp tục đọc sách.
Sau này tôi nghe chú Lưu kể…
Để nộp tiền phạt một triệu, và thuê luật sư kháng cáo…
Họ bán luôn căn nhà duy nhất ở quê.
Nhưng…
Chỉ như muối bỏ biển.
Cuối cùng…
Họ sống trong một căn phòng thuê ẩm thấp, không thấy ánh mặt trời.
Làm việc vặt.
Sống lay lắt.
Ngày trước họ từng háo hức muốn chiếm căn biệt thự của tôi đến mức nào…
Thì bây giờ…
Cuộc sống của họ thảm hại đến mức đó.
Còn Lý Thiến.
Vì làm chứng giả.
Dù chưa bị truy cứu hình sự.
Nhưng hồ sơ đã bị ghi nhận.
Công ty sa thải.
Danh tiếng…
Tan nát.
Trong cái vòng quan hệ nhỏ bé của cô ta…
Coi như xong.
Tất cả những kẻ…
Từng muốn hút máu tôi.
Đều nhận được cái giá phải trả.
Thế giới này…
Cuối cùng vẫn có nhân quả.
Chỉ là…
Đến sớm hay muộn mà thôi.
Hết-











