Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
Tìm được rồi!
Thật sự tìm được rồi!
Tôi kích động đến mức gần như muốn bật dậy.
“Cảm ơn anh! Cảnh sát Chu! Cảm ơn anh rất nhiều!”
“Cô Hứa, trước hết hãy bình tĩnh.”
Giọng cảnh sát Chu đột nhiên trở nên nghiêm trọng.
“Chúng tôi còn phát hiện thêm một chuyện.”
“Khoảng nửa tiếng trước.”
“Một chiếc xe hơi màu đen đã lái vào viện dưỡng lão đó.”
“Biển số xe là Thượng Hải A·GXXXX.”
“Chúng tôi đã kiểm tra chủ sở hữu.”
“Chiếc xe thuộc Công ty Bảo hiểm Bình An.”
“Đó là xe của Cao Phúc Lâm!”
Trái tim tôi lập tức chìm xuống đáy vực.
Cao Phúc Lâm!
Ông ta cũng nghĩ tới rồi!
Ông ta cũng đã nhớ ra nạn nhân thật sự bị mình lãng quên suốt ba mươi năm qua!
Ông ta đi trước tôi một bước!
Ông ta muốn giết người bịt miệng!
“Không ổn rồi!”
Chú Trương Vĩ đứng cạnh cũng nghe thấy toàn bộ cuộc gọi.
Ông lập tức bật dậy.
Khuôn mặt trắng bệch.
“Hắn muốn giết A Vĩ!”
“Hắn muốn cướp chìa khóa!”
“Mau lên! Chúng ta phải cứu ông ấy!”
Tôi cúp máy.
Kéo chú Trương Vĩ lao thẳng ra ngoài.
“Cảnh sát Chu!”
“Lập tức cử người đến viện dưỡng lão!”
“Mau lên!”
Tôi gần như gào lên trong điện thoại.
Chúng tôi lao ra khỏi nhà máy bỏ hoang.
Chạy thẳng ra đường.
Điên cuồng vẫy xe.
Đêm đã xuống rất sâu.
Trên đường chỉ lác đác vài chiếc xe qua lại.
Trong lòng tôi nóng như lửa đốt.
Mỗi giây trôi qua.
Đều có thể khiến một người vô tội rơi vào vực thẳm.
Cuối cùng.
Một chiếc taxi thắng gấp trước mặt chúng tôi.
“Đến Viện Dưỡng Lão Phúc Lợi Ánh Dương ở phía tây thành phố!”
“Bác tài, chạy nhanh nhất có thể!”
Tôi gần như đẩy chú Trương Vĩ lên xe.
Chiếc taxi lao đi như bay trên con đường vắng.
Khung cảnh ngoài cửa sổ lùi lại vun vút.
Còn trái tim tôi.
Lại như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Kịp không?
Chúng tôi còn kịp không?
Ánh đèn của viện dưỡng lão xuất hiện ở phía xa.
Ngày càng gần.
Ngay lúc chiếc taxi chuẩn bị rẽ vào cổng.
Một chiếc sedan màu đen bất ngờ lao vọt ra từ bên trong.
Lướt ngang qua chúng tôi.
Biển số xe.
Chính là Thượng Hải A·GXXXX!
Qua cửa kính.
Tôi nhìn thấy gương mặt người đàn ông ngồi sau vô lăng.
Là Cao Phúc Lâm!
Biểu cảm trên mặt ông ta méo mó đến đáng sợ.
Trong mắt tràn đầy sự điên cuồng và đắc thắng.
Còn trên ghế phụ.
Có một chiếc hộp sắt nhỏ phủ đầy gỉ sét.
Đồng tử tôi co rút dữ dội.
Trong chiếc hộp đó…
Chắc chắn là chìa khóa!
Cao Phúc Lâm đã lấy được nó!
10
Chiếc xe của Cao Phúc Lâm giống như tia chớp màu đen.
Chỉ trong nháy mắt đã biến mất vào màn đêm.
Taxi của chúng tôi dừng lại trước cổng viện dưỡng lão.
Mọi thứ…
Dường như đã quá muộn.
“Không!”
Chú Trương Vĩ phát ra tiếng gào tuyệt vọng.
Ông đẩy cửa xe.
Vừa chạy vừa ngã lao vào bên trong viện dưỡng lão.
Tôi lập tức đuổi theo.
Bên trong đang hỗn loạn.
Mấy hộ lý và các cụ già tụ tập trước một căn phòng.
Ai nấy đều hoảng loạn.
“Có người chết rồi!”
“Mau báo cảnh sát!”
“Gọi cấp cứu đi!”
Tôi và chú Trương Vĩ gạt đám đông sang hai bên.
Xông thẳng vào phòng.
Một mùi máu tanh nồng nặc lập tức ập vào mặt.
Giữa căn phòng.
Một ông lão gầy đến trơ xương nằm trong vũng máu.
Trên ngực cắm một con dao gọt trái cây.
Đôi mắt mở lớn.
Bên trong vẫn còn nguyên vẻ hoảng sợ và không cam lòng.
Khóe miệng bên trái.
Một chiếc răng vàng phản chiếu ánh đèn.
Phát ra thứ ánh sáng lạnh lẽo kỳ dị.
Ông ấy chính là Trương Vĩ.
Người thủ kho năm xưa.
Người đã bị cả thế giới lãng quên suốt ba mươi năm.
Ông ấy đã chết.
Mang theo bí mật ấy.
Mang theo chiếc chìa khóa ấy.
Và bị Cao Phúc Lâm giết người bịt miệng.
Bên cạnh tôi.
Cơ thể chú Trương Vĩ lảo đảo.
Rồi khuỵu xuống.
“Rầm!”
Ông quỳ sụp dưới đất.
“A Vĩ…”
Bàn tay run rẩy đưa ra.
Muốn chạm vào gương mặt người đã khuất.
Nhưng giữa chừng lại bất lực buông xuống.
Hai hàng nước mắt đục ngầu lăn dài.
Từ con mắt lành lặn duy nhất.
“Tôi có lỗi với cậu…”
“Tôi có lỗi với cậu thật rồi…”
Ông điên cuồng đấm mạnh xuống nền nhà.
Hết lần này đến lần khác.
Tiếng nức nở đau đớn vang lên như tiếng gầm của một con thú bị thương.
Đè nén.
Tuyệt vọng.
Và đầy ân hận.
Không lâu sau.
Cảnh sát và xe cấp cứu cũng nhanh chóng có mặt.
Hiện trường nhanh chóng bị phong tỏa.
Tôi và chú Trương Vĩ được đưa sang một bên để lấy lời khai.
Đầu óc tôi trống rỗng.
Sự độc ác của Cao Phúc Lâm đã vượt xa mọi tưởng tượng.
Ông ta không chỉ muốn tiền.
Mà còn muốn mạng người.
Để che giấu tội ác từ ba mươi năm trước, ông ta không ngần ngại gây thêm một vụ án mạng.
Bây giờ ông ta đã lấy được chìa khóa.
Chắc chắn sẽ lập tức đến chiếc két sắt kia.
Lấy đi chứng cứ cuối cùng.
Sau đó cao chạy xa bay.
Nếu chuyện đó xảy ra.
Mọi thứ sẽ hoàn toàn biến mất.
Nỗi oan của bố tôi.
Cuộc đời bi thảm của hai người tên Trương Vĩ.
Tất cả sẽ bị chôn vùi mãi mãi.
Không được!
Tuyệt đối không thể để ông ta thành công!
Tôi bật dậy.
“Cảnh sát Chu!”
Tôi giữ lấy cánh tay anh ấy.
“Cao Phúc Lâm đã lấy được chìa khóa!”
“Ông ta sẽ đến Nhà máy Cơ khí Hồng Tinh!”
“Ông ta muốn tiêu hủy chứng cứ!”
“Phải bắt ông ta ngay lập tức!”
Sắc mặt cảnh sát Chu lập tức thay đổi.











