Giới thiệu truyện
Lương hưu mỗi tháng của tôi là 47 triệu đồng. Trong số những người bạn đồng niên, đây là mức thuộc hàng cao nhất.
Tôi luôn thương con trai, nhưng chưa bao giờ nghĩ sẽ nuôi một người trưởng thành cả đời dựa dẫm vào cha mẹ. Vì vậy, đều đặn mỗi tháng, tôi chuyển cho vợ chồng nó 17 triệu đồng để phụ thêm chi phí sinh hoạt.
Tôi từng tin cuộc sống như thế đã đủ bình yên.
Cho đến bữa cơm hôm ấy.
Chính con dâu là người đập tan tất cả.
Nó mỉm cười, nói với vẻ vô cùng tự nhiên:
“Mẹ, sau này mẹ đưa thẻ lương cho tụi con giữ nhé. Mỗi tháng tụi con sẽ để lại cho mẹ 6 triệu đồng để sinh hoạt, còn 41 triệu đồng thì để tụi con đầu tư giúp mẹ, đảm bảo sinh lời.”
Tôi cứng người.
Nó coi tôi là đứa trẻ lên ba, hay đang ngang nhiên nhắm vào khoản tiền dưỡng lão của tôi?
Tôi giận đến nghẹn họng, chẳng thể nói nổi một lời.
Ngay lúc ấy, chồng tôi cười nhạt.
Ông lấy ra một tập hồ sơ đã chuẩn bị từ trước, ném mạnh xuống bàn.
Con dâu vừa mở xem, sắc mặt lập tức trắng bệch.