Tôi theo bản năng lùi về sau một bước, “Đây là quyền riêng tư của tôi.”
“Quyền riêng tư?” Bạch Chỉ nhướng mày, “Một người giúp việc như cô mà cũng xứng nói chuyện quyền riêng tư trước mặt tôi à?”
Cô ta quay đầu nhìn về phía Thẩm Tu Cẩn, từ đầu đến cuối anh vẫn không nói gì, chỉ ngồi trên xe lăn, lặng lẽ nhìn tất cả.
Đôi mắt ấy lạnh đến không còn chút nhiệt độ nào.
Bạch Chỉ cũng nhìn anh, “Tu Cẩn, người của anh, anh quản hay không?”
Thẩm Tu Cẩn lên tiếng, giọng nhàn nhạt, “Cho cô ta xem.”
Tôi cứng người.
“Cho cô ta xem.” Anh lặp lại một lần nữa.
Bạch Chỉ đã đi tới trước mặt tôi, đưa tay ra.
“Đưa đây.”
Tôi không động.
Cô ta cười một tiếng, nụ cười vừa đẹp vừa nguy hiểm, “Không chịu à?”
Cô ta quay đầu nói với vệ sĩ, khẽ hất cằm, “Giúp cô ta một tay.”
Hai vệ sĩ bước lên, một trái một phải giữ chặt vai tôi.
Tôi giãy một cái nhưng không thoát ra được, chiếc túi trong tay cũng bị giật lấy.
Vệ sĩ tìm ra chứng minh thư của tôi, đưa cho Thẩm Tu Cẩn.
Ánh mắt Thẩm Tu Cẩn rơi lên ảnh trên chứng minh thư, rồi lại rơi xuống cái tên bên cạnh.
“Tô Tiểu Tiểu….”
【Chương 6】
Vệ sĩ còn chu đáo bổ sung một câu, “Người trong ảnh trông khá xinh đẹp, sao giờ lại bị hủy dung rồi?”
Tôi: “…..”
Cảm ơn anh, anh không nói thì cũng chẳng ai coi anh là câm.
Thẩm Tu Cẩn ngồi trên xe lăn, tay cầm chứng minh thư của tôi, ánh mắt chầm chậm từ tấm ảnh chuyển sang gương mặt tôi.
Kiểu ánh mắt đó, tôi không diễn tả được.
Giống như kẻ săn mồi cuối cùng cũng tóm được con mồi đã trốn ba năm, lại giống như đang nhìn một người chết.
Bạch Chỉ đứng bên cạnh, khóe môi còn treo nụ cười, “Ôi, Tô Tiểu Tiểu? Cái tên này nghe quen tai thật đấy. Tu Cẩn, đây chẳng phải người phụ nữ của anh….”
“Câm miệng.”
Nụ cười trên mặt Bạch Chỉ cứng lại.
“Các người đều ra ngoài.” Thẩm Tu Cẩn lên tiếng.
Bạch Chỉ nhíu mày, “Tu Cẩn….”
“Ra ngoài.”
Hai chữ, không cho phép cãi lại.
Sắc mặt Bạch Chỉ thay đổi mấy lần, cuối cùng hung hăng liếc tôi một cái, giẫm giày cao gót cộp cộp đi ra.
Đám vệ sĩ cũng biết điều mà lùi sang một bên, chỉ còn lại tôi và Thẩm Tu Cẩn.
Tôi cứ tưởng mình giấu rất kỹ, cứ tưởng đổi một cái tên rồi biến mất sạch sẽ thì có thể không còn dính dáng gì đến anh nữa.
Kết quả thứ gọi là số phận này, đúng là biết đùa thật.
Ngón tay Thẩm Tu Cẩn khẽ miết trên chứng minh thư, nhưng khi anh ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lại lạnh đến đáng sợ.
“Không tệ.” Anh cất chứng minh thư đi, bỏ vào túi mình, “Vậy chúng ta sẽ tính sổ món nợ này thật kỹ.”
Tôi ngẩn ra một chút, “Khoan đã, trả chứng minh thư cho tôi!”
“Chứng minh thư của cô?” Anh nhấc mắt, “Trên chứng minh thư của cô viết là Tô Tiểu Tiểu, mà vị hôn thê của tôi cũng tên Tô Tiểu Tiểu. Cô đã trộm thân phận của cô ấy, tôi dựa vào đâu mà trả cho cô?”
Tôi: “….?”
Đây là lý lẽ cướp bóc gì vậy?
“Thẩm Tu Cẩn, anh không thể như thế!”
“Tôi không thể như thế nào?” Anh cắt ngang tôi, giọng vẫn bình tĩnh, “Không thể như thế là cô có thể chạy trốn hôn ước? Hay là cô có thể biến mất ba năm? Hay là cô có thể dùng gương mặt này giả vờ không quen tôi?”
Tôi há miệng, lại không nói được gì.
Bởi vì những gì anh nói đều đúng.
Tôi có tư cách gì để phản bác?
“Đi thôi.” Thẩm Tu Cẩn xoay xe lăn sang hướng khác, “Máy bay sắp cất cánh rồi.”
“Khoan đã, vậy chứng minh thư của tôi….”
“Đợi cô hầu hạ xong chuyến công tác này, tôi sẽ cân nhắc xem có trả cho cô hay không.”
Tôi đứng nguyên tại chỗ, nhìn bóng lưng anh dần khuất xa, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ.
Xong rồi, thật sự xong rồi.
Chuyến công tác này, e là đi mà không có đường về.
Mãi đến khi lên máy bay tôi mới phát hiện tôi và Thẩm Tu Cẩn ngồi ở khoang hạng nhất dạng phòng riêng một người.
Vậy chẳng phải tôi có thể tranh thủ lúc xuống máy bay đông người mà lén…
Tôi vừa ngồi xuống, tiếp viên hàng không đã đi tới, nở nụ cười ngọt ngào: “Xin chào, xin hỏi cô là cô Tô đúng không?”
“Đúng.”
“Thẩm tiên sinh bảo tôi nhắn lại với cô, trong thời gian công tác, cô là bảo mẫu riêng của anh ấy, mọi việc đều nghe theo sự sắp xếp của anh ấy.”
“Ngoài ra, Thẩm tiên sinh còn nói, nếu cô muốn bỏ trốn, anh ấy sẽ in ảnh của cô ra treo truy nã khắp thành phố.”
Quá độc.
Tôi tựa lưng vào ghế, ngửa đầu nhìn trần máy bay mà ngẩn người.
Ba năm trước, khi tôi bỏ trốn hôn ước, trong lòng tôi nghĩ rằng Thẩm Tu Cẩn là một người tốt như vậy, không nên bị tôi liên lụy.
Anh xứng với người tốt hơn, như kiểu Bạch Chỉ vậy.
Nhưng tôi chưa từng nghĩ, anh sẽ biến thành như bây giờ.
Lạnh lùng, bạo ngược, động tí là bảo người ta cút.
Nhưng lúc ở sân bay vừa rồi, khi anh nói những lời đó, tôi dường như lại nhìn thấy Thẩm Tu Cẩn của trước kia.
Người Thẩm Tu Cẩn từng gõ lên trán tôi, nói: “Em mà còn như vậy thì tôi thật sự sẽ tức giận đấy.”
Người Thẩm Tu Cẩn cười lên, đôi mắt cong cong như trăng lưỡi liềm.
Trái tim lại bắt đầu đau.
【Chương 7】
Tôi dụi mắt, tự nhắc mình đừng nghĩ nữa.
Dù sao chờ chuyến công tác này kết thúc, tôi cầm tiền rồi đi, từ đây về sau không còn gặp lại nhau nữa.
Còn anh có hận tôi hay không, liên quan gì đến tôi chứ.
Nơi công tác là một thành phố ven biển, phong cảnh rất đẹp, nhưng chẳng liên quan gì đến tôi.
Nhiệm vụ của tôi là hầu hạ Thẩm Tu Cẩn.
Lúc họp thì đứng canh ở cửa, lúc ăn cơm thì đứng bên cạnh, về khách sạn rồi hầu anh rửa mặt thay đồ đi ngủ.
Hai mươi bốn tiếng một ngày, gọi là có mặt ngay.
Tôi cứ tưởng anh sẽ nhân cơ hội làm khó tôi, chẳng hạn bắt tôi rót nước một trăm lần, hoặc nửa đêm gọi tôi dậy đi mua đồ ăn khuya cho anh.
Nhưng anh không có.
Thậm chí anh rất ít khi nói chuyện với tôi.
Ngoại trừ những câu cần thiết như “rót nước”, “lấy tài liệu”, “ra ngoài”, anh gần như coi tôi như không khí.
Ngược lại là Bạch Chỉ, ngày nào cũng đúng giờ gọi video tới, một câu “Tu Cẩn” hai câu “Tu Cẩn”, gọi thân mật cực kỳ.
Có một lần tôi bưng cà phê đi vào, đúng lúc nghe cô ta nói trong điện thoại: “Cái Tô Tiểu Tiểu đó, anh tính xử lý thế nào? Có cần em giúp anh…”
Phần sau tôi không nghe rõ, vì Thẩm Tu Cẩn thấy tôi đi vào liền cúp máy luôn.
“Đặt xuống.” Anh chỉ vào bàn.
Tôi đặt cà phê xuống, định đi ra.
“Khoan đã.”
Tôi quay đầu lại.
Anh nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt phức tạp: “Cô không có gì muốn nói à?”
Tôi nghĩ một chút: “Cà phê không đường không sữa, nhiệt độ vừa phải, có thể uống rồi.”
Anh sững ra một chút, rồi bật cười.
Nụ cười đó có chút bất đắc dĩ: “Tô Tiểu Tiểu, rốt cuộc cô thật sự ngốc hay là giả ngốc?”
Tôi không nói gì.
Anh cụp mắt xuống: “Ra ngoài đi.”
Tôi đi ra.
Khoảnh khắc đóng cửa lại, tôi tựa vào tường, hít sâu một hơi.
Anh không phải không có lời để nói, anh đang đợi tôi mở miệng.
Đợi tôi giải thích vì sao bỏ trốn hôn ước, vì sao biến mất, vì sao bây giờ lại xuất hiện.
Nhưng tôi không biết phải giải thích thế nào.
Nói rằng mặt tôi bị hủy, cảm thấy mình không xứng với anh sao?
Nói rằng tôi thấy anh và Bạch Chỉ mới xứng đôi, nên chủ động rút lui sao?
Nói rằng ba năm nay ngày nào tôi cũng nhớ anh, nhưng lại không dám gặp anh sao?
Những lời này, tôi không nói ra được.
Bởi vì dù thế nào đi nữa, cũng không thể thay đổi một sự thật.
Là tôi đã hủy hoại anh.











