Chương 15: Cuộc Đấu Dưới Làn Sương
Lối đi chật hẹp dưới lòng đất như nuốt chửng mọi âm thanh. Đèn lồng trên tay Trần Thanh Lệ chập chờn, bóng ba người in lên vách đá, dài ngoẵng, méo mó. Lý Gia Hân áp sát vào Tố Dung, tay run lẩy bẩy, mắt vẫn còn đỏ hoe. Chỉ có Thanh Lệ giữ vẻ bình thản, ánh mắt liếc nhanh từng ngóc ngách như đo đếm hiểm nguy trong bóng tối.
Một lúc lâu, không ai nói gì. Tiếng thở dồn dập của Gia Hân hòa lẫn tiếng nước nhỏ giọt từ mái đá lạnh lẽo. Đến một khúc quanh, Thanh Lệ dừng lại, ghé sát tai Tố Dung, giọng thì thầm khàn đặc:
– Ta nghe thấy tiếng bước chân phía sau. Có người theo dấu rồi.
Tố Dung siết chặt tay Gia Hân, kéo bạn lùi vào một hốc nhỏ. Thanh Lệ dập đèn lồng, bóng tối phủ trùm. Chỉ còn hơi thở và nhịp tim đập mạnh trong lồng ngực.
Một đoàn người đi ngang qua, tiếng giày lạo xạo trên đất đá. Có giọng nói nhỏ to, lẫn trong âm vang của mật thất:
– Phải tóm bằng được bọn chúng. Lệnh của Hoàng hậu đã ban ra, ai để sổng sẽ bị phạt nặng.
Tiếng bước chân xa dần, không khí lại đặc quánh. Tố Dung lặng lẽ tựa vào vách, lòng không ngừng tính toán. Trong đầu nàng, những mảnh ký ức lạ lẫm vẫn chen chúc, hình ảnh các phi tần bị xóa tên, tiếng khóc nức nở của mẫu thân trong đêm mưa bão, ánh mắt u tối của Uyển Cơ... Tất cả quấn lấy nhau, khiến nàng vừa đau đớn, vừa tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Thanh Lệ châm lại đèn lồng, ngước nhìn hai người:
– Lối này dẫn ra gần hồ sen phía sau Đền Ngọc. Nhưng muốn thoát, phải vượt qua một cửa đá có cơ quan. Chỉ người từng làm việc dưới hầm mới biết cách mở.
– Vậy còn người trên truy sát? – Gia Hân khẽ hỏi, giọng khản đặc.
– Nếu chậm, sẽ bị dồn vào đường chết – Thanh Lệ đáp, môi mím lại, mắt lóe lên tia cương quyết. – Nhưng bây giờ, mọi phe đều loạn. Chỉ cần một sai sót, cả Đền Ngọc cũng có thể sụp đổ.
Tố Dung nhìn sâu vào mắt Thanh Lệ. Nàng đọc được trong đó không chỉ là sợ hãi mà còn là tham vọng đang bùng cháy. Nhưng lúc này, mọi liên minh đều cần thiết.
– Đi thôi – Tố Dung nói, giọng kiên định. – Chúng ta không thể dừng lại.
Ba người lặng lẽ tiến về phía trước. Không khí trong hầm càng lúc càng lạnh, hơi thở hóa thành từng làn khói mờ. Qua một khúc ngoặt, ánh sáng mờ nhạt lóe lên từ khe cửa đá. Thanh Lệ quỳ xuống, tay lần mò trên mặt đá, miệng lẩm nhẩm đếm từng viên gạch.
Bất chợt, tiếng động mạnh vang lên phía trên. Một tảng đá rơi lăn, bụi mù mịt. Tố Dung vội kéo Gia Hân nép sát vào tường. Thanh Lệ thoáng lúng túng, rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, ấn mạnh vào một khe nhỏ. Cửa đá kẽo kẹt mở ra, mùi bùn đất ẩm mốc tràn vào.
Bên ngoài, sương trắng mờ đặc, mặt hồ lấp loáng như gương vỡ. Xa xa, tiếng trống thúc quân, tiếng hò hét của binh lính vọng lại. Đền Ngọc chìm trong hỗn loạn, như một con quái vật vừa tỉnh giấc.
Tố Dung đỡ Gia Hân bước ra bờ hồ. Mặt nước lay động, ánh sáng đèn lồng lấp lánh phản chiếu lên những tán lá sen. Thanh Lệ cúi xuống, lấy trong áo ra một bọc nhỏ, đưa cho Tố Dung:
– Đây là bản đồ đường ngầm trong Đền Ngọc. Ta giữ lại nhiều năm nay. Nếu gặp nguy, hãy nhớ: lối hầm phía bắc dẫn ra ngoại thành, nhưng chỉ mở được vào lúc nửa đêm, khi trăng l*n đ*nh.
Tố Dung đón lấy, cất kỹ vào ngực áo. Nàng quay sang Gia Hân, nhẹ nhàng lau nước mắt cho bạn:
– Muội phải cố gắng lên. Chúng ta còn cơ hội, chỉ cần giữ vững ý chí.
Gia Hân gật đầu, môi mấp máy không thành tiếng. Đôi mắt nàng long lanh ánh lệ, nhưng đã bớt phần hoảng loạn.
Tiếng bước chân bất ngờ vang lên phía sau. Tố Dung quay phắt lại, thân hình căng như dây đàn. Một tốp binh lính áo giáp đen lao ra từ lối hầm, dẫn đầu là một bóng người cao gầy, khuôn mặt lạnh lùng: Thái giám trưởng Tô Hữu Dũng.
Ông ta nheo mắt, giọng the thé vang lên:
– Ta đã nói rồi, không ai có thể trốn khỏi Đền Ngọc mà không để lại thứ gì. Các ngươi, bắt sống Minh Tố Dung và Lý Gia Hân, còn Trần Thanh Lệ… giữ lại, ta có việc cần hỏi.
Đám lính lập tức bao vây. Gia Hân run rẩy, lùi sát vào Tố Dung. Thanh Lệ rút ra một lọ thủy tinh nhỏ, đập mạnh xuống đất. Khói trắng bốc lên, che khuất tầm nhìn.
– Chạy! – Thanh Lệ hét lên.
Tố Dung kéo Gia Hân lao về phía hồ. Bàn tay nàng nắm chặt bản đồ, chân chạy không kịp suy nghĩ. Tiếng binh lính la hét, tiếng vũ khí va chạm, mùi khói cay xè xộc vào mũi.
Bỗng một tiếng rít sắc lạnh vang lên. Một mũi tên sượt qua vai Tố Dung, máu chảy ròng ròng. Nàng nghiến răng chịu đau, không dám dừng lại. Gia Hân hoảng loạn, đôi chân mềm nhũn, suýt ngã xuống hồ. Tố Dung vừa đỡ bạn, vừa quát lớn:
– Đừng sợ! Phía trước có thuyền nhỏ!
Quả nhiên, bên mép nước, một chiếc thuyền gỗ cũ kỹ cột lỏng lẻo vào cọc. Thanh Lệ đã lên thuyền trước, ra hiệu giục hai người còn lại. Tiếng binh lính phía sau càng lúc càng gần.
Tố Dung đẩy Gia Hân lên thuyền, rồi tự mình trèo theo. Thanh Lệ cắt dây thừng, dùng mái chèo đẩy thuyền ra giữa hồ. Sương mù dày đặc che phủ, khiến bóng dáng ba người như tan vào hư vô.
Trên bờ, Tô Hữu Dũng tức giận đập mạnh cây gậy xuống đất, hét lên:
– Chặn hết các ngả! Không được để chúng thoát!
***
Thuyền trôi chầm chậm trên mặt nước tĩnh lặng. Không ai lên tiếng, chỉ còn tiếng th* d*c và nhịp mái chèo khua nước lách cách. Thanh Lệ dừng tay, nhìn quanh, rồi ghé sát Tố Dung, giọng khẩn trương:
– Phía trước là miệng hầm bắc. Nhưng chỉ có một chìa khóa mở cửa đá. Ta giữ nó, nhưng đổi lại, các ngươi phải hứa: sau đêm nay, giúp ta lấy lại vị trí trong cung, dù phải đối đầu cả Hoàng hậu.
Tố Dung không do dự, gật đầu. Đến nước này, nàng đâu còn lựa chọn nào khác.
– Được. Chỉ cần còn sống, ta sẽ giữ lời.
Thanh Lệ mỉm cười, nụ cười lạnh lẽo, đưa tay lên ngực như thề nguyền. Đúng lúc ấy, một tiếng động lạ vang lên từ bờ hồ. Ánh sáng đèn lồng loang loáng, tiếng hô hoán dội lại trên mặt nước. Đám binh lính đã chia nhau lục soát các bãi cỏ, từng tốp tản ra, như lưới trời giăng kín.
Tố Dung nhìn quanh, thì thầm:
– Không thể đi tiếp bằng đường này. Nếu bị vây, chúng ta sẽ chết.
Thanh Lệ nheo mắt, lục trong bọc áo lấy ra một viên ngọc nhỏ, đưa cho Tố Dung:
– Đây là Ngọc Ấn cũ của một phi tần bị xóa tên. Nó có thể giúp ngụy trang khí tức, che mắt những ai dùng thuật cảm ứng. Nhưng chỉ có hiệu lực trong nửa canh giờ.
Tố Dung đón lấy, lòng thắt lại. Chạm tay vào viên ngọc, nàng cảm nhận từng đợt lạnh buốt truyền lên tận não, ký ức mơ hồ của ai đó lướt qua tâm trí, như gió thoảng. Nàng giấu viên ngọc vào tay áo, kéo Gia Hân nép sát vào thuyền, nhắm mắt, cố giữ hơi thở thật đều.
Đám lính lướt qua, không phát hiện điều gì khác thường. Khi tiếng động xa dần, Thanh Lệ mới thở phào, khẽ nói:
– Mau, lối vào kia rồi.
Thuyền cập vào một vách đá nhỏ, nơi có cửa hầm bằng đồng phủ rêu xanh. Thanh Lệ rút chìa khóa, tra vào ổ, xoay nhẹ. Cửa đá bật mở, không một tiếng động.
Bên trong, hành lang hẹp, mùi ẩm mốc xộc lên nồng nặc. Ba người men theo lối đi, ánh đèn lồng chiếu lên những bức tường chạm trổ hình rồng phượng đã mờ nhạt. Tố Dung vừa đi, vừa nghe tim mình đập thình thịch. Nàng biết, chỉ cần một sơ suất, tất cả sẽ tan thành mây khói.
Đến một căn phòng nhỏ cuối hành lang, Thanh Lệ dừng lại, ra hiệu im lặng. Nàng áp tai vào cửa, lắng nghe. Bên trong, tiếng thì thầm vang lên, pha lẫn tiếng cười khẩy quen thuộc.
– …Thầy pháp Hứa Lâm Quang đã làm chủ được Ngọc Ấn của Hoàng thượng. Chỉ cần lễ Khói Sương kết thúc, mọi kẻ chống đối sẽ phải quỳ dưới chân Người…
Tố Dung rùng mình. Nàng nhận ra giọng nói ấy – Trịnh Uyển Cơ. Ánh mắt nàng tối lại. Bên trong, tiếng Hứa Lâm Quang vang lên, khàn đặc:
– Đêm nay, chỉ cần một tín hiệu, Hoàng thượng sẽ bị thao túng hoàn toàn. Đền Ngọc sẽ đổi chủ, quá khứ và hiện tại đều do ta nắm giữ.
Uyển Cơ cười nhạt:
– Ngài nghĩ dễ thế sao? Đừng quên, ta cũng có thứ mà ngài cần.
Hứa Lâm Quang nín lặng. Tiếng kim khí va vào nhau, như ai đó lén lút trao đổi vật gì. Tố Dung bấu chặt tay áo, mắt nhìn Thanh Lệ. Nàng biết, chỉ cần một sơ suất, tất cả sẽ bị phát hiện.
Bất ngờ, Gia Hân run lên, môi tím tái. Tố Dung vội ôm lấy bạn, thì thầm:
– Muội cố chịu. Sắp xong rồi.
Gia Hân gật đầu, nước mắt lăn dài trên má.
***
Trong đại điện Đền Ngọc, Lễ Khói Sương bước vào hồi gay cấn. Sương mù dày đặc tràn ngập, ánh đèn lồng mờ ảo soi bóng các phi tần quỳ dưới thềm đá. Hoàng hậu Tạ Uyển Khanh ngồi trên ngai, gương mặt không biểu cảm, đôi mắt sắc lạnh quét qua từng người.Ngô Đình Vũ ngồi chính giữa, ánh mắt đờ đẫn, môi mím chặt. Bên cạnh, Hứa Lâm Quang khoác áo choàng tro, cầm trượng bạc đã vỡ, mắt sâu thẳm như vực tối. Ông ta lặng lẽ niệm chú, từng làn khói trắng từ trượng bay lên, quấn quanh đầu Hoàng thượng.
Tô Hữu Dũng bước vào, cúi đầu báo cáo:
– Bẩm Hoàng hậu, chưa tìm thấy dấu vết Minh Tố Dung và Lý Gia Hân. Đám lính vẫn đang lục soát quanh hồ.
Hoàng hậu nhếch môi, giọng lạnh tanh:
– Đừng để sót một ngõ ngách nào. Ai giúp chúng trốn thoát, xử chém ngay lập tức.
Tô Hữu Dũng cúi đầu, lùi ra, ánh mắt lấp lánh vẻ toan tính.
Lục phi Hàn Mộng Dao đứng phía dưới, môi đỏ mọng cong lên, ghé sát Trần Thanh Lệ, thì thầm:
– Chỉ cần đợi thêm chút nữa, cả bọn họ sẽ biến mất khỏi Đền Ngọc. Khi ấy, vị trí của ta sẽ vững như bàn thạch.
Thanh Lệ không đáp, ánh mắt lạnh băng, tay siết chặt vạt áo.
Tiếng trống vang lên. Hứa Lâm Quang đứng dậy, giọng trầm đục:
– Đến lúc thử thách cuối cùng. Các phi tần còn lại, tiến lên, đặt Ngọc Ấn vào hương án. Người nào tâm ý vững vàng, Ngọc Ấn phát sáng, ký ức được giữ lại. Kẻ nào có tỳ vết, Ngọc Ấn sẽ hóa tro, vĩnh viễn bị xóa tên khỏi Đền Ngọc.
Từng người lần lượt tiến lên, đôi tay run rẩy đặt Ngọc Ấn lên hương án. Ánh sáng xanh lục lấp lánh, hòa lẫn sương mù. Tiếng nức nở, tiếng niệm chú, tiếng lẩm bẩm cầu khấn vang lên xen kẽ.
Tố Dung, Thanh Lệ và Gia Hân nấp sau tấm bình phong cuối đại điện, lặng lẽ quan sát. Tố Dung biết, chỉ còn một cơ hội duy nhất để cứu Gia Hân – và ngăn chặn kế hoạch của Uyển Cơ.
Nàng khẽ hỏi Thanh Lệ:
– Nếu ta xuất hiện lúc này, liệu có thể đảo ngược thế cờ?
Thanh Lệ lắc đầu, mắt tối sầm:
– Chỉ khi Hoàng thượng tỉnh lại, mọi âm mưu mới bị bẻ gãy. Nhưng Hứa Lâm Quang đang thao túng tâm trí Người. Ngọc Ấn của bệ hạ bị trúng tà, không ai có thể giải trừ.
Tố Dung nhắm mắt, nhớ lại mảnh ký ức vừa ùa về khi chạm vào Ngọc Ấn cũ: một phi tần trẻ tuổi, áo trắng đẫm máu, mắt mở to nhìn vào hư vô, miệng thì thào: “Nếu muốn cứu người, hãy đánh đổi ký ức của chính mình…”
Nàng mở mắt, ánh nhìn kiên định. Tố Dung rút viên Ngọc Ấn trong tay áo, khẽ đặt lên trán mình. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, ký ức xa xưa tràn về – ngày mẫu thân bị vu oan, đêm tối mịt mùng, tiếng gào khóc vọng từ Đền Ngọc, bóng một người đàn bà quỳ trước ngai vàng…
Nước mắt trào ra, Tố Dung nghiến răng chịu đựng. Nàng gật đầu với Thanh Lệ:
– Ta sẽ đánh đổi ký ức của mình. Chỉ cần cứu được Gia Hân và ngăn Uyển Cơ.
Thanh Lệ bàng hoàng:
– Ngươi điên rồi! Một khi ký ức bị xóa, ngươi sẽ quên cả bản thân.
Tố Dung mỉm cười nhợt nhạt:
– Ta chỉ cần giữ lại ý chí. Những gì thuộc về ta, rồi sẽ trở lại.
Nàng bước ra khỏi tấm bình phong, tiến thẳng lên hương án. Cả đại điện sững lại. Hoàng hậu nheo mắt, Tô Hữu Dũng khẽ nhích người, Lục phi Mộng Dao cắn môi, còn Uyển Cơ nhướng mày, nụ cười nửa miệng.
Tố Dung quỳ xuống trước Ngọc Ấn, giọng vang lên trong im lặng:
– Nếu phải đánh đổi, xin hãy lấy ký ức của ta, giữ lại ký ức cho Lý Gia Hân. Ta xin nhận mọi hậu quả.
Hứa Lâm Quang bật cười, ánh mắt lóe lên tia hiểm độc:
– Gan dạ đấy. Nhưng ngươi nghĩ có thể thay đổi vận mệnh sao? Một khi ký ức tan biến, ngươi chỉ còn là cái xác không hồn.
Tố Dung ngẩng đầu, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào ông ta:
– Nhưng ngài không thể lấy đi ý chí của ta.
Tiếng sấm rền vang ngoài trời. Sương mù trong điện cuộn lên thành từng làn, xoáy quanh Ngọc Ấn. Tố Dung đặt hai tay lên viên ngọc, nhắm mắt. Một luồng sáng trắng bùng lên, bao phủ lấy nàng.
Gia Hân vùng khỏi tay Thanh Lệ, lao lên, nước mắt giàn giụa:
– Không! Tỷ không được quên muội! Đừng bỏ muội lại!
Tố Dung lặng lẽ mỉm cười, thì thầm:
– Sống sót đi, Gia Hân. Đừng để ai xóa mất con người muội.
Ánh sáng trắng bùng lên dữ dội, cuốn lấy cả hai người. Tiếng niệm chú của Hứa Lâm Quang càng lúc càng gấp gáp. Hoàng thượng trên ngai run bần bật, mắt trợn ngược, miệng lẩm bẩm:
– Ký ức… Ta là ai… Đây là đâu…
Uyển Cơ lùi lại, tay lén rút ra một lọ nhỏ chứa chất lỏng đen sì, chuẩn bị cho bước cuối cùng của kế hoạch. Nhưng đúng lúc ấy, ánh sáng từ Ngọc Ấn bắn thẳng về phía ngai vàng, đánh vào trượng bạc của Hứa Lâm Quang.
Tiếng nổ vang lên, trượng bạc nát vụn. Hứa Lâm Quang bật ngửa, máu trào ra khóe miệng. Hoàng thượng chợt ngã gục, toàn thân run rẩy. Uyển Cơ lao tới, cố giành lấy trượng bạc nhưng bị ánh sáng đẩy lùi.
Hoàng hậu đứng dậy, giọng lạnh lùng vang vọng:
– Đủ rồi! Dừng lại! Ai cho phép các ngươi làm loạn giữa Lễ Khói Sương?
Cả đại điện lặng đi. Tố Dung ngã quỵ, mắt mờ dần. Ký ức về mẫu thân, về Minh thị, về những ngày ấu thơ, về Gia Hân… tất cả vỡ vụn như mảnh gương rơi. Nhưng trong sâu thẳm, một tiếng nói vẫn vang lên: “Ngươi là Minh Tố Dung. Ngươi không được quên mình.”
Gia Hân ôm chầm lấy Tố Dung, nước mắt thấm ướt vạt áo nàng. Thanh Lệ chạy đến, ghì chặt vai Tố Dung, thì thào:
– Đừng bỏ cuộc. Hãy nhớ, ngươi còn lời hứa với ta.
Tiếng trống vang lên, tiếng sấm chớp hòa lẫn tiếng gào khóc. Hứa Lâm Quang lồm cồm bò dậy, ánh mắt đỏ ngầu, gào lớn:
– Ta vẫn còn một cách! Hoàng thượng, hãy nghe lời ta! Hãy ra lệnh xóa sạch ký ức của tất cả phản nghịch!
Nhưng Hoàng thượng đã tỉnh lại, mắt sáng quắc, giọng trầm đục:
– Không ai được phép xóa ký ức của người vô tội. Đền Ngọc này, từ nay sẽ đổi thay.
Hứa Lâm Quang rú lên, lao về phía ngai vàng. Uyển Cơ chặn lại, ánh mắt lóe lên tia quyết liệt:
– Nếu đã không thể cùng sống, ta sẽ kéo ngươi xuống địa ngục.
Hai người vật lộn, lọ độc vỡ tung, khói đen cuồn cuộn tràn ra, bao phủ lấy cả điện. Tiếng hét vang vọng, hỗn loạn tột cùng.
Tố Dung lịm đi, ký ức tan vào hư vô. Nhưng trong cơn mê man, nàng thấy mình đứng giữa biển sương mù, bóng mẫu thân mỉm cười phía xa, Gia Hân nắm tay, Uyển Cơ bước tới, thì thầm:
– Ngươi sẽ còn gặp ta. Mọi bí mật chưa kết thúc ở đây.
Trong thực tại, sương mù tan dần, ánh sáng bình minh lặng lẽ len qua cửa sổ. Đền Ngọc vẫn đứng sừng sững, nhưng không khí đã khác. Mọi người lặng lẽ nhìn nhau, ai cũng hiểu, một cuộc đấu mới chỉ vừa bắt đầu.
***
Dưới chân Đền Ngọc, trong căn hầm tối, một bóng người khoác áo tro lặng lẽ nhặt lại mảnh trượng bạc vỡ nát. Đôi mắt ông ta ánh lên tia lạnh lẽo, miệng thì thầm:
– Số phận chưa kết thúc. Khói sương sẽ còn phủ kín nơi này, cho đến khi sự thật được phơi bày…
Bên ngoài, tiếng trống lại nổi lên, vang vọng mãi giữa màn sương chưa tan, mở ra một hồi chuông báo hiệu cho những sóng gió mới của Đền Ngọc.











