Chương 2
Lê Tri Diên cảm thấy thật nực cười.
Tình yêu của Phó Chiêu Dã, cô không gánh nổi.
“Ly hôn đi.”
Người đàn ông siết chặt cổ tay cô, sắc mặt đột ngột sầm xuống: “Không bao giờ!”
Đột nhiên, một tiếng kêu đau đớn vang lên từ phía sau cắt ngang cuộc cãi vã.
Lục Vi trẹo chân ngã xuống đất, nhìn Phó Chiêu Dã đầy ấm ức.
“Chiêu Dã, em đau bụng quá… Con của chúng ta…”
Đáy mắt Phó Chiêu Dã lóe lên sự giằng xé. Cuối cùng, anh cất bước đi về phía Lục Vi: “Anh qua xem cô ấy thế nào.”
Đáy mắt Lê Tri Diên xẹt qua một nụ cười mỉa mai.
Cô gọi điện cho người anh trai đang ở nước ngoài: “Anh hai, em muốn về nhà, anh đến đón em nhé.”
Cô đặt vé máy bay vào 10 ngày sau.
Để rời khỏi Phó Chiêu Dã hoàn toàn, cô cần làm một việc cuối cùng.
Đêm khuya, Phó Chiêu Dã trở về biệt thự.
Anh hôn lên mu bàn tay cô: “Đừng giận nữa vợ ơi.”
“Ngày mai là kỷ niệm 10 năm của chúng ta, anh đã đặt phòng ở Vân Thượng rồi.”
“Sợi dây chuyền em thích, anh đã sai người mua hẳn 20 sợi xem như quà tạ lỗi, được không?”
Thấy Lê Tri Diên không từ chối, ánh mắt anh hiện lên vẻ dịu dàng.
Hôm sau, Lê Tri Diên mặc chiếc váy dài do chính tay Phó Chiêu Dã chọn, bước lên căn phòng tầng thượng.
Phó Chiêu Dã đứng dậy, ôm cô vào lòng: “Sao không báo trước một tiếng để chồng xuống đón em?”
Mọi người xung quanh ồn ào trêu chọc:
“Ai mà chẳng biết anh Phó chung tình với chị dâu thế nào.”
“Chị dâu thích hoa hồng, anh Phó bao trọn cả 3 trang viên, tự tay trồng đầy hoa.”
“Lần chị dâu ốm, anh Phó quỳ ở nhà chính suốt một đêm, thắp hương cầu phúc.”
“Lần trước có kẻ đắc tội chị dâu, ngay đêm đó anh Phó làm cho gã phá sản. Kẻ đó khóc lóc quỳ xin lỗi chị… mọi người còn nhớ không?”
Phó Chiêu Dã đá nhẹ tên đàn em một cái: “Biết tao cưng vợ mà còn không mau nhường chỗ?”
“Đứa nào hút thuốc thì cút ra ngoài, Diên Diên không ngửi được mùi thuốc.”
Bị mọi người trêu ghẹo, Lê Tri Diên vẫn giữ thái độ bình thản.
Cô né tránh bàn tay của anh: “Em tự ngồi được.”
Tay lơ lửng giữa không trung, Phó Chiêu Dã đăm đăm nhìn cô. Đã nếm mùi đau khổ từ lần ly hôn trước, anh đành cố đè nén sự bực dọc trong lòng.
Đèn tắt.
Đáng lẽ trên màn hình phải chiếu những kỷ niệm tình yêu của Lê Tri Diên và Phó Chiêu Dã, nhưng nó lại bị đổi thành cảnh ân ái giữa anh và Lục Vi.
Sắc mặt Phó Chiêu Dã âm trầm đáng sợ.
“Tắt ngay!”
Anh quỳ một chân trước mặt Lê Tri Diên, theo phản xạ giải thích: “Đây là chuyện từ ngày trước…”
“Vợ à, anh và Lục Vi đã cắt đứt từ lâu rồi.”
Lê Tri Diên dời mắt khỏi màn hình.
Cô nhìn về phía Lục Vi đang ngồi ở góc phòng, tay vuốt ve phần bụng, vẻ mặt ngoan ngoãn yếu ớt.
Nghe lời anh nói, hốc mắt Lục Vi đẫm lệ: “Đúng vậy thưa phu nhân… Tối qua Chiêu Dã không đến chỗ tôi, chúng tôi không xảy ra chuyện gì cả…”
Lê Tri Diên đứng dậy, hắt thẳng ly rượu vang vào mặt Lục Vi: “Thế à?”
Lục Vi ướt sũng toàn thân, dáng vẻ nhếch nhác thảm hại.
Khi Lê Tri Diên định cầm chai rượu lên, Phó Chiêu Dã bất ngờ siết chặt cổ tay cô.
“Đủ rồi!”
“Lê Tri Diên, em còn định làm loạn đến bao giờ?”
“Sự nhẫn nhịn của anh không phải để em chà đạp người khác một cách vô cớ như vậy!”
Ánh mắt Phó Chiêu Dã bùng lên lửa giận, xen lẫn vài phần xót xa khi nhìn về phía Lục Vi.
Lê Tri Diên lại bật cười, trong lòng truyền đến nỗi đau châm chích từng cơn.
Đã từng có lần Lê Tri Diên bị người ta tát, Phó Chiêu Dã đích thân bắt kẻ đó quỳ xuống xin lỗi cô. Nắm tay cô, vả lại kẻ đó 99 cái tát.
Lúc ấy anh ôm cô và nói: “Lê Tri Diên, có anh ở đây, em không phải nhìn sắc mặt của bất kỳ ai.”
Vậy mà bây giờ, anh lại lớn tiếng ra lệnh cho cô:
“Xin lỗi cô ấy ngay!”
“Cô ấy đang mang thai, tâm trạng cần được thoải mái. Diên Diên, bao nhiêu năm nay em không có con, anh đã thay em cản lại biết bao nhiêu lời ác ý. Em không thể xót thương cho anh một chút được sao?”
“Nhưng Phó Chiêu Dã à, anh của ngày xưa sẽ không bao giờ bắt em phải xin lỗi.”
Ngón tay người đàn ông hơi khựng lại.
Trước đây, anh coi cô như sinh mệnh. Lúc cô bị đám côn đồ vây chặt, anh là người đầu tiên xông ra bảo vệ cô phía sau. Dù ngón trỏ bị đánh gãy, không bao giờ duỗi thẳng được nữa, anh cũng chưa từng hối hận vì đã bảo vệ cô. Anh không bao giờ nỡ để cô chịu tủi thân.
Lục Vi tủi thân cúi đầu, vờ lùi bước: “Em không sao đâu Chiêu Dã. Hai người đừng vì em mà cãi nhau. Phu nhân không muốn nhìn thấy em, bây giờ em sẽ đi ngay…”
“Tôi sẽ không xuất hiện trước mặt phu nhân nữa.”
Rượu vẫn nhỏ giọt trên người Lục Vi. Sự nhún nhường của ả ta được Phó Chiêu Dã thu trọn vào mắt.











