Trang chủ/Kịch Bản Máu/Chương 16: Kẻ Đứng Ngoài Ánh Sáng
Kịch Bản Máu

Chương 16: Kẻ Đứng Ngoài Ánh Sáng

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Gió lạnh quất vào mặt Minh khi anh rời sân thượng, lẩn vào dòng người dưới phố. Lam biến mất về phía ngược lại. Không cần nói thêm, mỗi người hiểu rõ: từ giờ, chỉ còn lại bản thân và sự thật, không ai có thể dựa vào ai mãi. Thành phố về đêm ngập ánh đèn, nhưng càng rực rỡ, bóng tối càng sâu. Minh vừa đi vừa rà soát mọi chuyển động quanh mình, cảm giác bị theo dõi không rời.

Anh nhận được tin nhắn lạ: “Gặp tôi ở bãi đất sau rạp Sông Lam. Không ai khác. Tin nóng về ‘Kịch bản gốc’.” Kèm theo là biểu tượng bút chì đỏ – dấu hiệu riêng của Duy. Minh không do dự, đổi hướng, lặng lẽ bám theo những con phố vắng, bỏ lại phía sau những ánh mắt lạ lẫm và những biển hiệu quảng cáo khổng lồ.

Khu đất trống tối tăm, chỉ còn ánh đèn xa xa hắt xuống nền gạch vỡ. Minh đến sớm, kiểm tra quanh, rồi tựa vào tường chờ đợi. Duy xuất hiện sau đó, dáng người nhỏ bé, mắt kính dày, tay ôm chặt balo như che chắn khỏi mọi hiểm nguy.

– Anh Minh… cảm ơn đã đến, – Duy thở gấp, mắt nhìn quanh không yên.

– Đừng vòng vo, – Minh lạnh lùng.

Duy lôi từ balo ra xấp tài liệu, tay run bần bật.

– Tôi phát hiện một điều… Mấy vụ án gần đây, ngoài anh và Lam, còn một người nữa luôn xuất hiện quanh hiện trường.

– Ai? – Minh hỏi, ánh mắt sắc lạnh.

Duy ngập ngừng, rồi lí nhí: – Là tôi.

Minh nhíu mày, nắm chặt vai Duy: – Cậu nói rõ.

– Tôi không giết ai! Nhưng… có người liên tục gửi email nặc danh, chỉ tôi đến các điểm nóng, hứa cho tin độc quyền hoặc dọa tung bí mật cá nhân của tôi. Tôi cứ tưởng mình chỉ săn tin, hóa ra lại thành kẻ dọn đường cho kịch bản của chúng.

Duy lấy ra chiếc USB, đặt vào tay Minh.

– Đây là log truy cập tôi hack được trước khi bị xóa. Có cả đoạn chat với kẻ nặc danh. Anh phải cẩn thận, chúng có thể đổ tội cho bất cứ ai.

Minh không nói gì, chỉ nhìn Duy thật lâu. Trong ánh mắt Duy là sự hối hận và sợ hãi tột độ.

– Cậu có chắc về những gì cậu thấy không? – Minh hỏi.

– Tôi không còn lựa chọn nào khác. Nếu tôi biến mất, anh hãy công bố mọi thứ.

Minh gật nhẹ, nhét USB vào túi áo, rồi lặng lẽ rời đi, bóng lưng hòa vào màn đêm, bỏ lại Duy đứng co ro giữa bãi đất trống.

*

Lam ngồi trong căn phòng nhỏ, ánh sáng xanh của màn hình phủ lên gương mặt mệt mỏi. Cô rà lại từng dòng mã trong “Script_Origin”, nhưng mật khẩu “FS25-PAS” như một câu đố không lời giải. Điện thoại rung, tin nhắn từ số lạ hiện lên: “Muốn cứu Minh? Tầng 25. Một mình.”

Lam không chần chừ. Cô khoác áo, nhét điện thoại vào túi, rời nhà. Trong đầu, nỗi nghi ngờ trào lên: Ai đủ quyền lực thao túng tất cả? Tại sao mọi manh mối đều dẫn về tầng 25 “Phòng Ánh Sáng”?

Thang máy lên tầng 25, vắng lạnh. Đèn hành lang nhấp nháy, bóng Lam kéo dài vô tận trên nền đá. Cô áp thẻ, cửa mở, đón cô vào không gian lạnh ngắt, mùi hóa chất phảng phất. Một người đàn ông trẻ, áo khoác xám, đứng quay lưng bên bàn điều khiển.

– Tôi bị ép… – Kỹ thuật viên run rẩy, không dám nhìn vào mắt Lam. – Họ bảo nếu không dẫn cô lên đây, tôi sẽ bị hủy hoại.

– Ai ép anh? – Lam gằn giọng.

– Email nặc danh… Tôi không biết gì về các vụ án, tôi chỉ làm việc kỹ thuật.

Tiếng loa nội bộ vang lên, giọng méo mó: – Lam, đừng tò mò nữa. Đã đến lúc chọn phe. Nếu không, Minh sẽ là người tiếp theo.

Lam siết chặt điện thoại, mắt sáng rực: – Nếu muốn tôi im lặng, cứ ra mặt. Đừng chơi trò bóng tối.

Giọng cười khô khốc vọng ra từ loa, rồi im bặt. Kỹ thuật viên run rẩy đưa Lam một thẻ nhớ: – Họ để lại cái này cho cô. Tôi không biết nó chứa gì.

Lam nhét thẻ vào túi, rời tầng 25, lòng đầy nghi ngờ lẫn phẫn nộ.

*

Minh về đến căn hộ, đóng cửa cẩn thận, kiểm tra xung quanh. Anh cắm USB vào laptop, mở từng file. Log truy cập cho thấy, ai đó đã dùng tên anh để vào phòng dữ liệu tầng 25, đúng vào các thời điểm xảy ra án mạng. Đoạn chat với Duy hé lộ một mật khẩu mới: “PAS-REVENGE”.

Minh ngả người ra ghế, mắt nhắm lại. Ký ức về những ngày quay phim năm năm trước ùa về: Huy lạnh lùng, Bảo Anh tuyệt vọng, Lam ngồi thu mình ở góc phòng viết lại kịch bản. Tất cả như một vòng lặp không dứt.

Điện thoại rung, Minh mở ra, thấy tin nhắn: “Chọn đi – sự thật hay danh tiếng? Nếu giao Lam, tất cả sẽ kết thúc.”

Anh thở dài, mắt tối sầm lại. Đúng lúc ấy, điện thoại Lam gọi đến, nhưng anh không bắt máy.

*

Lam ngồi trong quán cà phê nhỏ, cắm thẻ nhớ vào laptop. Một đoạn video bật lên: Hình ảnh hậu trường dự án “Người Đứng Ngoài Ánh Sáng”, Minh và Huy tranh cãi dữ dội. Âm thanh méo mó, nhưng ánh mắt Minh hiện rõ đau đớn, còn Huy lạnh băng, đầy thách thức. Video chuyển sang cảnh Bảo Anh khóc trong phòng thay đồ, tay ôm kịch bản rách nát. Dòng chữ chạy qua màn hình: “Bi kịch bắt đầu từ kịch bản bị đánh cắp.”

Lam lặng người, tim đập mạnh. Cô hiểu – ai đó đang chơi trò mèo vờn chuột, dẫn dắt tất cả vào bẫy.

Cô nhắn Minh: “Gặp ở phòng đọc cũ – 22h. Có video mới.”

*

Duy ngồi lặng trong phòng trọ, màn hình điện thoại sáng lên dòng tin nhắn: “Nếu muốn sống, đừng giao USB cho Minh.” Duy vò đầu, mặt trắng bệch. Tiếng gõ cửa vang lên dồn dập. Anh giấu USB dưới gối, thận trọng hỏi:

– Ai đó?

Bên ngoài, giọng nữ quen thuộc: – Anh Duy, mở cửa. Tôi là Bảo Anh.

Duy do dự một lát rồi mở. Bảo Anh bước vào, gương mặt sắc lạnh, đôi mắt đỏ hoe.

– Anh còn giữ tài liệu gì về tôi không?

– Tôi… tôi chỉ làm theo công việc. Nếu cô cần, tôi xóa hết.

– Tôi không sợ tin đồn, – Bảo Anh cười nhạt. – Tôi chỉ muốn biết, có ai khác giữ bằng chứng vụ năm năm trước ngoài anh?

Duy lắc đầu, giọng thấp: – Tôi không biết. Nhưng có người đang thao túng tất cả.

Bảo Anh nhìn anh, ánh mắt trầm xuống: – Nếu còn sống đến mai, hãy cẩn thận với những gì mình biết.

Cô quay đi, để lại Duy chết lặng giữa căn phòng tăm tối.

*Lam đến phòng đọc cũ, kiểm tra mọi ngóc ngách rồi ngồi đợi. Minh đến sau, ánh mắt cảnh giác.

– Cô có gì mới? – Minh hỏi.

Lam mở laptop, đưa Minh xem đoạn video. Minh nhìn chằm chằm vào hình ảnh mình và Huy tranh cãi, khuôn mặt căng thẳng.

– Ngày đó, Huy ép tôi lựa chọn, – Minh nói, giọng trầm. – Hoặc tố cáo hắn, hoặc giữ im lặng để cứu sự nghiệp.

– Anh đã chọn im lặng? – Lam hỏi, mắt không rời Minh.

– Tôi tưởng mình có thể bảo vệ mọi người, nhưng cuối cùng, chỉ làm mọi thứ tệ hơn.

Lam gật đầu, giọng đều: – Anh, Duy, Bảo Anh, Huy – tất cả đều có mặt ở các vụ án, nhưng chỉ anh và Duy xuất hiện trước cảnh sát.

– Cô nghĩ tôi là hung thủ? – Minh hỏi, mắt tối lại.

– Không. Nhưng tôi nghĩ anh biết nhiều hơn anh nói. Hoặc cũng bị ai đó thao túng.

Minh cười khẩy: – Ở đây ai chẳng là con rối.

Lam thở dài, ánh mắt dịu lại: – Minh, tôi cần anh thành thật. Nếu không, cả hai chúng ta sẽ chết mà chẳng ai biết sự thật là gì.

Minh im lặng, rồi nói: – Tôi từng nhận tài liệu nặc danh, dọa tố cáo tôi là hung thủ vụ năm năm trước. Tôi không hợp tác, chỉ cố phá vòng vây, nhưng càng cố, tôi càng bị dồn vào thế bí.

– Vậy tại sao không nói với tôi? – Lam hỏi.

– Cô sẽ tin tôi sao? Ở thành phố này, chỉ cần một cú trượt chân, ai cũng có thể thành mồi cho truyền thông.

Lam nhìn Minh, giọng nhỏ: – Tôi tin anh, nhưng chỉ khi anh dám đặt cược tất cả.

Cả hai chìm vào im lặng. Ngoài cửa sổ, tiếng còi xe vọng lại, xé tan không khí căng thẳng.

*

Duy rời phòng trọ, USB giấu trong túi. Anh biết mình bị theo dõi, nhưng không còn đường lùi. Anh đi bộ tới quán net, thuê máy tính, đăng nhập vào hệ thống lưu trữ của “Phòng Ánh Sáng” bằng mật khẩu “PAS-REVENGE”. Hàng chục file hiện lên: video, log truy cập, danh sách nghệ sĩ bị thanh trừng, hợp đồng máu với chữ ký số giả.

Duy choáng váng. Anh chụp lại màn hình, gửi bản backup cho một email ẩn danh: “Nếu tôi chết, hãy công khai tất cả.”

*

Đêm khuya, Minh và Lam vẫn ngồi đối diện. Lam mở thẻ nhớ, đưa Minh nghe đoạn ghi âm: giọng Huy vang lên, khàn đặc.

– Ai cũng phải trả giá, kể cả Minh, kể cả Lam. Kịch bản này, tôi không phải người viết cuối cùng đâu.

Minh nhắm mắt, mặt hằn nét mệt mỏi.

Lam đặt tay lên vai Minh, dịu giọng: – Anh không phải người duy nhất mang mặc cảm. Tôi cũng từng mất tất cả vì một scandal bị dàn dựng. Nếu chúng ta không đi tiếp, mọi thứ sẽ bị xóa sạch.

– Nếu phải chọn giữa cứu mình và cứu cô, cô nghĩ tôi sẽ làm gì? – Minh hỏi.

– Tôi không cần anh cứu. Tôi chỉ cần anh cùng tôi tìm ra sự thật, dù kết cục thế nào, – Lam đáp, ánh mắt kiên định.

Minh gật đầu, nắm nhẹ tay Lam. Một khoảnh khắc mong manh của niềm tin nhỏ nhoi.

*

Bên ngoài phòng đọc, một chiếc xe đen dừng lại. Một bóng người cao lớn, choàng áo khoác tối màu, bước xuống. Kính xe hạ, lộ ra gương mặt Bảo Anh, mắt lạnh như băng, dõi theo căn phòng sáng đèn.

*

Trong “Phòng Ánh Sáng”, đại úy Phan chăm chú nhìn màn hình, nơi dòng chữ “PAS-REVENGE” nhấp nháy rồi biến mất. Ông đứng dậy, rút súng, ánh mắt nặng trĩu. Mọi ngả đường đang thu hẹp lại, không chỉ quanh Minh và Lam, mà cả ông.

*

Minh và Lam rời phòng đọc, tách nhau ở ngã tư. Minh nhận tin nhắn: “Chọn đi – giao Lam hoặc mất tất cả.” Anh dừng lại, lòng trĩu nặng. Nếu giao Lam, anh có thể cứu mình, giữ lấy chút tàn dư sự nghiệp. Nếu không, anh sẽ mất sạch.

Tiếng bước chân phía sau. Minh quay lại, thấy Bảo Anh đứng dưới ánh đèn đường, mặt trắng bệch, mắt đỏ hoe.

– Anh định đi đâu? – Bảo Anh hỏi, giọng khàn.

– Tôi không biết, – Minh đáp, ánh mắt lạc đi.

– Đừng tin ai, kể cả Lam. Đừng để mình bị kéo xuống cùng cô ta.

– Cô cũng chỉ là nạn nhân thôi, – Minh nhìn sâu vào mắt Bảo Anh.

– Trong kịch bản này, ai chẳng là nạn nhân? – Bảo Anh cười nhạt, quay lưng hòa vào bóng đêm.

*

Lam trở về nhà, thấy cửa sổ mở toang, gió lạnh lùa vào. Trên bàn, một chiếc điện thoại lạ sáng màn hình: “FS25-PAS đã đổi. Muốn sống sót, hãy phản bội.”

Lam nhếch môi, cầm điện thoại ném mạnh vào tường. Đường lùi đã bị chặn.

*

Một căn phòng tối, người đàn ông ngồi trước màn hình, mặt ẩn trong bóng tối. Hàng loạt dữ liệu về Minh, Lam, Duy, Bảo Anh hiện lên – mỗi người là một quân cờ, từng bước đi đều đã được lập trình.

Ngón tay hắn lướt trên bàn phím, gửi đi một lệnh: “Act III: Pawn’s Sacrifice. Initiate.”

*

Thành phố chưa ngủ, ánh đèn vẫn sáng, nhưng lòng người ngập trong bóng tối. Kẻ đứng ngoài ánh sáng đã sẵn sàng kéo sập mọi bức màn cuối cùng.

Trong đầu Minh và Lam, một câu hỏi ám ảnh: Ai thật sự là người viết kịch bản này – và ai sẽ là nạn nhân tiếp theo?

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử