Trang chủ/Kịch Bản Máu/Chương 9: Cuộc Giao Dịch Bóng Tối
Kịch Bản Máu

Chương 9: Cuộc Giao Dịch Bóng Tối

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Minh ngồi bất động trước màn hình laptop, ánh sáng đèn bàn hắt lên gương mặt góc cạnh, tô đậm những đường nét lạnh lùng. Đêm đã khuya, thành phố ngoài kia vẫn rực rỡ những dải đèn, từng ngọn sáng như mắt dõi theo mọi chuyển động. Lam ngồi đối diện, vai áo còn vương mùi thuốc sát trùng và cà phê nguội. Trên bàn, tập kịch bản gốc đặt cạnh điện thoại của Minh. Một tiếng rung nhẹ phá tan không khí căng thẳng. Minh liếc nhìn, thấy dãy ký tự lạ lẫm hiện lên trên màn hình—không số, không tên, chỉ một chuỗi mã như được tạo ra để xóa dấu vết.

Anh không vội mở. Lam nghiêng đầu, ánh mắt sắc lẻm:

– Có chuyện gì?

Minh chạm nhẹ lên màn hình, giọng trầm:

– Tin nhắn nặc danh.

– Đọc đi.

Minh gật đầu, mở ra. Dòng chữ hiện lên, ngắn gọn:

“Nếu không muốn bị bôi xóa, hãy rút khỏi dự án trước 12 giờ trưa mai. Có những thứ vượt ngoài tầm kiểm soát của anh.”

Không gian đặc quánh lại. Minh khẽ nhếch môi, nụ cười nhạt lạnh buốt. Lam nhìn chằm chằm vào tin nhắn, mắt tối lại:

– Chúng muốn anh biến mất hoàn toàn.

– Tôi không dễ bị xóa khỏi cuộc chơi, – Minh đáp, ánh mắt sắc hơn.

Lam không nói gì thêm, mở laptop gửi chỉ thị cho đội an ninh:

– Tăng giám sát tầng của Minh. Kiểm tra camera và truy dấu mọi di chuyển lạ.

Cô biết, đối thủ lần này không chỉ là những lời đe dọa. Bên ngoài, tiếng gió đập vào cửa kính, bóng tối như dày thêm.

*

Hơn một giờ sau, Minh rời phòng. Hành lang khách sạn dài hun hút, im phăng phắc. Mỗi bước chân anh đều cẩn trọng, ánh mắt lướt qua mọi ngóc ngách. Ở khúc quanh cuối hành lang, một bóng người hiện ra. Gã đàn ông mặc áo khoác tối, mũ lụp xụp, mặt khuất trong bóng. Minh dừng lại, cảm giác nguy hiểm dội lên.

– Muốn gì?

Không đáp, chỉ một cái nghiêng đầu. Đột ngột, lưỡi dao lóe lên trong tay gã.

Gã lao tới, động tác nhanh gọn. Minh né sang, khóa cổ tay gã, ép vào tường. Đối phương phản đòn, quật khuỷu tay vào mạng sườn Minh. Anh đau điếng nhưng không buông, dùng chân quét ngang, ép sát đối thủ vào cửa. Dao rơi xuống sàn, tiếng vang lạnh lẽo. Gã vùng vẫy, tung cú đấm trúng mặt Minh, khiến anh lùi lại.

Không để lỡ thời cơ, gã rút ra ống kim, nhắm vào vai Minh. Bản năng sinh tồn trỗi dậy, Minh dùng cùi chỏ hất văng bàn tay cầm kim, rồi đá mạnh vào đầu gối đối phương. Gã loạng choạng. Minh xoay người bẻ ngược tay gã, ép xuống sàn.

– Ai sai mày đến?

Gã nghiến răng, ánh mắt vừa căm hận vừa sợ hãi. Từ ống tay áo gã bật ra lưỡi dao nhỏ. Minh ép mạnh khuỷu tay, gã rên lên, thả lỏng. Minh đá văng dao, áp sát:

– Nói.

Gã lắc đầu, mắt đảo quanh. Đột ngột, cửa thoát hiểm bật mở, tiếng còi vang lên. Gã vùng dậy, lách qua khe hẹp, lao xuống cầu thang. Minh bám theo, nhưng chỉ còn tiếng bước chân dội vang, rồi tắt lịm.

Minh tựa lưng vào tường, lau vết máu rỉ ở mép môi. Anh nhặt con dao, đưa lên ánh đèn. Lưỡi dao loại dùng trong hóa trang, chuôi khắc số: “X-17-BA.” Anh nhét dao vào túi, đưa mắt nhìn quanh. Hành lang trống trơn. Anh quay về phòng, đầu óc rối bời.

*

Lam nhận tin khi đang rà soát lịch trình của Bảo Anh. Cô lao đến phòng Minh, gõ cửa dồn dập. Minh mở, má bầm tím. Lam không hỏi han, chỉ kéo anh ngồi xuống, đóng cửa thật chặt.

– Ai làm?

Minh lắc đầu, đặt con dao lên bàn:

– Lời chào kiểu mới.

Lam xoay con dao, mắt sắc lại:

– Số hiệu này là của tổ hóa trang. Chỉ người trong đoàn hoặc được tiếp tay mới lấy được.

Minh gật:

– Hắn dùng kim, có thể là thuốc mê.

Lam nhìn vết bầm trên mặt Minh, dịu giọng:

– Anh ổn không?

– Ổn. Nhưng chúng sẽ không dừng lại.

Lam mở máy, tra số hiệu dao trên hệ thống. Dòng thông tin hiện: “X-17-BA, cấp phát cho tổ hóa trang, người quản lý: Trịnh Bảo Anh.”

– Tại sao lại là cô ta?

– Có thể ai đó lấy trộm. Bảo Anh không dại gì ra tay trực tiếp.

– Hoặc cô ấy bị lợi dụng.

Minh ngả người ra sau, trầm ngâm:

– Người trong cuộc mới nguy hiểm nhất.

Lam hỏi:

– Anh nghi ai trong tổ hóa trang?

– Tổ trưởng là Phương, kín tiếng nhưng không liều lĩnh. Những người còn lại đều là nhân viên cũ. Chỉ có Bảo Anh và Phương đủ khả năng tiếp cận đạo cụ.

Lam nhắn cho Phòng Ánh Sáng:

– Kiểm tra xuất nhập kho đạo cụ 48 giờ gần nhất, chú ý vật dụng hóa trang, vũ khí mô phỏng.

Trả lời đến ngay:

– Xuất kho bất thường lúc 22h13, người ký: Trịnh Bảo Anh. Camera khu vực bị tắt 10 phút.

– Có ai khác gần đó không?

– Chỉ thấy bóng người đàn ông cao lớn, đội mũ lưỡi trai, không rõ mặt.

Minh trầm ngâm:

– Có thể là kẻ vừa tấn công.

Lam hỏi:

– Anh nhận ra gì đặc biệt?

– Không nói, chỉ ánh mắt. Cổ tay có hình xăm chữ “M” cách điệu.

Lam ghi chú:

– Phải có danh sách toàn bộ nhân viên có hình xăm ở cổ tay.

Minh lặng im, lướt qua từng khuôn mặt, từng ánh mắt đã gặp.

*

Sáng sớm, Minh xuất hiện ở trường quay với vết bầm chưa kịp tan. Tin đồn về vụ tấn công nhanh chóng lan ra. Bảo Anh đến, vẻ mệt mỏi, ánh mắt tránh né Minh. Lam bước lại, không để cô trốn thoát.

– Tối qua cô ở đâu?

Bảo Anh cố giữ bình tĩnh, cười gượng:

– Tôi ở phòng mình. Có gì sao?

Lam chìa điện thoại, màn hình hiện log xuất kho:

– Cô ký nhận đạo cụ lúc 22h13. Camera bị tắt. Giải thích đi.

Bảo Anh bối rối, mắt rối loạn:

– Tôi chỉ lấy đồ hóa trang cho cảnh quay sáng nay. Camera… tôi không biết. Có thể ai đó làm.

– Cô có cho ai mượn thẻ hoặc nhờ lấy đồ hộ không?

– Không. Tôi không cho ai mượn.

Lam nhìn Minh, cả hai hiểu Bảo Anh đang che giấu điều gì đó. Minh lạnh lùng quan sát. Lam gằn giọng:

– Nếu cô không nói thật, cô sẽ là nghi phạm tiếp theo.

Bảo Anh siết chặt tay, mắt đỏ hoe:

– Tôi không làm gì cả! Ai đó đang muốn hại tôi!

Lam dịu giọng:

– Tôi sẽ kiểm tra lại camera hành lang. Nếu cô vô tội, tôi sẽ bảo vệ. Nhưng nếu không…

Bảo Anh sụp xuống ghế, ôm mặt khóc. Lam quay đi, ánh mắt nặng trĩu. Minh hỏi nhỏ:

– Cô nghĩ sao?

– Không phải dàn dựng đơn giản. Có người thao túng hậu trường, Bảo Anh chỉ là quân cờ, và chính cô ấy không biết mình bị đẩy vào đâu.

*

Đặng Quang Huy xuất hiện, tiến thẳng đến chỗ Minh và Lam, ánh mắt sắc như lưỡi dao:

– Sao lại để mọi thứ bung bét thế này?

Lam đáp thẳng:

– Nếu không có nội gián, đã không xảy ra chuyện này. Tôi cần toàn quyền kiểm tra lại danh sách nhân viên, đặc biệt những người từng bị kỷ luật hoặc có dấu hiệu bất thường.

Huy nhếch mép:

– Tôi đã cho kiểm tra. Nếu cô không kiểm soát được diễn viên, tôi sẽ thay đổi lịch quay. Còn anh—Ông ta nhìn Minh, nụ cười lạnh tanh:

– Đừng để xảy ra chuyện nữa. Tôi không đảm bảo vai của anh đâu.

Minh không đáp, chỉ nhìn xoáy vào mắt Huy. Huy rời đi. Lam nói nhỏ:

– Ông ta biết nhiều hơn những gì ông ta nói.

– Huy luôn kiểm soát mọi đường dây. Nếu lần này ông ta bị động, nghĩa là có thế lực khác đứng sau.

– Hoặc ông ta đang thử chúng ta.

*

Trưa, Minh chuẩn bị rời trường quay thì điện thoại rung lên. Một cuộc gọi không số. Anh bắt máy, đầu dây bên kia chỉ là tiếng thở gấp, rồi giọng đàn ông khàn khàn:

– Anh đã nhận cảnh báo. Cơ hội cuối cùng. Nếu không rút, mọi thứ sẽ bị bôi xóa, không chỉ anh mà cả những ai bảo vệ anh. Đừng thử vượt giới hạn.

Tiếng tút ngắt ngang. Minh siết chặt điện thoại, kể lại với Lam. Cô trầm ngâm:

– Chúng ta bị theo dõi sát sao. Có người trong đoàn tiết lộ mọi bước đi của anh.

– Cô nghi ai?

– Chưa loại trừ ai cả. Nhưng kẻ đó không quá nổi bật, cũng không quá mờ nhạt.

Minh nhớ đến Phạm Minh Duy, phóng viên điều tra vẫn quanh quẩn trong trường quay:

– Có thể kiểm tra các lần xuất hiện của Duy không?

Lam gật đầu, gửi chỉ thị:

– Lập nhật ký di chuyển của Minh Duy 48 giờ gần nhất.

*

Tối, không khí trong khách sạn ngột ngạt. Minh ngồi lại phòng làm việc cùng Lam, kiểm tra tư liệu số. Lam mở bản ghi camera hành lang kho đạo cụ. 22h13, Bảo Anh đi vào, vài phút sau, một người đàn ông cao lớn, mũ lưỡi trai, che khẩu trang bám theo. Hắn đứng ở góc khuất, chờ Bảo Anh rời đi rồi lẻn vào kho. Lam tua chậm, dừng lại khi cổ tay gã lộ ra hình xăm chữ “M”.

Lam lưu lại hình, gửi cho Phòng Ánh Sáng:

– Truy danh tính người này. So sánh với hồ sơ nhân viên và đối tác.

Minh lặng lẽ quan sát:

– Nếu không phải nhân viên, chỉ còn khả năng người ngoài trà trộn. Nhưng ai có thể qua mặt hệ thống an ninh này?

– Chỉ có ai đó được bảo kê từ bên trong.

*

Đêm khuya, Minh trở về phòng, kiểm tra từng góc, rồi nằm xuống. Điện thoại lại rung. Tin nhắn từ số lạ:

“Cảnh 12 đã được thay. Vai diễn của anh sẽ kết thúc tại đây, nếu còn xuất hiện nữa. Không đùa đâu.”

Minh chụp màn hình, gửi Lam. Cô trả lời ngay:

– Chúng nắm mọi đường đi nước bước của anh. Từ giờ, chỉ di chuyển cùng tôi hoặc đội bảo vệ.

*

Nửa đêm, Minh choàng tỉnh, linh cảm bất an. Tiếng động nhẹ ngoài hành lang, tay nắm cửa xoay khẽ. Minh lao ra khỏi giường, vừa kịp né cú đánh từ phía sau. Bóng đen cao lớn lao vào, động tác dứt khoát. Minh dùng gối chắn đòn, phản công bằng cú đấm vào ngực đối phương. Gã lùi lại, dao lóe lên, chém xẹt qua cánh tay Minh, máu chảy.

Minh càng tỉnh táo, luồn ra sau, chộp lấy cánh tay cầm dao, bẻ gập ra sau. Gã rít lên, tay kia đấm vào sườn Minh. Minh ép đối phương ngã xuống sàn, đè chặt. Mùi nước hoa hóa trang ngọt nồng phảng phất. Gã vùng vẫy, bất ngờ cắn mạnh vào cổ tay Minh. Anh buông lỏng, gã lăn ra xa, lao về phía cửa sổ, phá khóa, trượt xuống mái hiên tầng dưới, biến mất. Minh đứng th* d*c, máu từ cánh tay nhỏ thành vệt đỏ. Anh khóa cửa, gọi cho Lam.

– Lại có người đột nhập. Vẫn là mùi nước hoa hóa trang. Hắn có hình xăm chữ M ở cổ tay.

– Tôi sẽ cho kiểm tra toàn bộ kho nước hoa, truy vết mùi này. Cầm máu, tôi lên ngay.

*

Nửa tiếng sau, Lam đến. Cô băng bó vết thương, mắt nghiêm nghị:

– Chúng không muốn anh sống sót rời khỏi dự án.

– Tôi không rút. Chừng nào chưa biết kẻ điều khiển, tôi không dừng.

Lam lặng đi một lúc:

– Tôi tin có nội gián. Chỉ người của đoàn mới biết rõ lịch trình, phòng, cả thói quen sinh hoạt của anh.

– Cô nghi ai?

– Chưa thể khẳng định. Kẻ thao túng đủ kín đáo, thông minh để không ai chú ý, không để lại dấu vết.

Minh nhắm mắt, nhớ lại từng chi tiết—những lần mất điện ngắn ngủi, camera tắt đúng lúc, ánh mắt lạ trong hậu trường, những lời thì thầm. Mọi thứ như mạng nhện, càng gỡ càng rối.

Lam đặt tay lên vai Minh, giọng nhỏ:

– Từ giờ, tôi sẽ giám sát mọi hoạt động của anh. Không ai được đến gần anh mà không qua tôi.

– Cô định làm vệ sĩ?

– Nếu cần, tôi sẽ làm mọi thứ để giữ anh sống sót.

*

Gần sáng, Minh ngồi một mình bên cửa sổ, nhìn xuống thành phố tối mịt. Cảm giác bị săn đuổi, bị xóa khỏi mọi ký ức đè nặng lên anh. Ký ức về người bạn diễn cũ tự sát trỗi dậy, nhức nhối. Anh co người lại, nắm tay siết chặt.

Điện thoại rung. Email không tên người gửi, chủ đề: “Kịch bản mới.” Nội dung: “Vai của anh sẽ kết thúc bằng máu. Đừng chống lại.” Đính kèm file kịch bản điện tử đã bị sửa: nhân vật của Minh bị giết ở cảnh cuối, đúng như lời đe dọa.

Anh gửi file cho Lam. Cô kiểm tra metadata, phát hiện file được upload từ mạng nội bộ khách sạn, đúng thời điểm Minh bị tấn công. Lam vội lệnh kiểm tra toàn bộ log truy cập, rà soát các phòng có thể truy cập wifi nội bộ. Cô nhìn Minh, mắt rực sáng:

– Kẻ này không chỉ muốn xóa anh, mà còn muốn biến mọi thứ thành màn trình diễn hoàn hảo. Hắn đang thử thách chúng ta.

Minh siết chặt tay, máu rỉ qua lớp băng:

– Chúng ta không để hắn thắng.

– Tôi sẽ không để anh chết trong kịch bản của kẻ khác.

*

Sáng hôm sau, trường quay hỗn loạn. Tin tức vụ tấn công Minh lan ra, báo chí đổ về, truyền thông bủa vây mọi góc. Phạm Minh Duy xuất hiện, máy ghi âm cầm tay, lượn lờ quanh hậu trường. Anh ta tiếp cận Minh, nở nụ cười giả lả:

– Chào anh Minh, nghe nói anh vừa gặp chuyện không may?

Minh liếc qua, không đáp. Duy bám theo, hạ giọng:

– Có muốn tôi giúp chuyển lời cho ai không? Đôi khi, cần một người trung gian…

Minh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Duy:

– Cậu biết nhiều hơn những gì cậu nói, đúng không?

Duy nhún vai, cười nhạt:

– Tôi chỉ là phóng viên, nhiệm vụ là quan sát và ghi lại. Nhưng đôi khi, người đứng ngoài lại nhìn rõ nhất.

Minh nhìn xoáy vào mắt Duy, nhận thấy thoáng hoảng loạn vụt qua. Lam đứng từ xa, ghi chú lại toàn bộ đối thoại. Cô biết, Duy không chỉ là phóng viên săn tin. Có điều gì đó ở anh ta—nỗi sợ, hay một bí mật chưa ai chạm đến.

*

Trong phòng họp khẩn, Lam trình bày bằng chứng với Phòng Ánh Sáng:

– Có nội gián trong đoàn. Hung thủ kiểm soát đạo cụ, camera, biết lịch trình di chuyển diễn viên. Đề nghị kiểm tra lại toàn bộ nhân viên, đặc biệt tổ hóa trang và hậu trường.

Đội trưởng Phòng Ánh Sáng gật đầu, lệnh phong tỏa trường quay, kiểm tra từng phòng, từng thiết bị điện tử. Minh ngồi lặng lẽ ở góc phòng, ánh mắt trầm ngâm. Anh hiểu, cuộc chơi đã sang cấp độ mới—không chỉ là cuộc chiến giữa anh và kẻ giấu mặt, mà là trận chiến giữa sự thật và bóng tối, giữa những kẻ sẵn sàng bôi xóa mọi dấu vết và những người còn tin vào ánh sáng.

*

Buổi chiều, Lam nhận báo cáo:

– Không phát hiện ai có hình xăm chữ M ở cổ tay trong danh sách nhân viên chính thức. Có một nhân viên tạm thời mới ký hợp đồng, tên Minh Hải, lý lịch mờ ám, mất tích từ sáng nay.

Lam lệnh truy tìm Hải, gửi ảnh nhận dạng cho toàn đội an ninh. Minh nghe tin, lặng im. Nếu Hải là kẻ tấn công, phía sau chắc chắn còn bàn tay khác—một người đủ quyền lực che giấu, thao túng mà không để lại dấu vết.

*

Tối, Minh chuẩn bị rời trường quay, Lam giữ lại, giọng khẽ mà dứt khoát:

– Từ giờ, anh không được đi đâu một mình. Chúng ta sẽ hành động cùng nhau. Tôi không muốn mất thêm ai nữa.

Minh nhìn Lam, ánh mắt dịu lại:

– Cô không sợ sao?

– Tôi đã quen sống trong sợ hãi từ lâu. Nhưng lần này, tôi chọn đối đầu.

Minh gật đầu, nắm chặt lấy tay Lam, lần đầu để lộ chút yếu đuối. Bên ngoài, trời đổ mưa, nước xối xả trên cửa kính như muốn xóa mọi dấu vết. Trong bóng tối, một kẻ lạ mặt gửi đi dòng tin cuối cùng:

“Mọi vai diễn đã sẵn sàng. Khi màn hạ, sẽ chỉ còn lại máu và sự lãng quên.”

Lam và Minh ngồi lại bên nhau, giữa căn phòng lạnh lẽo, biết rằng mọi thứ chỉ mới bắt đầu. Ở đâu đó ngoài kia, kẻ viết kịch bản bóng tối vẫn chưa lộ mặt, và mỗi người trong đoàn phim đều có thể là một con rối, hay chính là bàn tay thao túng.

Tiếng chuông điện thoại lại vang lên, lần này là số lạ, chỉ một dòng tin:

“Chọn đi. Sự thật, hay an toàn?”

Lam nhìn Minh, ánh mắt sáng lên quyết liệt:

– Chúng ta không lùi.

Minh siết chặt tay Lam, máu từ vết thương vẫn chưa khô, nhưng ý chí trong mắt họ càng sáng hơn. Bên ngoài, mưa vẫn không ngừng rơi. Trong bóng tối, một cuộc giao dịch sắp sửa diễn ra—và không ai biết, sau màn kịch này, ai sẽ bị bôi xóa khỏi lịch sử showbiz.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử