Trang chủ/Mật Mã Hào Môn/Chương 12: Lằn Ranh Đen Trắng
Mật Mã Hào Môn

Chương 12: Lằn Ranh Đen Trắng

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Không khí trong xe dày đặc căng thẳng. Đèn đường trôi vùn vụt ngoài cửa kính, loang loáng phản chiếu lên gương mặt trắng nhợt của Thiên Lam. Cô thu mình ở ghế sau, bàn tay vẫn bám chặt vào túi xách, nơi chiếc USB nằm như một khối chì nhỏ lạnh ngắt. Khang ngồi phía trước, mắt không rời gương chiếu hậu, thỉnh thoảng liếc sang Tố Diệp ngồi cạnh, gương mặt lạnh tanh như tượng đá.

Xe rẽ vào một con ngõ nhỏ, dừng lại trước một khách sạn cũ kỹ nép mình dưới tán cây xà cừ cổ thụ. Ánh đèn vàng mờ hắt xuống mặt đường ướt nước mưa, loang lổ như những vết mực. Khang trả tiền, kéo mạnh cửa xe rồi quay lại giục:

– Nhanh lên, vào đi. Đừng gây chú ý.

Cả ba lặng lẽ lách vào cửa phụ, men theo hành lang hẹp dẫn lên tầng hai. Bàn lễ tân đã tắt điện, chỉ còn lại tiếng quạt trần quay rì rì trên trần nhà và mùi ẩm mốc của thảm cũ. Khang tra chìa khóa, mở cửa phòng 204, liếc nhanh một lượt rồi ra hiệu cho hai người còn lại vào trước.

Thiên Lam bước vào đầu tiên. Phòng nhỏ, đơn sơ với hai chiếc giường ghép sát nhau, một bàn làm việc và cửa sổ mở hé để lộ những giọt mưa rơi lộp độp lên bậu. Không khí đặc quánh mùi thuốc lá cũ. Khang nhanh nhẹn kéo rèm, khóa cửa, rồi ngồi phịch xuống ghế, mắt không rời điện thoại.

Tố Diệp tháo giày, đặt túi xách lên bàn, chậm rãi ngồi xuống giường. Gương mặt chị vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, đôi mắt đen sâu thăm thẳm không lộ chút cảm xúc nào.

– Ở lại đây đêm nay. Đừng ra ngoài. Sáng mai tôi sẽ lo đường lui, – Khang nói nhỏ, giọng khô khốc.

– Anh nghĩ một nơi tồi tàn thế này đủ an toàn sao? – Tố Diệp nhướn mày, nở nụ cười nhạt. – Đừng quên, ông ta kiểm soát cả thành phố này.

– Càng nguy hiểm, càng phải ẩn mình ở nơi ít ai ngờ nhất, – Khang đáp, nhún vai. – Nếu muốn trốn ở khách sạn hạng sang thì tôi đã không kéo hai người đến đây.

Thiên Lam lặng im. Cô thả người ngồi xuống mép giường, nhìn mưa rơi ngoài cửa sổ, lòng rối bời. Trong đầu cô, những chuỗi dữ liệu, khuôn mặt, mảnh ký ức, những lời cảnh báo cứ chập chờn lướt qua. Cô biết rõ, trong ba người ở đây, không ai thực sự đứng về phía ai. Niềm tin, ở nơi này, chỉ là một món hàng xa xỉ.

Điện thoại rung lên. Dòng chữ hiện lên màn hình: “Dữ liệu đã nhận. Em ổn chứ? – Duy Khánh.” Cô nhìn dòng tin nhắn, lòng bàn tay lạnh ngắt, rồi khóa màn hình lại.

Tố Diệp đứng dậy, tiến lại gần, giọng nhỏ nhẹ nhưng không giấu được sự sắc bén:

– Lam, em biết rõ mình đang ở đâu chứ? Ở Hải Phong này, trung lập chỉ là một ảo giác. Đến lúc nào đó, em sẽ phải chọn phe thôi.

Thiên Lam ngẩng đầu, ánh mắt nâu trầm đối diện với ánh nhìn của Tố Diệp. Cô đáp, giọng bình thản:

– Em không chọn phe nào hết. Em chỉ muốn biết sự thật.

Tố Diệp cười khẽ, ánh mắt thoáng chút thương hại:

– Sự thật chẳng giúp ai sống sót ở thành phố này đâu.

Khang bật laptop, cắm USB vào, các dòng mã nhảy múa trên màn hình xanh lục. Anh ta liếc nhìn Thiên Lam, hỏi nhỏ:

– Cô đã giải mã được gì chưa?

– Chưa hết. Nhưng tôi chắc chắn trong này là “Mật Mã Hào Môn”, – Thiên Lam trả lời.

Khang huýt sáo, ánh mắt lóe lên tham vọng:

– Nếu tôi có nó, cả Trịnh Thị lẫn Lục gia đều phải dè chừng.

– Đừng mơ, – Tố Diệp lạnh lùng chen vào. – Một tập tin không thể làm nên cuộc cách mạng. Chỉ có người biết nắm thời cơ mới là kẻ chiến thắng.

Thiên Lam không đáp. Cô vẫn chăm chú nhìn màn hình điện thoại, nỗi lo lắng ngấm ngầm lan rộng trong lồng ngực.

Một lúc sau, Khang kéo rèm hé ra một khe nhỏ. Mắt anh ta sắc như dao:

– Có xe của Trịnh Thị ngoài ngõ. Họ đã lần đến đây rồi.

Không khí trong phòng đặc quánh. Tố Diệp đứng bật dậy, mắt đảo quanh, đôi môi mím lại. Thiên Lam nén một nhịp thở, bàn tay bất giác siết chặt mép giường.

Khang tắt laptop, rút USB, nhét vào túi áo trong, giọng trầm:

– Chúng ta phải chia ra. Ở cùng nhau chỉ tổ chết chung.

– Anh tính bỏ chạy trước? – Tố Diệp nhếch môi.

– Tôi tự lo cho mình. Hai người cũng vậy, – Khang nhún vai, rồi biến mất vào phòng tắm, trèo lên cửa thông gió.

Tố Diệp nhìn theo, lắc đầu khinh miệt. Chị quay sang Thiên Lam:

– Em có chắc mình sẽ sống sót nhờ vào sự lương thiện không?

Thiên Lam không trả lời. Cô đứng dậy, nhét USB vào túi áo khoác, ánh mắt bình thản:

– Ở đây không an toàn nữa. Chị nên đi đi.

Tố Diệp chỉnh lại tóc trước gương, nở nụ cười dịu dàng nhưng sắc lạnh:

– Em nghĩ Duy Khánh sẽ đến cứu em?

Mắt Thiên Lam thoáng tối lại. Cô nhìn vào điện thoại, dòng chữ hiện lên: “Đang ở gần. Đừng ra ngoài. Chờ anh.”

Tố Diệp bước ra cửa, dừng lại, ánh mắt chợt dịu đi:

– Cẩn thận với niềm tin của mình. Ở nơi này, sự thật đôi khi còn nguy hiểm hơn dối trá.

Cửa khép lại. Căn phòng trở nên trống vắng, chỉ còn tiếng mưa rơi rả rích và ánh sáng yếu ớt lọt qua khe rèm. Thiên Lam ngồi xuống, mở laptop, tiếp tục giải mã dữ liệu. Dòng mã chạy dài, từng bí mật dần lộ ra – những điều khoản thừa kế, danh sách thành viên bị loại bỏ, những cái tên từng phản bội.

Bất chợt, tiếng gõ cửa vang lên – ba nhịp đều đặn. Cô nín thở, bàn tay vội vàng giấu USB vào túi áo.

– Lam, là anh.

Giọng trầm ấm của Duy Khánh cất lên. Cô mở cửa, anh xuất hiện với mái tóc ướt nước mưa, chiếc áo sơ mi dính chặt vào thân hình rắn rỏi. Đôi mắt anh quét khắp phòng trước khi dừng lại ở cô, ánh nhìn sắc lạnh pha chút lo lắng.

– Em ổn chứ?

– Em vẫn ổn, – cô đáp, giọng trầm.

Anh ngồi xuống đối diện, bàn tay đặt nhẹ lên vai cô, giọng dịu lại:

– Anh đã cho người đánh lạc hướng xe của Trịnh Thị. Đêm nay họ sẽ không tìm ra em đâu.

Thiên Lam nhìn anh, ánh mắt sâu thẳm:

– Sao anh biết em ở đây?

Duy Khánh khựng lại một nhịp, rồi đáp:

– Anh có người trong hệ thống camera khách sạn.

– Người của anh, hay của Lục gia?

Ánh mắt anh thoáng xao động, rồi trở lại lạnh lùng:

– Đêm nay, chỉ là người của anh.

Cô không hỏi thêm. Giữa hai người, không khí trở nên nặng nề, như thể mỗi câu nói đều chứa đầy những điều chưa thể nói ra.

– Em đã giải mã được gì? – Anh hỏi, giọng nhỏ.

Thiên Lam đưa laptop, chỉ cho anh một đoạn mã. Anh nhìn qua, ánh mắt thoáng sững lại.

– Đây là bản cập nhật mới nhất của “Mật Mã Hào Môn”?

– Đúng. Có cả điều khoản về quyền thừa kế, và danh sách những người bị loại trừ.

Duy Khánh im lặng, ngón tay lướt qua màn hình. Khoảnh khắc ấy, Thiên Lam nhận ra bàn tay anh khẽ run.

– Anh biết mẹ em từng giữ mật mã này không?

Anh ngẩng lên, ánh mắt tối lại:

– Anh biết.

– Vậy tiếp cận em, ban đầu cũng chỉ vì nó?

Duy Khánh nhìn sâu vào mắt cô, giọng trầm:

– Ban đầu là vậy. Nhưng bây giờ… không còn đơn giản thế nữa.

Thiên Lam im lặng, bàn tay siết chặt mép áo. Một khoảng lặng dài kéo qua giữa hai người.

– Em đã gửi cho anh một bản. Nhưng bản gốc em vẫn giữ. Nếu anh phản bội, cả hai đều mất tất cả.

Duy Khánh gật đầu, ánh mắt xa xăm. Ngoài trời, tiếng mưa đã thưa dần, chỉ còn lại tiếng gió rít qua khe cửa.

Đột nhiên, điện thoại anh rung lên. Anh lướt đọc tin nhắn, sắc mặt biến đổi rõ rệt. Thiên Lam thoáng thấy dòng chữ: “Quang Hạo ra lệnh bắt cô ấy. Không còn thời gian.”

Anh đứng bật dậy, kéo tay cô:

– Đi thôi. Ở đây không còn an toàn.

– Anh định đưa em đi đâu?– Đến nơi Trịnh Thị không chạm tới được.

Cô không hỏi thêm, bước nhanh theo anh ra khỏi phòng. Hành lang khách sạn vắng lặng, chỉ còn ánh đèn vàng hắt xuống nền nhà lạnh lẽo. Duy Khánh kéo cô xuống cầu thang bộ, lách qua cửa sau, rẽ vào một con hẻm nhỏ nơi chiếc xe đen đợi sẵn.

– Lên xe.

Thiên Lam ngồi vào ghế sau. Duy Khánh lên lái, xe lao vút đi dưới màn mưa lất phất. Đèn đường lướt qua cửa kính, kéo dài thành những vệt sáng lạnh lẽo.

– Anh sẽ đưa em đến đâu? – Thiên Lam hỏi, mắt không rời cửa sổ.

– Đến nhà an toàn của anh. Chỉ một đêm thôi.

Cô tựa đầu vào ghế, lòng dậy sóng. Cảm giác bị săn đuổi bám riết lấy cô, mỗi nhịp tim đều nặng trĩu.

Xe dừng lại trước một căn nhà nhỏ ven ngoại ô. Duy Khánh dẫn cô vào trong. Căn nhà giản dị, gọn gàng, mọi thứ được sắp xếp tỉ mỉ đến mức lạnh lẽo. Anh kiểm tra khóa, kéo rèm, rồi ngồi xuống đối diện cô trong phòng khách.

– Ở đây an toàn. Em có thể nghỉ một lát.

Thiên Lam không thể ngủ. Trong đầu cô, những câu hỏi cứ nối tiếp nhau, không lời đáp. Duy Khánh ngồi cạnh cửa sổ, ánh mắt xa xăm, gương mặt chìm vào bóng tối.

– Tại sao anh giúp em? – Cô hỏi, giọng nhỏ.

Anh lặng thinh rất lâu, rồi đáp:

– Vì em là người duy nhất không nhìn anh như kẻ thù.

Thiên Lam bật cười, tiếng cười mệt mỏi:

– Anh nhầm rồi. Em chẳng tin ai cả, kể cả anh.

Duy Khánh gật đầu, môi mím lại, ánh mắt thoáng dịu đi:

– Em nói đúng. Ở đây, tin ai cũng là tự sát.

Họ im lặng rất lâu. Ngoài kia, mưa đã tạnh. Ánh đèn đường vàng vọt chiếu lên vỉa hè loang lổ nước.

Thiên Lam đứng dậy, bước ra cửa sổ, nhìn ánh sáng leo lét ngoài ngõ. Lòng cô trống rỗng, một cảm giác mệt mỏi như kéo dài vô tận.

– Ngày mai em sẽ rời đi.

– Anh sẽ không ngăn em.

Một lát sau, Duy Khánh bước vào phòng trong. Thiên Lam ngồi lại phòng khách, mở laptop, tiếp tục giải mã dữ liệu. Mỗi dòng mã mở ra, một bí mật lại lộ diện: danh sách các thành viên bị loại khỏi quyền thừa kế, các điều khoản ngầm, những cái tên từng phản bội gia tộc.

Bất ngờ, một đoạn mã lạ hiện lên, yêu cầu xác thực vân tay. Cô do dự, rồi áp ngón tay lên cảm biến. Màn hình bật sáng, hiện lên hình ảnh mẹ cô – Trịnh Ánh Nguyệt – cùng một đoạn video ngắn.

Giọng nói quen thuộc vang lên, dịu dàng mà kiên quyết: “Nếu con xem được điều này, có nghĩa con đã đi quá xa. Đừng tin bất cứ ai, kể cả người mang họ Trịnh hay Lục. Sự thật không phải ai cũng chịu nổi. Hãy tự quyết định con đường của mình.”

Trái tim cô thắt lại. Đôi mắt cay xè. Cô tắt video, ôm laptop vào lòng, nỗi đau đè nặng trên ngực.

Bất chợt, tiếng động cơ xe vang lên ngoài ngõ. Cô nhìn qua cửa sổ, thấy hai chiếc xe đen đỗ lại, bóng người bước xuống, di chuyển nhanh về phía căn nhà.

Cô chạy vào phòng trong, gọi nhỏ:

– Duy Khánh, họ đến rồi.

Anh lập tức kéo cô ra cửa sau. Hai người băng qua vườn, rẽ vào con ngõ nhỏ phía sau. Tiếng chân người đuổi sát phía sau. Duy Khánh kéo cô chạy hết tốc lực, con ngõ hẹp tối om, chỉ đủ hai người lách qua nhau.

Tiếng quát vang lên phía sau:

– Đứng lại! Trịnh Thiên Lam, cô không trốn được đâu!

Duy Khánh đẩy cô vào một cửa hàng tạp hóa nhỏ ven đường, thì thầm:

– Ở đây chờ anh. Tuyệt đối không ra ngoài.

Anh lao ra đường, hòa vào dòng người. Thiên Lam nấp sau kệ hàng, tim đập loạn. Bên ngoài, tiếng chân người chạy qua, tiếng bộ đàm rít lên, rồi mọi thứ lại lắng xuống.

Điện thoại rung. Một tin nhắn ẩn danh hiện lên: “Nếu muốn sống, ra cửa sau. Có người chờ.”

Cô do dự, rồi quyết định đi ra. Một người đàn ông mặc áo khoác tối màu đứng đợi, mũ lụp xụp che kín mặt.

– Đi theo tôi, – giọng anh ta nhỏ và dứt khoát.

– Anh là ai?

– Người của Duy Khánh. Mau lên.

Không còn lựa chọn, cô bước theo anh ta ra ngõ. Một chiếc xe con đậu sẵn, cửa mở. Cô leo lên, ngoái lại nhìn phía sau.

Ngay lúc đó, cô thấy Duy Khánh bị hai người đàn ông lực lưỡng khống chế ở đầu ngõ. Cô vùng khỏi xe, chạy về phía anh:

– Đừng động vào anh ấy!

Người đàn ông áo khoác kéo mạnh tay cô lại, thấp giọng:

– Đừng dại. Nếu cô ra ngoài, cả hai đều xong đời.

Thiên Lam vùng vẫy, mắt không rời Duy Khánh. Anh ngẩng lên, nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng nhưng ẩn chứa một lời nhắn nhủ lặng thầm.

Người đàn ông kéo cô vào trong xe, khóa cửa. Xe lao đi, bỏ lại Duy Khánh giữa vòng vây của người Trịnh Thị.

Cô gục đầu xuống cửa kính, nước mắt trào ra. Lần đầu tiên, cô nhận ra mình hoàn toàn bất lực. Trong ván cờ này, ai cũng có thể trở thành vật hi sinh – kể cả người cô bắt đầu tin tưởng.

Xe dừng trước một khu nhà bỏ hoang ven biển. Gió biển lạnh táp vào mặt, vị mặn chát của sóng tràn ngập không gian. Người đàn ông dẫn cô vào trong, đưa cho cô một điện thoại mới.

– Đây là số liên lạc an toàn. Đợi tin của Duy Khánh. Đừng ra ngoài cho đến khi có lệnh.

– Anh ấy… sẽ thế nào? – Cô hỏi, giọng khàn đặc.

– Anh ta biết mình phải làm gì. Tin tôi, Lục Duy Khánh không dễ bị khuất phục.

Cô gật đầu, ôm chặt túi xách, ngồi co ro trên chiếc ghế gỗ cũ. Đêm ngoài biển lạnh buốt, gió hú qua khe cửa, sóng vỗ rì rào như lời thì thầm của quá khứ.

Cô mở laptop, kiểm tra lại dữ liệu. Một mục lạ hiện lên, yêu cầu xác thực hai lớp: một mã số, một câu lệnh bằng giọng nói. Cô thử nhập ngày sinh của mẹ, rồi nói nhỏ: “Con là Trịnh Thiên Lam.”

Màn hình bật sáng, hiện lên danh sách các giao dịch bí mật của Trịnh Thị – những hợp đồng mua bán ngầm, những phi vụ rửa tiền quốc tế, cả tên những người từng bị “xử lý” vì phản bội gia tộc.

Cô ghi lại mọi thứ, đầu óc quay cuồng. Đây là bằng chứng có thể lật đổ Quang Hạo. Nhưng nếu công khai, không chỉ ông ta mà cả những người vô tội cũng sẽ bị cuốn vào cơn lốc này.

Điện thoại đổ chuông. Số lạ. Cô nhấc máy.

– Em an toàn chứ?

Giọng Duy Khánh vang lên, trầm và khàn.

– Anh ổn không?

– Anh ổn. Họ không làm gì được anh. Em đang ở đâu?

– Một khu nhà ven biển. Người của anh bảo em đợi.

– Đừng ra ngoài. Sẽ có người đón em sáng mai.

– Anh có bị lộ không? – Cô hỏi, lòng bất an.

Duy Khánh ngập ngừng:

– Có thể. Nhưng anh sẽ lo được. Em chỉ cần giữ kỹ dữ liệu, đừng tin ai ngoài anh.

Nước mắt cô lặng lẽ rơi xuống má. Cô thì thầm:

– Em không muốn anh bị liên lụy.

– Đây là lựa chọn của anh. Đừng nghĩ nhiều. Nghỉ đi, mai mọi thứ sẽ khác.

Cuộc gọi ngắt. Căn phòng lại chìm trong im lặng lạnh lẽo. Ngoài kia, sóng biển rì rào, gió hun hút thổi qua bờ cát tối om. Ở một nơi nào đó trong thành phố, có lẽ Duy Khánh đang một mình đối đầu với Quang Hạo. Lằn ranh đen trắng, thiện ác, dối trá và sự thật – tất cả đều đang nhòe đi dưới cơn mưa quyền lực.

Thiên Lam ngồi im, mắt nhìn ra cửa sổ, lòng ngổn ngang trăm mối. Cô hiểu, từ khoảnh khắc này, không còn đường lui. Mỗi quyết định đều mang theo cái giá không ai biết trước. Đêm dài chưa dứt, nhưng ánh sáng le lói nơi chân trời đã thấp thoáng – báo hiệu một ngày mới, cũng là một trận chiến mới bắt đầu.

Gió biển thổi qua khe cửa, mang theo vị mặn và hơi lạnh của những bí mật chưa thành lời. Thiên Lam nhắm mắt lại, lòng thầm nhủ: dù phía trước là vực sâu hay bình minh, cô cũng sẽ không dừng lại. Chỉ có tiến lên, cô mới đủ sức vạch ra ranh giới cuối cùng – giữa sự thật và dối trá, giữa lòng hận thù và một niềm hy vọng mong manh.

Tiếng chuông điện thoại lại vang lên, lần này là số ẩn danh. Cô do dự, rồi nhấc máy.

– Nếu cô muốn cứu Duy Khánh, hãy đến kho hàng số 7, cảng Nam Hải, trước 5 giờ sáng. Đừng báo cho bất kỳ ai. Nếu không, anh ta sẽ không sống nổi đến bình minh.

Cuộc gọi ngắt, để lại trong tai cô tiếng sóng vỗ đều đều và nhịp tim dồn dập. Đêm nay, lằn ranh đen trắng đã bị xóa nhòa. Và cô – không còn lựa chọn nào khác ngoài việc bước tiếp vào vùng bóng tối ấy, dù không biết phía trước là cứu rỗi hay hủy diệt.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử