Chương 14: Mật Mã Mở Khóa
Người đàn ông đứng chờ ở đầu ngõ liếc nhìn Thiên Lam, ánh mắt lạnh lùng và kín đáo. Áo khoác tối màu, cổ áo kéo cao che lấp gần nửa khuôn mặt, hắn nói nhỏ:
– Mạnh Khang nhắn tôi đến. Xe đợi ở đầu phố.
Thiên Lam dừng lại cách hắn vài bước, ánh nhìn sắc bén quét từ đầu đến chân người lạ. Bàn tay hắn vẫn giấu trong túi áo. Cô không trả lời, giả vờ cúi xuống điện thoại, mắt liếc nhanh về phía cuối con phố. Đúng lúc ấy, tiếng còi xe vang lên, một chiếc sedan bạc từ từ trờ tới, kính cửa hạ xuống.
– Lên xe đi! – Giọng Mạnh Khang vọng ra, mang theo sự thúc giục.
Không do dự thêm, Thiên Lam lướt qua người đàn ông kia, bước nhanh về phía xe. Hắn chỉ nhún vai, quay lưng rời đi, bóng dáng chìm dần trong những mảng tối của dãy nhà cũ.
Vừa ngồi vào ghế sau, Thiên Lam nhận ngay chai nước lạnh Mạnh Khang ném tới. Anh đang ngồi ghế lái, mái tóc nâu rối bù, mắt thâm quầng, nhưng nụ cười vẫn ngạo nghễ.
– Đêm qua thế nào, sống sót chứ?
– Cũng may. – Cô đáp, mở chai nước uống một ngụm, tay vẫn run nhẹ.
– Tốt, không thì tôi lại mất công đi gom xác. – Anh liếc gương chiếu hậu, nhấn ga, chiếc xe lao vút vào dòng đường vắng.
Thiên Lam giữ giọng thấp, trực diện vấn đề:
– Anh đã giải được gì từ dữ liệu tôi gửi chưa?
– Đủ để em mất ăn mất ngủ. – Mạnh Khang cười nhạt, mắt vẫn không rời vô-lăng. – “Mật Mã Hào Môn” là chuỗi mã hóa nhiều lớp. Nhưng tôi đã giải ra đoạn xác nhận quyền thừa kế. Tên em nằm trong danh sách gốc, ký hiệu thừa kế trực tiếp, không qua trung gian.
Cô nắm chặt chai nước, môi mím lại.
– Nghĩa là tôi thực sự có quyền thừa kế hợp pháp?
– Không chỉ hợp pháp, mà là duy nhất. Dấu vân tay sinh trắc học của em là chìa khóa cuối cùng. – Anh chậm rãi, giọng bất ngờ nghiêm túc. – Quy tắc gốc không cho phép thay thế.
Một làn khí lạnh chạy dọc sống lưng Thiên Lam. Cô tựa vào ghế, mắt nhìn ra ngoài cửa kính, thành phố Hải Phong đang bừng lên trong ánh sáng sớm nhợt nhạt.
– Anh chắc chắn chứ? – Giọng cô nghèn nghẹn.
– Tôi kiểm tra rồi, khóa số trùng với dữ liệu từ hai nguồn khác. Chữ ký số xác thực bằng hệ thống nội bộ Trịnh Thị. Không ai có thể làm giả được mức này.
– Nếu tin này lộ ra, Trịnh Thị sẽ phản ứng thế nào?
– Họ sẽ làm mọi cách để bịt miệng em. Hoặc, nếu không thể, sẽ lợi dụng em thành con bài mặc cả. – Mạnh Khang nhếch môi, ánh mắt lóe lên vẻ cảnh giác. – Em nên chuẩn bị cho mọi tình huống.
Thiên Lam không đáp. Cô biết, trong thế giới của Trịnh Thị, tình thân chỉ là một lớp sơn bóng mỏng manh phủ lên những mưu mô lạnh lùng.
Chiếc xe dừng lại trước một tòa nhà cũ ven hẻm nhỏ. Mạnh Khang dẫn cô lên tầng ba, mở cửa căn phòng nhỏ chỉ có một bộ máy tính, vài thiết bị ngoại vi và màn hình lớn treo tường.
– Ở đây an toàn trong vài giờ. Có gì cần hỏi, hỏi ngay đi. – Anh khóa cửa, kiểm tra camera xung quanh.
Thiên Lam ngồi xuống, ánh mắt đã lấy lại vẻ kiên định:
– Anh đã giải toàn bộ các tầng mật mã chưa?
– Đã vượt qua hai phần ba. Phần còn lại cần xác nhận sinh trắc học của em. – Anh xoay màn hình về phía cô. – Đây, sơ đồ phân quyền của Trịnh Thị. Vị trí trung tâm là ký hiệu “Lam”. Các nhánh phụ bị khóa bởi các đoạn mã riêng, chỉ mở khi có xác nhận từ em.
Cô chạm tay vào màn hình, lòng bàn tay lạnh toát.
– Mẹ tôi… bà có liên quan gì đến tầng mã này không?
Mạnh Khang nhìn cô, giọng chậm lại:
– Tên bà ấy gắn liền với đoạn mã gốc. Bà là người giữ khóa đầu tiên, cũng có quyền thay đổi cấu trúc thừa kế nếu xảy ra biến cố. Có thể đó là lý do bà bị loại bỏ.
Không khí trong phòng nặng nề. Thiên Lam siết chặt tay, mắt ánh lên nỗi đau dồn nén.
– Nếu tôi mở khóa hoàn toàn thì sao?
– Hệ thống sẽ phát thông báo về quyền thừa kế cho toàn bộ mạng nội bộ Trịnh Thị. Tất cả thành viên cấp cao đều biết. Không ai ngăn cản được. – Mạnh Khang nói khẽ. – Em sẵn sàng chưa?
Thiên Lam nhìn dãy tên trên màn hình, tên mình sáng lên giữa những cái tên mờ nhạt khác. Cô gật đầu.
– Tôi phải làm gì?
– Đặt ngón tay vào đây, rồi nhập chuỗi mã này. – Anh đưa cho cô một thiết bị nhỏ.
Cô làm theo, mỗi động tác đều căng thẳng. Mạnh Khang im lặng theo dõi, tay đặt sẵn trên bàn phím.
Một tiếng “bíp” vang lên, các nhánh phụ trên màn hình sáng dần, chuỗi mã lấp lánh ánh xanh. Một cửa sổ bật lên: “Xác nhận quyền thừa kế: Trịnh Thiên Lam.”
Thiên Lam nhắm mắt lại, cố gắng giữ bình tĩnh trước cơn sóng ngầm dâng lên trong ngực.
– Xong rồi. – Mạnh Khang nói khẽ. – Em là người duy nhất có quyền truy cập vào tầng sâu nhất hệ thống tài sản, quyền lực của Trịnh Thị.
Cô mở mắt, nhìn thẳng vào màn hình.
– Có ai từng truy cập vào tầng này ngoài tôi?
Mạnh Khang gõ nhanh trên bàn phím, các dòng mã cuộn trên màn hình.
– Có một lượt truy cập cách đây hai tháng, từ địa chỉ IP nước ngoài. Không xác định được chủ nhân, nhưng tôi nghi là người của Lục Tố Diệp.
– Tố Diệp? – Cô cau mày, lòng dấy lên dự cảm nguy hiểm.
– Bà ta có thể đã biết thân phận thật của em. Em phải cực kỳ cẩn thận. – Anh cảnh báo.
Đúng lúc đó, điện thoại Mạnh Khang rung lên. Anh liếc nhìn, sắc mặt thay đổi.
– Có chuyện rồi. Tin tức vừa bị rò rỉ lên một diễn đàn kín: “Người thừa kế thực sự của Trịnh Thị đã lộ diện”.
Thiên Lam đứng bật dậy.
– Là ai làm?
– Chưa xác định được. Có kẻ đã tấn công nhánh phụ hệ thống của tôi, chờ sẵn để tung tin này khi em xác nhận quyền thừa kế. – Mạnh Khang siết chặt tay. – Em vừa bước vào ván cờ không đường lui.
Cô ngồi xuống, tay lạnh ngắt. Những gì tưởng như bước đầu kiểm soát hóa ra đã bị ai đó tính trước.
– Phản ứng của Trịnh Quang Hạo sẽ ra sao?
– Triệu tập họp khẩn, truy tìm em ngay. Có thể tung đòn truyền thông để bóp méo sự thật. Nhưng nếu tin này lan ra ngoài, các phe phái trong Trịnh Thị sẽ bắt đầu tự lộ dã tâm.
*
Trên tầng cao nhất của tòa nhà Trịnh Thị, Trịnh Quang Hạo đứng trước màn hình lớn, mắt lạnh lùng, sắc như dao. Dòng tin nóng đỏ chạy ngang, ông không biến sắc, chỉ ánh mắt lặng lẽ tối lại.
Trợ lý bước vào, cúi đầu:
– Tin đã lan ra toàn hệ thống. Một số thành viên hội đồng quản trị đã gọi đến hỏi.
Ông khoát tay:
– Liên lạc phòng pháp chế, kiểm tra toàn bộ hồ sơ thừa kế. Khóa mọi tài khoản nội bộ, không ai được tự ý truy cập dữ liệu tầng sâu.
– Vâng, thưa chủ tịch.
– Tìm dấu vết của Trịnh Thiên Lam trong mười hai giờ qua. Tìm thấy, lập tức đưa về.
Trợ lý rút lui. Trịnh Quang Hạo ngả lưng vào ghế, mắt nhắm lại. Ký ức về người phụ nữ năm xưa thoáng qua, để lại một cái nhíu mày lạnh lùng.
*
Tại căn hộ cao cấp phía tây thành phố, Lục Tố Diệp thong thả nhâm nhi tách trà, mắt không rời màn hình máy tính bảng. Khóe môi cô cong lên, ánh nhìn đắc ý.
Một trợ lý bước vào, đặt tập hồ sơ lên bàn.
– Phía truyền thông đã nhận tín hiệu, chờ lệnh.
Tố Diệp nhấp một ngụm trà, ánh mắt sâu xa:
– Chưa vội. Để họ tự hoang mang trước đã. Khi nội bộ Trịnh Thị nghi kỵ lẫn nhau, lúc ấy tung tin ra mới có giá trị.
– Vâng, thưa cô.
Cô lật hồ sơ, tên “Trịnh Thiên Lam” được bôi đậm, bên cạnh là dấu hỏi đỏ. Tố Diệp bật cười, giọng nhẹ tênh:
– Một đứa ngoài giá thú, lại làm chao đảo cả một đế chế. Đúng là thú vị.
*
Ở tầng hầm khu công nghệ, Mạnh Khang lướt nhanh qua các thông báo bảo mật, nét mặt căng thẳng.
– Có kẻ dẫn dụ mình… – Anh lẩm bẩm.
Thiên Lam không nói gì, mắt dán vào màn hình.
– Anh xác định được nguồn phát tán không?
– Đang truy vết. Người này không phải tay mơ. – Anh bấm máy, hàng loạt dòng mã chạy dày đặc. – Nếu tôi là em, tôi chuẩn bị cho tình huống tệ nhất.
– Nghĩa là tôi sẽ bị săn lùng?
– Không chỉ Trịnh Thị, mà cả những kẻ chờ cơ hội hạ bệ họ. – Mạnh Khang nói nhỏ. – Nhưng đây cũng là thời cơ mặc cả.
Cô im lặng, hiểu rõ sức nặng của quyền thừa kế không chỉ là tiền hay địa vị, mà còn là chiếc còng vô hình trói buộc số phận.
– Tôi phải liên lạc với Duy Khánh. – Cô nói, đứng dậy.
Mạnh Khang nhìn cô, ánh mắt pha lẫn ngưỡng mộ và nghi ngờ:
– Được, nhưng nhớ, không ai tuyệt đối an toàn. Ngay cả anh ta.
Thiên Lam gật đầu, lấy điện thoại, nhắn qua ứng dụng mã hóa: “Đã xác nhận. Mọi thứ thay đổi rồi. Anh ở đâu?”
Không có hồi âm.
Cô nuốt khan, cảm giác bất an trào lên. Duy Khánh luôn cẩn trọng, nhưng sự im lặng lúc này khiến cô lo lắng.
*
Tại phòng khách sạn sang trọng, Duy Khánh ngồi trước cửa sổ, ánh nắng sớm chiếu xiên. Anh đọc tin nhắn của Thiên Lam, mắt tối lại.
Một trợ lý bước vào, đặt tập tài liệu lên bàn.
– Tin mới từ Trịnh Thị. Họ đã họp khẩn, kiểm soát mọi đầu mối liên lạc. Người của Quang Hạo đang truy tìm cô ấy.
Duy Khánh gật đầu, giọng trầm:
– Chuẩn bị xe. Tôi sẽ đi.
Trợ lý ngần ngại:
– Bây giờ anh xuất hiện không an toàn.
– Tôi không tin ai ngoài chính mình. – Anh lạnh lùng. – Lục Tố Diệp đã ra tay. Nếu để cô ấy đoạt được Thiên Lam, mọi chuyện sẽ vượt tầm kiểm soát.
– Còn phía truyền thông?
– Để mặc họ. Càng nhiễu loạn, càng dễ che giấu hành động thực sự.
Anh đứng dậy, khoác áo. Ánh mắt sắc như dao, đầu óc tính toán: bảo vệ Thiên Lam, giữ lợi thế mà không bị cuốn vào vòng xoáy hai gia tộc.
*
Phòng họp Trịnh Thị căng như dây đàn. Các thành viên cấp cao tranh cãi dữ dội. Một người phụ nữ lớn tuổi gay gắt:
– Nếu tin này thật, phải kiểm chứng ngay. Không thể để một đứa ngoài giá thú chen chân.
Một người đàn ông phản bác:
– Dữ liệu xác thực từ hệ thống nội bộ. Không thể phủ nhận.
Người thứ ba lạnh lùng:
– Thật hay giả, chỉ cần bịt miệng con bé ấy là xong.
Trịnh Quang Hạo ngồi im, tay gõ nhịp nhẹ lên bàn. Ông nhìn từng người, ánh mắt sắc lạnh.
– Im lặng. – Ông nói, dứt khoát. – Để tôi xử lý.
Căn phòng chìm trong im lặng khi ông rời đi.
*
Thiên Lam đứng bên cửa sổ nhỏ, nhìn ra thành phố xa xăm. Mạnh Khang đang gõ bàn phím, tiếng lách cách dồn dập.– Có gì mới không?
– Một địa chỉ IP khả nghi vừa truy cập vào hệ thống tôi. Là người của Trịnh Thị, qua ba lớp proxy. Họ đang tìm vị trí của em.
– Chúng ta phải di chuyển.
– Tôi biết một nơi an toàn, nhưng chỉ đủ cho hai người. – Anh liếc cô, nửa đùa nửa thật. – Đi cùng tôi chứ?
Cô lắc đầu.
– Tôi phải tìm Duy Khánh.
– Gặp anh ta lúc này, cả hai càng nguy hiểm. – Anh nhấn mạnh. – Em cần tỉnh táo, đừng để cảm xúc chi phối.
Cô nhìn thẳng vào mắt anh.
– Tôi không tin ai ngoài mình. Anh cũng vậy, đúng không?
Mạnh Khang cười nhạt.
– Đúng. Nhưng tôi không muốn em chết lúc này. – Anh thu dọn thiết bị. – Đi thôi. Ở lại một phút cũng nguy hiểm.
Thiên Lam khoác áo, che kín mặt, cùng anh rời khỏi căn phòng, men theo cầu thang sau. Trước khi lên xe, cô ngoái lại nhìn về phía tòa nhà Trịnh Thị xa xa.
– Tôi sẽ quay lại.
*
Tại phòng họp tập đoàn Lục, Lục Tố Diệp ngồi giữa vòng vây cố vấn. Một người đàn ông trẻ thì thầm:
– Phía Trịnh Thị chia rẽ. Một số cổ đông đã liên hệ với chúng ta, muốn hợp tác nếu quyền lực đổi chủ.
Tố Diệp gật đầu, tay gõ nhịp nhẹ.
– Cứ để họ tự hủy hoại lẫn nhau. Khi thời cơ tới, chúng ta chỉ việc thu hoạch.
– Còn Trịnh Thiên Lam?
– Con át chủ bài. Không để Quang Hạo bắt được, cũng không để Duy Khánh tiếp cận quá gần. – Tố Diệp mỉm cười. – Đã đến lúc tung ván cờ mới.
Cô đứng dậy, ra hiệu cho trợ lý đi theo. Ngoài cửa, ánh nắng lên cao, thành phố bừng tỉnh trong hỗn loạn ngấm ngầm.
*
Xe Mạnh Khang dừng ở một nhà kho bỏ hoang ven sông. Anh dẫn Thiên Lam vào, kiểm tra kỹ mọi ngóc ngách trước khi bật đèn.
– Ở đây ít ai chú ý. – Anh nói nhỏ.
Thiên Lam ngồi xuống ghế gỗ, mắt dõi ra cửa sổ nhỏ.
– Anh nghĩ bao lâu nữa mọi chuyện sẽ lắng xuống?
– Không có chuyện đó. – Mạnh Khang lắc đầu. – Quyền thừa kế Trịnh Thị là miếng mồi không ai chịu nhả. Nếu em muốn thương lượng, đây là thời điểm.
– Thương lượng với ai?
– Cả Quang Hạo lẫn Tố Diệp. Hai kẻ đều không muốn em chết, nhưng cũng chẳng muốn em tự do.
Thiên Lam im lặng, nhận ra mình chỉ là quân cờ, nhưng ít nhất lúc này vẫn còn quyền lựa chọn.
*
Điện thoại rung lên, số lạ gọi tới. Thiên Lam do dự, rồi nhấn nghe.
– Tôi là Trịnh Quang Hạo. Con đang ở đâu?
Cô giữ giọng bình tĩnh:
– Ông muốn gì?
– Về nhà. Chúng ta cần nói chuyện. Đừng để người ngoài lợi dụng con.
– Còn mẹ tôi thì sao? Ông đã bao giờ nghĩ đến công bằng cho bà chưa?
Đầu dây im lặng. Lâu sau, ông mới nói:
– Có những chuyện con chưa hiểu. Trở về, ta sẽ giải thích.
– Tôi không tin ông nữa. – Cô ngắt máy, tay run lên.
Mạnh Khang nhìn cô, ánh mắt đăm chiêu.
– Nếu em chủ động, thế cờ sẽ khác.
– Ý anh là gì?
– Nếu em công khai quyền thừa kế trước truyền thông, Trịnh Thị sẽ không dám ra tay. Nhưng em sẽ thành mục tiêu của tất cả.
– Tôi không muốn bị thao túng thêm nữa.
– Vậy chỉ còn một cách: biến mất, chờ các phe tự lộ mặt thật.
Cô gục đầu xuống bàn, mệt mỏi. Dường như, mọi lựa chọn đều dẫn tới ngõ cụt.
*
Tại phòng làm việc của Duy Khánh, một tin nhắn ẩn danh hiện lên: “Thiên Lam ở nhà kho ven sông phía đông. Người của Trịnh Thị đang tiếp cận.”
Anh siết chặt điện thoại, đứng bật dậy:
– Chuẩn bị xe.
*
Ở nhà kho, Mạnh Khang kiểm tra hệ thống an ninh lần cuối.
– Có ai đó đang di chuyển gần đây. – Anh nói nhỏ. – Chuẩn bị sẵn đi.
Thiên Lam hít sâu, lấy lại bình tĩnh. Cô nhìn quanh, mắt sáng lên quyết tâm.
– Nếu có chuyện gì, anh cứ đi trước. Tôi tự lo được.
Mạnh Khang cười nhạt:
– Đừng quá tin vào bản thân. Ở đây, ai cũng có thể phản bội em, kể cả tôi.
– Tôi biết.
Cánh cửa nhà kho vang lên tiếng động nhẹ. Mạnh Khang lùi lại, rút dao nhỏ từ túi áo.
– Ở yên đó.
Thiên Lam di chuyển về góc tối, tim đập thình thịch.
Cửa bật mở, một người đàn ông lạ xuất hiện, mắt sắc lạnh. Hắn quét mắt quanh phòng, cười nhạt:
– Cô Trịnh Thiên Lam, cuối cùng cũng gặp được cô.
Mạnh Khang chắn trước mặt cô.
– Muốn gì?
– Mang lời nhắn từ ông Quang Hạo. – Hắn rút phong bì, đặt lên bàn. – Đọc kỹ rồi quyết định.
Hắn quay đi, biến mất như bóng ma.
Thiên Lam mở phong bì, tờ giấy ngắn, chữ viết tay: “Về nhà, hoặc mọi bí mật sẽ bị phơi bày. Cha.”
Mạnh Khang cau mày.
– Ông ta dọa em. Nếu về, ông ta kiểm soát mọi thứ. Nếu không, ông ta sẽ kéo em xuống cùng.
– Tôi sẽ không để ông ta thắng dễ dàng.
Ngoài cửa, tiếng xe dừng lại. Một bóng người cao lớn xuất hiện – Duy Khánh. Anh bước vào, mắt quét nhanh khắp phòng, dừng ở cô.
– Em ổn chứ?
– Em không sao.
Duy Khánh liếc sang Mạnh Khang, ánh mắt cảnh giác.
– Cậu đã làm gì cô ấy?
– Giúp cô ấy mở khóa “Mật Mã Hào Môn”. Giờ, mọi sóng gió đều hướng về phía cô ấy.
Duy Khánh nắm tay Thiên Lam:
– Chúng ta phải đi ngay. Người của Trịnh Thị đang tới.
Mạnh Khang nhún vai:
– Tôi giúp đến đây thôi. Từ giờ, hai người tự lo lấy.
Anh rời khỏi nhà kho, bóng dáng lẫn vào ánh sáng lờ mờ của buổi trưa.
Duy Khánh kéo Thiên Lam ra cửa sau, men theo lối nhỏ. Tiếng động cơ xe vang lên phía xa, nguy hiểm áp sát.
– Anh sẽ đưa em đến nơi an toàn.
– Em đã biết tất cả. Em là người thừa kế hợp pháp.
Duy Khánh dừng lại, ánh mắt thoáng qua ngạc nhiên rồi trầm xuống.
– Vậy càng phải cẩn thận. Mọi bước đi phải tính trước một nước.
Cô gật đầu, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa nặng nề. Quyền lực trong tay, nhưng mạng sống mong manh hơn bao giờ hết.
*
Trên tầng cao nhất Trịnh Thị, Quang Hạo đứng trước cửa sổ kính, mắt dõi xuống dòng xe tấp nập.
Trợ lý bước vào, thì thầm:
– Tin đồn lan nhanh, các phe đã lộ mặt. Có người tìm cách liên lạc với cô Thiên Lam.
Ông lạnh lùng đáp:
– Để mặc họ. Ai nhúng tay, đều phải trả giá.
Ông ngồi xuống, lấy điện thoại gọi đi:
– Mọi chuyện bắt đầu rồi. Giờ là lúc kiểm tra lòng trung thành của từng người.
*
Ở một góc thành phố, Lục Tố Diệp nhận tin nhắn: “Bắt đầu rồi. Cô gái ấy sẽ không còn nơi nào để trốn.”
Cô mỉm cười, ánh mắt sáng long lanh. Mọi quân cờ đã di chuyển. Trò chơi quyền lực bước vào hồi mới.
*
Trên xe, Duy Khánh siết chặt vô-lăng, mắt nhìn thẳng về phía trước.
– Em có hối hận không?
– Không. Em muốn biết đến tận cùng, dù phải trả giá.
Anh nắm tay cô, mắt dịu lại:
– Anh sẽ ở bên em. Dù phía trước là gì, cũng không buông tay.
Cô nhìn anh, mắt nâu trầm chan chứa biết ơn xen lẫn dè chừng. Trong khoảnh khắc, mọi sợ hãi lắng xuống, chỉ còn niềm tin mong manh.
Phía xa, tiếng còi xe hú vang, ánh đèn đỏ xanh quét ngang đường phố. Hải Phong cuộn trào như dòng xoáy khổng lồ, cuốn tất cả vào ván cờ tranh đoạt.
Thiên Lam nhắm mắt, cảm nhận nhịp tim dồn dập. Cô biết, từ giờ, không còn lối thoát dễ dàng. Quyền lực, bí mật, thù hận, tất cả đã được đánh thức.
Một tin nhắn mới hiện lên trên màn hình: “Có kẻ thứ ba đã lấy được bản sao mật mã. Hãy cẩn thận.”
Cô mở mắt, nhìn vào màn hình, lòng lạnh đi từng nhịp. Trận chiến thực sự chỉ vừa bắt đầu.











