Trang chủ/Mật Mã Hào Môn/Chương 16: Sự Thật Đổi Dời
Mật Mã Hào Môn

Chương 16: Sự Thật Đổi Dời

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Gió biển đêm thổi lùa qua khe cửa sổ, lạnh đến gai người. Trong căn hộ nhỏ, ánh đèn vàng nhạt hắt lên khuôn mặt Thiên Lam. Cô ngồi lặng lẽ trước máy tính, đôi mắt nâu trầm sâu thẳm, phản chiếu màn hình sáng xanh cùng những tập tin dày đặc. Bản sao “Mật Mã Hào Môn” đặt bên cạnh, xấp tài liệu vừa nhận từ nguồn ẩn danh vẫn còn hơi ấm, như mang theo nhịp đập của một thời đã chết.

Cô lật giở từng trang, lòng bàn tay lạnh ngắt. Dòng chữ của mẹ hiện lên trong nét bút nghiêng nghiêng: “Nếu có chuyện, hãy tìm đến sổ này. Sự thật nằm ở đây.” Một vòng tròn đỏ khoanh lấy cái tên: Trịnh Quang Hạo.

Cổ họng Thiên Lam khô rát. Cô mở phần mềm, gõ từng dòng lệnh, truy vết những tài khoản chuyển khoản ẩn sâu dưới lớp mã hóa chằng chịt. Lần theo các chuỗi giao dịch, cô thấy những khoản tiền khổng lồ chuyển đi đúng ngày mẹ gặp nạn. Kẻ duyệt cuối cùng, cái tên lặp lại lạnh lẽo: Trịnh Quang Hạo.

Dưới ánh sáng yếu ớt, ký ức cũ ùa về – hình ảnh người đàn ông dáng vẻ bệ vệ, nụ cười ngạo nghễ, ánh mắt sắc lạnh. Cô từng ngưỡng mộ ông, từng khao khát một lần được ông gọi là con. Nhưng giờ, tất cả chỉ còn là vết xước không thể lành.

Điện thoại rung lên, cắt ngang luồng suy nghĩ. Duy Khánh gửi một tin nhắn ngắn gọn: “Em ổn không?” Không có thêm biểu tượng nào, chỉ là một câu hỏi lặng lẽ.

Cô nhìn màn hình, ngón tay thoáng dừng lại trên bàn phím. Thiên Lam muốn nhắn lại, nhưng rồi xóa đi. Lúc này, mọi mối liên hệ đều là hiểm họa. Cô không thể để ai bị cuốn vào vũng lầy này.

Tiếng chuông điện thoại vang lên lần nữa. Số lạ. Cô do dự rồi bấm nghe.

– Thiên Lam?

Giọng đàn ông khàn khàn, quen thuộc nhưng xa lạ.

– Ai vậy?

– Tôi từng làm việc cho mẹ cô. Bà ấy... gửi cho tôi một thứ. Có lẽ cô muốn biết.

Cô siết chặt điện thoại, hít sâu.

– Ông muốn gì?

– Một cuộc gặp. Ngay bây giờ, quán cà phê số 17 phố Hồng Hải. Chỉ mười phút.

Chưa kịp phản ứng, đầu dây đã tắt. Cô khoác vội áo, nhét USB vào túi, ra khỏi nhà khi thành phố đã chìm trong bóng tối. Ngoài kia, những bóng người cũng đã bắt đầu chuyển động – âm thầm, kiên nhẫn, như những con thú săn mồi.

Quán cà phê nằm khuất trong con ngõ nhỏ, ánh đèn vàng mờ, không khí đặc sệt mùi cà phê cháy và khói thuốc. Ở góc phòng, một người đàn ông tầm tuổi trung niên, mặt xạm nắng, ánh mắt mệt mỏi. Khi thấy cô, ông gật đầu.

– Cô là Thiên Lam?

– Đúng. Ông là ai?

– Tôi tên Bình. Trước từng làm bảo vệ biệt thự cũ của mẹ cô. Bà ấy tin tôi. Đây là thứ cuối cùng bà ấy gửi lại.

Ông đẩy về phía cô một phong thư cũ, giấy đã ố màu. Thiên Lam nhận lấy, ngón tay run lên khi nhận ra nét chữ nghiêng nghiêng của mẹ.

“Lam, nếu con đọc lá thư này, nghĩa là mẹ không còn. Đừng tin ai, kể cả cha con. Sự thật về Trịnh Thị nằm trong ổ cứng mẹ giấu dưới sàn phòng ngủ cũ. Người phản bội mẹ, không ai khác ngoài Quang Hạo. Đừng khóc, đừng tha thứ. Hãy sống vì chính mình.”

Lồng ngực cô nghẹn lại. Ông Bình nhìn cô một lát, giọng trầm thấp:

– Tôi chỉ biết đến vậy. Hôm bà ấy mất, tôi bị đuổi việc, mọi đồ đạc bị dọn sạch. May mà tôi giữ lại được bức thư này.

– Cảm ơn chú.

Ông gật đầu, chậm rãi đứng dậy. Cô ngồi lại, nước mắt chảy dài không kìm được. Trong khoảnh khắc, nỗi đau và sự thật hòa vào nhau, không còn chỗ cho nghi ngờ.

Cô rời quán, trở về căn hộ trong im lặng. Không bật đèn, cô lần tìm dưới gầm giường, tháo tấm ván cũ, lôi ra ổ cứng mẹ để lại. Thiết bị nhỏ bé nằm im lìm, bụi phủ dày.

c*m v** máy tính, màn hình hiện lên yêu cầu mật khẩu. Thiên Lam bấm từng ký tự: THIENLAM. Màn hình mở ra, hàng trăm tập tin, hình ảnh, ghi âm, bảng sao kê. Cô mở file ghi âm đầu tiên.

“Ngày… tháng… năm… Quang Hạo gọi tôi tới phòng làm việc. Ông ấy nói về một khoản đầu tư mới, thực chất là rửa tiền qua công ty vỏ bọc. Tôi phản đối, ông ấy dọa sẽ lấy con gái tôi ra làm con tin nếu tôi tiết lộ. Tôi biết, mình không còn đường lui.”

Giọng mẹ cô run rẩy, yếu ớt. Thiên Lam run lên, nước mắt không ngừng rơi. Cô nghe tiếp các file – tiếng mẹ dần yếu đi, các cuộc họp bí mật, những phi vụ chuyển nhượng tài sản, những lời đe dọa lạnh lùng của Quang Hạo. Tất cả được ghi lại, tỉ mỉ, như một lời trăng trối gửi cho cô.

Điện thoại lại vang lên. Lần này là Duy Khánh.

– Em ở đâu?

– Em vừa về nhà.

– Đừng ra ngoài. Quang Hạo cho người theo dõi em rồi.

– Em biết rồi.

Cô dừng lại, không muốn ai nhìn thấy mình lúc này. Cô cần một mình.

Đêm sâu dần, ngoài phố chỉ còn tiếng xe lẫn trong gió biển. Cô bật lại đoạn ghi âm cuối cùng. Giọng mẹ thì thầm, yếu ớt: “Nếu con nghe được, nghĩa là mẹ không giữ nổi bí mật nữa. Đừng để ai lừa dối con về cha con. Ông ấy đã bán đứng mẹ vì quyền lực. Nhưng con, con phải sống cho chính mình, Lam à…”

Cô lặng người hàng giờ, quá khứ và hiện tại đan xen, mỗi hồi ức đều như một nhát dao. Những ngày thơ bé, cô từng ước mơ có một gia đình đúng nghĩa, từng tin vào tình phụ tử – giờ chỉ còn là ảo ảnh.

Cô mở email, đính kèm các tập tin, lên lịch gửi tự động cho luật sư. Mỗi quyết định giờ là một canh bạc với mạng sống.

Bên kia thành phố, trong xe tối, Duy Khánh nhìn chằm chằm vào điện thoại. Tin báo gửi tới: Quang Hạo đã cho người giám sát Thiên Lam từng bước. Anh biết, chỉ cần sơ sẩy, cô sẽ không còn cơ hội.

Điện thoại reo, Tố Diệp gọi đến, giọng mềm như nhung nhưng ẩn ý sắc lạnh:

– Anh nghĩ Thiên Lam sẽ làm gì khi biết cha cô ấy chính là người đẩy mẹ vào tuyệt lộ?

– Cô ấy sẽ không tha thứ, cũng không lùi bước.

– Vậy anh sẽ giúp cô ấy, hay bỏ mặc?

Im lặng kéo dài. Tố Diệp cười khẽ:

– Đừng quên, nếu Trịnh Thị sụp đổ, nhà Lục cũng không yên đâu. Mỗi nước cờ đều có giá của nó.

Duy Khánh cúp máy, ánh mắt u ám. Ngoài kia, những kẻ săn mồi đang dần áp sát.

Sáng hôm sau, Thiên Lam đến công ty. Mặt cô không cảm xúc. Đồng nghiệp xì xào, ánh mắt ái ngại. Trên các trang tin, scandal Trịnh Thị phủ đầy, dòng tít đỏ rực như vết chém giữa phố thị.

Phan Mạnh Khang xuất hiện trước cửa thang máy, nụ cười nửa miệng, ánh mắt lấp lánh:

– Chào cô gái nổi tiếng nhất Hải Phong.

– Anh muốn gì?

– Chỉ nhắc cô, trong ván cờ này, kẻ mạnh nhất không phải người cầm bí mật, mà là người biết dùng nó đúng lúc.

– Anh định bán đứng tôi cho ai?

Anh ta nhún vai:

– Tôi chỉ bán cho người trả giá cao nhất. Nhưng với cô, tôi miễn phí một lời khuyên: Đừng tin ai, kể cả bạn mình.

Cô không đáp, đi thẳng vào phòng làm việc. Mạnh Khang nhìn theo, nụ cười tắt dần, ánh mắt tối lại, khó đoán.

Trong phòng họp Trịnh Thị, Quang Hạo ngồi lặng sau bàn, cố vấn báo cáo dồn dập. Ông không nói gì, chỉ gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn, đôi mắt lạnh lẽo.

Trợ lý thì thầm:

– Chúng ta xác định được nguồn tin rò rỉ, là người cũ của bà Hồng.

Quang Hạo gật đầu:

– Giải quyết sạch sẽ. Không để lại dấu vết.

Ông đứng dậy, khoác vest, chỉnh cà vạt, giọng lạnh tanh:

– Chuẩn bị xe. Tôi sẽ tự đến gặp Thiên Lam.

Trưa, điện thoại Thiên Lam reo. Thư ký của Quang Hạo gọi:

– Chủ tịch muốn gặp cô. Ngay bây giờ.Cô hít sâu, đồng ý. Xe đón tại sảnh, lặng lẽ xuyên qua phố đông, rẽ vào cổng lớn Trịnh Thị. Bảo vệ cúi đầu, cửa kính đóng kín, cách biệt mọi ồn ào.

Phòng làm việc tầng cao nhất, Quang Hạo ngồi sau bàn, mặt không cảm xúc, đôi mắt tối lạnh.

– Ngồi đi.

Cô ngồi xuống, lưng thẳng, mắt không chớp.

– Gần đây, em bận rộn nhỉ?

Ông nhìn cô, môi mím chặt, ánh mắt soi mói.

– Tôi không nghĩ mình phải giải thích với ông.

– Dù sao tôi vẫn là cha em, ít nhất trên giấy tờ.

– Ông chỉ là người đã giết mẹ tôi.

Không khí trong phòng đặc lại. Quang Hạo im lặng, rồi nói chậm rãi:

– Em tưởng mình biết được bao nhiêu? Những gì em giữ, nếu lộ ra, em không còn đường sống đâu.

– Tôi không sợ.

Ông nhìn cô lâu, ánh mắt pha lẫn thất vọng và lạnh lùng:

– Em giống mẹ em – cứng đầu, ngạo mạn, không biết tự lượng sức.

– Nếu mẹ tôi không giữ lại bằng chứng, chắc tôi cũng không còn ngồi đây nói chuyện với ông.

Quang Hạo gằn giọng:

– Em muốn gì?

– Sự thật.

– Sự thật chỉ mang lại thù hận. Gia tộc này không có chỗ cho yếu đuối.

Cô nhìn thẳng ông, bình tĩnh lạ thường:

– Tôi không cần vị trí trong Trịnh Thị. Tôi chỉ muốn những gì thuộc về mẹ tôi được trả lại. Và ông phải trả giá cho những gì đã làm.

Ông khoanh tay, mắt tối lại:

– Em nghĩ mình làm được gì? Đừng quên, tôi có thể xóa sổ em bất cứ lúc nào.

– Nếu tôi biến mất, bằng chứng sẽ phát tán khắp nơi.

Quang Hạo nhắm mắt, sống mũi giật nhẹ. Lần đầu, ông không còn chắc chắn như trước.

– Em là máu thịt của tôi. Đừng ép tôi phải lựa chọn.

– Ông đã lựa chọn từ lâu rồi. Từ ngày ông phản bội mẹ tôi.

Căn phòng như đông cứng. Quang Hạo đứng dậy, nhìn ra cửa kính thành phố, vai đổ bóng dài.

– Em thật sự muốn vạch trần mọi chuyện? Em nghĩ mình sẽ sống yên ổn sau đó?

– Tôi không quan tâm.

Quang Hạo quay lại, mắt đỏ ngầu:

– Em sẽ hối hận.

– Tôi đã hối hận đủ rồi.

Cô đứng dậy, rời khỏi phòng trước khi ông kịp nói thêm. Khi cửa đóng lại, ông đập mạnh tay xuống bàn, giấy tờ văng tung tóe.

Thiên Lam ra khỏi tòa nhà, lòng nặng trĩu. Không còn đường lùi, sự thật đã sáng rõ. Cô không còn cha, chỉ còn một kẻ đối đầu.

Trên đường về, điện thoại reo. Duy Khánh.

– Em gặp ông ta rồi à?

– Rồi.

– Có cần anh giúp gì không?

– Em ổn. Nhưng anh cẩn thận. Quang Hạo không tha cho ai đâu.

Im lặng. Duy Khánh thở dài:

– Anh sẽ luôn ở phía sau em.

Cô cúp máy, nước mắt chực trào. Trái tim tưởng chừng đã chai sạn, lại thêm một vết nứt.

Tối, cô mở lại ổ cứng, trích xuất các bằng chứng quan trọng, gửi cho luật sư và chuẩn bị bản sao gửi truyền thông. Cuộc chiến này không còn là của riêng cô.

Tiếng chuông cửa vang lên. Cô nhìn camera – Tố Diệp. Do dự vài giây, cô mở cửa.

Tố Diệp bước vào, nụ cười nhẹ, mắt sắc như dao.

– Tôi nghe nói cô đã gặp cha mình?

– Chị đến đây để làm gì?

– Nhắc cô: Nếu Trịnh Thị sụp, cô cũng không an toàn đâu. Đừng nghĩ chỉ mình nắm được bí mật.

– Tôi không cần chị nhắc.

Tố Diệp nhìn cô lâu, môi mím lại:

– Tôi không muốn đối đầu với cô. Nhưng nếu cô buộc tôi, tôi sẽ không nương tay.

– Vậy thì thử đi.

Tố Diệp nhếch môi, đặt chiếc USB lên bàn:

– Trong này là đoạn ghi âm cuộc họp nội bộ Trịnh Thị. Có thể sẽ hữu ích. Xem như quà.

– Chị muốn gì?

– Chỉ muốn nhắc: Đừng tin ai, kể cả tôi.

Tố Diệp quay đi, bước ra, để lại mùi nước hoa phảng phất và một mối nguy mới.

Đêm xuống, Thiên Lam ngồi trước màn hình, đôi mắt ráo hoảnh. Cô mở USB, đoạn ghi âm vang lên: giọng Quang Hạo lạnh lùng, những kế hoạch thao túng tài sản, những lời đe dọa rành rọt. Cuối cùng, ông nói: “Ai phản bội Trịnh Thị sẽ không còn chỗ đứng ở Hải Phong.”

Cô tắt máy, tự nhủ: Sự thật đã đổi dời. Bóng tối vẫn bao phủ, nhưng cô không còn sợ nữa. Mẹ cô từng dặn: Chỉ khi dám đối mặt với sự thật, con mới tìm thấy tự do.

Ngoài cửa sổ, thành phố không ngủ. Trong lòng cô, ngọn lửa mới bùng lên – không còn là lửa thù hận, mà là ý chí sống cho chính mình, dẫu phía trước là vực thẳm.

Đúng lúc ấy, điện thoại báo tin nhắn: “Có một người muốn gặp cô. Đêm nay, bến cảng số 5.” Không ký tên.

Cô đứng dậy, khoác áo, ánh mắt sáng lạnh. Tất cả bí mật đã phơi bày, nhưng ván cờ thực sự chỉ vừa bắt đầu.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử