Trang chủ/Mật Mã Hào Môn/Chương 4: Bóng Tối Gia Tộc
Mật Mã Hào Môn

Chương 4: Bóng Tối Gia Tộc

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Thiên Lam rời khỏi ban công, kéo kín rèm cửa, lòng vẫn chưa nguôi bất an. Gió đêm Hải Phong lùa qua khe cửa sổ, thổi tung vài tờ giấy ghi chú trên bàn làm việc. Cô ngồi xuống, mở lại laptop, những dòng mã hóa nhấp nháy trước mắt như một mê cung không lối thoát. Dữ liệu mới thu thập được từ Trịnh Thị, cùng các tập tin vừa giải mã, đều dẫn đến một cái tên bí ẩn: L.D.D. – người thừa kế dự bị, dấu hỏi lớn giữa những mâu thuẫn ngấm ngầm của gia tộc.

Cô chậm rãi lướt qua từng dòng báo cáo tài chính, kiểm tra các giao dịch bất thường. Ánh mắt dừng lại ở một khoản chuyển tiền lớn, được thực hiện vào đúng ngày mẹ cô qua đời. Số tiền ấy sau đó biến mất qua bốn công ty bình phong, cuối cùng dừng ở một tổ chức từ thiện nhỏ tên “Ánh Sáng Biển”. Một lần nữa, cái tên này xuất hiện như một dấu mốc ám ảnh.

Điện thoại rung lên, hiển thị một dãy số lạ. Thiên Lam ngập ngừng giây lát, rồi nhấn nút nghe. Đầu dây bên kia vang lên giọng nam trầm thấp, lạ lẫm mà đầy toan tính:

– Nếu muốn biết sự thật về mẹ mình, tối nay, bến cảng Nam Hải, nhà kho số 8. Đến một mình.

Câu nói ngắn gọn, không để lại cơ hội hỏi thêm. Đầu dây cúp máy, chỉ còn tiếng sóng biển vọng xa. Thiên Lam siết chặt điện thoại, nhìn đồng hồ, rồi nhanh chóng thu dọn mọi thứ cần thiết: USB chứa dữ liệu, điện thoại dự phòng, và một chiếc máy ghi âm nhỏ gọn giấu trong túi áo.

Cô kiểm tra lại hệ thống an ninh căn hộ, khóa cửa cẩn thận, rồi rời đi. Dưới ánh đèn đường mờ ảo, thành phố như chìm trong một lớp sương mỏng, mọi thứ đều trở nên mơ hồ, nguy hiểm. Xe cô lăn bánh trên con đường dẫn ra bến cảng, mỗi khúc cua là một nhịp tim thắt lại vì lo lắng.

Bến cảng Nam Hải về đêm lạnh lẽo, chỉ còn tiếng gió và tiếng sóng vỗ bờ. Nhà kho số 8 nằm biệt lập ở cuối bãi, cửa sắt khép hờ. Thiên Lam bước vào, ánh đèn pin nhỏ quét qua từng góc tối. Không khí ẩm mốc, mùi dầu máy trộn lẫn mùi biển. Cô cảnh giác lắng nghe, tay giữ chặt điện thoại, sẵn sàng ghi âm bất cứ điều gì.

Một bóng người từ trong bóng tối hiện ra – dáng cao, tóc nâu, mắt sâu, nụ cười nửa miệng quen thuộc. Đó là Phan Mạnh Khang. Hắn không che giấu ý định thăm dò, ánh mắt lướt qua người cô như cân nhắc giá trị của một món hàng.

– Đến rồi à? – Hắn nói, giọng kéo dài. – Không để ai theo dõi chứ?

Thiên Lam giữ khoảng cách, ánh mắt lạnh:

– Anh muốn gì?

Khang giơ lên một tập hồ sơ mỏng, vỗ nhẹ lên tay:

– Tôi có thứ cô cần – thông tin về cái chết của mẹ cô. Đổi lại, tôi muốn mật mã nội bộ của Trịnh Thị.

Cô trầm giọng:

– Anh nghĩ tôi dễ bị dắt mũi như vậy sao?

Hắn nhún vai, nụ cười càng sâu:

– Cô không có lựa chọn nào khác. Chỉ tôi mới biết ai thực sự ra tay – và tại sao. Nếu muốn sự thật, hãy cân nhắc. Tôi sẽ liên lạc lại. Đừng để ai phát hiện ra mình. Ở đây, không chỉ một đôi mắt dõi theo cô đâu.

Nói rồi, hắn lùi dần vào bóng tối, để lại Thiên Lam với nỗi bất an dày đặc trong lòng. Cô đứng lặng một lúc, nhìn quanh, rồi rời khỏi nhà kho, lòng ngổn ngang bao suy tính.

Trên đường về, cô gọi cho Duy Khánh, hẹn gặp lúc 10h tại căn hộ. Giọng anh vẫn trầm, bình tĩnh:

– Có chuyện gì?

– Có người liên hệ, nói biết về cái chết của mẹ tôi. Nhưng hắn muốn đổi lấy mật mã của Trịnh Thị.

– Đừng vội tin. Để tôi qua, chúng ta bàn kỹ hơn.

Cô tắt máy, cảm giác trống trải bủa vây khi chiếc xe lướt qua những dãy phố vắng người. Đèn đường đổ bóng dài trên mặt đường ướt lạnh, mọi dấu hiệu quen thuộc bỗng trở nên xa lạ.

Về đến nhà, Thiên Lam kiểm tra lại toàn bộ thiết bị an ninh, cài đặt chế độ báo động. Cô ngồi xuống bàn, mở lại USB, rà soát từng tập tin. Dòng chữ nguệch ngoạc của mẹ hiện lên: “Đừng tin ai trong gia tộc. Mật mã chỉ là chiếc bẫy. Nếu xảy ra chuyện, tìm L.D.D.”

Cô chăm chú nhìn ba chữ c** **, lòng trào lên nỗi uất nghẹn và quyết tâm. Ngoài kia, tiếng xe dừng lại trước cửa căn hộ. Cô kiểm tra camera – Duy Khánh đã đến.

Anh bước vào, ánh mắt căng thẳng. Không cần lời chào hỏi, cả hai cùng ngồi xuống bàn làm việc, tập trung vào dữ liệu.

– L.D.D… – Duy Khánh lặp lại, giọng nặng nề. – Cái tên này từng xuất hiện trong tài liệu của cha tôi trước khi ông mất.

– Anh còn giữ gì không? – Thiên Lam hỏi.

– Có một lá thư tay. Tôi sẽ về nhà cũ, tìm lại. Nếu có gì nguy hiểm, gọi cho tôi ngay.

Cô gật đầu, lần đầu tiên để lộ sự lo lắng, nắm nhẹ lấy tay anh:

– Anh cẩn thận.

Anh siết nhẹ tay cô, ánh mắt lấp lánh nỗi quyết liệt khó giấu, rồi rời đi. Cánh cửa khép lại, để lại Thiên Lam một mình giữa căn phòng tràn ngập dữ liệu và bóng tối.

Cô quay lại màn hình, tiếp tục phân tích. Các giao dịch tài chính liên quan đến “Ánh Sáng Biển” đều có dấu vết của một người duyệt cuối cùng: L.D.D. Những khoản tiền lớn chuyển đi vào các thời điểm nhạy cảm, đặc biệt là quanh những lần sửa đổi “Mật Mã Hào Môn”.

Cô lần theo bản đồ quan hệ gia tộc, đánh dấu từng mắt xích: Trịnh Quang Hạo kiểm soát tài chính, Trịnh Gia Hưng phụ trách đối ngoại, Trịnh Minh Hạ nắm truyền thông. Nhưng mọi quyết định lớn đều phải có chữ ký kép – một của chủ tịch, một của “dự bị thừa kế”. Hồ sơ về người này hoàn toàn trống rỗng, chỉ có ký hiệu và một địa chỉ IP nội bộ.

Ánh mắt Thiên Lam dừng lại ở một văn bản cũ: “Quy tắc thừa kế – phiên bản cuối”. Trong đó, một mục đặc biệt bị xóa nhòa: “Con ngoài giá thú không được nhận quyền thừa kế, trừ khi… D.” Dòng chữ ấy như một lời ám chỉ, vừa mở ra hy vọng, vừa gieo thêm nghi ngờ. Ai là người đặt ra điều kiện này, và lý do thực sự là gì?

Tiếng chuông cửa vang lên. Cô đứng dậy, mở cửa cho Duy Khánh. Anh ngồi xuống, ánh mắt không rời khỏi màn hình:

– Cô có nghĩ ai trong gia tộc thực sự muốn giết mẹ mình?

Thiên Lam lắc đầu, giọng chùng xuống:

– Tôi chưa dám nghĩ tới. Nhưng mọi dấu vết đều chỉ về Quang Hạo, hoặc người đứng sau ông ta.

– Đừng để cảm xúc dẫn dắt. Chúng ta phải tỉnh táo, – anh khuyên, tay đặt nhẹ lên vai cô.

– Tôi sẽ tiếp tục phân tích dữ liệu. Anh giúp tôi kiểm tra các giao dịch liên quan đến “Ánh Sáng Biển”.

Cả hai chìm vào công việc, không ai nói thêm lời nào. Sự im lặng như dày lên giữa căn phòng nhỏ, chỉ còn tiếng gõ bàn phím và tiếng thở nhè nhẹ.

Đột nhiên, hệ thống báo có truy cập lạ từ mạng nội bộ Trịnh Thị. Một tập tin mới xuất hiện: “Quy tắc thừa kế – phiên bản cuối cùng”. Thiên Lam mở ra, thấy một danh sách các điều kiện loại trừ thừa kế, trong đó có mục đặc biệt: “Con ngoài giá thú không được nhận quyền thừa kế, trừ khi…”. Dòng cuối cùng bị xóa nhòa, chỉ còn một ký tự lạ: “D.”

Cô quay sang Duy Khánh, ánh mắt lo lắng:

– Nếu tôi là ngoại lệ, thì ai là người đặt ra điều kiện này?

Anh im lặng, rồi trầm ngâm:

– Người có thể thay đổi luật lệ chỉ có Quang Hạo, hoặc người đứng đầu thực sự.

Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng Thiên Lam. Bóng tối quyền lực trong gia tộc lớn hơn cô tưởng – những bàn tay thao túng số phận con người, không chút nương tay.

***

Trên tầng cao nhất của Trịnh Thị Tower, Trịnh Quang Hạo ngồi trong phòng làm việc, lặng lẽ nhìn xuống thành phố rực sáng. Đám khói thuốc mỏng lượn quanh đầu ông, khuôn mặt phúc hậu ẩn dưới lớp ánh sáng nhạt.

Trước mặt ông là báo cáo an ninh: “Tầng 10, truy cập bất thường, camera mất tín hiệu 3 phút.” Ông đặt điếu thuốc xuống gạt tàn, nhấn nút gọi nội bộ:

– Phòng kỹ thuật, kiểm tra lịch sử truy cập đêm qua. Đặc biệt chú ý phòng lưu trữ tầng 10. Gửi tôi toàn bộ danh sách thẻ ra vào.

– Vâng, thưa chủ tịch.

Ông dựa lưng vào ghế, mắt khép hờ, bộ não không ngừng suy tính. Những vết nứt nhỏ đang xuất hiện trong hệ thống kiểm soát hoàn hảo của ông. Quang Hạo cầm điện thoại, nhấn số riêng:

– Tố Diệp, sáng mai gặp tôi ở văn phòng.Đầu dây vang lên giọng dịu dàng của Lục Tố Diệp:

– Em sẽ có mặt, chú Hạo.

Ông cúp máy, lòng trĩu nặng. L.D.D. – cái tên này lẽ ra phải bị xóa bỏ từ nhiều năm trước, nhưng nó vẫn hiện diện như một bóng ma, lẩn khuất trong từng quyết sách.

Ký ức về đêm cuối cùng gặp mẹ Thiên Lam lại ùa về. Bà từng nói: “Sẽ có ngày, người thân nhất phản bội anh.” Ông mỉm cười nhạt, tự nhủ: Trong thế giới này, chỉ có kẻ mạnh mới sống sót.

***

Sáng hôm sau, không khí trong phòng họp lớn của Trịnh Thị căng như dây đàn. Quang Hạo ngồi ở vị trí chủ tọa, bên cạnh là Gia Hưng và Minh Hạ. Lục Tố Diệp đến với dáng vẻ điềm tĩnh, nụ cười nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt thì không giấu nổi sự sắc sảo.

Ông mở đầu:

– Đêm qua có truy cập bất thường vào phòng lưu trữ tầng 10. Ý kiến các vị thế nào?

Gia Hưng vội vàng:

– Có thể là bảo vệ kiểm tra định kỳ. Tôi sẽ cho rà soát lại toàn bộ.

Minh Hạ nói nhỏ:

– Tôi sẽ xem lại camera, truy xuất nhật ký truy cập.

Quang Hạo liếc sang Tố Diệp:

– Cô nghĩ sao?

Tố Diệp mỉm cười, giọng nhẹ nhàng mà chắc chắn:

– Nếu là người ngoài, rất khó vượt qua nhiều lớp bảo mật như vậy. Em nghĩ có người nội bộ tiếp tay. Có lẽ nên kiểm tra lại danh sách nhân viên mới, và những người có quan hệ đặc biệt với thành viên hội đồng.

Ánh mắt ông dừng lại ở cô, giọng dịu đi một chút:

– Tốt. Tôi giao cho cô phối hợp với phòng nhân sự, rà soát kỹ từng trường hợp.

Tố Diệp gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ thích thú. Đối với cô, mọi biến động nội bộ là cơ hội để củng cố quyền lực.

Cuộc họp kết thúc, từng người rời khỏi phòng với nỗi lo riêng. Quang Hạo ngồi lại, mở điện thoại, gửi tin nhắn cho một số điện thoại bí mật: “Tiếp tục theo dõi cô ta. Báo cáo ngay khi có biến động.”

***

Thiên Lam dành cả ngày tiếp tục đào sâu vào dữ liệu. Cô phát hiện, trong các cuộc họp hội đồng quan trọng, luôn có một chiếc ghế trống ghi chú “Dự bị thừa kế – L.D.D.” Mọi quyết định tài chính lớn đều cần hai chữ ký: Quang Hạo và L.D.D. Đặc biệt, một số văn bản có nét chữ của mẹ cô – người từng là thư ký riêng cho Quang Hạo.

Cô lần theo các khoản tiền chuyển ra nước ngoài, thấy hầu hết đều dừng lại ở tổ chức “Ánh Sáng Biển”, người đại diện hợp pháp là một phụ nữ đã mất tích hơn mười năm – trùng khớp với thời điểm mẹ cô qua đời. Mỗi dòng dữ liệu lại đẩy cô sâu hơn vào mê cung của những mối quan hệ chằng chịt, những bí ẩn chưa có lời giải.

Điện thoại lại rung lên, một tin nhắn mã hóa: “Cẩn thận. Đừng tin bất cứ ai.” Kèm theo đó là một tập tin đính kèm – nhật ký truy cập hệ thống nội bộ của Trịnh Thị, trong đó có nhiều lần truy cập từ một tài khoản ẩn danh. Cô cài đặt phần mềm truy vết, tìm ra điểm xuất phát là một máy chủ phụ – nơi chỉ có các thành viên cấp cao mới được quyền truy cập.

Càng phân tích, cô càng nhận ra sự phức tạp của trò chơi này. Dường như, mỗi hành động của cô đều nằm trong tầm kiểm soát của ai đó.

***

Ở một nơi khác, trong văn phòng riêng, Lục Tố Diệp chăm chú đọc báo cáo rà soát nhân sự. Cái tên Trịnh Thiên Lam nổi bật với hàng loạt dấu hiệu bất thường: truy cập dữ liệu nhạy cảm, liên hệ với các bộ phận không thuộc phạm vi công việc. Cô mỉm cười, gọi cho Quang Hạo:

– Chú Hạo, em đã phát hiện một trường hợp cần chú ý. Có lẽ nên hành động trước khi mọi chuyện đi quá xa.

– Để tôi xử lý. Cô chỉ cần tiếp tục theo dõi.

Tố Diệp cúp máy, ánh mắt lạnh lùng. Trong lòng cô, mọi biến động đều là bàn đạp để vươn lên vị trí quyền lực tối cao.

***

Buổi chiều, Thiên Lam nhận được một email nặc danh với tệp đính kèm là một đoạn ghi âm ngắn: tiếng mẹ cô, giọng run run: “Nếu có ai hỏi về mật mã, con đừng trả lời. Hãy tìm người giữ ‘chìa khóa’ thực sự. Đừng tin Quang Hạo… cũng đừng tin bất cứ ai.”

Tay cô run lên, mắt nhòe đi vì xúc động và sợ hãi. Đoạn ghi âm ấy như lời nhắc nhở cuối cùng từ người mẹ đã khuất, gieo thêm vào lòng cô một nỗi nghi ngờ mới.

Cô gọi cho Duy Khánh, kể lại mọi chuyện. Anh trầm giọng:

– Đừng hành động đơn độc. Có thể kẻ gửi email này đang muốn nhử cô ra ngoài.

– Tôi biết, nhưng nếu cứ ngồi chờ, mọi thứ sẽ trôi qua tay.

– Tôi sẽ tăng cường bảo vệ quanh căn hộ. Nếu có gì bất thường, liên lạc ngay.

Cô gật đầu, biết rằng dù có Duy Khánh đồng hành, con đường phía trước vẫn đầy rẫy cạm bẫy.

***

Tối đó, trong căn phòng nhỏ, Thiên Lam ngồi lặng trước màn hình máy tính, ánh mắt không rời khỏi các dòng mã chạy dài. Bên ngoài, thành phố lên đèn, những bóng tối lặng lẽ di chuyển. Cô cảm nhận rõ, ván cờ này không còn là cuộc chiến của riêng mình, mà là sự sống còn của cả một thế hệ trong gia tộc.

Đột nhiên, hệ thống báo động an ninh vang lên – có truy cập trái phép từ một thiết bị lạ gần khu căn hộ. Thiên Lam lập tức kích hoạt chế độ bảo vệ, gửi tín hiệu báo động cho Duy Khánh.

Ngoài hành lang, có tiếng chân nhẹ lướt qua. Cô áp sát cửa, nghe ngóng, bàn tay nắm chặt chiếc máy ghi âm nhỏ. Tiếng động dừng lại trước cửa nhà cô, rồi lặng lẽ biến mất. Màn hình điện thoại hiện thông báo: “Chỉ là lời cảnh báo. Đừng tiến xa hơn.”

Cô thở dài, biết rằng mọi bước đi của mình đều đang bị giám sát.

***

Ở một góc khác của thành phố, trong chiếc xe đen lặng lẽ, Trịnh Quang Hạo ngồi trầm ngâm, mắt hướng lên cửa sổ tầng ba nơi Thiên Lam ở. Người trợ lý ngồi ghế trước quay lại, chờ lệnh.

– Cô ta không đơn giản, – Quang Hạo nói nhỏ. – Cứ để cô ta đi xa thêm một chút. Đôi khi, kẻ đào bới bí mật lại giúp ta phát hiện ra những kẻ phản bội thực sự. Nhưng nếu cô ta vượt quá giới hạn… – Ông dừng lại, ánh mắt lóe lên tia lạnh lùng – …thì không cần nhân nhượng.

Xe lăn bánh, hòa vào dòng xe đêm, để lại thành phố phía sau chìm trong ánh đèn nhòe nhoẹt của sương và mưa.

***

Đêm xuống, Thiên Lam vẫn không thể ngủ. Cô ngồi trước màn hình máy tính, đọc lại từng ghi chú, từng dòng nhật ký của mẹ. Mỗi chữ là một mảnh ghép của sự thật, nhưng bức tranh tổng thể vẫn mờ ảo, thiếu đi mảnh ghép quyết định.

Cô nghĩ về L.D.D., về những khoản tiền bị rửa sạch, về “Ánh Sáng Biển”, về cái chết của mẹ – tất cả đều liên kết với nhau trong một vòng tròn khép kín. Cô tự hỏi, liệu mình có đủ sức phá vỡ vòng tròn ấy, hay cuối cùng cũng chỉ là một quân cờ nhỏ bé trong bàn tay của những kẻ đứng trên đỉnh quyền lực?

Bên ngoài, gió biển lại nổi lên, kéo theo hơi lạnh và tiếng sóng vỗ bờ. Cô đứng dậy, nhìn qua cửa sổ, thấy những bóng người lặng lẽ đi dưới ánh đèn đường. Mỗi bóng dáng đều có thể là kẻ theo dõi, là mối nguy hiểm rình rập.

Cô biết, trận cờ này mới chỉ bắt đầu. Và phía trước, bóng tối gia tộc vẫn còn dày đặc, chưa lộ rõ bộ mặt thật.

Một âm thanh khẽ vang lên phía sau cánh cửa, như một lời nhắc nhở rằng, ranh giới giữa sống và chết, giữa sự thật và dối trá, chỉ cách nhau một bước chân.

Thiên Lam siết chặt bàn tay, ánh mắt ánh lên quyết tâm. Cô sẽ không lùi bước. Dù phía trước là vực sâu, cô cũng phải bước tiếp, cho đến khi tìm ra sự thật cuối cùng.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử