Chương 6: Tàn Khốc Quyền Lực
Ánh sáng nhạt đầu ngày len qua rèm cửa, chiếu mờ lên bàn phím phủ lớp bụi mỏng. Trịnh Thiên Lam mở mắt, cảm giác đêm qua như một giấc mơ kéo dài không lối thoát. Cô ngồi dậy, khoác tấm áo mỏng lên vai, gạt đi những suy nghĩ nặng nề để bắt đầu một ngày mới—dẫu biết, từng khoảnh khắc đều có thể là khởi đầu cho một biến cố khác.
Cô pha một tách cà phê đen, mắt dõi theo màn hình máy tính vừa khởi động. Hệ thống báo có truy cập lạ từ bên ngoài, lần này dấu vết được che giấu kỹ càng hơn hẳn thường lệ. Một chuỗi địa chỉ IP ẩn danh lướt qua, nhưng chỉ cần vài dòng lệnh, Thiên Lam đã nhận ra: có người đang thử thăm dò lớp bảo vệ cô vừa cập nhật. Cô nhếch môi, tay lướt nhanh trên bàn phím, thêm vào một mã chặn mới. Kẻ đó dừng lại, như thể biết cô đang dõi theo—trò chơi mèo vờn chuột chưa bao giờ dừng lại.
Điện thoại vang lên, màn hình báo số nội bộ công ty. Giọng trưởng phòng vang lên ngắn gọn:
– Em vào phòng họp ngay nhé, có việc cần trao đổi.
Cô gật đầu, thu xếp tài liệu, ánh mắt liếc nhanh qua tấm ảnh cũ đặt cạnh bàn—bức ảnh mẹ cô đứng cạnh Quang Hạo và người đàn ông bí ẩn mặt bị cào xước. Lời nhắn sau ảnh vẫn ám ảnh cô: “Mảnh ghép cuối cùng đang nằm trong tay kẻ phản bội.” Ngày hôm nay, cô quyết phải tiến thêm một bước để bóc dần lớp mặt nạ của những kẻ đó.
Không khí trong phòng họp đặc quánh, những ánh mắt soi mói chĩa về phía cô. Trưởng phòng đi thẳng vào vấn đề:
– Ban lãnh đạo yêu cầu rà soát lại tất cả các vị trí nhạy cảm. Em lưu ý, mọi dữ liệu làm việc đều phải báo cáo, tuyệt đối không mang ra ngoài. Nếu có bất cứ ai tiếp xúc, đặc biệt là người ngoài hệ thống, phải báo cáo ngay.
Giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa cảnh cáo. Thiên Lam đáp lời bình thản, nét mặt không lộ cảm xúc. Cô hiểu, mọi động thái của mình đã bị đặt dưới kính hiển vi. Đằng sau sự lo lắng này không chỉ là quy trình, mà là bóng dáng của Trịnh Quang Hạo, người cha quyền lực đang muốn kiểm soát mọi nhánh rẽ có thể gây nguy hại cho gia tộc.
Ra khỏi phòng, cô nhận được một tin nhắn ẩn danh: “Quán cà phê Vịnh Lam, 10 giờ. Có chuyện cần nói. – K.” Không cần hỏi, cô biết người gửi là Phan Mạnh Khang. Hắn không bao giờ xuất hiện chỉ để nói chuyện phiếm.
Cô thu dọn hồ sơ, lặng lẽ rời khỏi tòa nhà. Bên ngoài, phố xá sáng rực trong ánh mặt trời, nhưng bước chân cô như lạc lõng giữa dòng người vội vã.
Quán Vịnh Lam nằm ở cuối con phố ven biển, cửa kính rộng phản chiếu những đợt sóng bạc đầu xa xa. Thiên Lam chọn bàn khuất gần cửa sổ, gọi một ly cà phê đen. Chỉ ít phút sau, Phan Mạnh Khang xuất hiện, dáng cao lớn, mái tóc nâu nổi bật giữa không gian ảm đạm. Hắn ngồi xuống, nụ cười pha lẫn ngạo nghễ và thách thức.
– Em vẫn giữ thói quen đến sớm nhỉ. – Khang mở đầu, mắt lướt qua cô như muốn đọc thấu từng ý nghĩ.
– Anh hẹn, tôi đến. Đừng vòng vo. – Giọng cô dứt khoát, ánh mắt cảnh giác.
Khang nhấc tách cà phê, thong thả nhấp một ngụm, rồi khẽ nghiêng người về phía cô:
– Có người đang bám sát em, không chỉ từ phía Trịnh Thị mà còn cả những người em không ngờ đến. Em có muốn biết đó là ai không?
– Anh nói thẳng điều kiện đi.
Khang bật cười, tiếng cười khẽ nhưng kéo dài:
– Tôi cần em giúp truy cập một số tệp dữ liệu nội bộ công ty. Đơn giản thôi, chỉ cần em mở quyền truy cập vào hệ thống, phần còn lại để tôi lo.
– Anh nghĩ tôi ngốc à? – Thiên Lam nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng lạnh băng. – Nếu muốn ăn cắp dữ liệu, anh đâu cần thông qua tôi.
Khang nhún vai, vẻ mặt chuyển sang nghiêm túc:
– Tôi không chỉ cần dữ liệu. Tôi muốn hợp tác lâu dài. Tôi biết em đang điều tra cái chết của mẹ mình, và tôi cũng có món nợ với Trịnh Thị. Nếu đồng ý, tôi sẽ cho em biết ai thật sự đang thao túng sau lưng, kể cả những kẻ em tin tưởng nhất.
Cô im lặng, suy nghĩ trong giây lát. Khang là một con dao hai lưỡi, nhưng nếu không dùng hắn, cô sẽ mãi chỉ quanh quẩn ngoài rìa ván cờ lớn.
– Nếu tôi đồng ý, anh sẽ cho tôi những gì?
– Tôi giúp em tiếp cận tài liệu tuyệt mật của Trịnh Thị. Đổi lại, em phải chia sẻ với tôi mọi thứ em phát hiện về “Mật Mã Hào Môn”.
Thiên Lam cân nhắc, rồi gật đầu rất khẽ:
– Tôi chấp nhận, nhưng nếu anh phản bội, đừng mong tôi tha thứ.
Khang mỉm cười, nét cười thoáng chút bất an:
– Tôi chưa từng thất hứa với ai… trừ khi họ không còn giá trị.
Cô không đáp, ánh mắt lạnh lùng. Khi Khang rời đi, cô vẫn ngồi lại, lòng nặng trĩu với cảm giác mình vừa đặt chân sâu hơn vào vũng lầy quyền lực.
Tin nhắn tiếp theo đến từ Khang: “Cẩn thận, đã có người giám sát em ở công ty. Đừng để lộ dấu vết. – K.” Cô lặng im, mắt nhìn ra biển xa, đầu óc xoay vần hàng loạt giả thiết.
Bên kia thành phố, Lục Tố Diệp ngồi trong căn hộ sang trọng, ánh mắt chăm chú vào màn hình máy tính. Một tệp dữ liệu mới vừa được chuyển đến từ Khang, ghi lại chi tiết nhật ký truy cập của Thiên Lam trong một tuần qua. Cô mở từng file, khuôn mặt bình thản nhưng ánh mắt dần lạnh đi.
Điện thoại nội bộ báo cuộc gọi đến. Đầu dây bên kia là người phụ trách tài chính của Lục gia, cung cấp tin ngắn: “Trịnh Thị đã bắt đầu điều tra toàn diện về Thiên Lam, có thể sẽ sớm ra tay.” Tố Diệp ngẫm nghĩ, không lo lắng cho Thiên Lam—người con gái ấy mạnh mẽ hơn vẻ ngoài rất nhiều. Điều cô quan tâm là cục diện đang dịch chuyển, và cô phải nắm chắc từng mắt xích trước khi mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát.
Cô gọi cho người thân cận:
– Anh thu xếp để tôi gặp Duy Khánh sớm nhất có thể.
– Anh ấy vừa đi công tác, hai ngày nữa mới về.
Tố Diệp thoáng thất vọng, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh:
– Khi nào anh ấy về, báo cho tôi ngay.
Cô tắt máy, ánh mắt dừng lại ở hình ảnh Thiên Lam trên màn hình, môi khẽ cong lên thành nụ cười khó đoán. Một quân cờ quan trọng, nhưng chưa đủ sắc để thành nữ hoàng. Cô cần thúc đẩy Thiên Lam lộ rõ bản chất hơn nữa, để dễ bề kiểm soát mọi nước đi.
Trong khi đó, tại tầng cao nhất của tòa nhà Trịnh Thị, Trịnh Quang Hạo chủ trì cuộc họp bất thường với các quản lý cấp cao. Không khí căng thẳng, từng ánh mắt lấm lét hướng về ông.
– Ai chịu trách nhiệm về việc để lộ thông tin dự án Đông Hải? – Quang Hạo lạnh lùng hỏi.
Một người đàn ông lớn tuổi lên tiếng, giọng run:
– Thưa Chủ tịch, bộ phận IT phát hiện có truy cập bất thường, nghi là nội gián hoặc tài khoản bị đánh cắp.
Quang Hạo nheo mắt, ánh nhìn lướt qua từng người, như muốn bóc trần lớp mặt nạ của họ.
– Tôi sẽ tự thành lập tổ điều tra. Từ nay, mọi dữ liệu phải qua tay tôi. Ai vi phạm, tự chịu hậu quả.
Ông rời khỏi phòng, để lại sau lưng những ánh mắt hoang mang, lo lắng. Ông biết, vòng vây quanh mình đang thu hẹp, và những kẻ tưởng như yếu thế lại bắt đầu phản công.
Thiên Lam trở về căn hộ nhỏ, kiểm tra lại hệ thống bảo mật. Một đoạn mã lạ vừa được cài vào hệ thống. Cô nhận ra đó là chữ ký riêng của Khang—hắn cố ý để cô phát hiện, như lời nhắc nhở rằng hắn luôn ở rất gần.
Cô mở lại bức ảnh cũ: mẹ cô, Quang Hạo và người đàn ông mặt bị cào xước. Câu chữ phía sau ám ảnh cô: “Mảnh ghép cuối cùng đang nằm trong tay kẻ phản bội.” Cô rà soát dữ liệu các thành viên Trịnh Thị hai mươi năm qua, đối chiếu từng mối quan hệ. Một cái tên nổi bật—Vũ Hữu Đạt, nguyên trưởng bộ phận an ninh, mất tích bí ẩn cùng năm mẹ cô qua đời.
Cô nhắn cho Khang: “Tìm giúp tôi thông tin về Vũ Hữu Đạt.” Chỉ vài phút sau, Khang đáp: “Hắn đã đổi tên, hiện làm bảo vệ cho công ty con của Trịnh Thị. Muốn gặp không?” Cô trả lời: “Sắp xếp cho tôi. Càng sớm càng tốt.”
Đêm xuống, cô khoác áo, đội mũ lưỡi trai, rời khỏi căn hộ. Phố cũ tĩnh lặng, ánh đèn đường vàng vọt. Quán ăn nhỏ nằm sâu trong ngõ, không khí ẩm lạnh. Trong góc tối, một người đàn ông tóc bạc, vai rộng, dáng lầm lũi ngồi nhâm nhi ly trà. Thiên Lam ngồi xuống đối diện, nhìn thẳng vào mắt ông:
– Chú là Vũ Hữu Đạt?
Người đàn ông ngẩng lên, mắt lóe lên tia cảnh giác:
– Cô là ai?
– Tôi là con gái của Lê Ngọc Hà.Ông run lên, bàn tay siết chặt ly trà. Thiên Lam nói nhỏ:
– Tôi cần biết sự thật về cái chết của mẹ tôi. Chú là người cuối cùng gặp bà ấy trước khi bà mất. Tôi biết chú đang bị uy h**p, nhưng tôi hứa sẽ bảo vệ chú, nếu chú nói ra tất cả.
Vũ Hữu Đạt nhìn cô rất lâu, ánh mắt u uất:
– Cô không nên đào sâu vào chuyện này. Có những thứ… biết rồi chỉ thêm đau khổ.
– Tôi phải biết. – Giọng cô dứt khoát.
Ông thở dài, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ:
– Đêm đó, tôi nhận lệnh từ một người trong hội đồng quản trị Trịnh Thị. Họ muốn dọa mẹ cô, buộc bà ấy rời khỏi thành phố. Nhưng mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát. Có người đã vào trước tôi, và… bà ấy không còn cơ hội giải thích.
Cô cảm thấy tim mình thắt lại:
– Người đó là ai?
Vũ Hữu Đạt lắc đầu:
– Tôi không dám nói tên. Ông ta vẫn ở rất gần cô, luôn theo dõi từng bước đi của cô. Nếu cô tiếp tục điều tra, không chỉ mình cô gặp nguy hiểm.
Thiên Lam đứng dậy, ánh mắt lóe lên quyết tâm:
– Nếu chú đổi ý, gọi cho tôi bất cứ lúc nào. Đây là số của tôi.
Cô đặt tờ giấy nhỏ, rời khỏi quán mà không ngoái lại. Bên ngoài, gió biển thổi mạnh, cuốn theo nỗi bất an len lỏi vào lòng.
Sáng hôm sau, tại văn phòng Lục gia, Lục Tố Diệp ngồi đối diện Phan Mạnh Khang. Cô rót trà, động tác chậm rãi:
– Tôi biết anh đã gặp Thiên Lam. Theo anh, cô ta đáng tin không?
Khang nhún vai:
– Thông minh, lạnh lùng, nhưng còn nhiều do dự.
– Tôi muốn anh khiến cô ấy cảm thấy mình không đơn độc, lôi kéo cô ấy về phía tôi. Nếu cần, hãy để cô ấy tin rằng chỉ có tôi mới bảo vệ được cô ấy.
Khang bật cười:
– Chị muốn tôi làm quân cờ hai mang?
– Tôi muốn anh là người duy nhất cô ấy tin tưởng. Khi cô ấy giao phó bí mật, anh phải chuyển lại cho tôi.
– Còn phần thưởng của tôi?
Tố Diệp mỉm cười, ánh mắt không rời mặt hắn:
– Anh muốn gì?
– Một vị trí trong hệ thống truyền thông của Lục gia. Nếu thành công, tôi muốn có cổ phần.
Tố Diệp gật đầu, không do dự:
– Được. Nhưng anh phải giữ lời.
Khang nâng tách trà, ánh mắt lóe tia tính toán:
– Chị yên tâm, tôi luôn giữ đúng cam kết… cho đến khi không còn cần thiết.
Tố Diệp nghiêng đầu, nụ cười dịu dàng nhưng ánh mắt sắc lạnh:
– Ở thành phố này, không ai thực sự an toàn. Kể cả anh.
Buổi tối, Thiên Lam trở về nhà, đầu óc nặng trĩu những nghi ngại. Cô mở lại dữ liệu về “Mật Mã Hào Môn”, phát hiện một đoạn mã mới lạ xuất hiện trong hệ thống. Đó không phải là mã của cô, mà giống như một chiếc bẫy được ai đó giăng sẵn. Cô dò từng dòng code, cảm nhận rõ ràng có ai đó đang thử giới hạn của mình.
Một tin nhắn từ số lạ hiện lên: “Cô đang bị theo dõi. Đừng tin bất kỳ ai. – D”
Cô đọc đi đọc lại, lòng dậy lên cảm giác bất an. “D” là ai? Lục Duy Khánh, hay một cái bóng giấu mặt khác?
Cô tắt máy, kéo rèm cửa, ngồi lặng bên giường, đôi tay ôm lấy đầu gối. Trong bóng tối, mọi âm mưu, lời cảnh báo, mọi lời hứa hợp tác đều trở nên mơ hồ. Chỉ còn lại một sự thật: cô đang đứng giữa vòng xoáy quyền lực, mỗi bước đi đều có thể là bước cuối cùng.
Ở một nơi khác, Trịnh Quang Hạo chăm chú nhìn vào màn hình giám sát, ánh mắt lạnh băng. Ông nhấc điện thoại, ra lệnh:
– Tăng cường giám sát Thiên Lam. Nếu phát hiện bất cứ hành động bất thường nào, báo cho tôi ngay.
Đêm xuống, thành phố chìm trong ánh đèn vàng. Bóng người đổ dài trên mặt kính những tòa cao ốc, méo mó và lặng lẽ. Mỗi nhân vật đều đang âm thầm dịch chuyển quân cờ của mình, chờ thời khắc quyết định.
Khuya, Thiên Lam ngồi trước cửa sổ, mắt nhìn ra biển xa. Đôi mắt nâu trầm ánh lên vẻ kiên định. Cô biết, ngày mai mọi thứ sẽ thay đổi—và cô không còn đường lui.
Điện thoại vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Cô nhấc máy, đầu dây bên kia là giọng nói trầm ấm quen thuộc:
– Em ổn chứ? – Duy Khánh.
Cô khẽ cười, giọng nhẹ như gió:
– Em vẫn ổn. Anh về chưa?
– Sáng mai anh về. Có chuyện gì, đừng tự mình gánh lấy. Đợi anh.
Cô im lặng một lúc, rồi đáp khẽ:
– Em biết rồi.
Điện thoại ngắt. Cô đặt máy xuống, ánh mắt vẫn dõi ra biển xa, nơi những con sóng ngầm chưa bao giờ ngừng chuyển động.
Trong lòng cô, một quyết tâm mới đang hình thành: dù phải đối đầu với tất cả, cô cũng sẽ đi đến cùng.
Đêm ấy, ở một nơi khác, Lục Tố Diệp nhận được tin nhắn: “Mục tiêu đã bắt đầu nghi ngờ. Tiếp tục kế hoạch?”
Cô nhấn “Đồng ý”, rồi tựa lưng vào ghế, mắt khép hờ.
Ván cờ quyền lực chưa bao giờ tàn khốc đến thế. Và tất cả chỉ mới bắt đầu.











