Chương 2
Mặt Khương Vãn tái mét: “Lâm tổng, không phải đâu, dự án là thật…”
“Thật sao?” Lâm tổng ngắt lời, “Tôi đã cho người điều tra suốt ba ngày nay, cái dự án chính phủ mà các người nói căn bản không hề tồn tại! Hợp đồng là đồ giả! Con dấu cũng là đồ khắc lụi!”
“Nhà họ Khương các người định tay không bắt giặc chắc?”
Bố nuôi mềm nhũn hai chân, phải vịn vào mép bàn mới đứng vững.
Môi mẹ nuôi run rẩy: “Lâm tổng, chuyện này có hiểu lầm…”
“Hiểu lầm?” Lâm tổng nhìn lướt qua tất cả quan khách có mặt, “Kính thưa quý vị, nhà họ Khương dùng dự án giả để lừa tôi ký bản hợp đồng 500 triệu tệ, chuyện này tôi sẽ khởi kiện ra pháp luật.”
“Còn về vụ bốc thăm của nhà họ Khương…” Ông ta liếc nhìn màn hình lớn, “Trông mặt bao nhiêu người ở đây, giải độc đắc bị người khác rút trúng rồi lại muốn quỵt nợ sao?”
“Uy tín của nhà họ Khương, tôi thấy thối nát hết rồi.”
Khách khứa xung quanh bắt đầu xì xầm to nhỏ.
“Trời ạ, nhà họ Khương dám dùng dự án ma đi lừa người?”
“Vừa nãy Khương Vãn còn bô bô nói là cô ta đã lấy trước phiếu độc đắc, tôi nghe rõ mồn một.”
“Tôi cũng nghe thấy, thế này chẳng phải rành rành là dàn xếp gian lận sao?”
“Kết quả gậy ông đập lưng ông, người trúng thưởng lại là một người ngoài.”
Khương Vãn đứng trên bục, mặt lúc xanh lúc đỏ.
Cô ta nhìn tôi chằm chằm, trong mắt tràn ngập sự oán hận.
“Khương Đình! Là cô giở trò đúng không?!”
Tôi nghiêng đầu: “Tôi, cái đứa đụng đâu hỏng đó, thì giở được trò gì?”
“Cô…”
“Hơn nữa, là cô bảo mẹ tôi đi bốc, số cũng là bà ấy tự mò, tất cả mọi người đều chứng kiến.”
“Giờ cô muốn quỵt nợ hả?”
Khương Vãn tức phát run, quay sang nhìn mẹ nuôi: “Mẹ! Không được đưa cho họ!”
Mặt mẹ nuôi đen như đít nồi, nhưng dưới con mắt của hàng trăm quan khách, lại thêm sự hiện diện của Lâm tổng, bà ta không dám nói không đưa.
Bố nuôi nghiến răng mở miệng: “Đưa.”
“Bố!” Khương Vãn hét lên.
“Câm miệng!” Bố nuôi lườm cô ta một cái, móc cuốn sổ séc từ trong túi ra, tay run đến mức suýt không cầm nổi bút, “88,88 triệu tệ, không thiếu một xu.”
Ông ta viết xong tấm séc, xé ra, đưa cho tôi.
Tôi không nhận.
“Từ từ đã, tôi nợ nhà họ Khương 10 triệu tệ, cứ trừ thẳng vào số này là được.”
Tôi cười nhìn Khương Vãn: “Chuyện hôm nọ cô nói ở trung tâm thương mại ấy, 10 triệu tệ, nhớ chứ?”
Mặt Khương Vãn từ trắng bệch chuyển sang xanh lè.
Tôi lấy điện thoại ra, bật đoạn ghi âm.
“Cô nói lại lần nữa đi, tôi nợ nhà họ Khương bao nhiêu tiền.”
Trong máy vang lên giọng của Khương Vãn: [10 triệu tệ! Nghe rõ chưa? 10 triệu tệ!]
Cả hội trường lại bùng nổ.
“Khương Vãn bắt người ta trả 10 triệu tệ á?”
“Tiền cô ta tiêu của nhà họ Khương chắc gì đã dừng ở 10 triệu?”
“Tiêu chuẩn kép đến thế là cùng.”
Mẹ nuôi nghiến răng: “Khương Đình, mày đừng có quá đáng!”
“Tôi quá đáng sao?” Tôi bật cười, “Là Khương Vãn đòi tôi trả tiền, giờ tôi trả rồi, có vấn đề gì à?”
“Hay là nhà họ Khương nói lời mà không giữ lấy lời?”
Bố nuôi hít một hơi thật sâu, viết lại một tấm séc khác.
78,88 triệu tệ.
Lúc đưa qua, tay ông ta run bần bật.
Tôi cầm lấy tấm séc, liếc nhìn một cái rồi cất vào túi.
“Cảm ơn Khương tổng, Khương Vãn, chúng ta ân oán sòng phẳng rồi nhé.”
**5**
Tôi kéo tay Lý Tú Mai và Vương Kiến Quốc quay lưng bước ra ngoài.
Lý Tú Mai lúc này vẫn đang ngơ ngác, lóng ngóng không biết đi đứng thế nào.
Vương Kiến Quốc cũng vậy, chân mềm nhũn suýt thì ngã.
Khương Vãn hét lên phía sau: “Khương Đình! Cô đứng lại đó!”
Tôi không buồn quay đầu.
Khi ra đến cửa, Lâm tổng đuổi theo.
“Đợi chút.”
Tôi dừng bước.
Lâm tổng nhìn tôi, ánh mắt phức tạp: “Cô tên Khương Đình?”
“Trước đây gọi là Khương Đình, giờ hộ khẩu chuyển rồi, không mang họ Khương nữa.”
“Vụ bốc thăm lúc nãy của cô…”
“Chỉ là may mắn thôi.” Tôi cười, “Lâm tổng, vụ kiện dự án ma của ngài có cần nhân chứng không?”
Lâm tổng sững lại một giây, sau đó mỉm cười: “Cần.”
“Vậy tôi sẵn sàng ra làm chứng.”
Lâm tổng gật đầu, đưa cho tôi một tấm danh thiếp: “Liên lạc sau nhé.”
Ra khỏi khách sạn, Lý Tú Mai cuối cùng không nhịn được nữa, ngồi sụp xuống lề đường khóc.
“Con gái, chuyện… chuyện này là thật sao?”
Tôi rút tấm séc ra, quơ quơ trước mặt bà.
“Mẹ, là thật, 78,88 triệu tệ.”
“Sáng mai vừa mở cửa, chúng ta sẽ ra ngân hàng đổi luôn.”
Vương Kiến Quốc ngồi xổm dưới đất, ôm đầu khóc nức nở.
Hai con người cộng lại đã gần trăm tuổi, khóc như hai đứa trẻ ngay trước cửa khách sạn năm sao.
Tôi không khóc, nhưng mũi cay xè.
Sáng sớm hôm sau, ngân hàng vừa mở cửa, tôi liền đưa bố mẹ vào.
Nhân viên giao dịch nhìn thấy con số trên tấm séc, tay run lên một cái, vội vàng gọi quản lý ra.
Quản lý xác nhận đến ba lần mới làm thủ tục.
78,88 triệu tệ, tiền về tài khoản.
Tôi lập tức mua đứt một căn hộ chung cư cao cấp nguyên sàn ở Đế đô. 300 mét vuông, cửa kính sát đất, có thể nhìn bao quát toàn bộ khu trung tâm thương mại sầm uất (CBD).
Lý Tú Mai đứng trước khung cửa kính sát đất, không dám nhúc nhích.
“Con gái, đây… đây đúng là nhà mình sao?”
“Mẹ, đây là nhà mình.”
“Có phải mẹ đang nằm mơ không…”
Tôi cấu nhẹ bà một cái.
“Á, đau!”
“Không phải mơ đâu.”
Vương Kiến Quốc ngồi trên sô pha một lúc, rồi lại đứng lên, rồi lại ngồi xuống, lóng ngóng như một đứa trẻ mới tập đi.
“Bố, bố cứ ngồi thoải mái đi, đây là nhà mình mà.”
“Nhà mình…” Vương Kiến Quốc cứ lẩm bẩm hai chữ đó, viền mắt lại đỏ lên.
Tôi ngồi giữa hai người, tay trái ôm mẹ, tay phải ôm bố.
“Bố mẹ, đây mới chỉ là bắt đầu thôi.”
“Ngày tháng tốt đẹp vẫn còn ở phía sau.”
Ngày tháng tốt đẹp của nhà họ Khương thì đến hồi kết rồi.
Vụ bốc thăm gian lận lên thẳng top tìm kiếm, vụ lừa đảo dự án giả của Lâm tổng cũng đã được công an lập án. Cổ phiếu của tập đoàn Khương thị bốc hơi 30% chỉ trong vòng một ngày.
Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu.
Vào ngày thứ bảy sau khi tôi chuyển hộ khẩu đi, dự án đầu tiên của nhà họ Khương gặp sự cố. Đó là dự án cốt lõi, chiếm tới 40% doanh thu của công ty. Vốn dĩ mọi thứ đang suôn sẻ, đột nhiên bị thanh tra phát hiện vi phạm quy định bảo vệ môi trường, dự án lập tức bị đình chỉ.
Bố nuôi cuống cuồng đến rộp cả mép, chạy đôn chạy đáo tìm người lo lót nhưng chẳng ai dám giúp.
Ngày thứ mười, dự án thứ hai gặp chuyện.
Đối tác đột nhiên hủy hợp đồng, thà chịu đền bù vi phạm cũng phải tháo chạy.
Ngày thứ mười lăm, đến dự án thứ ba.
Ngân hàng bắt đầu siết nợ, rút lại vốn vay, chuỗi cung ứng vốn đứt gãy.
Khương Vãn vẫn còn đăng bài trên mạng, đổ lỗi mọi thứ là do tôi.
[Khương Đình chính là đồ sao chổi! Cô ta vừa đi cái là nhà tôi xảy ra chuyện!]
Cư dân mạng bình luận:
[Chẳng phải các người đuổi người ta đi sao?]
[Giờ xảy ra chuyện lại đổ lỗi cho người ta?]
[Hơn nữa, nhà cô dàn xếp bốc thăm gian lận thì liên quan gì đến người ta?]
[Nhà họ Khương thao tác pha này tôi cũng ạ luôn, vừa ăn cướp vừa la làng.]
Khương Vãn xóa bài, rồi lại đăng một bài khác:[Tôi có bằng chứng! Cô ta chính là tai tinh!]
Chẳng ai thèm để ý đến cô ta.
Trong khi đó, vận may của bố mẹ tôi bắt đầu phất lên vùn vụt.
Lý Tú Mai rảnh rỗi không chịu được, cứ nhất quyết đòi ra cổng khu chung cư bày sạp bán trứng chè.
Tôi bảo mẹ ơi nhà mình giờ có tiền rồi, không cần bán trứng chè nữa đâu.
Bà bảo không được, cứ ngồi không là ngứa ngáy hết cả người.
Kết quả ngay ngày đầu tiên dọn hàng, một vlogger ẩm thực đi ngang qua mua hai quả, ăn xong kinh ngạc thốt lên là tuyệt phẩm, liền quay một đoạn video đăng lên mạng.
Video bùng nổ, đạt 30 triệu lượt xem.
Ngày hôm sau, trước sạp trứng chè của Lý Tú Mai người xếp hàng dài đến 200 mét.
Ngày thứ ba, có người đến tận nhà đàm phán hợp tác, muốn mở chuỗi cửa hàng cho bà.
Lý Tú Mai ngơ ngác: “Tôi chỉ là bán mấy quả trứng chè thôi mà…”
“Dì ơi, trứng chè của dì ăn ngon thật sự, không mở cửa hàng thì phí quá.”
Tôi xem xét qua bản hợp đồng giúp bà, thấy không có vấn đề gì nên bảo bà ký.
**6**
Ba tháng sau, chuỗi cửa hàng Trứng chè Lý Tú Mai mở rộng ra khắp cả nước, doanh thu hàng năm vượt qua mốc 100 triệu tệ.
Vương Kiến Quốc cũng không chịu ngồi yên, quay lại nghề cũ làm cải tạo sửa chữa nội thất. Nhưng giờ ông không phải là ông thợ xây đắp xi măng nữa, ông là ông chủ.
Dự án đầu tiên ông nhận là cải tạo lại một khu dân cư cũ.
Vốn chỉ là công việc lặt vặt, nào ngờ vừa làm xong, khu dân cư đó lại được quy hoạch vào khu trường điểm.
Giá nhà đất tăng gấp ba lần, các chủ hộ sướng điên lên, liền giới thiệu cho ông một mớ khách hàng mới.
Công ty sửa chữa của Vương Kiến Quốc ngày càng mở rộng, chỉ trong nửa năm đã trở thành ngôi sao mới trong ngành.
Còn tôi thì sao?
Tôi bắt đầu chơi chứng khoán.
Trước đây tôi cũng từng chơi, nhưng lúc đó hộ khẩu nằm ở nhà họ Khương, tiền kiếm được toàn chảy vào túi bố mẹ nuôi.
Bây giờ hộ khẩu đã tách ra rồi, tôi cuối cùng cũng có thể tự kiếm tiền cho mình.
Ngày đầu tiên nhập thị trường, tôi mua ba mã cổ phiếu, trong ngày tất cả đều tăng trần.
Ngày thứ hai, mua thêm hai mã, lại tăng trần tiếp.
Một tháng sau, tài khoản của tôi từ 78,88 triệu đã biến thành 200 triệu tệ.
Lý Tú Mai nhìn con số trên màn hình điện thoại của tôi, người run bần bật.
“Con gái, con làm thế này còn nhanh hơn cả máy in tiền…”
“Mẹ, con đã nói rồi mà, ngày tháng tốt đẹp vẫn còn ở phía sau.”
Nửa năm sau, tập đoàn Khương thị chính thức tuyên bố phá sản.
Bố nuôi bị Lâm tổng kiện tội lừa đảo hợp đồng, bị kết án năm năm tù.
Mẹ nuôi chạy vạy khắp nơi vay mượn hòng đắp vào lỗ hổng, nhưng chẳng một ai chịu cho bà ta vay.
Những người trước kia khúm núm nịnh nọt nhà họ Khương, giờ thấy bà ta đều đi đường vòng mà tránh.
Khương Vãn còn thê thảm hơn.
Cô ta đăng một bài viết thật dài trên Weibo, lên án số phận bất công, khăng khăng nói tất cả là lỗi của tôi.
[Nếu Khương Đình không cướp mất mười tám năm cuộc đời của tôi, tôi đã chẳng bao giờ rơi vào kết cục này!]
[Cô ta chính là một con sao chổi! Cô ta đi rồi còn buông lời nguyền rủa nhà tôi!]
Bình luận của cư dân mạng bùng nổ.
[Tự cô gian lận bốc thăm bị tóm, liên quan gì đến người ta?]
[Với lại chẳng phải cô căm ghét người giàu sao? Bây giờ nhà cô phá sản rồi, cô phải vui mừng chứ.]
[Buồn cười thật, người mở miệng ra là ghét người giàu mà xài tiền còn ác hơn ai hết, giờ còn tỏ vẻ làm nạn nhân.]
[Khương Vãn, có phải cô quên mất chuyện cô bắt người ta trả 10 triệu tệ trong trung tâm thương mại rồi không? File ghi âm vẫn còn rành rành ra đấy.]
Khương Vãn bị ăn chửi đến mức phải khóa tài khoản.
Nhưng cô ta không cam tâm, lại lập một tài khoản phụ tiếp tục chửi bới.
Tôi lười để mắt tới cô ta.
Hôm nay, tôi đang nằm tắm nắng ngoài ban công căn hộ cao cấp, thì chuông cửa reo.
Mở cửa ra, Lý Tú Mai đứng đó, sắc mặt rất khó coi.
“Mẹ? Có chuyện gì vậy?”
“Con gái… Dưới nhà có người tìm con…”
“Ai ạ?”
“Người nhà họ Khương…”
Tôi đi ra cửa kính, nhìn xuống dưới.
Khương Vãn đang đứng ở cổng khu chung cư, mặc một chiếc áo khoác nhàu nhĩ, tóc tai bù xù, cả người gầy xọp đi trông thấy.
Mẹ nuôi đứng cạnh cô ta, mắt sưng húp, trông già đi cả chục tuổi.
Bảo vệ đang chặn lại không cho vào.
Tôi đi thang máy xuống, bước ra cổng.
Khương Vãn vừa nhìn thấy tôi, nước mắt liền trào ra.
“Khương Đình… không, Đình Đình, chị sai rồi, chị thực sự sai rồi…”
Cô ta quỳ xuống.
Ngay trước mặt mấy chục người đang qua lại ở cổng chung cư, cô ta quỳ gối.
“Em quay về đi, em quay về thì nhà họ Khương mới tốt lên được… Chị xin em…”
Mẹ nuôi cũng quỳ theo.
“Đình Đình, mẹ xin lỗi con, mẹ không nên đuổi con đi… Con về đi, nhà họ Khương cần con…”
Tôi nhìn hai người họ, trong lòng không mảy may gợn chút cảm xúc nào.
“Chẳng phải các người chê tôi không phải con ruột sao?”
“Chẳng phải các người nói tôi là sao chổi sao?”
“Chẳng phải các người định bán tôi sang Châu Phi sao?”
Khương Vãn khóc đến thở không ra hơi: “Đó là do mẹ nói, không phải chị nói…”
“Cô ngậm miệng lại.” Tôi nhìn thẳng vào Khương Vãn, “Lúc trước ở trung tâm thương mại, khi cô bắt tôi trả 10 triệu tệ, thái độ của cô không phải thế này.”
“Lúc trước ở bữa tiệc, khi cô bảo mẹ tôi đi bốc thăm để xả bớt mùi nghèo hèn, thái độ của cô cũng không phải thế này.”
Khương Vãn há miệng, nhưng không thốt ra được nửa lời.
Mẹ nuôi ôm chặt lấy ống quần tôi: “Đình Đình, mẹ quỳ xuống xin con, con tha thứ cho mẹ lần này…”
Tôi cúi người, gỡ tay bà ta ra.
“Bà không phải mẹ tôi.”
“Mẹ tôi tên là Lý Tú Mai, hiện giờ mẹ tôi đang bán trứng chè ở cổng khu chung cư, doanh thu hàng năm hơn trăm triệu tệ.”
“Bố tôi tên là Vương Kiến Quốc, hiện giờ ông ấy là giám đốc công ty sửa chữa nội thất, dưới tay có hơn 300 nhân viên.”
“Tôi không cần bà nữa.”
Tôi quay người bước vào trong.
Khương Vãn hét lên chói tai từ phía sau: “Khương Đình! Cô sẽ phải hối hận!”
Tôi dừng bước, quay đầu nhìn cô ta.
“Chuyện tôi hối hận nhất, chính là đã ở lại nhà họ Khương suốt mười tám năm.”
“Còn bây giờ, tôi không hối hận chút nào cả.”
**7**
Khương Vãn và mẹ nuôi quỳ ở cổng chung cư cả một buổi chiều, chẳng ai thèm để ý đến họ.
Sau đó, bảo vệ đã đuổi họ đi.
Ngày hôm sau, tin tức bùng nổ: Mẹ nuôi dính líu đến tội tham ô biển thủ quỹ công ty, đã bị lập án điều tra.
Hóa ra trước khi nhà họ Khương phá sản, mẹ nuôi đã lén chuyển 50 triệu tệ ra tài khoản nước ngoài.
Nhưng số tiền đó đã bị đóng băng… vì vụ án của Lâm tổng liên quan đến rửa tiền xuyên quốc gia, các cơ quan chức năng đã sớm đưa bà ta vào tầm ngắm.
Mẹ nuôi bị kết án ba năm tù.
Khương Vãn mất đi chỗ dựa, bắt đầu lang thang ngoài đường.
Có cư dân mạng chụp được cảnh cô ta ăn xin trên cầu vượt, trước mặt đặt một tấm bìa các-tông:[Tôi bị thiên kim giả hãm hại thê thảm, xin người tốt bụng giúp đỡ.]
Phần bình luận toàn là những lời mắng chửi cô ta.
[Tự mình tạo nghiệp, trách ai?]











