Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

03

Câu nói của Triệu Hồng như một lưỡi dao, đâm thẳng vào tai tất cả mọi người.

Độc ác.

Mà lại quen thuộc đến đáng sợ.

Ba năm qua, câu này như một lời nguyền, lặp đi lặp lại bên tai tôi không biết bao nhiêu lần.

Mỗi lần như vậy, Chu Minh đều đứng phía sau bà ta, im lặng.

Mỗi lần như vậy, tôi đều nhịn.

Nhưng hôm nay… không giống nữa.

Tôi nhìn gương mặt méo mó vì ghen ghét và tức giận của bà ta, khẽ cười.

“Gà mái không biết đẻ?”

Tôi lặp lại, giọng không lớn, nhưng vang rõ khắp sân.

“Triệu Hồng, bà còn nhớ không, một năm trước, là ai quỳ trước mặt tôi, cầu xin tôi lấy tiền trả nợ cờ bạc cho con trai bà?”

Sắc mặt Triệu Hồng lập tức biến đổi.

“Cô nói bậy gì thế!”

“Tôi nói bậy?”

Tôi rút điện thoại ra, mở một đoạn ghi âm.

“Mọi người nghe thử xem, có phải nói bậy không.”

Tôi bấm phát.

Trong điện thoại lập tức vang lên giọng Triệu Hồng, nghẹn ngào, cầu xin.

“Tiểu Cầm à, mẹ cầu xin con… coi như thương mẹ… Chu Minh nó dại dột, bên ngoài nợ hai mươi vạn tệ… con không giúp thì họ đánh chết nó mất…”

Đoạn ghi âm rõ ràng đến từng chữ.

Cả sân im lặng, rồi sắc mặt từng người bắt đầu thay đổi.

Mặt Triệu Hồng đỏ bừng như gan heo.

“Cô… cô lại dám ghi âm!”

“Đúng vậy.” Tôi thản nhiên gật đầu. “Không chỉ ghi âm, tôi còn giữ cả chứng từ chuyển khoản.”

Tôi mở một tấm ảnh chụp màn hình, đưa ra trước mặt bà ta.

“Hai mươi vạn tệ, từ tài khoản của tôi chuyển sang tài khoản của bà, còn nhớ không?”

“Số tiền đó là tiền bố mẹ tôi để dành mua nhà cho tôi.”

“Tôi đem đi lấp cái hố nợ của con trai bà.”

“Lúc đó, sao bà không nói tôi là ‘gà mái không biết đẻ’?”

Môi Triệu Hồng run rẩy, không nói nổi lời nào.

Tôi quay sang Chu Minh.

“Còn anh thì sao, người chồng tốt của tôi.”

“Nửa năm trước, anh làm ăn thất bại, là ai lén mang vàng hồi môn mẹ tôi cho tôi ra để anh xoay vốn?”

Ánh mắt anh ta né tránh, không dám nhìn tôi.

“Tôi còn nói với mẹ anh, số vàng đó là tôi tự tích góp.”

“Lúc đó, anh đã hứa gì với tôi?”

“Anh nói, ‘vợ à, đời này anh tuyệt đối không phụ em’.”

“Cái gọi là ‘không phụ’, chính là nhét người phụ nữ khác vào cốp xe, mang về nhà ăn Tết sao?”

Giọng tôi càng lúc càng lạnh.

Những ánh mắt trong sân, nhìn mẹ con nhà họ Chu, từ tò mò chuyển thành khinh bỉ.

Bạch Kiến Quân cũng tức đến tái mặt.

Cuối cùng ông cũng hiểu, con gái mình đã dây vào loại người gì.

Ông giáng một cái tát thật mạnh lên mặt Bạch Lộ.

“Đồ không biết xấu hổ! Xuống đây!”

Bạch Lộ ôm mặt, khóc nức nở bò ra khỏi cốp xe, trốn ra sau lưng ông.

Triệu Hồng thấy con trai bị ép đến mức không ngẩng đầu lên nổi, lập tức đổi hướng.

“Thì đã sao! Phụ nữ giúp chồng là chuyện đương nhiên!”

“Hơn nữa, đàn ông nào mà chẳng ra ngoài chơi bời một chút, có gì mà làm quá!”

“Cô không sinh được con trai nên ghen ghét chứ gì!”

Bà ta lại kéo câu chuyện quay về chỗ cũ.

Đó là “đòn sát thủ” của bà ta.

Bà ta tin chắc, đây là điểm yếu lớn nhất của tôi.

“Không sinh được con trai?”

Tôi nhìn bà ta, ánh mắt đầy thương hại.

“Triệu Hồng, bà nghĩ nhà họ Chu có ngai vàng để thừa kế à?”

“Hay bà cho rằng tôi không sinh được con trai thì mọi thứ tôi bỏ ra đều vô giá trị?”

“Hay bà nghĩ, lấy cái cớ này, con trai bà ngoại tình là hợp lý, còn cả nhà bà hút máu tôi là chuyện hiển nhiên?”

Tôi từng bước tiến lại gần.

“Hôm nay, tôi sẽ cho bà thấy, rốt cuộc ai mới là người có vấn đề.”

Tôi mở túi, lấy ra một xấp tài liệu.

Tờ trên cùng là một bản kết quả khám bệnh.

Tôi đặt mạnh lên chiếc bàn đá giữa sân.

“Chú Phương, chú hiểu biết nhiều, phiền chú đọc giúp mọi người xem trên này viết gì.”

Chú Phương cầm lên, đeo kính lão, chậm rãi đọc từng chữ.

“…tỷ lệ tinh trùng dị dạng chín mươi bảy phần trăm, tinh trùng loại A bằng không…”

Ông đọc rất chậm.

Mỗi chữ vang lên, sắc mặt Chu Minh lại trắng thêm một phần.

Đọc đến cuối, anh ta gần như đứng không vững.

“…kết luận: suy giảm nghiêm trọng, vô tinh… xác định là… nam giới vô sinh.”

Cả sân rơi vào im lặng tuyệt đối.

Ánh mắt mọi người như soi xuyên qua Chu Minh.

Gương mặt Triệu Hồng đông cứng lại.

Bà ta giật lấy tờ kết quả, nhìn chằm chằm vào bốn chữ “nam giới vô sinh”.

“Không… không thể nào!”

“Cái này là giả! Cô làm giả!”

Bà ta phát điên, muốn xé nát tờ giấy.

Anh trai tôi tiến lên một bước, kéo bà ta sang một bên như kéo một con gà.

“Giả?”

Tôi lấy ra bản thứ hai, ném xuống bàn.

Rồi bản thứ ba.

Ba bản kết quả từ ba bệnh viện khác nhau, cùng một kết luận.

“Triệu Hồng, giờ bà còn nghĩ, là tôi — con ‘gà mái’ này — không đẻ được sao?”

Triệu Hồng hoàn toàn sững sờ.

Bà ta nhìn con trai mình, ánh mắt tràn đầy không dám tin.

Còn Chu Minh, dưới ánh nhìn của tất cả mọi người, cuối cùng không chịu nổi, hai chân mềm nhũn, ngồi sụp xuống đất.

Đúng lúc đó, Bạch Lộ đột nhiên ôm bụng, bật lên một tiếng.

“Tôi… tôi có thai rồi!”

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 3 - Mở Cốp Ngày Tết | uTruyện